Chương 18: Thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết
Tôi lau máu dính trên kiếm và nhìn xung quanh.
Những người lính đang chỉnh đốn hàng ngũ tại chỗ như thể không có chuyện gì.
Một cảnh tượng quá đỗi bình yên để mà nói rằng mới đây thôi đã có một trận chiến khốc liệt xảy ra.
Phải chăng đó là vì không có nhiều thương vong đến thế.
Dù nói là đại quân nhưng có lẽ do vẫn chưa đi lên phía trước quá nhiều, cảm giác giống như là xử lý tàn dư hơn.
“Bây giờ thì chắc là ổn rồi đấy ạ.”
“Cảm ơn, thưa cô linh mục.”
“Mong là sau này vẫn được anh giúp đỡ.”
Lidia đang chữa trị những người lính bị thương cùng với một nụ cười dịu dàng.
“Không có trinh sát của kẻ địch.”
“Làm sao mà…”
“Thì là vì tôi vừa mới nhìn thấy chứ sao.”
Laura đang nắm bắt tình hình chiến sự và khéo léo búng hai đồng xu.
Mỗi đồng xu được búng lên liền biến mất vào hư không, và Laura nhíu mày như thể đang nhìn về phía xa.
Cuối cùng,
-Bộp!
“À, hoá ra mấy tên này vì không cảm thấy đau nên phải đập vỡ đầu thì mới không di chuyển sao?”
Ngay cả Ayla cũng đang đi đá xoay vỡ đầu từng xác chết còn sống một.
Và tôi thì.
“Việc đó, cảm ơn…vì đã cứu tôi.”
“Việc đương nhiên thôi.”
Tôi đang nhận được lòng biết ơn từ Gert.
Làm sao mà tôi có thể giết Gert được chứ.
Trụ cột tinh thần của tôi, nguồn chữa lành duy nhất của tôi trong cái tổ đội điên rồ này.
Tôi cảm nhận được những ánh mắt, nhưng thay vì là những ánh mắt tiêu cực thì,
“Là các học sinh.”
“Vậy thì, cùng với Ngài Tổng tư lệnh hoặc những nhân vật huyền thoại đang ở tiền tuyến kia…”
“Đúng rồi…”
Những ánh mắt nhột nhột.
Có lẽ là cái mà mọi người gọi là hy vọng nhỉ.
Tất cả mọi người đang nhìn chúng tôi với ánh mắt như thể đã đặt cược hy vọng của lục địa vào chúng tôi.
Thì ra đây là hình ảnh của các học sinh ở thế giới bên ngoài.
Điều này cũng thường được nêu rõ trong game, nhưng khi trực tiếp cảm nhận như này thì đúng là khác thật.
Tất nhiên, tôi không được nhìn với ánh mắt tràn đầy hy vọng nào.
Phần lớn đều cố để không chạm mắt với tôi mà.
Gert cũng y hệt vậy.
“Cũng đại khái xong hết rồi ạ.”
Khi tôi đang nghĩ như vậy, giọng nói của Lidia kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ của mình.
“Những người bị thương đều đã được chữa trị, và nghe nói là Công chúa Crown cũng đã hoàn thành công việc trinh sát rồi.”
“Vậy à.”
Tôi điềm tĩnh đáp lại và đứng dậy.
Trận phòng thủ chiến đầu tiên chính là như này, cảm giác giống như phần hướng dẫn cho phòng thủ chiến vậy.
Đây là cách những trận phòng thủ chiến sẽ được tiến hành, vậy nên xin hãy tự lo liệu kể từ lần sau nhé.
Có thể hiểu đây là sự quan tâm của nhà phát hành cũng được.
Thực chất, sau khi sự quan tâm này kết thúc là trận phòng thủ chiến giống như địa ngục tiếp đấy cũng bắt đầu luôn.
Nhưng ngược lại, điều đó cũng có nghĩa là bây giờ có thể an tâm.
Vậy thì chúng tôi phải làm gì ở đây?
“Tập hợp.”
“Vâng! Mọi người!! Bạn Starfive gọi này!”
Trước lời của tôi, Lidia gật đầu rồi hét lớn, và Laura cùng Ayla cũng đi về phía tôi.
