Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành) - Chương 337: Trách anh không chí khí, trách em không tranh giành

Chương 337: Trách anh không chí khí, trách em không tranh giành

Bầu không khí hòa thuận trên bàn ăn bỗng chốc trở nên căng thẳng vì một câu nói. Cô gái đã chuyển sang mặt “mạnh mẽ” của mình trong chớp mắt nghiến răng cười lạnh:

“Hạ Thiên Nhiên, anh đừng dùng cái tư thái bi thương thương hại này để nhìn nhận chuyện giữa chúng ta nữa. Thật nực cười, hai năm nay chẳng lẽ Ôn Lương không phát hiện tinh thần anh đã suy sụp đến mức độ này rồi sao? Nếu đây là cái gọi là ‘dung hợp’ trong miệng anh, thì anh nên cầu nguyện cho tôi cứ giữ nguyên hiện trạng đi, chứ không phải lo lắng xem tôi còn có năng lực chấp nhận người khác hay không!”

Nói xong những lời này dường như vẫn chưa hả giận, cô lại bồi thêm một câu: “Anh hiểu tôi lắm sao? Nếu anh ngay cả bản thân mình còn không cứu nổi, thì đừng có lo chuyện bao đồng nữa!”

Hạ Thiên Nhiên nhìn “Bồ Tát” đang hùng hổ dọa người trước mặt. Sự xuất hiện trở lại của cô ấy, thực ra đã chứng minh cho đáp án của câu hỏi vừa rồi... Bất kể là mặt nào của Tào Ngải Thanh, cô ấy vẫn còn hận anh.

Sự khởi đầu của tình yêu giữa hai người quá tốt đẹp, nhưng dưới sự đan xen chồng chéo của đủ loại thời gian, lại trở nên cực kỳ vặn vẹo, đến mức cái kết không bệnh mà chết lại càng thêm thê thảm.

Đây là chuyện mà đổi lại là bất kỳ ai cũng có thể nhớ cả đời, không phải kiểu ba năm năm năm sau, mọi người ngồi xuống trò chuyện, coi như chuyện đùa nói qua là có thể cười một tiếng xóa bỏ ân cừu.

Cho dù bây giờ họ đang bình tâm tĩnh khí đối mặt nhau, nhưng Tào Ngải Thanh đối với chuyện này, giống như một ngọn núi lửa đang ngủ say. Bình thường bình an vô sự, nhưng chỉ cần thử thăm dò, nhất định sẽ dẫn đến một trận phun trào.

Chỉ là có một câu vừa nãy, cô gái trong lúc tình thế cấp bách có lẽ đã nói sai rồi. Hạ Thiên Nhiên thực sự rất hiểu cô, bất kể là cô nào.

“Vậy Ngải Thanh em nói đi, anh nên làm thế nào? Anh nghe em hết...”

“Anh... tôi làm sao biết được? Tự anh nghĩ đi!”

“Ngải Thanh, em làm thế nào để mỗi ngày đều ăn ăn uống uống, chơi chơi bời bời vậy? Nếu có thể, em coi như giúp anh một việc đi... Anh bây giờ thực sự rất mờ mịt... Anh có lẽ... cần sự giúp đỡ của em...”

Hạ Thiên Nhiên giọng điệu chân thành, bộc bạch nội tâm với cô gái một cách trung thực. Đã nói hai người rất giống nhau rồi. Đã nhắc đến chuyện tình cảm của hai người, cô gái sẽ đưa ra mặt mạnh mẽ, vậy thì Hạ Thiên Nhiên cũng chẳng ngại thể hiện ra mặt yếu đuối chân thực nhất để đối phó.

Và quả nhiên, câu nói này của anh vừa thốt ra, Tào Ngải Thanh lập tức trở nên có chút không biết phải làm sao.

Kể từ sau khi chia tay, quan hệ của hai người thực sự quá cứng nhắc. Một người một lòng chứa đầy áy náy, nghĩ cách chuộc tội; một người một lòng đều là uất ức, nghĩ cách báo thù. Điều này dẫn đến việc trong giao tiếp, một người chủ động cho đi, một người chỉ có thể bị động nhận lấy. Nhưng cũng vì Hạ Thiên Nhiên trong trạng thái này, những thứ đưa ra đều không phải thứ Tào Ngải Thanh muốn, nên mới có cục diện bế tắc khi hai người ở chung.

