Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành) - Hiểu thêm về nhân vật Tào Ngải Thanh

Hiểu thêm về nhân vật Tào Ngải Thanh

Bài phân tích dài dòng dưới đây không phải để tẩy trắng cho ai hay dìm hàng ai. Chúng ta đều biết Ôn Lương đã đánh đổi cả sinh mạng và tương lai, Hạ Thiên Nhiên đã sống trong địa ngục của sự hối hận. Họ đều rất đáng thương theo cách riêng. (Bạn có thể đọc lại tập 5 trong “Chương cảm nghĩ về mối liên hệ giữa tác phẩm “Mẫu Đơn Đình” và các nhân vật trong truyện” và chương “Giải thích tình tiết cuối quyển 4” để hiểu thêm)

Nhưng sở dĩ tôi muốn nói nhiều về Ngải Thanh, là vì cô ấy đại diện cho những tổn thương rất thực tế, rất phức tạp mà đôi khi vì quá yêu thích cặp chính, chúng ta vô tình lướt qua. Mong rằng bài viết này sẽ là một 'liều thuốc' giúp anh em củng cố “đạo tâm”, để nhìn nhận câu chuyện đa chiều hơn. Khi hiểu được cái lý do đằng sau sự tàn nhẫn của Ngải Thanh, chúng ta sẽ thấy tập truyện này không chỉ có vị đắng, mà còn là một bản giao hưởng buồn nhưng trọn vẹn cảm xúc.

(nói thẳng ra mẹ nó ra tôi thuyền Ngải Thanh nhé ╰ (* ´︶` *) ╯ kiểu “ăn cay” riết ghiền á)

----

Nếu ở giai đoạn này có ghét Tào Ngải Thanh, có bực, có khó chịu vì thái độ lạnh lùng và những lời nói như dao cứa của cô, thì cũng chẳng có gì lạ. Đứng từ góc nhìn của Hạ Thiên Nhiên, người đang cố gắng sửa sai, đang cúi đầu chịu đòn và tự trừng phạt bản thân, thì phản ứng đó là điều rất dễ hiểu. Nhưng nếu chỉ nhìn như vậy, thì điều đó bất công với cô quá.

Muốn hiểu Tào Ngải Thanh, không còn cách nào khác ngoài việc ép mình đứng sang phía cô, chui vào ký ức của cô, sống lại những gì cô đã trải qua. Và khi làm điều đó ta mới nhận ra: sự thù hận ấy không phải đỏng đảnh, không phải làm màu, mà là kết tinh của những bi kịch chồng lên nhau đến mức không còn chỗ thở.

Bi kịch đầu tiên nằm ở dòng thời gian gốc — nơi Hạ Thiên Nhiên không phải cứu tinh, mà là kẻ hủy hoại cuộc đời cô. Chính hắn ta, vì tâm lý méo mó, vì cái “chấp niệm” chiếm hữu bệnh hoạn, vặn vẹo muốn cô phải “lệ thuộc” vào hắn mà đã ra tay thao túng, kích động, hòng biến một Tào Ngải Thanh trong sáng thành kẻ bị cô lập và chịu sự sỉ nhục trước toàn trường. Thanh danh, lòng tự tin, những năm tháng đại học của cô bị nghiền nát không thương tiếc.

Đến nỗi trong tương lai gốc, cô chọn Quách Hoài không phải vì yêu, mà vì "không còn nơi nào để đi". Đó là một sự đầu hàng với số phận. Cô cần một cuộc hôn nhân, một vỏ bọc bình thường để che đậy những vết thương lòng, hoặc đơn giản là để làm hài lòng gia đình khi bản thân đã quá mệt mỏi. Cuộc hôn nhân này không những không cứu được cô, mà còn là giọt nước tràn ly đẩy cô xuống vực thẳm. Việc phải sống cả đời bên cạnh một người mình không yêu, phải đóng vai một người vợ hạnh phúc trong khi trái tim đã chết, đối với cô là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.

