Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11531

1-100 - Chương 19: Những vì sao trên trời

Chương 19: Những vì sao trên trời

Gert nhìn vào cảnh tượng trước mặt mình với vẻ kinh ngạc. 

“Nhắm vào đầu. Nếu cảm giác không thể nhắm vào đầu thì nhắm vào chân.”

“Vâng! Đã rõ!”

Nếu trong lời nói có thể chứa đựng ma thuật, vậy thì có lẽ đang nói đến tình huống này chăng. 

Theo lệnh của Aiden Starfive, những người lính bắt đầu di chuyển thống nhất. 

Mũi tên được đặt vào dây cung, và họ bắn vào chân hoặc đầu của kẻ địch. 

“Tóc Nâu, đi truyền thánh lực vào khắp tường thành.”

“Không phải toàn bộ sao?”

“Đừng có suy nghĩ nông nổi như vậy khi cô còn chẳng có năng lực. Tóc Vàng, sử dụng tiền bạc để cường hóa toàn bộ binh lính và tìm ra năng lực của Tử linh sư.”

“Làm vậy tốn nhiều tiền lắm…”

“Hoàng gia sẽ tự lo việc bồi thường. Tóc Hồng, dẫn dắt những lĩnh đánh thuê di chuyển thành một đội biệt động và chặn những khu vực nguy hiểm trước.”

“Cứ giao cho tôi! Thế còn cậu?”

“Ta tự lo được.”

Nghe cậu ta nói, tất cả mọi người liền chạy đến khu vực được giao một cách thống nhất. 

Sự thống trị áp đảo. 

Phương pháp của kẻ bạo chúa, hoàn toàn không để tâm đến ý kiến của những người khác. 

Dù vậy, trong tình thế nguy cấp thì nó cũng là phương pháp hiệu quả nhất. 

Gert nghĩ vậy và nhìn xung quanh. 

Các linh mục đang chạy về phía ứng cử viên Thánh nữ. 

“Ứng cử viên Thánh nữ Lidia! Chúng tôi sẽ giúp cô!”

“Xin hãy khắc thánh thuật vào một phần của viên đá đúng như bạn Starfive nói!”

“Việc đó thật sự ổn chứ?”

“Đừng nghi ngờ mà cứ làm đi!”

“Vâng!”

Ứng cử viên Thánh nữ và các linh mục bắt đầu bận rộn chạy xung quanh, truyền thánh thuật vào những viên đá. 

“Mau đưa hết vàng bạc ra đây!”

“Đây, đây là chiếc nhẫn cưới tôi định trao cho người yêu nếu sống sót quay lại…!”

“Đây là tiền tôi định dùng để mua váy tặng cho con gái…!”

“Muốn kết hôn hay mua váy thì phải còn sống trước đã! Nếu không muốn những thứ này được trao lại cho người yêu hay gia đình như kỷ vật thì mau đưa ngay đây!”

“Khư! Anh xin lỗi, Sydney!”

“Bố xin lỗi, Rebecca! Bởi vì bố là một người cha kém cỏi…!”

Công chúa tóc vàng đang đi xung quanh thu thập vàng bạc, đôi mắt của cô ấy sáng đỏ. 

Sau khi lấy đi cả chiếc răng vàng của một ông lão cường tráng đã hỏng hết cả răng, công chúa trải hết vàng bạc ra một chỗ và lấy ra một đồng vàng từ trong túi.

Bàn tay đang giữ đồng xu của cô ấy run rẩy, ánh mắt của cô dán chặt vào đồng xu. 

Một biểu cảm như thể đã gánh vác hết mọi nỗi đau trên thế gian này.

Anh nhìn vào đồng vàng, nghĩ rằng bản thân dù có mất người mình yêu thì cũng sẽ không phản ứng mãnh liệt hơn được thế này. 

Cô ấy nhắm chặt mắt rồi thả đồng xu xuống và hét lớn. 

