Bán Hàng Rong ở Dị Giới: Tôi Có Thể Về Nhà Bất Cứ Khi Nào Mình Muốn!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 124

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Volume 11 - Chương Một: Trở Về Ninoritch

Chương Một: Trở Về Ninoritch

“Nhìn kìa, Mister Shiro! Tuyết rơi rồi!”

“Ồ, thật này. Có vẻ ở đây cũng vào mùa tuyết rồi.”

Chúng tôi vừa bước ra khỏi cổng dịch chuyển nằm trong Rừng Gigheena, khu rừng phía đông Ninoritch. Cánh cổng này liên kết trực tiếp với một cổng tương tự trên đảo quỷ, thế nên vừa kích hoạt xong là cả bọn đã về đến nhà trong tích tắc.

Nghe tiếng Aina reo lên, tôi ngước nhìn bầu trời. Những bông tuyết đang nhẹ nhàng thả mình xuống, từng bông bắt lấy ánh nắng mặt trời khiến cả không gian như lấp lánh bụi tiên.

“Ồ? Năm nay tuyết lại rơi nữa rồi à,” Karen lẩm bẩm, vừa lắc đầu vừa thở dài thườn thượt.

“Tôi ngán cái lạnh này tận cổ rồi, meow!” Kilpha than vãn khi một cơn gió buốt giá thổi qua, làm bộ lông của cô nàng dựng cả lên.

Ngược lại, Patty và Suama thì hào hứng ra mặt. “Shiro! Khi nào tuyết chất đống lên, chúng ta phải làm cái đó nhé! Cậu biết tớ đang nói gì mà! Xây người tuyết hay cái gì đại loại thế ấy. Đúng không, Suama?”

“Đúng oooo! Người chítttt!” cô bé rồng con bi bô hùa theo.

Thợ rèn Baledos quay sang ông anh mình. “Eldos, về đến thị trấn là đi thẳng ra quán rượu luôn nhé,” ông đề nghị.

“Duyệt. Phải làm tí rượu cho nóng người mới được,” Eldos gật đầu cái rụp. Hai anh em nhà người lùn đã bắt đầu nuốt nước miếng ừng ực khi nghĩ đến thứ chất lỏng có cồn đang chờ đợi họ.

Tôi để ý thấy mặt đất vẫn chưa đọng tuyết mấy. Có lẽ tuyết chỉ mới bắt đầu rơi thôi. So với hòn đảo phương bắc—nơi mặt đất đóng băng cứng ngắc và cái lạnh khủng khiếp đến mức tôi thực sự lo mình sẽ chết cóng—thì thời tiết ở đây dễ chịu hơn nhiều. Chỉ hơi se se lạnh chút thôi. Thực ra, nếu phải phàn nàn thì là tôi đang thấy hơi nóng trong cái áo khoác phao dày sụ mà tôi đã mặc suốt chuyến đi đảo quỷ.

“Sắp đến trưa rồi,” tôi nhận xét, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Dramom này, cô đưa mọi người đi nốt quãng đường còn lại về Ninoritch được không?”

Nhưng đáp lại câu hỏi của tôi chỉ là sự im lặng. Tôi nhìn sang Dramom, thấy cô đang ôm chặt hai bên thái dương với vẻ mặt nhăn nhó, như thể đang bị một cơn đau đầu như búa bổ hành hạ.

“Dramom?” tôi gọi lại lần nữa.

Lần này, cô ấy mới giật mình. “Chủ nhân? Ngài vừa nói gì sao?” cô hỏi, vội vàng quay về phía tôi.

“À, tôi chỉ hỏi liệu cô có thể đưa mọi người đi nốt quãng đường còn lại về Ninoritch không thôi, nhưng trông cô có vẻ không được khỏe lắm. Cô ổn chứ?” tôi lo lắng hỏi.