Xác nhận rằng ba người kia đã tập hợp lại, tôi cất lời.
“Nghỉ ở đây.”
“Chúng ta thật sự không cần đi thêm về trước sao?”
“Không sao.”
“Thật ư?”
“Thích cãi?”
Tôi nhìn Ayla ngậm miệng lại trước lời của tôi và chìm vào suy nghĩ.
Nếu tôi là một nhân vật có sức mạnh chắc chắn hoặc nếu tổ đội hoàn hảo thì có lẽ tôi đã tham lam và tiến xa thêm chút nữa để nhận được nhiều phần thưởng hơn.
Nhưng hiện tại thì không cần thiết phải làm vậy.
Trước hết chỉ với việc được phái đến phòng thủ chiến thôi là đã nhận được lợi ích về vật phẩm, thậm chí độ hảo cảm bên trong Học viện cũng tăng lên nữa.
Thực chất, tôi cũng đã nhận được một thùng bình hồi phục cao cấp từ Chủ quầy trên đường đến đây.
Đây chính là ảnh hưởng tích cực mà độ hảo cảm bên trung Học viện mang lại đấy.
Tất nhiên, theo như tôi biết thì ở mức độ vô địch bài kiểm tra như bây giờ của tôi vẫn chưa đủ để nhận được một thùng bình hồi phục cao cấp.
Có lẽ là vì tôi đã xử lý hai Kẻ phản đồ chăng?
Bởi không thể nào có chuyện Chủ quầy có thiện cảm cá nhân với tôi đâu.
Dù sao đi nữa, việc gì tốt thì vẫn sẽ tốt chứ.
Với suy nghĩ đó, tôi mở miệng.
“Đi thêm cũng không có ý nghĩa.”
Ngay từ đầu chỉ cần đến đây thôi là đã đủ để nhận các vật phẩm như quà cảm ơn rồi.
Xác chết của Tử linh sư cũng không cho nhiều chiến lợi phẩm đến vậy.
“Sau khi hoàn thành thời hạn được chỉ định thì chúng ta sẽ quay trở lại Học viện.”
“...Hiểu rồi.”
Ayla bĩu môi, Laura làm vẻ mặt trông an tâm hơn chút, còn Lidia thì dường như hoàn toàn chẳng suy nghĩ gì.
“Để đề phòng thì sẽ luân phiên gác đêm. Cùng với các binh lính.”
Dù sao thì chúng tôi đã đảm nhiệm công việc hỗ trợ hậu phương rồi mà.
Có giả bộ ở đây thì cũng không có điều gì tốt.
May mắn thay, không một ai phản đối ý kiến của tôi.
***
“Các học sinh như nào rồi?”
“Nghe nói là vẫn ổn ạ.”
“Vậy thì tốt.”
Mikhail, Tổng tư lệnh phòng thủ chiến, gật đầu.
Việc đưa các học sinh đến chiến trường nguy hiểm là truyền thống của Học viện.
Anh cũng biết điều đó do bản thân cũng đã từng là một học sinh.
Bởi vì họ cũng cần phải hiểu được sự nguy hiểm của chiến trường này và sức nặng của chức danh của những người sở hữu Vết Thánh.
Nói vậy thôi nhưng cũng không được trở thành gánh nặng quá lớn nên họ đã điều động nhân sự có thể được sử dụng ngay trong thực chiến.
Trong trường hợp lỡ như có biến cố xảy ra thì cũng phải có thực lực để ít nhất có thể tự mình thoát ra chứ.
Đang nghe báo cáo, Mikhail cất lời.
“Anh nói rằng đội chiến thắng làm tốt sao?”
“Vâng ạ. Từ giải cứu những lính đánh thuê bị tập kích rồi sau đó là chữa trị, trinh sát và loại bỏ tàn dư, họ đã xử lý mọi thứ rất hoàn hảo.”
“...”
Vẫn như mọi khi, những người chiến thắng luôn làm tốt.
Sau cùng thì danh hiệu nhà vô địch đâu phải là đạt được bằng hình thức.
Danh sách những người tham gia lọt vào mắt của Mikhail.
“...Sự kết hợp có hơi, rất kỳ lạ nhỉ.”
