Chương 2: Một ngày giống nhau của chúng ta
Tiếng nhạc lễ hội vang vọng khắp khuôn viên đền, hướng về phía biển đêm.
Con đường dẫn lên đền Yatomari.
Tôi ngước nhìn những bậc thang đá dốc đứng như muốn xé toạc lồng ngực mà chần chừ.
Không phải tôi không tự tin vào thể lực của mình. Mà vì cái cảm giác bản thân, một kẻ vừa xong việc giúp phục vụ, thậm chí còn tiếc thời gian thay quần áo để chạy vội đến đền, giống như con cún vẫy đuôi mừng rỡ lao đến khi được Himari rủ rê, khiến tôi thấy bực mình.
Nhân tiện thì hôm nay Irie-ya phục vụ bữa tối sớm hơn một tiếng so với mọi khi. Đây là sự chu đáo để khách lưu trú có thể thưởng thức pháo hoa sau bữa ăn.
Hiện tại là bảy giờ bốn mươi phút.
Pháo hoa sẽ được bắn lên vào lúc tám giờ tối.
Giọng nói đều đều không chút luyến láy ấy lại văng vẳng bên tai.
── Na- cũng đến đi.
Tại sao lại nói với giọng bề trên thế hả. Đây là lễ hội của hòn đảo này. Không phải việc mà người ngoài như Himari có quyền cho phép. Tôi tặc lưỡi, rồi lại thở dài khi nhận ra mình đang phản ứng thái quá với những chuyện cỏn con.
Không phải tôi muốn gặp Himari. Tôi chỉ muốn tìm manh mối về vòng lặp thôi. Tự nhủ như vậy, tôi bước qua cổng Torii.
Nhiệt độ đã giảm xuống, nhưng không khí ban đêm vẫn còn vương vấn hơi ẩm sau cơn mưa, tạo cảm giác oi bức. Hơn hết là hơi người nóng hầm hập. Vừa tránh né những bộ Yukata và Jinbei để không va chạm, vừa leo hết một trăm bậc thang, tôi bị bao trùm bởi sự huyên náo lấn át cả tiếng sáo trống phát ra từ loa.
Các gian hàng xếp hàng hai bên. Ánh sáng từ đèn lồng và bóng đèn dây tóc. Màn múa lân ở giữa con đường lát đá đang gây ra ùn tắc.
Vừa lo lắng không biết có tìm được họ trong đám đông này không thì ngay lập tức, tôi thấy bóng dáng hai người họ ở quầy hàng gần cầu thang. Ngay cạnh quán đá bào.
Cả hai đều đã buộc tóc lên và mặc Yukata.
Amami-san mặc màu xanh tím than, Himari mặc màu tím đỏ, cả hai đều có họa tiết hoa bìm bìm màu trắng hoặc xanh da trời đang nở rộ. Đai lưng Obi màu đỏ sẫm giống nhau. Chỉ có túi rút dây hình cá vàng là khác màu. Chắc là họ đã chọn cùng nhau, một sự phối đồ đôi thật đáng yêu.
“Mua bây giờ luôn không? Sắp bắn pháo hoa rồi đấy.”
“Vừa đợi vừa ăn cũng được mà.”
“Thế thì cập rập lắm, tớ để lát nữa ăn thì hơn. Mua ba cái, mang về cho Hamabe-chi nữa.”
“Mang về đến trọ thì tan hết còn đâu.”
Có vẻ như họ đang phân vân xem nên mua đá bào lúc nào.
“Tan thì thành nước ép đá bào.”
Hai người họ ở với nhau là thế này sao. Trông không giống bạn bè lắm, mà giống một cặp tình nhân thân thiết hơn.
“Món tráng miệng bí ẩn gì thế.”
Amami-san cười để lộ hàm răng trắng bóng. Thật sảng khoái.
Ngay khi tôi định bước tới bắt chuyện, xung quanh bắt đầu ồn ào. Tôi dừng bước, đưa mắt nhìn quanh. Hai gã đàn ông đang chiếm giữ mặt tiền của quầy hàng.
“Làm thế này sẽ viral lắm đây.”
Một gã đang ghé miệng vào chai siro đá bào. Màu xanh Blue Hawaii trào ra từ miệng hắn, chảy xuống cần cổ ướt đẫm mồ hôi. Gã còn lại vừa cười hô hố vừa chĩa ống kính điện thoại vào. Hình như đang quay video.
Mặt đỏ gay, bước chân loạng choạng. Cả hai có vẻ đã say mèm.
Chắc khoảng hai mươi tuổi. Không phải người trên đảo.
Nghe có vẻ đậm chất thôn quê, nhưng những người cùng trang lứa ở Miojima hay Shimejima đều biết mặt nhau cả. Đều là cựu học sinh hoặc học sinh đang theo học trường cấp hai đảo hoặc cấp ba đảo. Số lượng ít nên tôi nắm rõ mặt và tên của từng người một không sót ai. Không quen mặt nghĩa là khách du lịch rồi.
Khi chủ quán lên tiếng nhắc nhở, gã đàn ông cất giọng ồm ồm và đập tay xuống bàn.
“Chẳng phải đã bảo là “xin cứ tự nhiên” sao?”
Những chai siro xếp hàng rung lên, tấm bìa các-tông hình lăng trụ tam giác ghi dòng chữ “Tự do chan thêm” đổ xuống.
Gã đàn ông lè lưỡi ra vẻ ta đây, rồi lần lượt mút từng chai siro. Dưa lưới, dâu tây, chanh, sữa. Những loại siro đủ màu sắc bị ô nhiễm bởi nước bọt của gã. Gã quay phim thì lia nửa thân trên khắp xung quanh, di chuyển liên tục như để tìm góc quay đẹp.
“Cho nên, bọn tao đang cứ tự nhiên đâ~y.”
Gã đàn ông giơ tay làm dấu chữ V. Tiếng cười thô bỉ của gã quay phim vang lên. Chủ quán sợ hãi nấp sau máy làm đá bào như con cá thia biển trốn sau tảng đá.
Bỗng, có người đứng ra đối đầu với bọn chúng.
“Dừng lại đi. Đang làm phiền người khác đấy.”
Người giật lấy chai siro từ tay gã đàn ông là Amami-san. Himari kéo tay Amami-san đang định đặt chai siro về chỗ cũ.
“Kệ bọn họ đi, không sao đâu. Đi thôi.”
“Cậu nói gì vậy Himari. Sao mà không sao được.”
“Đã bảo là không sao mà.”
“Tớ không muốn dối lòng mình là không nhìn thấy…… Á.”
Nắm đấm của gã đàn ông đập vào vai Amami-san. Gã quay phim cũng cất điện thoại và tiến lại gần Amami-san. Bị hai gã đàn ông dồn ép, bộ Yukata màu xanh tím than lùi lại từng bước, từng bước một. Khoan đã, ngay khi Amami-san định đẩy hai gã ra, một cái tát bay tới.
Amami-san ôm lấy má.
Máu chảy ra từ khóe môi cô ấy.
Tôi cúi gầm mặt, nhắm mắt lại. Chuyện thường tình thôi. Không chỉ lễ hội, khách du lịch vô ý thức xuất hiện ở khắp nơi. Thông thường, những người lớn có mặt ở đó như hội thương mại hay hiệp hội du lịch sẽ đứng ra giải quyết. Tôi không cần phải làm gì cả. Việc gì không cần thiết thì không làm.
Đúng vậy, không liên quan.
Chẳng liên quan gì đến tôi──.
Một âm thanh nặng nề vang lên. Tiếp đó là giọng nói đau đớn của Amami-san.
“Sao mà không liên quan được chứ.”
Tự lầm bầm để vực dậy tinh thần, tôi bước tới. Len qua đám đông, tôi chen vào giữa bốn người bọn họ.
“Xin lỗi,”
Tôi cất tiếng với thái độ nhún nhường. Trong trường hợp vạn bất đắc dĩ làm phật lòng khách hàng, tuyệt đối không được đồng tình, phải giữ vững nhịp độ của mình khi tiếp xúc ── đó là một trong những lời dạy của bác gái.
“Gì? Bạn trai của đứa nào à?”
“Không phải của ai cả.”
“Thế thì tránh ra.”
Gã đàn ông túm lấy cổ áo Amami-san. Tiếng vải rách vang lên. Bộ Yukata bị tuột ra, lộ lớp áo lót bên trong.
“Không tránh được.”
Tôi giữ tay hắn lại.
“Hả?”
Gã đàn ông gằn giọng đầy đe dọa. Dù đã quen bị bác trai dọa nạt, nhưng loại cảm xúc đang hướng vào tôi lúc này hoàn toàn khác biệt. Tôi cảm thấy chân mình chùn lại. Đồng thời, một thứ gì đó đang sôi sục dưới đáy bụng. Không được đồng tình. Phải kìm nén lại.
Mũi dùi của gã đàn ông chĩa vào tôi. Ngực bị đẩy mạnh. Một cú tát giáng vào má. Nắm đấm thọc sâu vào bụng. Tiếng nôn khan và tiếng ho cùng lúc bật ra. Lần này tôi né được nắm đấm tiếp theo và chộp lấy cổ tay hắn. Khi tôi kéo mạnh, gã đàn ông lao về phía trước theo quán tính. Tôi thuận đà đẩy mạnh vào tấm lưng đang chới với sắp ngã của hắn.
Ngay sau đó, tôi nhận ra trước mặt là cầu thang lớn.
Vẫn còn khoảng cách để dừng lại. Nhưng gã đàn ông đã say.
Hắn loạng choạng bước nhỏ, cố lấy lại thăng bằng. Cứ thế, hắn lảo đảo tiến về phía mép bậc thang và bước hụt. Hắn ngã ngửa ra sau. Nửa thân trên biến mất. Đôi chân vùng vẫy biến mất. Tiếng va chạm nặng nề hòa lẫn vào tiếng nhạc lễ hội và sự ồn ào.
“Rơi rồi!”
Ai đó hét lên.
Gã quay phim gào lên một từ có vẻ là tên của hắn.
Tôi chạy tới, nhìn xuống cầu thang. Cơ thể gã đàn ông lăn lóc như khúc gỗ trôi dạt bị sóng cuốn, rồi dừng lại ở chiếu nghỉ bậc thứ năm mươi. Không một cử động. Chẳng mấy chốc, một chất lỏng trông như vũng máu loang ra quanh vùng gáy được chiếu sáng bởi bóng đèn dây tóc.
Vài người lớn chạy vội xuống chiếu nghỉ.
Tiếng sáo trống tắt lịm. Ánh sáng từ đèn lồng và bóng đèn dây tóc dường như mờ đi. Trong thế giới bị bóng tối bao trùm, chỉ nghe thấy những tiếng nói, tiếng nói, tiếng nói.
Ai đó gọi xe cấp cứu đi.
Có cứu được không.
Không thở nữa rồi.
Đã bảo rồi mà. Phải kìm nén lại chứ. Làm chuyện thừa thãi nên mới ra nông nỗi này. Mình. Mình đã giết người và──.
Ai đó đang gào thét. Ồn ào quá. Dừng lại đi. Hét như thế thì cháy họng mất thôi. Dừng lại.
Nóng quá. Dây thanh quản. Đang bị xé rách.
“Aaaaaaaa!”
Khoảnh khắc nhận ra đó là tiếng hét của chính mình, pháo hoa bắn lên như chế giễu tôi. Không chịu nổi tiếng nổ vang dội trong bụng, tôi quỵ gối xuống. Phát ra những tiếng không thành lời, tôi đưa tay vào hư không.
Bàn tay lẽ ra chẳng ai nắm lấy ấy ──.
Đã được nắm lấy một cách nhẹ nhàng.
“Không sao đâu.”
Trên nền pháo hoa liễu rủ đang nổ tung với âm thanh như tiếng vỗ tay rồi rơi xuống, Himari đang vươn tay ra. Những bông hoa bìm bìm màu xanh trên bộ Yukata nở rộ trên cành liễu vàng kim.
Những quả pháo lớn đủ màu sắc được bắn lên. Len lỏi qua những tiếng nổ vang trời, giọng nói đều đều cất lên. “Qua hai mươi tư giờ thì mọi thứ sẽ trở lại như cũ thôi.”
Tiếng nổ không ngớt vang lên. Pháo hoa không ngừng nghỉ. Màn Star Mine đã bắt đầu. Himari cúi người xuống, thì thầm vào tai tôi như chia sẻ một bí mật.
“Cho đến lúc đó, chúng ta chạy trốn đi.”
Cảm giác cánh tay bị kéo mạnh. Được thúc giục bởi người phụ nữ lớn tuổi nói những lời như nàng Lọ Lem, tôi đứng dậy và bắt đầu chạy.
Tôi không nhớ mình đã chạy qua đâu và chạy như thế nào.
Khi nhận ra, tôi đang ở một bãi đá ven biển vắng tanh. Hơi nước bốc lên từ vũng nước triều được chiếu sáng. Suối nước nóng bí ẩn nơi nước biển hòa lẫn với suối khoáng. Một trong số rất nhiều suối nước nóng dưới biển ở Miojima.
