Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn thành) - Chương 12: Chú Ơi Nghe Cháu Giải Thích

Chương 12: Chú Ơi Nghe Cháu Giải Thích

Bố của Ôn Lương dạy quyền anh, điều này Hạ Thiên Nhiên từng nghe cô bạn cùng bàn Diệp Giai Kỳ hóng hớt kể lại.

Trước đây, đám con trai trong trường, phàm là kẻ có chút ý đồ với Ôn Lương, đều mượn cớ học quyền anh, chạy đến võ quán của bố cô đăng ký, hòng “cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt” (ở gần thì được lợi trước).

Dù sao con trai mà, võ công và mỹ nhân, cái nào cũng có sức hấp dẫn chết người, chưa kể còn có thể "một mũi tên trúng hai đích".

Tuy nhiên, nghe mấy nam sinh kháo nhau, làm học viên ở võ quán bố Ôn Lương khổ nổi tiếng. Đa số nhiệt huyết chỉ được ba phút, chịu không nổi cảnh mặt mũi lấm lem bùn đất là bỏ cuộc hết.

Hạ Thiên Nhiên cực kỳ không tình nguyện. Cậu là kiểu người thà phá đảo Sekiro mười lần, cũng không muốn hít đất dù chỉ một cái.

“Cậu có nghe lời không hả? Không nghe lời thì trả tiền đây!”

Ôn Lương nhìn Hạ Thiên Nhiên nằm vật ra đất không chịu nhúc nhích, bất đắc dĩ tung ra đòn sát thủ.

Đối mặt với khoản nợ khổng lồ trên trời rơi xuống, Hạ Thiên Nhiên đứng bật dậy với khí thế “coi cái chết nhẹ tựa lông hồng”.

Quả nhiên, sự tàn phá về thể xác so với tiền bạc, đúng là không đáng nhắc tới.

Ôn Lương thầm cười trộm. Hạ Thiên Nhiên đúng là người dễ hiểu, yêu tiền, tiếc mạng, nhưng lại có tinh thần trách nhiệm đến bất ngờ. Cho dù chỉ là một lời hứa đùa vui, nhưng sau khi đồng ý, cậu chưa từng từ chối cô lần nào. Theo một ý nghĩa nào đó, cậu có chút... ngốc nghếch đáng yêu?

Hai người tiếp tục lên đường. Nhà Ôn Lương thuộc kiểu chung cư kết hợp thương mại, võ quán ở tầng 3, còn nhà cô ở tầng 22.

Cửa thang máy vừa mở, Hạ Thiên Nhiên đã bị tấm biển treo trước cửa võ quán dọa cho hết hồn.

“Đơn vị tiên tiến thể thao quần chúng Cảng Thành - Võ quán Chân Cực.”

Cả tầng ba của tòa nhà này chỉ có mỗi võ quán này, nên diện tích cực lớn, từng khu vực được phân chia hợp lý. Học viên trong võ quán đủ mọi lứa tuổi, chủ yếu tùy thuộc vào bộ môn, vì ở đây không chỉ dạy mỗi quyền anh.

Những môn “Hot” như Karate, Taekwondo thì trẻ em chiếm đa số; còn Muay Thái, Tán Thủ thì chủ yếu là thanh thiếu niên.

Khu vực Boxing nằm khá sâu bên trong, nhưng thiết bị không thiếu thứ gì: Sàn đài bốn góc, bao cát đứng, bia phản xạ 360 độ... Chỉ là số lượng học viên không đông như mấy khu vực kia, nhìn sơ qua chắc cũng chỉ hơn chục người đang tập đối luyện.

“Bốp~”

Chỉ thấy một võ sĩ trẻ tuổi tung liên hoàn mấy cú đấm thẳng, sau đó tay phải kéo về, định tung một cú móc phải vào bia đỡ của đối phương. Nhưng không hiểu sao, người chịu trách nhiệm huấn luyện bỗng buông lỏng tay, bia đỡ hạ xuống đột ngột, khiến võ sĩ đấm vào không khí.