“...Có lẽ là như vậy.”
Ứng cử viên Thánh nữ, công chúa đến từ lục địa nơi những sinh vật có tri giác không còn có thể sinh sống được nữa, và ngay cả Đoàn trưởng trên thực tế của Đoàn lính đánh thuê.
Mỗi cá nhân đều sở hữu cá tính mạnh mẽ giống hệt nhau.
Ngoài ra còn có cả một học sinh tên là Aiden Starfive, vậy nhưng tin đồn vẫn chưa đến được tai Mikhail, người chỉ thực hiện việc phòng thủ chiến ở Mặt trận phía Nam.
“Tất cả đều có cá tính mạnh mẽ hết, nhưng mà ai là đội trưởng vậy? Nếu là người có khả năng khuất phục người khác thì, quả nhiên là công chúa nhỉ?”
“Không phải ạ.”
“Vậy thì chắc hẳn phải là Đoàn trưởng Đoàn lính đánh thuê nhỉ.”
“...Không phải ạ.”
“...Ứng cử viên Thánh nữ cũng có thể nhận được sức mạnh của mọi người bằng lòng nhân từ của mình.”
“...Cũng không phải ạ.”
“...Vậy là người đàn ông tên Aiden Starfive này sao?”
Người đàn ông chậm rãi gật đầu trước câu hỏi của Mikhail.
“Đúng là vậy ạ.”
“Bằng cách nào?”
“Cái đó thì, là vì đáng sợ nhỉ.”
“...Vì đáng sợ sao?”
“Đúng vậy ạ.”
“Anh đang không đùa giỡn ta đâu nhỉ?”
“Ngạc nhiên thay điều đó là sự thật.”
“...”
Mikhail nhíu mày.
Việc người đã buộc ứng cử viên Thánh nữ, công chúa, và Phò Đoàn trưởng Đoàn lính đánh thuê lại một chỗ không phải một trong số họ mà là một người đàn ông đã kỳ lạ rồi, vậy mà lý do còn không phải là vì tài lãnh đạo mà đơn thuần là vì đáng sợ sao?
Khi anh đang có những suy nghĩ như vậy,
-Túc túc.
Tiếng gõ vào lều vang lên.
“...Anh ra ngoài đi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Người hạ sĩ quan đang báo cáo đứng nghiêm chào rồi đi ra khỏi cửa, và ngay khi Mikhail vừa vén lều lên, một con chim bồ câu liền bay vào trong.
“...”
Chim bồ câu của Đơn vị Tình báo.
Giờ đây thay vì là một đơn vị tình bão thì họ đã trở thành những người giúp đỡ trên toàn lục địa, thông báo những mối nguy hiểm và tìm hiểu những biến động của lục địa, nhưng dù sao thì vẫn là một đơn vị tình báo.
Rốt cuộc thì họ có thể viết gì được đây?
Nội dung về Mặt trận phía Nam sao?
Anh sẽ vô cùng biết ơn nếu đó là lời khuyên nhận được trong khoảng thời gian khó khăn như bây giờ.
Với suy nghĩ đó, Mikhail mở mảnh giấy được buộc ở chân con chim bồ câu.
Người gửi là Thương nhân Xanh.
Người đã từng là huyền thoại của Đơn vị tình báo, hiện tại đang vận hành một quầy đồ bên trong Học viện.
Rốt cuộc thì một người như vậy có thể cung cấp cho anh thông tin tình báo gì đây?
Mikhail nhìn vào mảnh giấy mà không thể giải tỏa sự căng thẳng.
<Xin hãy chăm sóc tốt cho Aiden Starfive.>
Nhìn mảnh giấy chỉ được viết có vậy, lời nói của Mikhail bị nghẹn lại.
Một nhân vật quan trọng đến mức thành viên của đơn vị tình báo ở Học viện phải gửi thư cho anh sao?
Rốt cuộc thì cậu ta đã làm gì?
Dù sao đi nữa, có vẻ là anh phải ưu ái tạo điều kiện tốt cho cậu ta rồi.
Khi Mikhail vừa nghĩ vậy vừa gập mảnh giấy lại.