Pháo hoa đã kết thúc từ lâu. Gió lặng và tiếng sóng vỗ làm dịu lòng người.
“Ở đây, nhiệt độ nước nóng được cho là do sóng biển điều chỉnh. Xin hãy tìm chỗ có nhiệt độ vừa phải và ngâm mình.”
Himari xoay một vòng trên bãi đá phẳng lì. Con rệp biển chạy qua dưới chân.
“Như quý khách thấy, đây là suối nước nóng hoang dã.”
Cô ấy vén vạt áo Yukata lên và tiếp tục thuyết minh.
“Không chia khu nam nữ. Chúng tôi cũng không chuẩn bị phòng thay đồ hay vòi hoa sen, xin vui lòng mặc đồ bơi hoặc chỉ ngâm chân.”
Tất nhiên là tôi không mang đồ bơi. Tôi cởi giày sneaker và tất, ngâm chân vào một góc nước có độ ấm vừa phải. Tôi ngẩng khuôn mặt nãy giờ vẫn cúi gầm lên.
Biển đêm và bầu trời đầy sao đẹp đến mức không cần bàn cãi.
“Có mùi kim loại là do tính chất của suối là suối sắt sunfua. Có hiệu quả đối với chứng suy nhược thần kinh và chứng sợ lạnh……”
“Cô rành quá nhỉ.”
“Cuối cùng cũng chịu nói rồi.”
Himari nở một nụ cười khiêm tốn. Một tay chống hông, cô ưỡn ngực một cách đầy kịch nghệ.
“Đừng có coi thường nhân viên lên kế hoạch tour du lịch tập sự nha.”
Nhắc mới nhớ, hình như tôi có nghe nói cô ấy đã được nhận vào làm ở công ty du lịch.
Himari cởi guốc gỗ, ngồi xuống bên cạnh tôi. Đôi chân trần trắng muốt khuấy động làn nước màu nâu. Dòng nước bắt đầu lạnh đi vì nước biển lại được hòa trộn với nguồn suối nóng, hơi ấm lại bao bọc lấy đôi chân.
“Thế nào? Cảm giác ngâm suối nước nóng với một cô gái mới quen ngay trong ngày đầu gặp gỡ ấy?”
“Có phải mới quen đâu.”
“Ừ thì, cũng đúng.”
“…… Cô thừa nhận rồi nhé.”
“Chơi xấu nha, Na-.”
Himari đập chân làm nước bắn tung tóe.
“Thấy cậu đau khổ như vậy, tôi chỉ còn cách nói là không sao đâu chứ biết làm sao.”
Đôi môi màu hoa anh đào bĩu ra vẻ không hài lòng.
“Cậu biết Hồ Điệp Chi Mộng không?”
Ngừng đập chân, Himari lầm bầm.
“Trang Tử phải không?”
“Đúng là sĩ tử có khác. Đúng rồi, trong mơ thấy bướm bay lượn. Tỉnh dậy thì không thấy bướm đâu. Rốt cuộc đây là hiện thực, hay bản thân đang ở đây là giấc mơ mà con bướm đang thấy…… Cái ngày 30 tháng 8 mà chúng ta đang sống, chẳng phải là một thế giới như vậy sao?”
Tôi vốc nước nóng lên tay.
“Ý cô là đây không phải hiện thực?”
Thứ chất lỏng đục ngầu, trơn tuột chảy xuống qua kẽ ngón tay.
“Ngày mai, tất cả sẽ trở lại như cũ. Chỉ để lại ký ức của chúng ta. Thế thì khác gì giấc mơ đâu.”
Tôi hiểu điều Himari đang muốn nói. Tôi của ngày hôm nay là giấc mơ mà tôi của ngày mai đang thấy. Bằng cách nghĩ như vậy, cô ấy đang cố gắng làm cho tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Tôi lén nhìn người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh. Làn da được chiếu sáng bởi bóng đèn dây tóc, mái tóc tơ buộc cao, chiếc kẹp tóc hình cá heo, và cả bộ Yukata hơi ẩm mồ hôi. Tất cả, tất cả đều đẹp đẽ.
“Là tại tôi rủ rê nên mới ra nông nỗi này, xin lỗi nhé.”
“Làm gì có chuyện đó……”
“Tôi đã định lệch múi giờ đi rồi mà.”
Tôi lập tức hiểu ra ý nghĩa câu nói đó.
Không phải lần đầu tiên. Dù tôi không biết, nhưng trong ngày 30 tháng 8 lặp lại này, chắc hẳn Himari và Amami-san đã từng bị những gã đàn ông kia gây sự rồi.
“Chắc là do trời oi bức quá. Không ngờ Amami-chan lại cố chấp với món đá bào đến thế. Lại còn kéo cả cậu vào nữa.”
“Cô cũng đã nói với Amami-san là không sao mà nhỉ.”
“Ừ. Nếu cứ mặc kệ thì người đàn ông to lớn như cây cổ thụ, ông chủ tiệm kim khí……”
“Bác Gen?”
Người đàn ông to lớn là chủ tịch hội thương mại.
“Đúng ổng. Lẽ ra bác Gen sẽ cho bọn chúng một trận đòn và mọi chuyện êm đẹp. Cả Amami-chan và cậu đều không cần phải bị thương.”
“Vậy là vô ích rồi.”
Cảm giác uổng công vô ích ập đến. Đồng thời, hình ảnh gã đàn ông lăn xuống cầu thang lại hiện lên trong tâm trí. Kìm nén trái tim đang chực gào thét, tôi hít sâu mùi suối nước nóng và mùi biển cả.
“Thế giới này toàn những chuyện vô ích mà.”
Himari bước ra khỏi nước, xỏ chân vào guốc gỗ.
“Cô đi đâu thế?”
“Khát nước quá nên tính đi mua đồ uống. Có máy bán hàng tự động dọc đường mà nhỉ. Na- muốn uống gì?”
Cánh tay trắng ngần định nhặt chiếc túi rút dây trên bãi đá. Tôi nắm lấy cổ tay đó.
“Đừng đi.”
“Tôi quay lại ngay mà.”
“Đừng rời xa tôi.”
Tôi siết chặt những ngón tay đang nắm cổ tay cô ấy. Tự tôi cũng biết mình thật thảm hại. Nhưng nếu bây giờ bị cô ấy bỏ lại, tôi cảm giác mình sẽ phát điên mất. Trái tim sợ bị bỏ rơi của tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào từ hồi lớp sáu.
“Cái cậu này, bó tay thật.”
Himari lại cởi guốc gỗ, ngồi xuống bên cạnh tôi. Ngâm đầu ngón chân vào nước nóng, cô vỗ vỗ nhẹ vào lưng tôi. Mỗi lần cơ thể rung lên khe khẽ, những thứ căng cứng trong tôi dường như tan chảy. Tôi cảm thấy nhịp tim, nhịp thở của mình đang chậm lại. Vừa nghĩ rằng mình chẳng hề khóc mà lại được an ủi, tuyến lệ của tôi thực sự bắt đầu lỏng ra.
Ánh sao, ánh trăng và ánh đèn dây tóc hòa vào nhau, nhòe đi. Trong tầm nhìn lay động như đang ở dưới đáy biển, những mảnh cầu vồng đang run rẩy.
“Thế. Nagisa-chan định nắm tay chị đến bao giờ đây?”
Giật mình, tôi buông tay Himari ra.
“Cũng không sao đâu mà.”
“Tôi đang mải suy nghĩ thôi. Rốt cuộc làm thế nào để thoát khỏi vòng lặp này.”
Tôi trả lời bằng giọng nói nghèn nghẹn không chút che giấu.
“Cách đánh trống lảng vụng về quá đấy?”
“Không, thật sự là…… chắc thế.”
“Ahaha.”
Himari cười như một đứa trẻ, rồi dừng tay vỗ lưng tôi.
“Cách thoát khỏi vòng lặp thì có đấy.”
“Hả.”
Cô đặt ngón trỏ lên đôi môi màu hoa anh đào. Tưởng cô định nói “bí mật”, nhưng không phải.
“Nhưng để mai đi. Bây giờ mà giải thích nhiều thứ, đầu cậu nổ tung vỡ ra, nhuộm đỏ cầu thang thành vũng máu mất.”
“…………”
Hài hước kiểu gì mà ác ý quá vậy.
“Ehehe.”
“Ehehe cái gì mà ehehe!”
Sau đó, chúng tôi tiếp tục nói về những chuyện không đâu.
Về Miojima và Shirumejima. Về những thứ chúng tôi thích và ghét. Về những người quen chung ── Amami-san và Hamabe-san, ông chủ và bà chủ Irie-ya, cô phục vụ. Về độ nóng của nước suối. Về việc có rất nhiều rệp biển trong khe đá trông thật ghê. Về những ngón chân đang nhăn nheo vì ngâm nước. Về vẻ đẹp của bầu trời đêm và ánh trăng.
Chỉ là những câu chuyện phiếm tốn thời gian.
Nhưng trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy việc nói những chuyện vụn vặt với Himari quan trọng hơn bất cứ điều gì. Giọng nói buông lơi nghe thật êm tai. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười quý giá như báu vật thỉnh thoảng lại nở rộ, hình ảnh Innu chạy nhảy tự do lại hiện lên trong tôi.
Có lẽ sẽ không thể quay lại được nữa. Bất chợt, tôi nghĩ như vậy.
Vừa điểm hai mươi tư giờ, thế giới biến mất như chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy, tôi đang ở trong phòng mình, và “ngày hôm nay” lần thứ tư đã bắt đầu.
◇
“Tôi gọi đó là Vòng lặp Tarot.”
Himari mở đầu câu chuyện như vậy tại khu vực nghỉ chân ở vườn.
“Không phải Vòng lặp thời gian sao?”
“Cậu thử tìm kiếm từ khóa Tarot, Bộ ẩn chính xem.”
Cô ấy nói bằng giọng đều đều trong khi đang vuốt ve Innu.
Khu vườn của Irie-ya. Hai người đang ngồi trên băng ghế nơi gió thổi lồng lộng dễ chịu. Chú chó đại diện đang ngủ ngon lành trên đùi cô. Quang cảnh khá giống hôm qua, nhưng thời gian thì sớm hơn. Vẫn còn là buổi sáng.
Ngày hôm sau. Thứ Sáu, ngày 30 tháng 8.
Ngày “hôm nay” lần thứ tư, trôi nổi trên bầu trời là đám mây hình con số “18”. Vẫn như mọi khi, con số giảm đi một đơn vị mỗi “ngày”.
Kẹp tóc của Himari là hình hoa hướng dương. Những cánh hoa màu vàng rất hợp với họa tiết trên chiếc váy liền thân của cô. Hamabe-san bị cảm. Amami-san đi bảo tàng tư liệu địa phương. Trong cái thế giới có thể nói là đang đứng yên này, chỉ có tôi và Himari là đang chuyển động.
Tôi lấy điện thoại thông minh từ túi quần âu ra, tìm kiếm theo lời cô ấy nói.
“Để xem nào…… Bài Tarot bao gồm tổng cộng 78 lá, trong đó 22 lá có ý nghĩa đặc biệt mạnh mẽ được gọi là Bộ ẩn chính (Major Arcana), 56 lá còn lại được gọi là Bộ ẩn phụ (Minor Arcana).”
“Chỉ xem các lá bài Bộ ẩn chính thôi.”
Tôi phóng to hình ảnh. Những bức tranh mộc mạc mang phong cách cổ điển hiện lên trên màn hình.
“Đây là bộ bài Rider-Waite Smith.”
Himari nhoài người nhìn vào màn hình. Mái tóc màu hạt dẻ xõa xuống khẽ chạm vào cổ tay tôi. Nhột thật đấy, nhưng nếu gạt ra thì có vẻ như tôi đang để ý quá mức, nên tôi cứ để nguyên như vậy.
“Rider-Waite Smith?”
“Bài Tarot có nhiều bộ với hình vẽ khác nhau được bày bán lắm. Từ những bộ được dùng thời trung cổ cho đến hình minh họa Disney, đủ cả. Bộ Rider-Waite Smith là bộ tiêu chuẩn nhất đấy.”
“Đây là lần đầu tôi xem kỹ bài Tarot đấy.”
Vì tò mò, tôi đọc to những dòng tiếng Anh trên các lá bài thu hút sự chú ý của mình mà chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
“Magician, Lovers, Chariot, Wheel of Fortune.”
“Ảo thuật gia (The Magician), Tình nhân (The Lovers), Chiến xa (The Chariot), Bánh xe số phận (Wheel of Fortune). Mỗi lá đều được gán một con số, thấy không?”
Đúng như Himari nói, các lá bài Bộ ẩn chính được đánh số từ 0 đến 21. Ảo thuật gia là 1, Tình nhân là 6. Vì là chữ số La Mã chứ không phải chữ số Ả Rập nên hơi khó đọc một chút.
“Từ 0 đến 21. Cậu không nhận ra gì sao?”