(Trong chương 215 có viết “Đối với Ngải Thanh, cậu biết rõ hai bên đã vô duyên, nhưng vẫn một lòng một dạ thậm chí đến mức bệnh hoạn. Từ một người bị bạo lực, chuyển biến thành một kẻ bắt nạt, âm thầm châm ngòi thổi gió, thao túng cuộc đời cô, cho rằng mọi việc mình làm đều là muốn tốt cho cô”.)

Trong dòng thời gian đó, dù cô đã lấy chồng, Hạ Thiên Nhiên (với tâm lý chiếm hữu bệnh hoạn) vẫn không buông tha cho cô. Hắn vẫn thao túng, vẫn xuất hiện, vẫn khuấy đảo cuộc sống của cô, nhắc nhở cô về quá khứ nhơ nhuốc và tình yêu nghiệt ngã giữa họ.

Cô nhận ra dù có trốn vào cuộc hôn nhân với Quách Hoài, cô cũng không thoát khỏi cái bóng của Hạ Thiên Nhiên và những tổn thương cũ. Cô không còn hy vọng vào tương lai, không tìm thấy lối thoát.

Đau nhất không phải là bị tổn thương, mà là bị tổn thương bởi người mình từng tin tưởng, người bạn từng có chút cảm tình. Đó là nhát dao từ sau lưng, khoét sâu và bẩn thỉu. Với ký ức ấy, Hạ Thiên Nhiên nguyên bản trong mắt cô không phải người có thể chuộc tội, mà là tội nhân không thể dung thứ.

Nhưng nếu chỉ có mối hận từ quá khứ, nội tâm Tào Ngải Thanh vẫn chưa đến mức bị xé nát. Bi kịch thật sự nằm ở mối tình của cô trước và sau khi cô có được kí ức từ tương lai – nơi cô tin rằng mình được yêu.

Hạ Thiên Nhiên đã từng cứu cô, kéo cô ra khỏi bóng tối, cho cô một mối tình đẹp từ cấp ba lên đại học. Cô tin anh là người duy nhất, tin vào sự chân thành vô điều kiện ấy. Cho đến khi sự thật bị phơi bày. Trong chương 200, câu hỏi của Ngải Thanh là nhát dao trực diện vào sự thật:“Cậu là… bởi vì không yêu được người cậu yêu nhất, cho nên mới yêu tớ… đúng không?”. Và câu trả lời của Hạ Thiên Nhiên là một chữ “Phải”.

Sự xác nhận ở chương 201 còn tàn nhẫn hơn: nếu đổi vị trí, người đứng đó là Ôn Lương, Hạ Thiên Nhiên vẫn sẽ trả lời như vậy. Ở khoảnh khắc ấy, Tào Ngải Thanh hiểu ra tất cả. Cô không hận vì anh yêu Ôn Lương, cô đủ trưởng thành để đồng cảm với sự mất mát đó. Cô hận vì mình đã bị lừa. Bị biến thành một người thay thế, một “lựa chọn phù hợp nhất” để lấp đầy khoảng trống khi anh không thể có được người mình yêu nhất.

Cay đắng hơn nữa, người Hạ Thiên Nhiên mà cô yêu, sự tự tin, có chủ kiến, sự rực rỡ ấy vậy mà lại là “phiên bản tốt nhất” được tạo nên bởi Ôn Lương. Cô đến sau, yêu một thành quả đã được người khác vun trồng. Và sự áy náy, do dự của Hạ Thiên Nhiên chính là sự thừa nhận gián tiếp cho điều đó. Đây không phải nỗi đau của “bị bỏ rơi”, mà là nỗi đau của việc giá trị tình yêu của bản thân bị phủ nhận.

Chính vì vậy, hành động ném chuỗi hạt Phật xuống hồ ở chương 201 mang ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Chuỗi hạt ấy là cơ hội làm lại, là khả năng xuyên không để “sửa sai”, để xóa đi mối tình này giống như dùng bút xóa.

Trong mắt Hạ Thiên Nhiên, đây là lòng tốt. Nhưng trong mắt Tào Ngải Thanh, đó là sự phủ nhận lần cuối. Cô đã nói rõ: Thanh xuân của tớ và cậu, là không có nét bút hỏng.”