“Ngài Tổng tư lệnh!”
Một người lính vén lều lên gấp gáp chạy vào.
“Cuộc tấn công đã lại bắt đầu rồi!”
“Vị trí ở đâu?”
“Nơi các học sinh đang ở!”
“...Bị đâm vào phía sau sao? Ra lệnh rút lui hết mức có thể. Nếu rút về phía sau vô điều kiện thì có thể đến được tuyến phòng ngự ngay lập tức nên sẽ không có nguy hiểm.”
“Rõ!”
Nói vậy, Mikhail chấm một điểm trên bản đồ.
Anh đã bố trí các học sinh tại nơi an toàn nhất để chuẩn bị những tình huống như này.
“Ngài Tổng tư lệnh!”
Người lính vén lều chạy vào.
“Một cuộc tiến công lớn đã bắt đầu ở phía trước!”
“Lại bắt đầu rồi à. Đi ra thôi.”
“Vâng, ngoài ra vẫn chưa xác định được vị trí của Tử linh sư.”
“Hiểu rồi. Hãy thông báo cho các trinh sát ngay khi nhận được thông tin mới.”
Nói vậy, Mikhail bước ra khỏi lều trại.
Tử linh sư là một Kẻ biến chất hoàn toàn không bao giờ lộ diện, vậy nên nếu chỉ ở trong tuyến phòng ngự thì vẫn có thể ngăn chặn được không vấn đề gì.
Con chim bồ câu lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó rồi vỗ cánh theo anh ra khỏi doanh trại và quay lại với chủ nhân của mình.
Về với thành viên đơn vị tình báo đang chờ đợi ở Học viện.
***
“Tất cả rút về sau!”
Mọi người đang ồn ào rút lui về phía sau, và chúng tôi cũng bước đi theo bọn họ.
Nghe nói là đội quân của Tử linh sư đột nhiên đã đến.
Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng đã lùi về phía tuyến phòng ngự trước mệnh lệnh rút lui.
May mắn là chúng tôi đã nhanh chóng đến được tuyến phòng ngự.
Ngay khi người lính cuối cùng đi vào trong bức tường thành, cánh cổng liền đóng lại với một tiếng uỳnh lớn.
“Sẽ an toàn chứ?”
Lidia nhìn ra bên ngoài lẩm bẩm , và Ayla nhún vai đáp lại.
“Được gọi là Thánh nữ mà lại sợ hãi nhiều thứ thật nhỉ. Nếu chỉ tính riêng sự an toàn thôi thì tuyến phòng ngự phía nam là một trong những thành trì đáng tin cậy nhất đấy. Ở đây mà bị xuyên thủng là đi đời hết cả lũ đấy.”
“Sẽ không đi đời đâu.”
Tôi ngắt lời Ayla.
Bởi vì mặc dù tuyến phòng ngự này đã sụp đổ trong <Dark Fantasy Saga>, bằng cách nào đó thì cốt truyện vẫn tiến triển mà.
Với suy nghĩ đó, tôi nhìn ra bên ngoài.
Yên tĩnh đến mức ngay cả một con kiến cũng không nhìn thấy.
Quá yên tĩnh để mà nói là một đội quân đã đến.
Cái gì đây, có thật sự là đang đến không vậy?
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy,
-Rầm, rầm, rầm!
Mặt đất rung chuyển.
Ngay sau đó, một đội quân xác sống khổng lồ liền xuất hiện trước mắt tôi.
“...Cái gì kia?”
Laura lẩm bẩm với vẻ ngỡ ngàng và tung đồng xu.
Keng, đồng xu biến mất giữa không trung.
“...Quá nhiều. Tôi không biết liệu chúng ta có thể ngăn chặn hết với những người đang có ở đây hay không nữa.”
Ngay khi cô ta vừa lẩm bẩm như vậy.
Một luồng năng lượng u ám bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi, như thể nhiệt độ xung quanh đã giảm xuống khoảng mười độ.
Và có vẻ không chỉ có mỗi mình tôi cảm nhận được nó, khi mà tất cả những người khác đều bắt đầu run rẩy toàn thân.
“Cái gì vậy, cái này.”
“Vừa rồi là?”
“Hở…?”