Ngay lập tức liên tưởng đến, tôi ngước nhìn lên trời.
“Hình dáng đám mây.”
“Đúng rồi. Ngày đầu tiên là 21 đúng không?”
Tôi vuốt màn hình. Lá bài số 21 là World. Một người phụ nữ khỏa thân được vẽ bên trong vòng tròn màu xanh lá cây.
“Ngày thứ nhất là World, Thế giới. Ngày hôm sau là 20 nên là Judgement, Ngày phán xét.”
Vừa vuốt ve Innu trên đùi, Himari vừa nói như hát.
“Và. Hôm nay là Sun, Ngày mặt trời.”
Tôi phóng to lá bài Mặt trời. Dưới ánh nắng, một đứa trẻ khỏa thân đang cưỡi bạch mã.
“Ơ, nhưng mà……”
Mặc kệ tôi định xen vào, Himari tiếp tục.
“Lá bài tốt đấy, Mặt trời. Ý nghĩa là phần thưởng, hạnh phúc, cơ hội đến, sáng tạo. Đứa trẻ cưỡi ngựa này tượng trưng cho chính cậu. Nó đang dang rộng hai tay kìa thấy không. Cứ thoải mái buông mình theo dòng chảy là được. Điều quan trọng nhất là hãy cứ tự nhiên đi.”
Himari giải thích trôi chảy mà không cần nhìn vào đâu cả.
Tôi chạm vào lá bài Mặt trời. Đoạn văn giải thích hiện ra với nội dung tương tự như những gì cô ấy nói.
“Cô rành về Tarot nhỉ.”
“Không phải tôi đâu, là Amami-chan đấy.”
“Ra là học lỏm à.”
“Đừng có bảo học lỏm chứ.”
Himari bĩu môi.
“Đùa thôi mà.”
Dù là học từ bạn bè, nhưng trình độ thế này cũng đủ gọi là am hiểu rồi. Tôi nhớ lại suối nước nóng dưới biển “hôm qua”. Lúc đó cô ấy cũng nói trôi chảy như một hướng dẫn viên du lịch vậy. Chắc hẳn trí nhớ của cô ấy rất tốt. Một khả năng đáng ghen tị đối với sĩ tử.
“Tiếp theo Mặt trời là Mặt trăng, Ngôi sao, Tòa tháp, Ác quỷ, Tiết chế, Tử thần……”
Có vẻ như cô ấy nhớ chính xác cả thứ tự. Himari lần lượt đọc thuộc lòng tên của 22 lá bài. Người treo ngược. Công lý. Bánh xe số phận. Ẩn sĩ. Sức mạnh. Chiến xa. Tình nhân. Giáo hoàng. Hoàng đế. Nữ hoàng. Nữ tư tế. Ảo thuật gia.
“Và Gã khờ. Đây là ngày cuối cùng.”
Fool, lá bài Gã khờ. Trên đầu người đàn ông đứng bên vách đá có ghi số “0”.
“Ngày cuối cùng?”
“Ừ. Khi con số trên mây về 0 thì đó là ngày cuối cùng.”
“Có thoát được vòng lặp không?”
“Chắc là vậy.”
“Nghĩa là không cần làm gì cả sao?”
“Chỉ cần đợi thời gian trôi qua là được. Số 0 của Bộ ẩn chính là Gã khờ. Chính kẻ khờ khạo dám bước đi dù trước mặt là vách đá mới có thể tiến tới tương lai.”
Ra là vậy, tôi thả lỏng vai. Có vẻ việc lo lắng mình đang ở trong mê cung không lối thoát vĩnh viễn là vô ích. Chậm lại một nhịp, một thắc mắc hiển nhiên nảy sinh.
“Tại sao Himari lại biết chuyện đó?”
“Cậu chịu gọi tên tôi rồi nhỉ. Ngoan lắm ngoan lắm.”
Himari nhấc bàn tay đang vuốt ve Innu lên, xoa đầu tôi. Hơi ngượng một chút, nhưng sự ngạc nhiên trước sự thật vừa được tiết lộ đã lấn át nỗi xấu hổ.
“Thật ra đây là lần thứ hai.”
Himari vòng hai tay ôm lấy vai mình. Phần ngực của chiếc váy hoa nhí trở nên nổi bật, khiến tôi phải lảng tránh ánh nhìn.
“Xin lỗi vì đây không phải lần đầu tiên nhé.”
“Cô nói nghe đầy ẩn ý thế.”
“Ahaha.”
“Lần đầu là khi nào, ở đâu? Lần trước cô cũng ở cùng ai đó sao?”
“Đào sâu ghê ha…… Nhưng mà.”
Himari lại bắt đầu vuốt ve bộ lông dài của chú chó đại diện.
“Tôi sẽ không nói chuyện đó đâu.”
Cô ấy từ chối bằng giọng đều đều. Cảm giác như sự hư vô của con hà biển sắp quay lại trong đôi mắt đang cụp xuống, tôi đề phòng.
Nhưng, hiện ra lại là một biểu cảm giàu cảm xúc với đôi lông mày hạ xuống vẻ hối lỗi.
“Xin lỗi xin lỗi. Cách nói lạnh lùng quá nhỉ. Tôi chẳng dịu dàng chút nào.”
Cô ấy thực lòng quan tâm đến cảm giác của tôi.
“Tôi biết Himari dịu dàng mà.”
Nhớ lại bầu trời đầy sao đêm qua, tôi đáp.
Himari há hốc miệng như con rùa biển đang lấy hơi trên mặt nước, không nói nên lời. Một lúc sau,
“Hể.”
Cô ấy liếc mắt lảng tránh để che giấu sự bối rối. Bầu không khí trở nên ngượng ngùng, nên tôi nhanh chóng đổi chủ đề.
“Nhân tiện. Tại sao cô lại giấu?”
“Giấu?”
“Chuyện cô bảo không lặp lại, và không nhìn thấy mây có hình thù gì ấy.”
Vừa nói, tôi vừa cảm thấy mình lại đang soi mói quá mức.
“A, không…… Nếu cô không muốn nói thì cứ giữ bí mật cũng được.”
Tôi vội vàng thêm vào một câu chữa cháy. Không được rồi, trước mặt Himari tôi vẫn không thể giữ được nhịp độ của mình.
“Chắc là do chưa chuẩn bị tâm lý.”
“Chuẩn bị tâm lý?”
“Chuẩn bị tâm lý để trải qua vòng lặp này cùng cậu. Bởi vì, mọi người khác đều bị reset mỗi ngày mà. Thế chẳng phải giống như trên thế giới này chỉ có hai chúng ta sao? Kiểu gì mà chẳng cảm thấy định mệnh chứ.”
Himari nhìn về phía bầu trời xa xăm, nheo mắt lại như bị chói.
“Lỡ thích cậu thì rắc rối to.”
Giọng nói buông lơi dệt nên bài hát không có âm điệu.
Tiếng gió, tiếng ve kêu dường như biến mất, chỉ còn lời nói ấy vang vọng như trực tiếp truyền vào tai tôi. Có lẽ vì thế mà tôi buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu như thể đang độc thoại.
“…… Tôi thấy rắc rối rồi đây này.”
“Hả!”
Hả?
Tôi nhận ra muộn màng. Có phải tôi vừa buột miệng nói ra một điều không thể cứu vãn không. Định nhìn sang để tìm cách chữa cháy, tôi thấy Himari đang quay mặt đi, má đỏ bừng như quả gấc.
“Hể, hể~”
Đỏ lây sang cả dái tai lấp ló sau làn tóc.
“Không, không phải thế.”
“Không phải cái gì chứ, cậu định chối kiểu gì bây giờ hả trời~”
Sau khi kêu “mo~” như những chú bò sữa Miojima sản xuất sữa mỗi ngày, Himari hỏi với khuôn mặt đỏ gay.
“Cái đó của cậu là tự nhiên hay cố tình đấy?”
“Cái đó?”
“Kiểu lỡ lời tán tỉnh ấy.”
“Kh-không phải. Tôi đâu có tán tỉnh gì. Chỉ là trước mặt Himari, dù có kìm nén thì cảm xúc vẫn cứ tuôn trào ra, hay nói đúng hơn là……”
“Đấy đấy, chính là cái kiểu đó đấy!”
Giờ thì tôi chỉ biết tự đào hố chôn mình thôi. Himari vùi mặt vào bộ lông của Innu. Vai cô rung lên, tiếng cười lọt ra ngoài. Có vẻ cô ấy đang cười ngặt nghẽo. Một lúc sau cô ngẩng mặt lên, hít một hơi thật sâu như thợ lặn tự do.
“Cậu đúng là không thể đoán trước được thật. Cảm giác như tôi đã quên mất cảm giác này từ lâu rồi.”
Vừa cười cô vừa lau nước mắt đọng nơi khóe mi.
“Câu đó tôi nói mới đúng.”
Tôi vừa cười theo vừa đáp lại.
Himari, và cả bản thân tôi khi ở bên Himari, luôn vượt qua mọi sự tưởng tượng. Tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào như thế này. Và tôi cũng chưa từng biết một bản thân mình như thế này.
Tiếng cười của hai người tan vào bầu trời xanh thẳm. Bên cạnh đám mây tích là đám mây hình con số. Bầu trời mùa hạ mà chỉ có tôi và Himari biết.
“Hôm nay đi đón Amami-chan đi nhỉ.”
Himari trả Innu lại cho tôi, đứng dậy và vươn vai.
“Bảo tàng tư liệu địa phương ạ?”
“Coi như bù đắp cho hôm qua.”
Đêm qua, Himari đã bỏ mặc Amami-san để ở bên tôi đến tận hai mươi tư giờ.
“Thế thì tôi cũng đi.”
“Na- phải đi chứ.”
Việc hai người cùng mở miệng nói một lúc buồn cười đến mức khó tin, chúng tôi lại bật cười.
“Tôi cũng muốn xin lỗi.”
Cảm giác muốn xin lỗi Amami-san một câu là giống nhau. Dù cho ký ức của đối phương đã bị reset. Dù biết đó là hành động vô nghĩa, thừa thãi.
Chợt nảy ra ý nghĩ, tôi hỏi.
“Cô có bằng lái không?”
…
Mỗi lần Himari vặn tay ga, động cơ lại gầm lên, cảnh vật ven đường vùn vụt trôi về phía sau.
Mái che như mui trần. Thân xe không cửa sổ, không cửa ra vào. Ghế ngồi bọc giả da rẻ tiền. Tay lái hình chữ T và bánh trước chỉ có một bánh trông như xe máy.
Đây là loại xe ba bánh thường được dùng làm taxi ở Ấn Độ và Đông Nam Á, hay còn gọi là xe Tuk-tuk.
Một chiếc xe cho thuê tại cửa hàng gần cảng. Chỉ cần nghe hướng dẫn đơn giản khoảng mười phút là có thể lái ngay.
Dưới tay lái của Himari, chúng tôi đang hướng về phía Tây Nam của đảo.
“Hya~!”
Fujitsubo Himari phấn khích tột độ.
Tôi thực lòng vui vì cô ấy thích đề xuất của mình, nhưng mà ──.
“Nhanh quá rồi đấy!”
Nhìn vào đồng hồ, tốc độ đã vượt quá 80 km/h. Ở ghế sau, mỗi lần vào cua, tôi lại phải ôm chặt Innu để không bị văng ra ngoài.
“Lần đầu tiên tôi đi Tuk-tuk đấy. Biết là có cho thuê mà chưa đi bao giờ.”
Himari kéo cần gạt bên tay.
“Oa, cần gạt nước từ trên xuống này!”
Gạt cần lần nữa, chiếc cần gạt nước đang nhảy múa dừng lại. Sau đó, cô ấy bật tắt đèn, bấm còi, Himari có vẻ vô cùng thích thú.
“Trên đời này vẫn còn nhiều thứ chưa trải nghiệm quá ha.”
“Thì đúng là thế mà.”
“Na- lái thử không.”
Himari quay nửa người lại nói. Gió thổi tung mái tóc màu hạt dẻ.
“Tôi không có bằng đâu.”
“Trong thế giới giấc mơ thì luật pháp là cái gì chứ.”
“Không không……”
“Bị bắt thì cứ bảo là phóng viên báo chí là xong.”
“Phóng viên báo chí?”
“Chưa xem “Kỳ nghỉ hè ở Rome” (Roman Holiday) hả? Công chúa Ann ấy nhé……”
Himari giải thích đầy say mê.
Trong bộ phim kinh điển đó, có cảnh công chúa Ann do Audrey Hepburn thủ vai lái chiếc xe máy tay ga chạy loạn xạ. Ann bị cảnh sát bắt. Tuy nhiên, khi người yêu Joe tiết lộ mình là phóng viên, mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp.
“Cô thích phim ảnh nhỉ.”
“Cảm giác như buộc phải thích thì đúng hơn.”
“Gì thế.”
Chiếc Tuk-tuk giảm tốc độ. Himari dừng xe bên lề đường và bước xuống ghế lái.