Trên hòn đảo phương bắc, cô ấy đã có một trận sống mái với Rồng Hủy Diệt, một sinh vật mạnh ngang ngửa mình. Mỗi lần họ va chạm, sức mạnh khủng khiếp từ các đòn tấn công khiến tôi có cảm giác như đang xem hai con kaiju khổng lồ đấm nhau túi bụi. Nếu Celes—với sức mạnh thức tỉnh sau khi xơi một miếng thịt của Dramom—không ở đó hỗ trợ, Dramom có lẽ đã rất chật vật mới đẩy lùi được gã rồng kia. Nói không ngoa thì trận chiến đó cực kỳ khốc liệt. Đúng là cô ấy có khả năng hồi phục siêu phàm và giỏi phép chữa trị, nhưng hoàn toàn có khả năng cô ấy vẫn đang chịu dư chấn từ những vết thương trong trận chiến.

“Thần chỉ đang mải nghĩ chút chuyện thôi. Thần ổn mà,” cô trả lời kèm một nụ cười trấn an.

“Cô chắc chứ?”

“Vâng. Thần xin lỗi vì đã làm chủ nhân lo lắng.”

“Không cần phải xin lỗi đâu,” tôi nói. “Có vẻ tôi mới là người hay lo xa.”

Dù sao thì cũng có quá nhiều chuyện xảy ra trên đảo quỷ, nên cũng dễ hiểu nếu sự mệt mỏi khiến cô ấy lơ đễnh đôi chút.

“Khoan đã...” Tôi chợt nhận ra một điều kỳ lạ.

Celes im lặng một cách bất thường. Tôi biết thừa tính cô nàng này, chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội để "khịa" Dramom và sẽ luôn buông lời châm chọc mỗi khi thấy đối thủ lộ điểm yếu. Nhưng lần này, cô im thin thít.

Tôi liếc về phía Celes, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, cứ nắm vào rồi lại mở ra liên tục, như thể cơ thể đang có vấn đề gì đó. “Celes? Tay cô sao thế?” tôi hỏi.

“Không,” cô trả lời sau một nhịp trễ. “Tôi chỉ mệt thôi.”

“Chà, cô đã bung hết sức trên hòn đảo phương bắc mà lị, nên cũng không lạ lắm. Khi về đến Ninoritch, cô nên đi ngâm mình trong suối nước nóng mà thư giãn đi.”

“Được, tôi sẽ nghe theo gợi ý của anh,” cô đáp với vẻ mặt vô cảm.

Trận chiến với Rồng Hủy Diệt dường như đã bào mòn sức lực của cả cô và Dramom ghê gớm.

◇◆◇◆◇

Sau cuộc trao đổi ngắn đó, Dramom biến về dạng rồng và đưa chúng tôi bay về Ninoritch. Tôi bảo cô hạ cánh ở một nơi cách thị trấn một đoạn để cả nhóm đi bộ nốt phần đường còn lại. Dù sao thì người dân thị trấn cũng từng được phen hú vía khi thấy một con rồng xuất hiện lù lù ngay trong thị trấn—cái hồi Dramom vô tình làm phun trào một suối nước nóng bằng ngọn lửa của mình khi đang cố đào giếng ấy—và tôi cá là ký ức kinh hoàng đó vẫn còn in đậm trong tâm trí họ. Vì vậy, để tránh làm bà con đau tim thêm lần nữa, tôi luôn đảm bảo cô ấy hạ cánh đâu đó trong rừng mỗi khi chúng tôi di chuyển bằng đường hàng không "rồng".

“Aaa, cuối cùng cũng về đến nhà,” tôi rên rỉ, vươn vai giãn gân giãn cốt, rồi quay sang các bạn đồng hành. “Cảm ơn mọi người đã vất vả đi cùng tôi trong chuyến này nhé.”