“Xin hiến dâng dưới cái tên của đồng vàng của Vương quốc Crown! Đôi chân nhanh nhẹn và tầm nhìn xuất sắc đến tất cả những người ở đây!”

Đồng vàng và vô số thứ vàng bạc khác biến mất như thể ma thuật, đồng thời, một năng lượng nhè nhẹ dâng lên từ chân anh.

Mắt anh cũng trở nên tốt đến mức có thể thấy rõ từng khuôn mặt của những người ở đằng xa, như thể đã sử dụng ma thuật. 

Khi anh đang nhìn chân mình với vẻ mặt bối rối, 

“Gert!”

Một ai đó gọi tên anh. 

Là Ayla.

Ayla, từ lúc nào đã đang dẫn dắt những thành viên đoàn lính đánh thuê, nhìn anh. 

Cô ấy cũng đang nhìn anh bằng đôi mắt phấn khích với đôi găng tay đang đeo đã dính đầy máu.

Đã kích hoạt Vết Thánh rồi à. 

“Đi thôi!”

“...Vâng!”

Gert chạy theo cô ấy. 

Ánh mắt của anh nhìn về hướng người đàn ông, không, là người đứng trên ranh giới giữa thiếu niên và đàn ông đang đưa ra mệnh lệnh khắp nơi.

Người đã trải qua tất cả những việc này nhưng không thể hiện dù chỉ một chút căng thẳng nào. 

‘Bố!’

Vừa chạy, anh cảm giác như giọng nói trong trẻo mà anh đã không còn có thể nghe thấy được đang vang vọng bên tai mình. 

Phớt lờ cơn đau âm ỉ ở một bên ngực, Gert chạy nhanh hơn nữa. 

Bởi vì dường như như chỉ khi chạy như vậy và lăn xả cơ thể mình thì anh mới có thể quên đi nỗi đau đó. 

Cuối cùng, anh lại nhìn người đàn ông một lần nữa. 

Vẫn thế, cậu ta đang chỉ huy với khuôn mặt và đôi mắt chính trực. 

Cho đến tận lúc cuối cùng. 

***

Tôi ngẩng lên nhìn Tử linh sư. 

Thứ đó lại giơ tay lên một lần nữa, 

Cửa sổ trạng thái lại xuất hiện rồi biến mất. 

Những cuộc tấn công và phòng thủ cứ liên tục được lặp đi lặp lại. 

Đây cũng là điểm nguy hiểm của trận chiến với Tử linh sư 

Nỗi sợ cái chết. 

Một hiệu ứng xấu ập đến vào những thời điểm ngẫu nhiên khiến cho đồng đội không thể hành động trong một lượt. 

Nếu cơ thể của đồng đội còn cứng đờ lại vì sợ hãi thì độ khó đâm thủng nóc luôn rồi.

Và may mắn thay, hiện tại tôi là người có thể chặn nỗi sợ đó.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, tôi vừa nhìn cửa sổ trạng thái đang liên tục hiển thị sự kháng cự.

May thật đấy. 

Quả nhiên dồn hết vào sức mạnh tinh thần là một lựa chọn đúng đắn mà. 

Nói cách khác, tất cả những gì còn lại chỉ là chịu đựng cuộc tấn công này.

Bỏ qua việc có chặn được hay không, rõ ràng là tình huống hiện tại đang dồn ép tôi vô lý đến mức không thể tin được.

Ngay từ đầu đã phải chặn Tử linh sư ấy hả. 

Tại sao đột nhiên lại giao cho nhiệm vụ chỉ xuất hiện khi lên chức Tổng tư lệnh cơ chứ? 

Phòng thủ chiến trong <Dark Fantasy Saga> về bản chất là chặn đứng các đợt tấn công. 