Và vị “Bồ Tát” trước mắt rõ ràng không xử lý được dáng vẻ yếu đuối khác thường này của Hạ Thiên Nhiên. Có lẽ là nhìn Hạ Thiên Nhiên tự đâm dao vào mình quen rồi. Những tổn thương cô gái từng chịu đựng, đối phương còn để tâm hơn cả cô, kết quả đưa ra cũng là dao dao thấy máu. Cô tuy lạnh lùng đứng nhìn tất cả, nhưng suy cho cùng không phải sắt đá.

Sự lương thiện của cô chưa bao giờ thay đổi. Cho dù mang mối hận vô biên với Hạ Thiên Nhiên, nhưng cuối cùng vẫn hy vọng có thể nhìn thấy người có tình sẽ thành thân thuộc. Sự thành thân thuộc này, chính vì cô không có được, nên mới trở thành thứ nặng nề hơn cả “hận”.

Thôi bỏ đi. Đây là ý nghĩ từng lóe lên trong đầu Tào Ngải Thanh sau khi đồng ý cho Hạ Thiên Nhiên thời gian.

Đúng như lời cô vừa nói, bất kể là cô nào, đều không muốn đi vào vết xe đổ của tương lai tồi tệ kia. Đây cũng là nguyên nhân gốc rễ tại sao Tào Ngải Thanh không trải qua sự “dung hợp” mà Hạ Thiên Nhiên đã trải qua, nhưng vẫn luôn bình an vô sự, sống tích cực.

Dùng một phép so sánh thích hợp, nếu nói Hạ Thiên Nhiên tương lai trong cơ thể thiếu niên là sự cụ thể hóa của “tâm ma”, chỉ có sau khi phá bỏ chướng ngại thản nhiên đối mặt với tất cả mới có thể tìm lại toàn bộ bản thân, thì Tào Ngải Thanh tương lai, chính là “Bồ Tát” của thiếu nữ ngây thơ kia. Cô ấy luôn xuất hiện vào lúc thiếu nữ cần sự bảo vệ nhất, phù hộ cho cô.

Nhưng bây giờ, “đại địch” của “Bồ Tát” vì chuộc tội mà đã thương tích đầy mình. Cái giá trầm trọng anh phải trả, đã đủ để bù đắp tất cả rồi. Cho nên khi anh bộc lộ ra mặt yếu đuối nhất, cô ngược lại không biết phải làm sao...

“Hạ Thiên Nhiên... anh đang nói đùa à? Hay là đang cố ý mỉa mai tôi?” Ánh mắt Tào Ngải Thanh dao động. Cái gì mà muốn học ăn ăn uống uống, chơi chơi bời bời, anh ta nhất định cảm thấy ở trong một thế giới như thế này mà còn sống qua ngày như vậy, là một sự bi ai an phận thủ thường chứ gì?

“Không có, Ngải Thanh, anh thực lòng cầu giáo đấy...”

“Tại sao...?”

Hạ Thiên Nhiên im lặng một lát, trầm giọng, xúc động nói: “Anh từng tưởng rằng em sẽ vui khi thấy anh chật vật, nhưng hình như không phải vậy. Như thế hình như chỉ khiến em càng thêm chán ghét. Cuộc sống tốt đẹp em cần, cũng là điều anh hy vọng em có thể có được. Nhưng trớ trêu thay một sự tồn tại như anh, lại khiến em thêm ngột ngạt. Anh không muốn như vậy, bởi vì anh còn muốn lấp đầy những màu sắc em thiếu khuyết...

Hai năm nay anh trở nên chậm chạp hơn chút, đây là việc anh cố ý làm. Bởi vì A Lương cũng rất thông minh, nên anh không muốn để cô ấy nhìn thấy dấu vết gì trên người anh.

Nhưng đối mặt với em, Ngải Thanh à, anh cảm thấy anh không nên như vậy nữa. Bởi vì anh có thể thấu hiểu cảm nhận của em. Anh biết chúng ta đều không dễ dàng thích một người nữa. Bởi vì những người tan vỡ như chúng ta, muốn để người yêu chúng ta nhặt từng mảnh vỡ lên yêu chúng ta, thực sự quá vất vả. Chúng ta đều không nỡ nhìn thấy như vậy, không phải sao...?”

Chính những lời gan ruột này, khiến Tào Ngải Thanh không nói nên lời...

Đây không phải là sự phỏng đoán vô cớ của Hạ Thiên Nhiên. Nói ra thật nực cười, chính người mà Tào Ngải Thanh từng yêu nhất, tương lai hận nhất này, lại là người hiểu cô nhất...