Ninoritch đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi, nên cảm giác thực sự giống như được trở về tổ ấm sau hai mươi ngày đằng đẵng. Một cảm giác nhẹ nhõm ùa đến ngay khi tôi bước đi trên những con phố quen thuộc. Chà, tôi thực sự đã gắn bó với cái thị trấn nhỏ này rồi nhỉ?

“Shiro, tôi sẽ đến thẳng tòa thị chính đây. Còn cậu thì sao?” Karen hỏi.

Nếu là buổi tối và cả hai đều rảnh, có thể tôi sẽ rủ cô ấy qua chỗ tôi làm vài ly. Tiếc thay, giờ vẫn đang là giữa trưa, và cô ấy lại là thị trưởng. Bàn làm việc của cô chắc hẳn đang chất đống giấy tờ tồn đọng trong thời gian đi vắng, và ngoài việc giải quyết núi việc đó, cô còn phải bắt đầu chuẩn bị đón tiếp những tộc quỷ sắp chuyển đến thị trấn. Chúng tôi chưa nói với Celes, nhưng cả nhóm dự định sẽ đưa em gái cô ấy, Mifa, đến sống cùng tại Ninoritch trong tương lai gần. Hơn nữa, Karen cũng bảo tôi rằng cô muốn viết thư cho Lãnh chúa Bashure càng sớm càng tốt để báo cáo về cái hội thương nhân Hoàng Hôn bí ẩn kia.

“Tôi chắc sẽ về cửa hàng thôi. Mấy đứa em gái tôi đã trông coi mọi thứ suốt thời gian tôi đi vắng mà.”

“Được rồi. Vậy hẹn gặp lại nhé. Cho tôi gửi lời chào đến mấy đứa nhỏ.”

“Nhất trí. Cá là cô có cả núi việc đang chờ đấy. Cố lên nhé,” tôi động viên.

“Lúc nào mà chẳng vậy. Dù sao thì tôi cũng là thị trưởng mà lị,” Karen buông một câu nhẹ tênh rồi rảo bước về phía tòa thị chính.

Phần còn lại của nhóm quyết định giải tán, Patty, Kilpha và hai anh em người lùn đi thẳng đến Hội Mạo hiểm giả Ân Phước Tiên Tộc.

“Chúng thần cũng xin phép cáo lui, chủ nhân,” Dramom nói.

“Pa-pa, bye-bye!” Suama bi bô vẫy tay.

Và thế là, hai mẹ con rồng cũng rời đi. Chắc là đi kiếm cái gì bỏ bụng rồi, mấy cái dạ dày không đáy đó mà. Celes cũng đã biến mất đi đằng nào không biết, nên chỉ còn lại Aina và tôi.

“Chà, chúng ta đi chứ?” tôi nói với cô bé.

Aina khẽ "Vâng" một tiếng rồi gật đầu, hai chúng tôi cùng đi về phía cửa hàng tạp hóa.

“Mister Shiro?”

“Hửm? Gì thế em?”

“Anh có nghĩ tuyết sẽ chất đống lên không ạ?”

“Ai mà biết được? Hiện giờ trời không lạnh lắm, nên có thể tuyết sẽ không đọng lại đâu. Em mong tuyết rơi nhiều à?” tôi hỏi.

Aina nở một nụ cười rạng rỡ với tôi. “Vâng ạ. Em muốn tuyết chất đống lên thật là cao để chúng ta có thể làm thêm một cái lều tuyết nữa.”

“Lều tuyết hả? Ý hay đấy. Vậy là em muốn xây một cái ở Ninoritch nữa sao?”

“Vâng ạ!”

Trên đường đến làng quỷ, đêm nào chúng tôi cũng phải dựng lều tuyết để chống chọi với cái lạnh. Thời tiết ở đó khắc nghiệt đến mức đám người lớn trong nhóm—bao gồm cả tôi—ngán tận cổ từng giây từng phút, nhưng có vẻ Aina lại cảm thấy khác. Với cô bé, việc ngủ co cụm cùng nhau trong lều tuyết có lẽ đã trở thành một kỷ niệm đẹp, và cô bé rất háo hức muốn tái hiện lại trải nghiệm đó.