“Ê, làm cái gì thế, nguy hiểm lắm đấy!”

Võ sĩ trẻ càu nhàu, nhưng nhìn theo ánh mắt của đối phương, cậu ta bỗng reo lên đầy bất ngờ:

“Ôn Lương!!”

Tiếng gọi của cậu ta khiến mọi người đang tập luyện đều dừng lại, đồng loạt nhìn về phía Ôn Lương.

“Ái chà, sư muội đến rồi! Hiếm thấy nha~”

“Lâu rồi không gặp, đại minh tinh vẫn xinh đẹp thế nhỉ~”

“Sư muội, không phải sư huynh nói em đâu, trời thu rồi, sao còn mặc ít thế kia. Mau, lấy áo khoác của sư huynh che chân lại, đừng để hời cho lũ nhóc thối tha này!”

“Anh cút đi~ Ủa, thằng nhóc này... là bạn trai của sư muội hả?”

Thấy các học viên vây lại, Ôn Lương ung dung chào hỏi. Nhưng trong mắt Hạ Thiên Nhiên, sát khí sau lưng bọn họ đang bốc lên ngùn ngụt, mà kẻ nồng nặc sát khí nhất chính là tên võ sĩ trẻ ban nãy!

Hơn nữa tên này cậu còn quen mặt!

Chính là Tiết Dũng - kẻ bị bạn bè trêu chọc trong lớp, ngày ngày đếm lịch chờ Ôn Lương về trường!

Sao hắn cũng ở đây?!

Nếu học quyền anh ở đây, chẳng phải mình sẽ bị hắn đường đường chính chính đánh chết sao?!

Hạ Thiên Nhiên quay đầu định chuồn, nhưng Ôn Lương đã lén túm chặt vạt áo cậu, không cho cậu bất kỳ cơ hội đào tẩu nào.

“HẠ! THIÊN! NHIÊN! Sao mày lại đi cùng Ôn Lương?!”

Tiết Dũng trừng mắt nhìn chằm chằm tên phế trạch không dám nhìn thẳng vào mình, nghiến răng nhả từng chữ.

Ôn Lương nhìn Tiết Dũng, rồi nhìn Hạ Thiên Nhiên đang núp sau lưng mình, chớp mắt, cười nói:

“Cậu ấy bảo, hôm nay muốn gặp phụ huynh của em.”

“!!!”

Mắt Hạ Thiên Nhiên trố lồi ra. Tuy đúng là cậu có nói câu đó thật, nhưng nói ra vào thời điểm này thì ai mà chẳng hiểu lầm!

Không chỉ mình cậu, tất cả mọi người có mặt đều bị câu nói của Ôn Lương làm cho kinh hãi. Trong võ quán nhất thời vang lên tiếng kêu rên thảm thiết, khiến học viên các khu vực khác cũng phải ngoái cổ nhìn sang.

“Toang rồi, toang rồi, hóa ra sư muội thích gu này. Thế tôi cần cái nắm đấm to như cái nồi đất này để làm gì?”

“Tao muốn xả stress quá! Thằng nhóc kia lên đài đi, lên đây, đánh với tao một trận! Tao cho mày mặc full giáp bảo hộ!”

“Không còn đường cứu vãn nữa sao? Sư muội ơi...”

“Đến mức gặp phụ huynh rồi, anh bảo cứu vãn có phải hơi muộn không?”

“Không đúng! Bọn nó còn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp, tao vẫn còn cơ hội!”

Thấy quần chúng xúc động phẫn nộ, Hạ Thiên Nhiên cầu cứu nhìn sang Ôn Lương. Cô gái ngược lại hơi cúi đầu, e thẹn nói một câu:

“Thiên Nhiên, cậu cứ coi như chơi đùa thôi, đánh với các sư huynh của tớ một trận đi.”

Hảo hán, câu nói này tương đương với việc đá Hạ Thiên Nhiên vào chảo dầu, tiện tay đậy luôn nắp vung lại.