Tất nhiên, ngay cả những trận chiến đó cũng được thực hiện bằng tổ đội bốn người, nhưng tình hình của trận phòng thủ chiến cũng thay đổi tùy theo đặc tính và chức nghiệp của nhân vật. 

Và ba người kia đều tốt theo cách riêng của mình ở từng vị trí. 

Sau cùng thì họ đều là quái boss hết mà. 

Nhìn mọi người đang hành động ở vị trí của mình đúng như tôi đã nhờ, tôi lại cất lời. 

“Có chiến hào đã được đào sẵn không?”

“Có ạ!”

Từ lúc nào, một người giống như phụ tá đã ở bên cạnh tôi và thuật lại tình hình.

Đặc điểm của Tử linh sư. 

“Vì bọn chúng không có trí tuệ nên có thể sử dụng hào làm bẫy. Trong trường hợp những cái xác rơi vào thì ra hiệu lệnh cho các pháp sư phóng hỏa ma pháp.”

“Rõ!”

Người sĩ quan phụ tá nghiêm chào và hét lên vang dội trước lời của tôi rồi chạy đi. 

Không một ai thể hiện sự hoài nghi hay thậm chí là cả phản đối. 

Tại sao đứa học sinh còn non nớt này lại đang ra lệnh cho chúng ta làm thế này làm thế nọ? 

Không một ai nói vậy. 

Tại sao ứng cử viên Thánh nữ lại đổ mồ hôi hột mà làm theo những gì cậu ta ra lệnh? 

Tại sao công chúa dù càu nhàu nhưng vẫn rải tiền như kia? 

Không có những câu hỏi như thế. 

Chỉ có niềm tin rằng vì được bảo nên sẽ làm. 

Và niềm tin đó chính là thứ tôi cần nhất bây giờ. 

Rốt cuộc thì phải cầm cự bao lâu nhỉ?

Suy nghĩ đó cũng chỉ trong khoảnh khắc.

-Phạch phạch!

Tiếng vỗ cánh vang lên gần đó.

Tôi quay đầu và nhìn thấy một con chim bồ câu đang bay về phía này. 

Chim bồ câu sao?

Khi nheo mắt lại nhìn thì tôi cũng thấy được một mảnh giấy được buộc lại ở chân nó.

Không phải đây là phương pháp liên lạc thường được sử dụng bởi những thành viên của đơn vị tình báo à?

Tôi nhìn con chim bồ câu với suy nghĩ đó, và con chim bồ câu chạm mắt với tôi liền cứ thế dừng lại giữa không trung rồi quay đầu và điên cuồng bay về sau. 

Vừa làm vậy, nó vừa thuần thục cào mảnh giấy được buộc ở chân ném xuống rồi bỏ chạy.

Gì đây? 

Tôi chậm rãi bước tới nhặt mảnh giấy lên. 

<Dự kiến mất khoảng một tiếng rưỡi kể từ lúc nhận được lá thư này cho đến khi quân chủ lực đến cứu viện.>

<Nếu xảy ra chuyện, việc bỏ chạy được khuyến khích. Đừng quên rằng các học sinh của Học viện luôn được ưu tiên hơn những người khác.>

Lần này cũng là một lá thư được viết bằng nét chữ đẹp nhưng nội dung thì không được như vậy. 

Đây thật sự do thành viên của đơn vị tình báo gửi đến sao?

Gửi cho tôi? 

Tại sao? 

Tôi nheo mắt nhìn mảnh giấy một hồi nhưng vẫn không tìm được gì. 

Cơ mà, nét chữ này dù nhìn thế nào thì cũng rất quen thuộc mà. 

Không phải đây là nét chữ của người bạn thuở nhỏ tự xưng bí ẩn mà đã cho tôi bình hồi phục sao? 

Chẳng lẽ bạn thuở nhỏ của Aiden Starfive thật sự là thành viên của đơn vị tình báo à?

Nếu vậy thì hãy lộ mặt ra một chút đi chứ. 