Giữa người với người nếu linh hồn không thể cộng hưởng, giao lưu không thể cùng tần số, thì chỉ là sự gặp gỡ hời hợt, cuối cùng cũng sẽ trở thành người lạ. Mà vận mệnh để hai linh hồn xa lạ quen thuộc nhau nhất này có thể nhìn nhau lần nữa, luôn có nguyên nhân.

“Thiên Nhiên... em đã từng sở hữu thứ tốt nhất rồi, không cần tốt hơn nữa...”

Sự “thấu hiểu” đã lâu không gặp này, khiến thiếu nữ buông bỏ lớp vỏ cứng rắn, bất tri bất giác bộc lộ ra mặt chân thật nhất. Lúc này, đôi mắt cô mất tiêu cự nhìn vào chiếc bánh kem bị Hạ Thiên Nhiên xúc mất một góc, miệng khẽ lặp lại suy nghĩ trong lòng khi dứt khoát ném chuỗi hạt đi năm xưa.

Cô từng nói, thanh xuân của cô không có bại bút. Hai năm nay cô sống rất tốt, bên cạnh cũng không phải không có người yêu. Nhưng đối với hiện trạng tình cảm cứ mãi dậm chân tại chỗ, cô gái giải thích thế này:

“Em đã nói rồi, em từng sở hữu thứ tốt nhất, đến mức những người gặp sau này, đều cảm thấy kém hơn một chút. Không phải vì họ không tốt, là vì ở chỗ em, tình yêu không thể bị hạ cấp...

Em đã trải nghiệm tình yêu rất tốt rồi, nên rất khó bị tình yêu bình thường làm rung động nữa. Bất kể là Quách Hoài hay Thẩm Thu Tự, trên người họ đều có bóng dáng của anh, nhưng họ đều không phải là anh. Em cũng không biết đây là may mắn hay bất hạnh. Cho nên em có thể xác nhận một điểm...”

Ánh mắt Tào Ngải Thanh từng tấc từng tấc di chuyển lên trên. Trong biểu cảm của cô đều là sự quật cường mềm mại. Cô nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông đó, nhưng hốc mắt cô, ngược lại đỏ lên trước.

“Em hận anh, Hạ Thiên Nhiên...”

Sáu chữ này, âm lượng cô không lớn, nhưng lại chắc nịch, như có tiếng vang.

“Nếu sau khi rời xa em, anh trở nên tốt hơn, thì nỗi hận của em chắc cũng chỉ dừng lại ở đó. Nhưng bây giờ em càng hận anh hơn, là bởi vì sau khi rời xa em, anh lại biến thành cái dạng này, một thân già nua, khiến em muốn báo thù, cũng cảm thấy thừa thãi!”

Hạ Thiên Nhiên đã sớm cho rằng linh hồn mình đã tê liệt. Nhưng cùng với sự cộng hưởng sinh ra trong từng câu từng chữ của cô gái, nhìn thấy lại khuôn mặt quật cường như hoa lê dính hạt mưa kia, khiến cả người anh quay cuồng trời đất.

Anh của hiện tại, khiến Tào Ngải Thanh cảm thấy báo thù, cũng trở nên thừa thãi...

Yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động. Sự khô khốc của đôi môi khiến anh nói một câu cũng càng thêm khó khăn, nhưng anh vẫn chán nản hỏi: “Vậy tại sao... em không hận anh đã yêu em, rồi lại rời bỏ em?”

Tào Ngải Thanh chậm rãi lắc đầu. Cô muốn cố nén nước mắt, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi từ khóe mắt, vạch ra một vệt lệ long lanh trên má cô...

“Em không hận tình yêu của chúng ta. Em chỉ trách, trách dục vọng là nhân tính, kiềm chế là giáo dưỡng. Trách bố mẹ anh không dạy dỗ anh cho tốt, cho nên gặp được người từng thuần hóa anh, liền không biết kiềm chế, chỉ có thể là tân hoan cựu ái (tình mới tình cũ), người đến người đi.

Em trách anh không có chí khí, rõ ràng ở bên em, mà còn lưu luyến không nỡ quay đầu nhìn lại; em càng trách em không biết cố gắng, chỉ biết trốn sau lưng anh, không thể cùng anh gánh vác mưa gió nào...”

Tào Ngải Thanh hận Hạ Thiên Nhiên. Nhưng đối với quá trình của mối tình đó, cô nói đó là thứ tốt nhất cô từng sở hữu. Còn đối với kết thúc của câu chuyện, lời oán trách lớn nhất của cô, cũng chỉ là một câu ——

Trách anh không chí khí, trách em không tranh giành.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!