Anh Thiên Nhiên lúc này hồn vía lên mây, mặt cắt không còn giọt máu.

Thấy sư muội ngày thường hào sảng hoạt bát nay lại e thẹn trước một thằng nhóc yếu nhớt như sên, đối với đám học viên quyền anh mà nói, sự việc này không thể dùng từ “chấn nộ” để hình dung nữa rồi!

“Á!! Đây là loại cẩu lương cao cấp gì thế này! Tao không ăn! Mắt tao mù rồi!”

“Đánh! Thằng ranh con! Là đàn ông thì đánh với tao! Còn muốn lén lút gặp sư phụ? Tin không tao cho bảy ngày sau là thất đầu của mày luôn!”

“Quyền huynh thế phụ, tao là đại sư huynh của sư phụ, tao không đồng ý mối quan hệ này! Các em còn nhỏ lắm! Hơn nữa thằng này nhìn là biết loại tra nam chân yếu tay mềm!”

“Đại sư huynh, anh sắp băm rồi, sư muội qua năm mới mới mười bảy tuổi thôi, anh nghỉ ngơi chút đi...”

“... Tao... mẹ nó mãi mãi là thiếu niên...”

Trong đám người này, có thể có kẻ chỉ hùa theo cho vui, nhưng Tiết Dũng thì tuyệt đối muốn dần cho Hạ Thiên Nhiên một trận ra bã, và lúc này cậu ta cũng đang định làm thế thật.

Cậu ta bước lên một bước, vừa định giơ tay...

“Tụi bây làm loạn cái gì đấy?! Cả cái võ quán đang nhìn tụi bây kia kìa!”

Bỗng nhiên, một tiếng quát lớn ngăn lại hành động của Tiết Dũng. Mọi người nhìn về phía phát ra tiếng quát, chỉ thấy một người đàn ông trung niên vạm vỡ khoảng bốn năm mươi tuổi đang bước tới.

Người đàn ông này cao gần một mét chín, mặt chữ điền chuẩn mực, râu quai nón nối liền với tóc mai, dù đã cạo kỹ vẫn lờ mờ thấy một mảng màu xanh thép. Ông ta ngẩng cao đầu bước tới, khí thế bức người, dưới đôi mày kiếm là đôi mắt hổ không giận mà uy.

Một người đàn ông như thế, khi nhìn thấy Ôn Lương lại lộ ra vẻ mặt dịu dàng hiếm thấy, ông mở miệng nói:

“Hửm? Bảo Bối, con đến lúc nào thế?”

“...”

Bảo Bối?

Hạ Thiên Nhiên cố nén khóe miệng đang chực nhếch lên. Từ miệng một người đàn ông... lực lưỡng thế này thốt ra hai chữ “Bảo Bối”, đúng là... hài hước không đỡ được.

“Bố... đông người thế này, bố đừng gọi con như thế nữa!”

Mặt Ôn Lương cũng đỏ bừng, lí nhí nói. Người đàn ông chỉ bước lại gần xoa đầu cô, sau đó nhìn sang Hạ Thiên Nhiên bên cạnh.

Chỉ một cái liếc mắt này, khuôn mặt người đàn ông hoàn toàn mất đi biểu cảm. Hạ Thiên Nhiên cảm giác như bị một con hổ Siberia nhìn chằm chằm, cả người rét run cầm cập.

Chỉ nghe người đàn ông trầm giọng nói ba chữ: “Cậu là ai?”

Hai hàm răng Hạ Thiên Nhiên va vào nhau cầm cập. Quá căng thẳng, cậu lắp bắp thốt ra một chữ: “Bố...”

“Hửm?”

“Phi!”

“Cái gì?”

Lông mày người đàn ông nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên” (川). Hạ Thiên Nhiên vội vàng xua tay:

“Không phải không phải, cháu không có ý đó, chú ơi nghe cháu giải thích, cháu cháu cháu cháu... cháu là bạn học của Ôn Lương... chỉ là... chỉ là bạn học bình thường, bạn bè bình thường thôi ạ!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!