“Vậy em muốn xây kiểu lều tuyết nào tiếp theo?” tôi hỏi.

“Ưm...” Cô bé suy nghĩ một chút. “Một cái thật lớn ạ! To hơn, to hơn rất nhiều so với mấy cái chúng ta làm trước đây!”

“Nghe được đấy. Thế thì hôm nào rủ cả Shess qua, chúng ta sẽ cùng nhau xây một cái khổng lồ khi tuyết bắt đầu dày lên nhé.”

“Hoan hô! Em muốn làm lều tuyết với Shess!” cô bé reo lên thích thú.

Tuyết vẫn tiếp tục rơi và không có dấu hiệu dừng lại. Ai biết được? Có lẽ nó sẽ thực sự bắt đầu chất đống lên cũng nên. Vài năm qua, tuyết rơi ngày càng ít ở Tokyo, thậm chí có những năm chả thấy hạt tuyết nào. Giờ thì, bạn sẽ nghĩ tôi đã ngán tuyết đến tận cổ sau khi dành ba tuần giữa bốn bề trắng xóa trên đảo quỷ, nhưng chúng tôi đã quá bận rộn khi ở đó, đến mức tôi chẳng có thời gian mà tận hưởng cảnh quan chút nào. Nhưng mùa đông chỉ mới bắt đầu ở Ninoritch.

Kể ra thì ngồi nhâm nhi chút rượu ngon ngắm tuyết rơi một mình cũng thi vị phết. A, nhưng mà, ăn lẩu với cả nhóm nghe cũng tuyệt. Có lẽ mình nên giới thiệu văn hóa ăn lẩu cho quán rượu của Hội Ân Phước Tiên Tộc nhỉ.

Giọng của Aina kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. “Mister Shiro?”

“Hửm?”

“Anh nắm tay em được không ạ?” cô bé bẽn lẽn hỏi, ngước đôi mắt dị sắc lên nhìn tôi.

“Tất nhiên rồi.” Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đưa ra và siết nhẹ. Cô bé cũng nắm chặt lại, và tay trong tay, chúng tôi rảo bước dọc theo những con phố của Ninoritch dưới trời tuyết bay.

◇◆◇◆◇

Ngay khi chúng tôi bước vào cửa hàng, hai cô em gái tôi lao ra từ sau quầy để chào đón.

“Mừng anh trở về, anh zai~” Shiori nói với giọng kéo dài thong thả thường thấy, cười tươi rói với tôi.

“A! Cuối cùng anh cũng vác mặt về rồi, anh hai!” Saori kêu lên, một nụ cười nhếch mép đầy thách thức cong lên trên môi. “À, và mừng em trở về nữa, Ainy!”

“Chị cũng rất vui khi gặp lại em. Lâu quá rồi nhỉ,” Shiori nói thêm.

“Em chào chị Shiori, chị Saori ạ.”

252b7f2d-6c21-4c2c-98b3-18534bbfa4a2.jpg

Hai đứa thực sự đối xử với Aina như em gái ruột vậy. Có vẻ Saori thậm chí còn bắt đầu gọi con bé bằng biệt danh nữa cơ đấy. Chúng ngay lập tức vòng tay ôm lấy cô bé trong một cái ôm tập thể—Shiori bên phải, Saori bên trái—rồi vò rối tóc cô bé từ cả hai phía.

Tôi định mắng hai đứa vì quá mạnh tay, nhưng tiếng cười khúc khích của Aina đã ngăn tôi lại. “Nhột quá ạ!” cô bé reo lên vui vẻ. Chà, con bé có vẻ không ghét điều đó, nên tôi cho là ổn thôi.