Khi tất cả đang thốt ra những tiếng bối rối, một thứ gì đó xuất hiện ở đằng xa.
Vẻ ngoài của nó trông không khác gì một con người bình thường, vậy nhưng làn da bị nhuộm đỏ của nó đang lúc nhúc với vô số những con côn trùng.
Thứ đó cầm lên những con bọ vừa chui ra từ dưới da của mình rồi cứ thế bỏ vào miệng.
Rộp, những con bọ bị nghiền nát, và thứ đó vươn tay về trước.
Một cơn ớn lạnh khủng khiếp xâm chiếm cơ thể tôi, đồng thời, cửa sổ trạng thái xuất hiện.

Cơn ớn lạnh đã đang làm phiền cơ thể của tôi cứ thế biến mất như thể nó chỉ là một ảo ảnh.
Tôi vội vã nhìn xung quanh và thấy những người khác đang thở dốc với khuôn mặt trắng bệch.
Laura thì đang nắm họng ho khan, và Ayla cũng đang khuỵu gối ôm chặt lấy đầu mình.
Lidia hay những người khác thì cũng chẳng cần phải nói.
Ở đây chỉ có một mình tôi là vẫn ổn.
Tử linh sư bước đi, và vô số thứ cũng đi theo sau hắn.
Từ những con sói thối rữa đến con người, rồi cả những thứ quái gở trông như sự kết hợp giữa con người và cá voi.
Thứ thì lê lết đôi chân, thứ thì bò, và thứ thì đi bộ.
Nhưng mục tiêu của chúng chỉ có một.
Tuyến phòng ngự của Mặt trận phía Nam.
Cùng lúc đó, mặt đất lại bắt đầu rung chuyển
“...”
Lớn chuyện rồi đây.
Thật sự không có cách nào sao, bất cứ cách nào?
Khi tôi đang cố gắng vắt óc suy nghĩ, một ý tưởng chợt lóe lên.
Việc đã xảy ra khi tôi chiến đấu với Kẻ biến chất loại môi trường.
Phương pháp mà tôi đã sử dụng khi Laura và Lidia bị tấn công bởi cơn đói.
Tăng hiệu quả của Vết Thánh lên mức tối đa.
Tôi nhắm mắt lại tập trung.
Mặc dù vẫn chưa biết cách để kìm hãm luồng năng lượng này, ít nhất thì tôi vẫn có thể lan tỏa nó.
Mạnh mẽ hơn, với cảm giác như đang lan tỏa nguồn năng lượng của mình…!

Năng lượng bắt đầu thoát ra từ cơ thể của tôi.
Một thứ năng lượng màu đen, có lẽ gần hơn với màu xám.
Thứ năng lượng đó chạm vào những người ở xung quanh rồi lan tỏa và chạm đến cả vào những người khác.
“Hà!”
“Hừ!”
Những người lính hét lên và nhìn xung quanh.
Laura, Ayla và Lidia có vẻ cũng đã tỉnh táo trở lại và đang nhìn tôi.
Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về tôi.
Nỗi sợ đã từng siết chặt lấy họ đã biến mất.
Tất nhiên, thay vào đó thì một nỗi sợ khác đã siết lấy họ.
Và tôi, chủ thể của nỗi sợ đó, cất lời.
“Toàn quân về vị trí.”
Chỉ có giọng nói của tôi vang vọng khắp tuyến phòng thủ yên lặng.
Ngay khi tôi vừa dứt lời,
“Toàn quân về vị trí!”
“Về vị trí!”
“Tập hợp về vị trí!”
Những người lính bắt đầu đứng vào vị trí của bản thân một cách thống nhất.
Các binh lính nắm cung, chuẩn bị ma thuật, và chạy về phía tường thành.
Tôi nhìn họ như vậy rồi lại hướng mắt về phía Tử linh sư.
“...”
Vô số giả lập chạy qua đầu tôi.
Ngay lập tức, kết luận đã được rút ra.
Có thể chặn được.
Nếu chỉ là câu kéo thời gian thì không có vấn đề gì cả.
Cảm giác như ánh mắt của tôi và Tử linh sư đã giao nhau trên chiến trường phía xa kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