Bị giục giã, tôi đành đưa Innu cho cô ấy và miễn cưỡng cầm lấy tay lái. Vào số theo chỉ dẫn bay tới từ ghế sau. Nhả phanh, chiếc xe ba bánh từ từ lăn bánh.
Tôi không có bằng lái xe. Rõ ràng là vi phạm pháp luật. Lợi dụng Vòng lặp Tarot, tôi đã vượt qua giới hạn. Nếu là tôi của trước đây thì tuyệt đối sẽ không làm chuyện này.
Tôi vặn tay ga bên phải. Động cơ gầm lên, tốc độ tăng dần.
“Chú cảnh sát ơiii!”
“Thôi đi.”
“Ahaha.”
Kết quả là, chưa lái được hai phút với tốc độ 30 km/h, tôi đã trả tay lái cho Himari. Dù không phải tự mình chạy bộ, nhưng tôi đã thở hổn hển vì căng thẳng.
Himari lại cầm lái. Qua khúc cua, cô ấy tăng tốc hơn nữa. Kim đồng hồ vung lên. 90 km/h, 95, 100.
“Quá tốc độ rồi. Bị bắt thật đấy.”
“Chú cảnh sát ơiii.”
“Đã bảo thôi đi mà.”
Một lúc sau, chú cảnh sát xuất hiện thật.
Chiếc Tuk-tuk với tốc độ 110 km/h vượt qua chú cảnh sát đang đạp xe đạp. Mặc kệ tôi mặt cắt không còn giọt máu, Himari vẫy tay. Vị cảnh sát già mặc cảnh phục mỉm cười vẫy tay lại. Cái đảo này, thanh bình quá mức rồi đấy.
“Lần đầu thấy chiếc Tuk-tuk chạy bạo thế này đấy. Ghê thật.”
Giọng nói đều đều cất lên thong thả. Đọc thoại còn tệ hơn cả diễn viên tồi. Vị khách du lịch này cũng điên rồ quá mức rồi đấy.
“Là do Himari lái bạo đấy chứ!”
“Chuyện lạ đảo mùa hè. Chiếc Tuk-tuk bùng nổ.”
“Đừng có nói như truyền thuyết đô thị thế chứ!”
“Ahaha.”
Nụ cười của chú cảnh sát lùi xa với tốc độ chóng mặt. Bên trái là đại dương với những con sóng bạc đầu lấp lánh. Bên kia là rừng cây xanh thẫm. Leo lên đường núi sẽ đến đài quan sát nằm ở cực Nam của đảo.
“Tôi thích cái cách cậu bắt bẻ chi tiết thế này đấy.”
Himari nhìn thẳng vào tôi. Cảm giác như đằng sau chữ “thích” đó còn ẩn chứa điều gì nữa, tim tôi đập mạnh.
Đôi mắt có mống mắt tuyệt đẹp ấy cứ nhìn tôi mãi ──.
“Không, nhìn đường lái xe đi chứ!”
Khi nhận ra thì chúng tôi đã đi quá bảo tàng tư liệu địa phương.
Đây là hòn đảo có thể đi bộ một vòng trong khoảng ba tiếng. Với chiếc xe chạy quá tốc độ, chúng tôi đã đến cực Tây Nam trong nháy mắt.
Himari bẻ lái thật mạnh, quay đầu xe chữ U. Trước cửa bảo tàng, người phụ nữ tóc bob quen thuộc đang há hốc mồm kinh ngạc. Có vẻ như chuyện lạ đảo mùa hè đã có nhân chứng rồi.
“Amami-cha~n, khỏe khô~ng?”
Himari hét to.
“Tụi bây làm cái trò gì thế hả.”
Hai người và một chú chó bước xuống xe Tuk-tuk. Dưới tầm mắt, vách đá bờ biển ria và mặt biển xanh coban tạo nên sự tương phản tuyệt đẹp. Nước biển trong vắt đến mức có thể nhìn thấu những viên đá lăn dưới đáy.
◇
Chúng tôi dùng bữa trưa tại một quán cà phê nằm khá gần Bảo tàng Tư liệu Địa phương.
Đây là một quán kiểu sân thượng mở, với khu vực trong nhà và ngoài trời thông nhau. Bên trong quán có dựng một sân khấu nhỏ hơn cả cái trán mèo, thi thoảng sẽ có các nghệ sĩ địa phương đến biểu diễn. Nhưng hôm nay sân khấu trống trơn.
Mang theo chú cún con, chúng tôi ngồi dưới tán dù ở khu vực sân thượng và chén sạch món “Donburi hải sản ngâm tương đảo” trứ danh. Đây là món ăn của ngư dân, gồm các loại cá theo mùa như cá ngừ vây vàng, cá ngừ vằn, cá cam được ngâm trong nước sốt tương pha ớt đảo.
Sau bữa ăn, cả ba người gọi trà hoa đậu biếc. Loại trà thảo mộc này xanh ngắt như màu biển phương Nam, nhưng khi vắt chanh vào sẽ chuyển sang màu tím. Đây chẳng phải đặc sản của đảo Miojima, mà là thức uống thời thượng có thể tìm thấy ở bất cứ quán xá sành điệu nào trên toàn quốc.
“Tớ thích cái này. Chắc uống cỡ năm ngàn lần rồi.”
Himari vừa khuấy đường nâu vừa nói một câu phóng đại.
“Làm quá rồi đấy.”
Người đưa ra lời bắt bẻ không phải tôi mà là Amami.
Himari và Amami trò chuyện, còn tôi thì chuyên tâm làm thính giả. Có những chuyện tôi không hiểu lắm nhưng chẳng hề thấy chán. Himari ngồi ngay bàn bên cạnh ở cái bàn chật hẹp này, tôi có thể nghe giọng nói thảnh thơi của cô ấy mãi cũng được. Gió biển vuốt ve làn da mát rượi, những con sóng bạc đầu phía xa lấp lánh chói chang. Dưới chân là tiếng thở đều đều của chú cún con đang ngủ.
Một khoảng thời gian bình yên mà tôi đã lãng quên từ lâu.
“Amami-chan, cậu nghe chị đây nói chứ?”
Vào lúc câu chuyện đứt quãng, Himari bỗng mở lời.
“Biết ngay mà. Có chuyện gì à?”
“Hả?”
“Cảm giác Himari hôm nay khác hẳn hôm qua.”
“...Cậu vẫn sắc sảo như mọi khi nhỉ.”
Himari chạm môi vào tách trà. Uống một ngụm nhỏ, rồi thông báo nhẹ tênh như thể chuyện chẳng có gì to tát.
“Tụi tớ ấy à, đang bị kẹt trong vòng lặp của cùng một ngày đấy~.”
Tôi phun hết ngụm trà hoa đậu biếc đang uống dở ra ngoài.
“Khoan đã, không phải là bí mật sao?”
Tôi buột miệng xen vào cuộc đối chuyện. Cô ấy nghiêng đầu vẻ khó hiểu.
“Tại sao?”
“Tại sao là sao. Thì, mấy chuyện kiểu này thường phải giấu kín mới đúng chứ.”
“Ai quy định thế?”
“Không, chẳng ai cả nhưng mà...”
Đúng là chẳng ai quy định cả. Nhưng dù là tiểu thuyết hay phim ảnh, người du hành thời gian thường sẽ giấu kín chuyện này với những ai không biết gì, đó chẳng phải là lẽ thường sao?
“Kiểu như sợ người ta không tin, hay sợ bị coi là kẻ điên khùng chứ gì. Nhưng Amami-chan là bạn thân của tôi, cậu ấy không phải kiểu người sẽ phủ nhận những gì tôi nói đâu.”
Chẳng bận tâm đến cô bạn thân vẫn chưa theo kịp câu chuyện, Himari tiếp tục,
“Không lẽ cậu định giấu chuyện vòng lặp rồi xin lỗi hả? Không nói rõ ràng thì làm sao mà xin lỗi đàng hoàng được.”
“Vậy mà cô lại giấu tôi à.”
“Nà~ lý do tớ giấu thì vừa nói rồi đấy thây. Hoàn cảnh khác nhau mà. Cái gì cũng đánh đồng với nhau thì cậu chỉ nhìn thế giới một cách mơ hồ được thôi.”
Ngẫm lại thì đúng là như vậy.
Trong cái tình huống mà cả vi phạm tốc độ, lái xe không bằng lái, thậm chí giết người cũng bị reset lại, thì việc giữ bí mật chẳng có mấy ý nghĩa. Bình thường, thường thức, lẽ thường... những thứ đó chỉ là giới hạn ảo ảnh do chính mình tự tạo ra.
Không lại được rồi, tôi thầm nghĩ. Người này lúc nào cũng kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ hạn hẹp. Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt của người phụ nữ lớn tuổi hơn đầy thông minh ấy với lòng kính trọng.
“Câu cuối là chị đây học lỏm đấy nhé.”
Amami nói.
“Bị lộ rồi à.”
Sự kính trọng tôi vừa dành cho Himari giờ biết đi về đâu đây.
“Mà khoan, vòng lặp là sao cơ chứ?”
Trước sự dồn dập của Amami, chúng tôi bắt đầu giải thích. Kể lại chuyện đã xảy ra ở đền thờ vào “hôm qua”, rồi cả hai cùng cúi đầu. Amami nhíu mày.
“Nghe không giống đùa lắm, có vẻ là thật nhỉ.”
“Thật đó.”
“Ừm... Tớ có cảm giác chuyện như vậy cũng có thể xảy ra.”
“Cô tin luôn sao?”
Tôi ngạc nhiên thốt lên. Chính bản thân tôi là người trong cuộc mà còn mất đến “hai ngày” mới chấp nhận được.
“Vì cộng sự của tôi nói vậy mà.”
Amami mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóng. Sự dứt khoát gói gọn trong một câu nói ấy khiến tôi cảm nhận được sự gắn kết mạnh mẽ của hai người. Nhìn sang “cộng sự” của cô ấy, khuôn mặt Himari trông như sắp khóc vì cảm động.
“Maa~, dù công nhận đúng là đứa ngốc toàn nói mấy điều ngốc nghếch.”
“Tôi hiểu mà.”
“Mấy đứa kia, ra sau phòng thể dục mau!”
Lời phản đối với đôi mắt ngấn lệ và đôi má phồng lên của Himari bị tiếng trẻ con át đi.
Âm thanh phát ra từ trong quán. Một bé gái đi cùng gia đình, chắc chưa đến tuổi tiểu học, đang chỉ tay vào những nhạc cụ xếp bên cạnh sân khấu. Cô bé vòi vĩnh bố mẹ chơi cho mình nghe một cái bất kỳ nào cũng được. Có vẻ bố mẹ cô bé không biết chơi nên chỉ đành từ chối. Cô bé bắt đầu mè nheo, rồi cuối cùng òa khóc.
Tiếng khóc đầy nội lực. Những vị khách khác chẳng thể nào vui vẻ trò chuyện được nữa. Đến cả chú cún cũng tỉnh ngủ, sủa lên một tiếng trầm thấp không hề ăn nhập với khuôn mặt dễ thương.
“Haa, hết cách thật.”
Người đứng dậy là Himari.
“Cho cháu mượn một chút nhé~.”
Cô ấy gọi nhân viên quán, rồi lấy cây violin từ trên kệ tường xuống. Sau khi chỉnh dây xong xuôi bên chiếc piano đứng (upright piano) gần đó, cô kẹp đàn vào giữa cằm và vai, hít sâu một hơi. Một bản Vivaldi vang lên, hay đến mức tôi tưởng như là nghệ sĩ chuyên nghiệp đang biểu diễn.
Đầy đam mê, cô di chuyển cây vĩ như thể đang chơi bằng cả cơ thể. Những ngón tay trái rung động như gợn sóng tạo nên tiếng ngân (vibrato) tinh tế.
Đứa trẻ đã nín khóc hẳn. Thay vì vui sướng, cô bé có vẻ như bị choáng ngợp bởi màn trình diễn chất lượng cao này hơn.
Đương nhiên, tôi cũng bị áp đảo.
“Cô biết chơi nhạc cụ à.”
Tôi lẩm bẩm, và nhận lại một câu trả lời bất ngờ.
“Tôi cũng không biết luôn đó.”
“Hả?”
Dù là kẻ ngoại đạo về âm nhạc, tôi cũng biết màn trình diễn này không phải ở trình độ của một buổi văn nghệ nghiệp dư. Hai người họ bảo đã chơi với nhau từ hồi cấp hai. Có thể nào một tài năng nhường này lại được giấu kín với bạn thân sao?
“Tiếp theo, cái này!”
Cô bé chỉ tay vào chiếc piano. Chính là chiếc piano đứng lúc nãy dùng để chỉnh dây. Himari đáp lại yêu cầu vô lý của đứa trẻ một cách hoàn hảo. Bản Chopin cô chơi cũng ở đẳng cấp chuyên nghiệp.
“Cô cũng biết chơi piano nữa sao?”
“Đã bảo là tôi không biết mà.”
“Tuyệt thật đấy, cô là sinh viên nhạc viện ạ?”
Nhân viên quán đến bàn chúng tôi rót thêm nước, hỏi.