“À phải rồi, anh vừa trở về từ vùng đất của loài quỷ đúng không, anh hai? Anh có gặp Ma vương không?” Saori hỏi tôi trong khi cô bé và Shiori vẫn tiếp tục ôm chặt cứng Aina.

“Hắn có nói kiểu như ‘Ta cho ngươi một cơ hội chia sẻ thế giới này và cai trị một nửa nó’, hay đại loại thế không?” đứa em gái còn lại của tôi xen vào.

“Nếu hắn nói thế thật thì anh nhớ chia nửa phần của anh cho tụi em đấy nhé,” Saori chỉ tay nhắc nhở.

Tôi lắc đầu. “May cho cái thân anh là anh không gặp Ma vương.”

Tôi không có ý định gặp kẻ cai trị loài quỷ, dù sẽ là nói dối nếu bảo tôi không tò mò xem kiểu người nào đứng sau cái danh xưng hoành tráng như vậy. Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến đứa trẻ bên trong tôi rạo rực vì phấn khích.

“Thật á? Chán thế. Anh sợ hắn à?” Saori khích tướng.

“Không, không hề. Nhưng anh đâu có việc gì với Ma vương đâu. Là việc của Celes mà. Anh có lý do riêng để đến hòn đảo phương bắc.”

“Vậy ý anh là chẳng có chuyện gì xảy ra trong chuyến đi sao?” Shiori hỏi.

Aina và tôi trao nhau ánh mắt hiểu ý, rồi lặng lẽ gật đầu với nhau.

“Ồ, có chuyện xảy ra đấy. Chuyện động trời là đằng khác,” tôi nói.

“Cái gì?!” con bé thốt lên. “Chuyện gì cơ?”

“Muốn biết không nào?”

“Em muốn! Saorin, em cũng muốn nghe đúng không?” Shiori hỏi em gái mình đầy hào hứng.

“Thôi đừng có làm màu nữa và kể ngay đi, anh hai!” Saori thúc giục, có vẻ như đã hết kiên nhẫn.

“Mấy đứa tò mò đến mức đó cơ à? Được rồi, được rồi. Để thưởng cho công lao trông coi cửa hàng khi anh đi vắng, anh sẽ kể cho các em nghe tất tần tật về chuyến đi—”

“Anh hai, anh lề mề quá đấy, mãi chẳng vào phần chính gì cả,” Saori ngắt lời cái rụp. “Hừ, sao cũng được. Chúng ta cứ hỏi Ainy cho nhanh. Này, Ainy, kể cho bọn chị nghe về chuyến đi đến đảo quỷ đi nào?”

“Hả? Ai cơ, em ạ?” cô bé buột miệng ngạc nhiên. Rõ ràng con bé không ngờ mình lại bị lôi vào cuộc trò chuyện theo cách này.

“Ừ, chị muốn nghe từ em cơ, Aina,” Shiori chen vào. “Anh zai lúc nào cũng chém gió quá đà.”

Saori gật đầu lia lịa. “Chuẩn cơm mẹ nấu luôn. Ổng lúc nào cũng làm cho mọi thứ siêu kịch tính. Đã thế còn dài dòng văn tự nữa chứ.”

“Đôi khi, ổng còn làm cho nó siêu cấp kịch tính ấy chứ.”

“Ồ, chắc chắn rồi!”

Này, vu khống nhé! Mặc dù tôi phải thừa nhận là tôi xu hướng phóng đại sự việc lên một chút khi kể lại cho các em gái nghe.

“Vậy thì, Aina...”

“Ainy...”

Shiori và Saori dán mắt vào cô bé.

“Làm ơn kể cho bọn chị nghe về chuyến đi đi,” Shiori nài nỉ.

“Em phải kể cho bọn chị nghe đấy!” Saori thúc giục.

Và đúng như những gì bạn mong đợi ở một cặp song sinh, mấy từ cuối trong câu nói của chúng đồng bộ một cách hoàn hảo đến rợn người.