Cô từ chối việc bị coi là một sai lầm cần phải được sửa chữa. Cô thà chấp nhận một cái kết đau đớn nhưng chân thật, còn hơn là một sự “làm lại” giả tạo, nơi toàn bộ tình cảm chân thành của cô bị xóa đi như chưa từng tồn tại.

Ném chuỗi hạt xuống hồ không phải vì yếu đuối, mà là vì lòng tự trọng. Cô tự tay cắt đứt đường lui, buộc cả hai phải đối diện với sự thật trần trụi của hiện tại.

Câu nói cuối cùng của Tào Ngải Thanh: “Hạ Thiên Nhiên… cậu phải đau khổ giống như tớ… mới được coi là xin lỗi a…” Đây không phải lời nguyền độc địa, mà là yêu cầu cô muốn được “công bằng” trong cảm xúc.

Cô đã đau khổ vì yêu, vì tin, vì sự thật phũ phàng này. Một câu “xin lỗi” không là chưa đủ. Anh phải thực sự nếm trải cảm giác mất mát, dằn vặt vì đánh mất một người chân thành, thì lời xin lỗi đó mới có trọng lượng.

Vì Ôn Lương, Hạ Thiên Nhiên đã từ bỏ Tào Ngải Thanh, từ bỏ mối tình đẹp đẽ ấy. Anh đưa cô lên thiên đường, để cô nếm trải cái “tình yêu tốt nhất”, rồi đẩy cô xuống địa ngục, để cô không còn khả năng rung động với bất kỳ ai khác. Bị biến thành “lựa chọn thứ hai”, bị hy sinh cho một mục tiêu cao cả mà cô không hề được hỏi ý kiến — đó là một sự sỉ nhục tàn nhẫn đối với lòng tự tôn của một cô gái. Cô hận vì anh "không có chí khí", yêu mà không dám giữ, yêu mà còn quay đầu nhìn người khác.

Để rồi, thái độ “tử vì đạo” của Hạ Thiên Nhiên chính là nhát dao cuối cùng. Trong mắt Tào Ngải Thanh, sự đau khổ và cam chịu của anh không hề cao thượng như anh nghĩ. Nó đầy mùi đạo đức giả. Anh tự biên tự diễn, tự gây họa, tự cứu rỗi, tự dày vò rồi lại tự tha thứ, còn cô thì bị tước đoạt hoàn toàn quyền lựa chọn. Cô ghét nhìn thấy anh già đi, héo rũ đi, sống như một cái xác biết đi chỉ biết lặp lại 2 từ “xin lỗi”. Người cô từng yêu lẽ ra phải kiêu hãnh, rực rỡ, chứ không phải cúi đầu chuộc tội đến mức làm cho cả sự trả thù của cô cũng trở nên vô nghĩa. Khi đối phương đã tàn tạ đến thế, thì ngay cả hận thù cũng không còn chỗ để đặt.

Tào Ngải Thanh không yếu đuối. Cô không dùng nước mắt để cầu xin, cũng không làm mình đáng thương để được thương hại. Cô dám yêu dám hận, cô hận vì bị hủy hoại, hận vì bị bỏ rơi, và đau đớn nhất là hận vì bản thân vẫn còn yêu. Câu “Trách anh không chí khí, trách em không tranh giành” không phải lời cay nghiệt, mà là tiếng thở dài cho một mối tình đã vỡ nát từ gốc rễ. Sự đanh đá và lạnh lùng ấy chỉ là lớp vỏ cuối cùng để cô giữ lại chút lòng tự trọng còn sót lại — thứ duy nhất chưa bị ai kia tước đoạt.

----

Nói giảm nói tránh, thì bạn cứ hình dung Tào Ngải Thanh tâm tình cô bây giờ giống như một chú mèo kiêu hãnh đang “liếm láp” vết thương và sẽ “xù lông” với kẻ đã từng gây ra tổn thương sâu sắc cho nó vậy. Cách tác giả đặt tên cho con mèo cưng của cô tên là “Bồ Tát” mang nhiều dụng ý phết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!