“Đại học tư thục bình thường thôi ạ.”
Amami trả lời. Giai điệu tinh tế vang vọng khắp quán cà phê mở nhìn ra Thái Bình Dương. Chú cún lại nằm phục xuống sàn, cái đuôi ve vẩy sang hai bên như đang vung đũa chỉ huy.
Gia đình nọ nói muốn ra bến cảng, nên chúng tôi cho họ đi nhờ xe hướng về phía Đông Bắc đảo. Himari ngồi ghế lái. Hàng ghế thứ hai là tôi, chú cún và Amami. Hàng ghế thứ ba là bố mẹ và cô con gái nhỏ.
Vừa đúng lúc cơn mưa quen thuộc bắt đầu rơi, nên tôi đã hạ tấm che mưa xuống trước. Đó là tấm bạt nhựa vinyl phủ kín sườn xe.
Chuyến về không gặp hiện tượng kỳ lạ nào của hòn đảo ngày hè, lái xe quả nhiên rất an toàn.
Những hạt mưa lớn quất vào kính chắn gió và tấm bạt. Cô bé không hề sợ sấm chớp hay gió bão mà còn hớn hở vui đùa. Có vẻ cô bé rất mãn nguyện với chiếc xe Tuk-tuk. Khi thả ba người họ xuống cảng, bố mẹ cô bé khá vất vả vì con gái cứ quyến luyến không chịu rời xa Himari.
Trong lúc làm thủ tục trả xe Tuk-tuk thì mưa tạnh.
Chúng tôi trở về nhà trọ. Sau khi đưa họ đến phòng Hạc, Amami vào phòng trước.
“Hamabe~-eeee còn sống không đó?”
“Tớ vừa ngó sang bờ bên kia sông Sanzu rồi nè!”
“Ngủ được là tốt rồi.”
“Thấy bà luôn á. Thấy cả bà cố nữa cơ!”
Giọng nói ăn mừng cuộc tái ngộ đầy phóng đại của hai người vang vọng ra tận hành lang.
“Cho tôi gửi lời hỏi thăm nhé.”
Tôi nói rồi định rời đi, nhưng Himari giữ tôi lại.
“À, này...”
Cô ấy mở lời đầy ngập ngừng.
“Tối nay, tính sao? Có định đi phục thù vụ pháo hoa không?”
Tôi từ chối lời mời.
“Tối tôi còn phải học nữa.”
Dù có thêm hai mươi hai ngày từ vòng lặp Tarot, nhưng việc phá vỡ thói quen hàng ngày là chí mạng. Một khi đã biết cuối cùng cũng sẽ thoát khỏi vòng lặp, tôi phải giữ vững nếp sinh hoạt nếu không sẽ ảnh hưởng đến tương lai.
“Với lại tôi còn phải phụ giúp lữ quán nữa...”
Thấy vậy, Himari tiến lại gần đến mức cảm nhận được hơi thở, ghé môi sát tai tôi.
“Trốn việc đi.”
Mùi nước hoa hương cam chanh pha lẫn mùi mưa thoang thoảng bay tới.
“Đừng có thì thầm như ác ma thế chứ.”
“Guhehehe.”
“Cái điệu cười gì thế!”
Tách người ra, con ác ma nói,
“Cậu cũng biết chơi mấy trò ‘kéo đẩy’ này cơ đấy.”
“Kéo đẩy?”
Himari mở to đôi mắt phô diễn mống mắt tuyệt đẹp.
“...Ra là ngây thơ thật. Đáng sợ ghê.”
Bỏ lại câu nói đầy bí ẩn, cô ấy rút vào phòng Hạc.
Đêm đó, vì tò mò nên tôi đã lên mạng tìm kiếm từ khóa “kéo đẩy nam nữ”.
── Đừng lúc nào cũng gật đầu OK, thi thoảng hãy thử từ chối lời mời hẹn hò xem! Đối phương chắc chắn sẽ càng để ý đến bạn đến mức không chịu nổi cho mà xem!
Tôi ôm gối, thầm xin lỗi cô gái không có ở đây.
“Xin lỗi, tôi không có ý đó đâu.”
Tôi chẳng mảy may nghĩ đó là lời mời hẹn hò. Vừa từ chối, tôi vừa mong chờ ngày mai lại được trải qua cùng một ngày, quả thật tôi đúng là ngây thơ. Giọng nói không chút trầm bổng sống lại bên tai.
── Tối nay, tính sao?
Phải chăng ý cô ấy là muốn ở bên cạnh tôi?
Cô ấy nghĩ gì về tôi nhỉ?
Thử nghĩ đến khả năng Himari sẽ thích mình, tôi đứng ngồi không yên, vùi mặt vào gối. Fujitsubo Himari. Tôi lăn lộn cái tên cô ấy trên đôi môi đang chìm trong những hạt xốp của chiếc gối. Má tôi nóng bừng như bị nắng chiếu. Dù ở trong phòng riêng chẳng có ai, tôi xấu hổ đến mức mãi không ngẩng mặt lên được.
Kể từ đó, ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau.
Tắm biển ở bãi biển thần bí. Trải nghiệm làm thủy tinh tại xưởng. Thuê xe đạp đi một vòng quanh đảo Mio. Tiệc nướng hải sản ở bãi cắm trại ven biển.
Dù là nhân viên nhà trọ, tôi đã trải qua những ngày tháng cứ như một khách du lịch. Amami “mỗi ngày” đều đến Bảo tàng Tư liệu Địa phương, nên chỉ có tôi và Himari. Có lẽ gọi là hẹn hò cũng được rồi.
Thế giới bị reset sau mỗi ngày vừa tự do nhưng cũng có những bất tiện.
Ví dụ như chiếc ly đôi mất bao công sức làm ra thì ngày hôm sau không thể dùng được nữa. Bức ảnh chụp chung rất đẹp, muốn giữ lại bằng mọi giá cũng sẽ biến mất vào ngày hôm sau.
Thông tin liên lạc đã trao đổi cũng không thể vượt qua ngày mới.
Không chờ được đến cuộc “gặp gỡ lần đầu” ở bến tàu, việc gửi tin nhắn cho nhau ngay khi thức dậy buổi sáng đã trở thành thói quen hàng ngày của chúng tôi. Vì dù có lưu lại thì qua 24 giờ cũng sẽ mất, nên chúng tôi khắc ghi tài khoản của nhau vào trí nhớ.
Buổi tối vẫn như mọi khi, ai ở phòng nấy. Nhưng chúng tôi bắt đầu nhắn tin qua lại đến tận khuya, thi thoảng còn gọi điện thoại.
Tòa nhà chính và khu nhà riêng. Rõ ràng ở ngay gần nhau mà lại buôn điện thoại hàng giờ đồng hồ thật buồn cười, chúng tôi cứ thế trêu chọc nhau.
Cũng có ngày pháo hoa bắt đầu nổ khi đang gọi điện. Tôi bị trêu chọc dai dẳng rằng không phải cậu định học bài sao.
Phòng Hạc là phòng góc tầng ba tòa nhà chính. Nó nằm ở vị trí vừa khít để nhìn thấy từ phòng tôi. Giữa đêm, chúng tôi vừa gọi điện vừa dùng đèn pin ra hiệu cho nhau.
Trên bãi cỏ rộng trong sân vườn, luồng sáng do Himari điều khiển chạy trốn. Tôi đuổi theo, chạm vào thì quỷ sẽ đổi vai, lần này đến lượt tôi chạy.
Và rồi, những vệt sáng giao nhau trong khu vườn đêm.
Trò đuổi bắt ánh sáng không ai hay biết ấy kéo dài đến ngày tiết chế, ngày thứ tám của vòng lặp.
Bước ngoặt đến vào ngày thứ chín. Hình dáng đám mây là số “13”. Ngày của Tử thần.
Việc đẩy chiếc xe đẩy trống trơn xuống cảng cũng đã hoàn toàn trở thành thói quen. Tôi vừa mong chờ xem hôm nay cô ấy sẽ đeo kẹp tóc gì, vừa chờ đợi chiếc tàu khách cỡ lớn cập bến.
Chẳng bao lâu sau, từ chiếc tàu vừa cập bến, bộ ba rực rỡ bước xuống.
“Cảm giác cả hòn đảo như một điểm tụ linh khí vậy (Power Spot).”
Amami.
“Biển và trời đều đẹp quá. Nếu là bản thảo đen trắng thì tớ muốn tô đen kịt luôn (Beta).”
Hamabe.
“Nhìn kìa nhìn kìa, cái mũi đất của đảo Shirumejima trông giống hình con chim ấy.”
Này, tôi lẩm bẩm từ xa.
“Bớt mấy chuyện hạ lưu đó lại đi.”
Amami đã nói hộ lòng tôi. Tiếp đó, góc toan vẽ của Hamabe đập thẳng vào trán Himari. Làm tốt lắm, tôi thầm reo lên trong lòng.
Tôi liền kiểm tra ngay chiếc kẹp tóc.
Trang trí trên mái tóc màu hạt dẻ phía trên tai trái là một chú thỏ làm bằng chất liệu thú nhồi bông. Chú thỏ trắng mập mạp đang bám chặt lấy đầu trông thì dễ thương đấy, nhưng hơi con nít. Nói đúng hơn là trông ngốc nghếch. Lát nữa phải trêu mới được.
Tôi đẩy xe bước ra.
“Tôi là Irie Nagisa của nhà trọ Iriya.”
Himari giơ ngón trỏ lên, gõ nhẹ vào con thỏ. Khuôn mặt đầy vẻ mong đợi. Như muốn nói: Bình luận đi chứ. Khi tôi làm vẻ mặt ngán ngẩm, cô ấy tỏ vẻ chán nản, rồi ngay lập tức nở nụ cười tinh nghịch.
“Rất vui được gặp cậu, na~.”
“Rất vui được gặp cô.”
Tôi đáp lại bằng giọng đọc đều đều giả tạo. Ánh mắt giao nhau, chúng tôi mỉm cười. Thấy vậy, Amami nhìn luân phiên hai đứa tôi, rồi nói một câu khác hẳn mọi khi.
“Hai người quen nhau từ trước à?”
Trong thoáng chốc, tôi tưởng có chuyện gì bất thường xảy ra, nhưng không phải. Có vẻ bầu không khí thân mật giữa chúng tôi đã khơi gợi ra phản ứng khác biệt.
“Ừ, thật ra tụi tớ ấy à, đang bị kẹt trong vòng lặp của cùng một ngày đấy~.”
“Vừa vào đã nói luôn sao!”
Himari tự do đến vô cùng.
Vừa chất hành lý lên xe đẩy, chúng tôi vừa giải thích về vòng lặp Tarot. Amami vẫn phản ứng y như trước: tin tưởng vì đó là lời cộng sự nói. Còn Hamabe thì vừa lắng nghe vừa tỏ ra phấn khích tột độ.
“Thú vị quaá! Chuyện đó, cho tớ lấy làm ý tưởng truyện tranh được không?”
Thực hư câu chuyện có vẻ không quan trọng bằng sự thú vị. Với hai người này, dường như không cần phải tiên tri những chuyện sắp xảy ra y như trong phim hay tiểu thuyết du hành thời gian.
“Himari may mắn có những người bạn tốt thật đấy.”
“Đúng hông?”
Himari ưỡn ngực đầy tự hào.
Sau khi kể câu chuyện quen thuộc về việc quyết định lưu ban để theo đuổi ước mơ họa sĩ truyện tranh, Hamabe hỏi tôi.
“Là Irie Nagisa-kun nhỉ? Tên đẹp ghê, hay là để làm nhân vật chính hoặc nhân vật phụ...”
“Được thôi.”
Tôi đáp ngay khi cô ấy chưa nói hết câu. Có chút cảm giác chán ngán hiện lên trong lòng.
Người có ngôn hành khác thường không chỉ có Amami. Sau khi đưa ba người và hành lý lên phòng Hạc xong xuôi, Bà chủ nhà trọ đang đợi ở hành lang.
“Bác?”
Từ khi vòng lặp bắt đầu, chưa ngày nào bác có mặt ở chỗ này. Dù thấy khả nghi nhưng tôi vẫn chào hỏi.
“Vất vả rồi. Giờ cao điểm trả phòng xong chưa?”
“Ngồi đi.”
Dì chỉ vào ghế sofa ở sảnh thang máy. Không phải là bị mắng mỏ gì đâu. Cái tính trang trọng hóa những chuyện chẳng đâu vào đâu là tật xấu của người này. Khi tôi đặt mông xuống ghế, bác gái cũng ngồi xuống mép ghế đối diện.
“Đang yêu hả?”
“Phụt.”
Nếu đang uống nước thì chắc tôi đã phát ra âm thanh chí mạng rồi.
“Có giấu cũng lộ ra mặt thôi. Fujitsubo-sama là bạn thanh mai trúc mã của Nagi-chan à? Cô bé học cùng tiểu học ấy?”
“Cùng một ngày...”