◇◆◇◆◇

“Và, ưm, vâng ạ. Mọi chuyện là thế đó,” Aina nói, kết thúc câu chuyện sau khi kể cho các em gái tôi nghe tất cả những gì đã xảy ra trên hòn đảo phương bắc. Cô bé hơi hụt hơi khi kể xong, như thể ký ức về các sự kiện ùa về dồn dập. Tôi phải chêm vào thêm các chi tiết trong quá trình kể, và do chuyến đi của chúng tôi có quá nhiều biến cố, nên mất khá nhiều thời gian mới kể hết được ngọn ngành.

“Woa, một hội thương nhân mờ ám hả? Chị nghĩ sao, Shiorin?” Saori hỏi chị song sinh.

“Mục tiêu chắc kèo là thống trị thế giới rồi. Chị cá đó là một tổ chức hắc ám đang âm mưu thâu tóm cả thế giới,” Shiori phán xanh rờn.

“Em cũng nghĩ thế. Hóa ra ở dị giới này cũng có kẻ phản diện nhỉ?” Saori gật gù.

“Đây là một vụ scandal lớn đối với nhà mình đấy. Dù sao thì, chúng ta cũng là những sứ giả công lý mà lị,” Shiori nói thêm.

Tôi không thể tin được phản ứng của chúng lại bình thản đến thế. Chúng đang bàn tán về hội Hoàng Hôn như thể đó là một tin giật gân trên mạng xã hội, bất chấp thực tế là một thành viên của hội đó đã gây ra một trận chiến long trời lở đất, nơi Dramom và Celes “Chế độ Thức tỉnh” đối đầu với Rồng Hủy Diệt.

“Dù sao thì, em nghĩ bọn em đã nắm được sơ bộ tình hình rồi,” Saori nói, gật đầu đầy vẻ suy tư.

Anh trai lớn của mấy đứa rất vui vì mấy đứa đã hiểu.

“Thế chốt lại sao nào, anh zai?” Shiori hỏi tôi.

“Ý em là sao?”

“Duh. Chúng ta đang nói về một tổ chức hắc ám đấy, anh zai! Anh sẽ không cứ thế để bọn chúng muốn làm gì thì làm đâu nhỉ?”

Shiori gật đầu ra chiều hiểu biết. “Saori và em—không, toàn thể gia đình Amata đều là những sứ giả công lý mà.”

Hai đứa em nhìn tôi đầy mong đợi. Khoan đã nào. Từ bao giờ nhà mình thành “sứ giả công lý” thế? Mà nói đi cũng phải nói lại, hai đứa nó lúc nào cũng sống rất nguyên tắc.

“Vậy sao nào, anh zai?”

“Anh định làm gì?”

Sự phấn khích của chúng chắc hẳn có tính lây lan, vì Aina cũng quay sang tôi với vẻ mặt háo hức tương tự.

Hội thương nhân Hoàng Hôn. Âm mưu ám sát Ma vương của Jilvared.

Giờ tôi đã biết về kế hoạch của hắn, tôi không thể cứ đứng bên lề mà khoanh tay đứng nhìn, phải không?

“Đương nhiên là anh sẽ xử đẹp bọn chúng rồi,” tôi cam đoan với các em gái.

Hai đứa ngay lập tức lên tiếng ủng hộ quyết định của tôi.

“Thế mới là anh zai của em chứ lị!” Shiori líu lo.

“Em không mong đợi gì ít hơn từ anh hai đâu!” Saori đồng tình thêm vào.

“Trước mắt, anh đang tính đi xin lời khuyên từ một người. Một người mà anh có thể tin tưởng, và là người có quan hệ rất rộng,” tôi nói đầy bí ẩn.

Saori chớp mắt nhìn tôi. “Quan hệ rộng? Anh đang nhắc đến ai thế, anh hai?”

Với một nụ cười nhếch mép, tôi tiết lộ cho các em gái biết cái tên mà mình đang nghĩ đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!