Tôi có nhiều điều muốn hỏi lắm. 

Dù sao đi nữa. 

Tôi cất mảnh giấy vào trong túi rồi đứng dậy nhìn về trước. 

Một tiếng rưỡi. 

Nếu chỉ để câu giờ thôi thì cũng không lâu lắm.

Với suy nghĩ đó, tôi nhìn Tử linh sư đang từ từ tiếp cận. 

Khoảng cách giữa hai bên bây giờ đã đủ để chúng tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt của nhau.

Đội quân xác sống cùng đang đến gần giống vậy.

Nhưng đáng tiếc thay, hoặc có lẽ là đương nhiên, dường như thứ đó hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi trước tôi. 

Tôi dồn lực vào bàn tay đang nắm lấy thanh kiếm.

Nếu cần thiết thì tôi cũng sẽ phải đi ra ngoài chiến đấu. 

Bỏ chạy sao? 

Bây giờ thì sẽ sống đấy, nhưng dù có làm vậy, nếu Mắt trận phía Nam đã sụp đổ thì điều đó cũng chẳng khác nào tự tử chậm. 

Đặc biệt là nếu ta nghĩ đến trận phòng thủ chiến sẽ đến sau Tử linh sư…

Khuôn mặt của người phụ nữ với cái cổ bị tách làm đôi cùng nụ cười ghê rợn hiện lên trong đầu tôi.

Không, đừng nghĩ đến mấy chuyện xui xẻo nào.

Vẫn chưa biết được gì mà. 

-Rầm! Rầm! Rầm!

Âm thanh vang đến trở nên lớn hơn, và trước khi nhận ra, người phụ tá đã lại đang đứng bên cạnh tôi. 

“Chúng đến rồi!”

“Hiểu rồi.”

Tôi leo lên tường thành. 

Ít nhất cũng phải biết chuyện gì đang xảy ra trên chiến trường chứ. 

Tôi hướng mắt nhìn xung quanh. 

Các cung thủ, pháp sư, lính đánh thuê, các binh lính khác ở trên tường thành đều đang nhìn tôi. 

Không một ai mở miệng. 

Và điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi vì ánh mắt của họ đều ngập trong nỗi sợ hãi. 

Cũng không biết được rằng đó là sự sợ hãi sinh ra từ nỗi sợ cái chết hay là từ một nỗi sợ khác mà tôi không biết.

Nhưng có một điều chắc chắn. 

Bây giờ tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài làm việc này. 

“Chuẩn bị.”

Ngay khi giọng nói của tôi vang lên, tất cả mọi người liền chuẩn bị ở vị trí tương ứng của mình. 

Cung thủ thì gài cung, pháp sư thì niệm phép thuật, và binh lính thì giơ cao thương và khiên.

Đôi mắt của Tử linh sư lại lóe sáng,

[Vết Thánh của bạn được kích hoạt!]

Một luồng năng lượng đáng sợ toả ra từ tôi và trấn áp cảm giác ớn lạnh.

Đồng thời, 

Sức mạnh trào lên trong cơ thể tôi, và nắm đấm của tôi siết chặt lại. 

Cảm giác như là tôi đã trưởng thành thêm một chút. 

Tôi hướng mắt nhìn thẳng tất cả mọi người. 

Không một ai run rẩy vì sợ hãi. 

Chỉ hành động với một ý chí duy nhất. 

Để không chết. 

Để sống sót trở về. 

Một cách chậm rãi, tôi mở miệng. 

“Khai hoả.”

“Khai hoả!!!!”

Ngay khi tôi vừa dứt lời, các binh lính cũng vừa hét lớn vừa buông dây cung và bắn ma thuật. 

Những mũi tên còn nhiều hơn cả đội quân xác chết che phủ nhuộm đen cả bầu trời, và những quả cầu lửa đỏ rực bắt đầu tô điểm chiến trường như những vì sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!