Tôi định nói rồi lại im bặt. Trong trường hợp này, chắc không cần phải giải thích cặn kẽ về vòng lặp Tarot làm gì. Tôi chẳng có nghĩa vụ phải hùa theo sự tò mò soi mói của một bà cô tứ tuần tâm hồn thiếu nữ này.
“Nào trả lời nhanh lên. Bác giao việc quầy lễ tân cho người khác để đến đây đấy.”
“Bà chủ ơi, làm việc đi ạ.”
“Hay là bạn qua thư?”
Bác gái tới tấp đặt câu hỏi, nhưng tôi kiên quyết giữ thái độ khuyên can của một nhân viên nhà trọ.
“Thôi, được rồi. Nhớ kỹ một điều này nhé.”
Nói đoạn, bác gái nhắm mắt lại. Hơi hếch cằm lên. Ánh mắt tôi không tự chủ được cứ dán vào đôi môi bóng lưỡng son dưỡng, một sự căng thẳng vô cớ chạy dọc sống lưng. Bác cứ im lặng mãi như thế.
“Thời gian gì đây ạ?”
“Bác đang tạo bầu không khí buộc phải hôn cho cháu đấy.”
Bác gái khẽ hé môi, hơi chu ra.
“Đừng có làm cái mặt đó với cháu trai mình chứ.”
“Tóm lại là. Khi nào cần phải hôn thì tự khắc sẽ biết. Không cần phải cưỡng hôn hay hỏi xin phép đâu. Bình thường bác không nói chuyện này, nhưng nhìn hai đứa có vẻ sắp tới giai đoạn đó rồi nên bác mới nói. Cố lên nhé.”
Bác gái di chuyển đôi chân dưới tà áo kimono nhanh đến mức bất thường hướng về phía cầu thang. Có vẻ đến thời gian chờ thang máy cũng không còn.
“...Cháu đã học được nhiều điều rồi.”
Chỉ biết biết ơn bà chủ danh tiếng đã trốn việc để đến cho tôi xem khuôn mặt lúc hôn.
Sau khi phụ giúp phục vụ bữa tối xong, tôi đến đền Yatomari sau “một tuần” vắng bóng.
Đang ngước nhìn những bậc thang dốc đứng đến vỡ tim, thì Himari trong bộ yukata chắn ngang tầm mắt. Cô ấy dang rộng cánh tay cầm chiếc túi rút, hát một bài hát chẳng có giai điệu.
“Chào mừng đến với những bậc thang nhuốm máu.”
Tôi lườm con ác ma đang không ngần ngại kích động nỗi ám ảnh của tôi.
“Truyền thuyết đô thị nào đây.”
“Dù vậy vẫn chịu khó bẻ lại chị đây, thích điểm đó ghê.”
Himari xoay người lại, bước lên cầu thang.
Việc hai đứa đi lễ hội dù không nằm trong kế hoạch là do lỗi, à không, là nhờ ơn Amami. Trưa nay ba chúng tôi đã cùng ăn với nhau sau một thời gian dài. Không phải quán cà phê sân thượng kia, mà chúng tôi chén sạch suất “Cơm phần Đảo” tại một quán ăn hương vị quê nhà gần cảng. Set ăn gồm núi sashami, cá nướng, sushi ngâm tương ớt (Bekkou Sushi), và canh cá. Thực đơn xa xỉ giá hai man yên, nhưng dạo này chúng tôi chẳng còn bận tâm đến chuyện tiêu hoang nữa. Bởi đây là thế giới mà tiền tiêu hôm nay ngày mai sẽ reset lại.
── Pháo hoa ấy, hai người đi đi.
Amami vừa ăn món tráng miệng kem đá bào trông còn ngon lành hơn cả món chính, vừa nhiệt tình đề xuất. Chẳng lẽ bầu không khí muốn ở riêng hai người lộ ra ngoài sao? Nếu vậy thì thật có lỗi, và nếu chính tôi là người để lộ cái không khí đó thì xấu hổ vô cùng tận, nhưng cũng giống như tiền bạc, nỗi xấu hổ không qua được đêm nay thì cứ vứt bỏ đi cho rảnh nợ, tôi đã mời Himari ngay tại chỗ.
Leo hết một trăm bậc thang, chúng tôi gặp lại bộ đôi kia trước quầy đá bào.
“Làm thế này sẽ viral cho coi.”
Một gã ghé miệng vào chai siro, gã còn lại dùng camera điện thoại quay phim.
“Lại dính vào đúng thời điểm này rồi.”
Himari thở dài nói.
“Bác Gen tới rồi kìa, nhìn nhé.”
Gã đàn ông giơ tay làm dấu chữ V. Gã quay phim cười hô hố. Một lát sau, xé toạc đám đông, một người đàn ông to lớn xuất hiện. Thân hình khổng lồ cao gần hai mét. Nửa dưới khuôn mặt rậm rạp râu ria như tảng đá bám đầy san hô. Hội trưởng hội thương mại, bác Gen tiệm kim khí.
Bác Gen lần lượt giáng nắm đấm xuống đầu hai gã say xỉn. Tiếng nắm đấm va vào hộp sọ vang lên đanh gọn, không hề bị chìm nghỉm giữa tiếng người và tiếng nhạc lễ hội ồn ào.
Hai gã đàn ông bỏ chạy xuống cầu thang.
“Thấy chưa?”
“Chắc để lại cục u to tướng quá.”
“Đến 24 giờ là cục u lặn mất. Jugemu hả?”
Cách nói ví von thú vị khiến tôi bật cười, quên cả việc mình từng giết hắn ta một lần.
“Nghĩ đến cảnh ngày nào cũng diễn ra thấy buồn cười thật nhỉ.”
“Gọi là buồn cười thì...”
Himari bước đi, tránh con lân sư rồng vừa bắt đầu nhảy múa trở lại.
“Giống máy móc hơn. Rõ ràng là con người mà cảm giác cứ như vật vô tri ấy. Cứ thế dần dần trở thành một phần của phong cảnh.”
“Tôi hiểu.”
Những lời tiếp theo khiến tôi hối hận vì đã gật gù phụ họa qua loa.
“Cả bạn bè cũng vậy.”
“...Tôi hiểu.”
Rốt cuộc, tôi chỉ có thể đáp lại bằng một câu phụ họa y hệt.
Kể từ khi vòng lặp bắt đầu, thi thoảng tôi lại cảm thấy chán ngán.
Không chỉ những người lạ như họ. Bác trai. Bác gái. Nhân viên lữ quán. Minato. Cả Amami và Hamabe nữa. Những con người không tích lũy được ký ức, hễ gặp tình huống tương tự sẽ nói những câu y hệt. Mỗi lần như thế, tôi lại cảm thấy giữa mình và họ có một sự đứt gãy.
Điều mình coi là hiển nhiên lại không được chia sẻ. Cảm giác khó chịu cứ như thể ngoài mình ra, à không, ngoài tôi và Himari ra, tất cả mọi người đều biến thành những cỗ máy bị lỗi vậy.
Chắc Himari cũng nhiều lần cảm thấy sự đứt gãy giống tôi. Tôi dõi theo những bước chân đang rảo bước trên mặt đường lát đá, làm nảy lên những họa tiết hoa bìm bìm trên bộ yukata. Để không lạc mất. Để cô ấy không lẫn vào đám đông và trở thành một phần của phong cảnh.
Ánh đèn lồng vụt tắt, tiếng nhạc lễ hội ngừng bặt.
Sắp bắt đầu rồi.
Chẳng ai bảo ai, chúng tôi nắm lấy tay nhau, hướng về phía hội trường. Rẽ vào con đường bên cạnh khu vực rửa tay (Temizuya), chúng tôi đi lên ngọn đồi nhỏ.
Chúng tôi đến một quảng trường nơi xếp vô số những chiếc ghế đơn sơ.
Vừa tìm được chỗ trống ngồi xuống thì pháo hoa cũng bắt đầu được bắn lên từ bãi biển bên dưới.
Những bông hoa đủ màu sắc nở rộ trên nền trời với những chòm sao mùa hạ. Liễu rủ xuống, những chiếc boomerang hình trăng lưỡi liềm nhỏ nhảy múa. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên mặt biển đen ngòm rồi vụt tắt.
Tắm mình trong tiếng nổ vang dội lồng ngực, chúng tôi nắm chặt tay nhau suốt buổi.
Đơn độc một mình trong thế giới đã ngừng lại. Nếu không có sự tồn tại của người kia để níu giữ nhau lại, tôi có cảm giác chúng tôi chắc chắn sẽ trôi dạt ra giữa biển đêm mênh mông.
Màn pháo hoa Star Mine kết thúc, loa phát thanh bắt đầu tấu lại nhạc lễ hội, nhưng chúng tôi vẫn không đứng dậy. Cho đến khi những ghế xung quanh chẳng còn ai.
Thịch, tôi cảm nhận được sức nặng trên vai trái.
Là đầu của Himari. Thình thịch, mạch đập mạnh, một hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Tôi cảm thấy nhột nhạt như thể toàn bộ dây thần kinh đều tập trung về phía vai.
Để sức nặng hạnh phúc trên vai không rời đi, tôi giữ nguyên tư thế, nín cả những cử động nhỏ nhất. Sau một khoảng thời gian tưởng chừng như vĩnh cửu, tôi thận trọng liếc mắt nhìn sang.
Himari đang nhắm mắt.
Tôi biết cô ấy không ngủ nhờ lực ở những ngón tay đang đan vào nhau. Tôi gỡ tay ra, vòng tay ôm lấy bờ vai mảnh khảnh như muốn che chở. Đôi mắt ấy vẫn khép chặt.
Cô ấy không chu môi ra như bác gái, cũng không hất cằm mời gọi. Nhưng tôi không cảm thấy chút kháng cự nào trước khoảng cách đang thu hẹp dần. Nếu đây không phải là lúc đó, thì còn lúc nào nữa chứ.
Tôi cũng nhắm mắt lại. Che giấu nhịp tim đang đập ồn ào, tôi ghé sát mặt lại.
Thứ chạm vào môi tôi không phải là môi, mà là một vật gì đó hơi cứng.
Tôi rời mặt ra, mở mắt. Himari đang bắt chéo hai ngón trỏ tạo thành dấu X.
“Chúng ta, dừng lại ở đây thôi.”
Tôi bỗng chốc chẳng còn hiểu gì về cô ấy nữa.
Con đường ven biển ngỡ như đang chạy thẳng tắp, chỉ sau một cái chớp mắt đã biến thành khúc cua.
Trong đôi mắt Himari đang cự tuyệt kia có phản chiếu hình ảnh tôi. Rõ ràng trông như đang yêu. Cả tôi, và cả chính Himari đang phản chiếu tôi trong đó.
◇
Ngày hôm sau. Ngày 30 tháng 8 lần thứ mười, nếu xét theo bài Tarot thì là ngày của The Hanged Man – Kẻ Treo Ngược.
Trong căn phòng riêng vừa mới thức giấc, tôi bần thần ngắm nhìn lá bài Tarot thứ mười hai hiển thị trên điện thoại thông minh. Hình vẽ một người đàn ông thảm hại bị treo ngược trên cây gỗ hình chữ T. Trông cứ như chính bản thân tôi vậy.
Tôi kéo rèm cửa, vừa nhìn chằm chằm vào con số bên cạnh đám mây tích điện, vừa gặm nhấm lại những chuyện tối qua.
“Sẽ có lỗi với bạn trai tôi lắm, nên chuyện giữa tôi và cậu dừng ở đây thôi.”
Tại bãi bắn pháo hoa không còn một bóng người, Himari đã nói như vậy.
Không phải tôi chưa từng nghĩ đến khả năng đó. Nếu bảo rằng tôi nên xác nhận ngay từ đầu thì quả đúng là như vậy. Thế nhưng, từ thái độ thân thiết không chút e dè của cô ấy, tôi đã tự huyễn hoặc rằng cô ấy chưa có người yêu. Hoặc có lẽ, chỉ là tôi muốn tin như vậy mà thôi.
Dù dao động, tôi vẫn hỏi một câu mà bản thân chẳng hề muốn hỏi.
“Người đó là người thế nào?”
“Hiền lành, nam tính, biết cách tsukkomi chi tiết y như Na vậy, lại còn khẳng định tôi một trăm phần trăm nữa...”
“Đủ rồi.”
Tôi không muốn nghe. Mấy chuyện đó, tôi không muốn nghe.
“Na à.”
Có tiếng gọi với theo tấm lưng đang đứng dậy bỏ đi đầy dứt khoát của tôi.
“Xin lỗi cậu. Thật sự xin lỗi cậu.”
Càng được xin lỗi, tôi càng cảm thấy bản thân thảm hại.
Trên đường về nhà trọ, chúng tôi đi song song như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Không nắm tay, nhưng cũng chẳng xa cách như người dưng, không quá thân mật, và cũng không bị sự im lặng xâm chiếm.
Không thể tiến xa hơn được nữa. Dù hiểu rõ điều đó, nhưng những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt vẫn khiến tôi vui vẻ. Cảm giác sức nặng khẽ khàng vẫn còn vương trên vai khiến tôi hạnh phúc. Giấu đi sự lạnh lẽo nơi đáy lòng, tôi nở nụ cười chắc chắn không phải là giả dối và quay bước trên con đường ven biển.
Cảm thấy ngột ngạt, tôi mở cửa sổ. Gió ùa vào làm bay tứ tung những tờ tài liệu trên bàn. Đám mây ti hôm nay lại giảm đi một số, vẽ nên hình dạng con số “12”.
Như thường lệ, tôi nhận yêu cầu từ bác trai và ra cảng.
“Cảm giác cả hòn đảo như một điểm tụ linh khí vậy.”
“Biển và trời đều đẹp quá. Nếu là bản thảo đen trắng thì tớ muốn tô đen kịt luôn.”
“Buổi tối sẽ có pháo hoa đẹp lắm đấy.”
Himari vừa nói vừa bước xuống tàu. Cô ấy cố tình cao giọng để tôi nghe thấy, đó là sự dịu dàng của cô ấy. Chắc hẳn cô ấy muốn truyền đạt rằng, bản thân buổi ngắm pháo hoa vẫn rất vui vẻ.
Chiếc kẹp tóc trang điểm cho mái tóc tơ mềm mại là hình lá phong đỏ trái mùa.
“Hân hạnh được đón tiếp, tôi là Irie Nagisa của nhà trọ Irie-ya.”
“Hân hạnh.”
Cô ấy không gọi tôi là Na. Cũng không giải thích về vòng lặp Tarot cho bạn bè.
Chúng tôi trở lại làm khách du lịch và nhân viên nhà trọ.
Amami không nói những câu khác thường, và bác gái cũng không bắt tôi ngồi xuống ghế sofa ở sảnh thang máy.
Sau khi đưa ba người và hành lý lên phòng Hạc, tôi trở về phòng riêng. Tôi tham gia lớp học theo yêu cầu của trường dự bị và tự học.
Có vẻ như cuộc sống thường nhật đã quay trở lại trước cả khi vòng lặp Tarot kết thúc.
Thế này là được rồi. Tôi sẽ học bài “mỗi ngày” như trước đây, trải qua mười ba ngày còn lại, và thoát khỏi vòng lặp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Buổi chiều, để thay đổi không khí, tôi đi dọn dẹp phòng giải trí ở tầng hai tòa nhà chính. Trong lúc đang kiểm tra xem mặt vợt bóng bàn có bị bong tróc không, tôi bị bác gái gọi lại, trên tay bác gái cầm hộp thuốc Đông y.
Giống hệt ngày thứ ba của vòng lặp. Tôi đã quên béng mất, nhưng nếu giờ này có mặt ở đây thì sẽ bị bà chủ nhờ việc.
Tôi nhận lấy thuốc, định hướng về phía phòng Hạc thì...
“Đứng lại.”
Giọng nói nghiêm khắc vang lên sau lưng.
“Cháu thích đứa nào?”
“Dạ? À, ra là chuyện đó.”
“Bác đang hỏi trong ba đứa đó, Nagi-chan thích đứa nào?”
“Là Himari ạ.”
Vừa trả lời xong, tầm nhìn của tôi nhòe đi.
“Cháu... đã từng thích Fujitsubo Himari.”
Mặc kệ bác gái đang bối rối, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Chẳng liên quan gì cả. Đằng nào thì ngày mai ký ức của bác gái cũng sẽ bị reset thôi. Vì trong thế giới này, người duy nhất nhớ được tôi của ngày hôm nay chỉ có Himari mà thôi.
Bơi qua hành lang ngập nước như lòng đại dương, tôi leo lên cầu thang.
Tôi ghé vào nhà vệ sinh, rửa sạch khuôn mặt đầm đìa nước mắt ── đáng lẽ là vậy.
“Cậu, có chuyện gì à?”
Vừa đến phòng Hạc, mở miệng ra là tôi đã bị Amami lo lắng hỏi han. Cô ấy vẫn sắc sảo và thẳng thắn như mọi khi.
“Tại sao Amami-sa... quý khách lại ở trong phòng?”
“Ý cậu là sao?”
“Quý khách không có địa điểm nào muốn tham quan ạ?”
Tôi lựa lời để không bị nghi ngờ.
“Thật ra tôi cũng muốn đi Bảo tàng Tư liệu Địa phương một mình lắm chứ. Nhưng Hamabe-chan đang ốm, mà Himari lại nhờ tôi ở lại cùng cậu ấy.”
Himari đang ở trong phòng sao? Làm thế nào đây, nhờ gọi cô ấy ra, hay là thôi đừng làm mấy chuyện lưu luyến nữa, trong lúc tôi đang giằng co nội tâm thì Amami nói tiếp,
“Nói là nhờ tôi ở lại cùng, thế mà cậu ta lại tót ra vườn một mình rồi. Tự do quá mức quy định luôn ấy.”
Quả đúng là phong cách của Himari. Dù vừa mới khóc xong nhưng má tôi suýt thì giãn ra. Nhân lúc tâm trạng thả lỏng, tôi đánh bạo hỏi.
“Bạn trai của Himari, à không, của quý khách Fujitsubo là người ở trường đại học ạ?”
Tôi có cảm giác như muốn được giáng đòn kết liễu luôn cho xong.
“Bạn trai? Cái gì cơ?”
“Người hiền lành, nam tính, giỏi tsukkomi và khẳng định cô ấy toàn diện ấy...”
“Nghe giống Amami-chan nhỉ.”
Cánh cửa trượt mở ra, Hamabe vừa ho khù khụ vừa bước ra. Khuôn mặt đỏ bừng, nhìn là biết đang sốt. Tôi đưa thuốc và chúc cô ấy mau khỏe.
“Sao lúc nào cậu cũng gán ghép tớ với Himari thế hả.”
“Vì hai người trông rất giống GL mà.”
Hắt xì.
“Kích thích ghê.”
“GL là cái gì?”
“Girls Love.”
“Tớ không hiểu thuật ngữ Otaku.”
Bỏ mặc bệnh nhân đang bắt đầu ảo tưởng gì đó với vẻ mặt đắc ý, Amami nói:
“Tôi không biết cậu nghe từ đâu, nhưng Himari không có bạn trai đâu. Tôi dám khẳng định luôn. Nếu có tên nào như thế thì sao mà tôi không nhận ra được chứ.”
“Nhưng mà, Amami-sama cũng đâu biết chuyện nhạc cụ...”
Biết đâu chuyện người yêu cô ấy cũng giấu cả bạn thân thì sao.
“Nhạc cụ?”
“A, không có gì ạ.”
Cảm giác đứt gãy quen thuộc lại ùa về, tôi lấp liếm cho qua chuyện. Himari chơi violin và piano là chuyện của “tuần trước”. Amami của ngày hôm nay không hề biết cô ấy là một nhạc công trình độ chuyên nghiệp.
Hamabe vừa ho vừa nói:
“Irie-kun, gọi cả tôi nữa đi.”
“Có chuyện gì sao Hamabe-sama?”
Tôi gọi tên cô ấy mà chẳng hiểu mô tê gì.
“Thêm hậu tố “-sama”! Phê thật!”
“Cái gì cơ? Hamabe-chan ổn thật không đấy?”
“Quản gia nhỏ tuổi kìa~.”
Để lại Hamabe đang bóp nát vỏ hộp thuốc Cát Căn Thang với nắm đấm chặt, và Amami đang thực sự lo lắng cho bệnh nhân, tôi rời khỏi phòng Hạc.
Vì bận tâm, tôi nhìn trộm ra vườn qua khung cửa sổ lớn ở hành lang.
Có bóng dáng Himari ở khu nhà nghỉ chân.
Mái tóc màu hạt dẻ đùa nghịch trong gió, cô ấy đang ngồi trên ghế dài. Lại cúi xuống nhìn điện thoại thông minh như hôm nào. Chắc là đang đọc web hay sách điện tử gì đó.
Biết đâu đấy, cô ấy đang đợi tôi.
Tôi gạt phăng đi cái suy đoán đầy hy vọng vừa nhen nhóm. Tự ý thức quá cao rồi. Kìm nén sự thôi thúc muốn chạy đến gặp cô ấy, tôi trở về phòng riêng.
Tôi chẳng thể tập trung học được. Ánh mắt cứ trượt dài trên cuốn sách tham khảo rồi hướng ra ngoài cửa sổ. Tôi lại nghĩ hay là ra vườn, rồi lại lắc đầu.
Không cần làm mấy chuyện vô ích. Lúc nào cũng vậy, hễ phân vân giữa làm và không làm, tôi sẽ chọn không làm. Đó mới là tôi. Một tuần lễ trải qua cùng Himari mới là bất thường. Thế này là được rồi. Thế này là ──.
“...Chẳng được chút nào cả.”
Tôi đứng phắt dậy. Thật sự, cứ dính đến cô ấy là tôi không còn là mình nữa.
Tôi mượn chú cún từ văn phòng phía sau quầy lễ tân rồi lao ra vườn.
Tôi chạy với vẻ mặt giả vờ như không biết Himari đang ở đó. Cứ coi như tình cờ gặp nhau khi đang dắt chó đi dạo. Giống như ngày hôm đó, và ngày Mặt trời khi chúng tôi lần đầu tiên dành cả ngày lẫn đêm bên nhau.
Phía sau ao nước, tại khu nhà nghỉ chân cuối con đường rải sỏi có những chiếc đèn lồng đá ──.
Himari không có ở đó.
Chỉ còn tôi và chú cún ngồi xuống chiếc ghế dài. Bầu trời bắt đầu u ám. Trong nháy mắt, mây đen kéo đến, nuốt chửng đám mây ti hình số “12”. Chẳng mấy chốc, cơn mưa quen thuộc bắt đầu trút xuống.
Gió mạnh đến mức mái che trở nên vô nghĩa. Tôi ôm chặt chú cún để che chắn khỏi cơn mưa xối xả tạt ngang.
Khu vườn như chìm trong nước. Khu nhà nghỉ chân không ngăn nổi nước tràn vào trông như một con tàu đắm trôi dạt. Hơi thở nghẹn lại, tôi vùi mặt vào bộ lông của chú cún như muốn tìm chỗ dựa. Chú chó cảnh có màu lông giống tóc Himari thè chiếc lưỡi hồng liếm nhẹ lên môi tôi.
Đêm đến, tôi thử dùng đèn pin chiếu từ phòng mình xuống khu vườn.
Không có ánh sáng nào đuổi theo đáp lại.
Cứ thế, tôi kết thúc ngày Kẻ Treo Ngược ── tôi đã tưởng là vậy.
Tôi trồi lên từ đáy giấc ngủ bởi tiếng rung liên hồi giữa đêm khuya.
Kiểm tra đồng hồ bên gối. 23 giờ 59 phút. Ngay trước khi thế giới bị reset. Thủ phạm của tiếng rung là chiếc điện thoại thông minh tôi để quên trên bàn. Màn hình đang hiển thị một dãy số.
Dãy số mà tôi đã khắc cốt ghi tâm, có lẽ cả đời này sẽ không quên.
Là số điện thoại của Fujitsubo Himari.
Nó đã reo từ bao giờ? Nếu tôi tỉnh dậy sớm hơn, à không, hối hận vì đã đi ngủ sớm thì đúng hơn, tôi với tay ra.
“Himari?”
『Na à, tôi vẫn muốn gặp cậu.』
Cảm giác như oxy được bơm đầy lồng ngực. Tớ cũng vậy. Khoảnh khắc tôi định mở miệng nói câu đó. Không báo trước, thế giới biến mất. Giây tiếp theo, tôi ngồi dậy trong cùng căn phòng, trên cùng chiếc giường. Bên ngoài rèm cửa trời đã sáng. “Ngày hôm sau” đã bắt đầu.
Vòng lặp ngày thứ mười một. Justice, ngày của Công Lý. Tôi bó gọn đống tài liệu để chúng không bị bay rồi mở cửa sổ. Ngắm nhìn đám mây vẽ hình số “11”, tôi cảm nhận cơn nhói ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực. Giờ tôi mới biết khi cảm thấy quá hạnh phúc, ngực cũng sẽ đau. Thật đáng giận khi chỉ một câu nói của cô ấy lại khiến tâm trí tôi dao động đến nhường này.
Thay vì gọi lại cho Himari, tôi bắt đầu tra cứu trên mạng.
Tôi chén sạch bữa sáng trong nháy mắt, rồi rời khỏi khuôn viên Irie-ya mà không gặp bác trai. Xuống dốc, đi về phía khu phố mua sắm. Cửa hàng tạp hóa. Văn phòng phẩm. Cửa hàng thủ công mỹ nghệ. Tôi lượn qua những cửa hàng triển vọng và mua nguyên liệu.
Trên đường về, tôi lướt qua cô phục vụ đang đẩy xe đẩy ra cảng. Xin lỗi vì đã đùn đẩy công việc nhé, tôi thầm xin lỗi trong lòng rồi quay lại phòng riêng. Vừa tra cứu trên web và video, tôi vừa cặm cụi làm công việc lần đầu tiên thử sức.
Rốt cuộc, tôi mất cả buổi sáng.
Khi tôi đến phòng Hạc, hôm nay chỉ có mỗi Hamabe. Amami hình như đã đi Bảo tàng Tư liệu Địa phương, còn Himari thì đang đi dạo trong khuôn viên nhà trọ. Tôi hy vọng cô ấy đang chờ liên lạc từ tôi.
“Nhờ quý khách đưa cái này cho Fujitsubo-sama giúp tôi ạ.”
Cùng với thuốc Đông y bác gái gửi, tôi đưa túi giấy do chính tay mình gói. Hamabe hắt xì một cái rồi vui vẻ nhận lời.
“Okie luôn. Bảo là ai gửi đây?”
Tôi nhận ra mình quên xưng danh.
“Xin lỗi ạ. Tôi là nhân viên Irie Nagisa.”
“Tên đẹp ghê. Làm nhân vật chính hay nhân vật phụ ──”
Hamabe ngắt lời, ho sù sụ một tràng dài.
“...Xin lỗi nhé. Tôi dùng tên đó được không?”
“Xin cứ tự nhiên. Cố gắng lưu ban để vẽ truyện tranh nhé.”
“Hảaa, sao cậu biết hayyy vậy!”
Để lại cô họa sĩ truyện tranh tương lai đang ngạc nhiên mà vẫn ho không dứt, tôi xuống phòng giải trí. Mua nước uống thể thao và trà hồng trà mật ong từ máy bán hàng tự động rồi quay lại.
“Đây là dịch vụ của nhà trọ ạ.”
Vừa trao đồ, tôi vừa nghĩ mình đang làm y hệt lần trước. Đâu phải chỉ có đối phương. Ngay cả bản thân tôi, người tích lũy được ký ức, nếu điều kiện hội tụ đủ cũng sẽ làm những hành động tương tự mà thôi.
“Nhờ quý khách nhắn với Fujitsubo-sama là tôi đang ở chỗ cũ.”
“Chỗ cũ là chỗ nào?”
“Chỉ cần nói vậy là cô ấy sẽ hiểu ạ.”
Tôi rời khỏi phòng Hạc.
Rõ ràng có thể liên lạc trực tiếp để hẹn gặp, nhưng tôi không làm vậy vì muốn tự trêu ngươi bản thân. Cảm giác như việc trì hoãn khoảnh khắc gặp Himari thêm chút nữa sẽ làm niềm vui lớn hơn. Tôi của mọi khi sẽ không đi đường vòng như thế. Tôi đang làm những việc không giống mình. Từ khi gặp Himari, không biết đã bao lần tôi cảm thấy như vậy.
Tôi ra vườn, đợi Himari ở khu nhà nghỉ chân.
Chưa đầy mười phút sau, một người một chó xuất hiện. Tay trái Himari ôm món quà của tôi, tay phải cầm dây dắt chó. Chú cún ngoan ngoãn đi sát bên chân cô ấy.
“Tôi mượn em ấy ra đây đấy.”
“Nhà trọ đâu có dịch vụ cho thuê chó đâu nhỉ?”
Chắc là bác gái đã cho phép.
“Bà chủ tâm lý thật đấy. Lần sau thử nhờ bác ấy múa bụng xem sao.”
“Khách hàng có tâm địa xấu xa à.”
“Ahaha.”
Cô ấy đưa nắm tay lên miệng cười. Trên tai trái, chiếc kẹp tóc hình sao biển lấp lánh. Đó là cái tôi vừa mới làm xong lúc nãy.
“Cô đeo ngay luôn nhỉ. Cả cún con nữa.”
Trên trán chú chó biển hiệu là một chú cá ngựa đang bơi.
Himari ngồi xuống bên cạnh, dốc ngược túi giấy. Vô số phụ kiện tóc đổ ra băng ghế. Kẹp tóc, kẹp bấm, ghim cài, nam châm. Dù là tay nghề nghiệp dư, nhưng tôi cũng đã làm cả những món cầu kỳ xứng đáng được gọi là trâm cài (Bộ Dao).
Vì cửa hàng thủ công trên đảo xa xôi ít hàng tồn kho, nên chủng loại và kích cỡ lộn xộn cả lên.
“Tổng cộng cậu làm bao nhiêu cái thế?”
“Một trăm cái.”
Himari nhón lấy chiếc kẹp bấm có hình cá mắt vàng, giơ lên. Nhìn thấy phần nhựa súng bắn keo bị lem ra, tôi chỉ muốn lấy giấy nhám mài lại ngay lập tức.
“Đến ngày mai là biến mất hết đó.”
“Đúng vậy.”
“Thế thì có nghĩa lý gì đâu. Chính là cái kiểu làm việc lãng phí mà Na ghét nhất còn gì.”
“Vậy cô cứ năm phút thay một cái thì sao?”
“Vẽ tranh thế thì vất vả lắm.”
Himari lẩm bẩm câu mà Hamabe hay nói, rồi nhón từng chiếc kẹp tóc lên ngắm nghía. Cứ như đang bị kiểm tra chất lượng sản phẩm vậy, tôi nín thở theo dõi. Khuôn mặt vô cảm của cô ấy càng làm tăng thêm sự căng thẳng.
“Hóa ra chúng ta là nhân vật truyện tranh nhỉ.”
Không chịu nổi sự im lặng, tôi vừa tsukkomi vừa tự hỏi. Chọn quà thế này có tinh tế không nhỉ? Thay vì đồ đeo lên người, có khi làm bánh kẹo hay thứ gì ăn vào rồi biến mất thì tốt hơn chăng. Không, ngay từ đầu cái ý tưởng tự làm quà đã sai lầm rồi...
Himari giãn cơ mặt ra, cười tươi đến mức suýt nghe thấy cả tiếng động “Ni-ma~”.
“Cái nào cũng dễ thương hết.”
Chỉ một câu nói đó thôi đã đủ đền đáp tất cả.
Himari định đặt chú cún lên đùi. Tôi rút khăn tay từ túi quần âu ra, lau sạch đệm thịt chân chó rồi mới đặt lên đùi cô ấy.
“Na đúng là có cái tính đó thật.”
“Tính đó?”
“Kiểu tỉnh bơ lau chân cho chó ấy.”
“Tự nhiên quá tôi không hiểu ý cô là gì cả.”
“Tôi đã thấy cô đơn lắm đấy.”
“Hả?”
“Cả chuyện hôm qua không được ở bên Na, cả chuyện sáng nay cậu không đến đón. Sáng ra bến cảng không thấy cậu, tôi cứ tưởng bị cậu ghét rồi.”
“Làm gì có chuyện đó.”
Tôi cuống quýt phủ nhận. Dĩ nhiên tôi không thể nói toẹt ra là “vì tôi thích cô lắm” được.
“Làm người ta bất an rồi tung cú twist tặng quà bất ngờ. Thủ đoạn ghê gớm thật.”
“Thủ đoạn?”
“...Cái này cũng là ngây thơ vô số tội hả. Đáng sợ quá đi mất, chị đây hết hồn à nha.”
Cô ấy ngượng ngùng chạm ngón tay vào con sao biển.
“Cảm ơn món quà nhé. Chị đây vui lắm.”
Tự nhiên tôi cũng thấy xấu hổ lây.
“Sao hôm nay cậu lại đẩy mạnh cái hình tượng bà chị thế hả.”
“Ehehe.”
Gió thổi qua khu vườn buổi chiều. Không khí vuốt ve làn da nhột nhạt.
Sau khi giúp cô ấy thu lại đống kẹp tóc vương vãi vào túi, tôi mở lời hỏi điều mình muốn hỏi nhất.
“Chỉ đoán mò thôi nhé. Chuyện có bạn trai là nói dối đúng không?”
“...Bị lộ rồi à.”
Himari nở một biểu cảm tôi chưa từng thấy bao giờ: vừa có vẻ vui mừng, nhưng lại như sắp khóc òa lên ngay lập tức. Bỗng nhiên tôi cảm giác như hình ảnh những con hà (Fujitsubo) sắp sống lại trong mắt cô ấy, nên tôi cố tình nói đùa.
“Himari là đồ ngốc.”
“Tự nhiên mắng người ta, ra sau phòng thể dục mau.”
Tôi bật cười. Ngôn từ và giọng nói vẫn là cô ấy của mọi khi khiến tôi an tâm.
“Lúc nào cũng nói những lời nói dối dễ bị lộ tẩy ngay lập tức như vậy.”
“Xin lỗi nhé.”
“Không sao. Cứ nói thật nhiều điều kỳ quặc vào, cứ trêu đùa tôi bất cứ lúc nào cũng được. Tôi sẽ tsukkomi lại bao nhiêu lần cũng được, và nếu là nói dối, tôi sẽ nhìn thấu bao nhiêu lần cũng xong.”
Tôi nhặt chiếc kẹp tóc hình quả táo rơi dưới đất lên, đặt vào lòng bàn tay Himari.
“...Không được đâu.”
Giọng Himari run run.
“Không được thích tôi đâu.”
“Trong thế giới giấc mơ thì chẳng có gì là không được cả.”
“Không được là không được!”
Giọng nói vốn đều đều bỗng trở nên gay gắt. Chiếc kẹp tóc hình quả táo lại rơi xuống đất. Tôi nhặt nó lên, bỏ lại vào túi.
“Chỉ đoán mò thôi nhé, cô có đang giấu gì không? Không phải chuyện bạn trai, mà là chuyện lớn hơn kia.”
“Ai biết được.”
“Himari cứ nói năng lung tung để che giấu một lời nói dối lớn lao nào đó. Tôi có cảm giác như vậy. Nhưng tôi đau lòng vì không biết đó là chuyện gì đấy.”
“Na không cần phải đau lòng đâu.”
“Người quan trọng đang đau khổ mà tôi lại không cần sao?”
“...Cả cái kiểu đó nữa, cậu gian manh lắm.”
Himari cúi người xuống, vùi mặt vào bộ lông chú cún. Tại sao những người yêu chó ai cũng làm thế nhỉ? Một lúc sau ngẩng mặt lên, trong mắt cô ấy ánh lên vẻ quyết tâm.
“Bố mẹ ly hôn khi còn chưa hiểu chuyện. Mười hai tuổi thì mẹ bỏ đi mất tích. Mẹ đã lập gia đình mới ở Hokuriku. Khuôn mặt mỉm cười của mẹ bên những người xa lạ ở một nơi xa lạ, trông hạnh phúc vô cùng.”
“K-Khoan đã.”
Những lời thốt ra từ miệng Himari là những lời tôi không hề ngờ tới.
Không ngờ tới, nhưng tôi biết tất cả. Đó là lai lịch của chính bản thân tôi. Tôi vẫn chưa kể cho cô ấy nghe. Không phải là cố tình giấu giếm. Tôi định lúc nào đó sẽ kể. Chỉ là tôi còn do dự khi phơi bày quá khứ chưa hoàn toàn vượt qua được cho người mình thích mà thôi.
“Cậu thấy ghê tởm chứ gì.”
“Làm gì có.”
“Có đấy. Viết lù lù trên mặt kìa.”
“Chỉ là ngạc nhiên thôi. Cô nghe được từ bác trai hay bác gái à?”
“Nghe từ cậu đấy.”
“Tôi chưa hề kể mà.”
“Trong ký ức của Na thì là vậy. Nhưng cậu đã kể rồi.”
“Ý là...”
Trong khoảnh khắc, như nhận được thiên khải, tôi nhớ lại ngày thứ ba của vòng lặp.
── Hôm nay là Sun, ngày Mặt trời. Lúc đó Himari đã nói vậy. Nhưng ngày hôm đó, con số trôi trên bầu trời là “18”. Lá bài số 18 là The Moon - Mặt Trăng.
Mặt trời là 19. Tại sao Himari lại nhầm lẫn một ngày?
“...Vòng lặp của tôi và Himari, bị lệch nhau sao?”
Chẳng lẽ số ngày còn lại khác nhau?
Himari ngước nhìn bầu trời, chỉ tay vào bên cạnh đám mây tích điện.
“Cô nhìn thấy số mấy?”
“Mười một.”
Ngày thứ mười một, con số của mây cũng là “11”. Hôm nay là Justice - Công Lý, điểm quay đầu của vòng lặp Tarot.
“Với tôi thì nhé.”
Himari nắm lấy tay tôi. Ngón trỏ đang hướng lên trời hạ xuống lòng bàn tay tôi, vẽ một đường cong.
“Số tám?”
“Số tám nằm ngang.”
“...Chẳng lẽ là, vô cực.”
“Đúng. Người sẽ thoát khỏi vòng lặp sau mười một ngày nữa ──”
Đặt chú cún lên ghế dài, Himari đứng dậy. Cô ấy xoay một vòng, rồi nhìn xuống tôi. Bầu trời mùa hè chói chang. Tiếng ve kêu râm ran. Cái nóng oi ả. Đôi mắt cô ấy ngược sáng, to tròn và đen láy.
“Chỉ có mình cậu thôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
