Chương cảm nghĩ về mối liên hệ giữa tác phẩm “Mẫu Đơn Đình” và các nhân vật trong truyện
Chắc có nhiều bạn đọc vẫn không hiểu lắm. Đây là chương “thủy” của tôi, ai không thích đọc thì có thể skip sang chương khác đọc tiếp nhé.
---
Mẫu Đơn Đình là kiệt tác của Thang Hiển Tổ, kể về nàng tiểu thư Đỗ Lệ Nương. Trong một lần du viên, nàng ngủ quên và mơ thấy một chàng thư sinh tuấn tú tên là Liễu Mộng Mai. Hai người tình tự dưới gốc mai, yêu thương thắm thiết. Tỉnh mộng, Đỗ Lệ Nương tương tư chàng trai trong mơ đến sinh bệnh, rồi u sầu mà chết.
Trước khi chết, nàng tự vẽ chân dung mình chôn dưới gốc mai. Hồn ma của nàng không tan, cứ vất vưởng đi tìm người tình trong mộng. Cảm động thay, Liễu Mộng Mai là có thật. Chàng tình cờ nhặt được bức tranh, yêu người trong tranh. Hồn ma Lệ Nương hiện về, hai người ân ái. Cuối cùng, Liễu Mộng Mai đào mộ, Đỗ Lệ Nương được hoàn hồn.
Vượt qua bao cấm cản của lễ giáo, cuối cùng nhờ Hoàng đế phán quyết, họ được kết duyên vợ chồng, sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
----
Hội quán Trầm Trần rực rỡ ánh đèn, nơi khúc Côn sơn vang lên bi ai, và là nơi có ba con người đang “diễn” một vở kịch cuộc đời còn nghiệt ngã hơn cả hí kịch.
Lão Tao đã mượn lớp áo lộng lẫy của "Mẫu Đơn Đình" để kể về câu chuyện của Hạ Thiên Nhiên, Tào Ngải Thanh và Ôn Lương. Trên sân khấu, Đỗ Lệ Nương chết đi sống lại vì tình. Dưới khán đài, ba người họ cũng đang vùng vẫy trong vòng xoáy của “Luân Hồi”, nhưng trớ trêu thay, kịch có hồi kết, còn nỗi đau của họ thì không.
Tào Ngải Thanh: "Tình Bất Tri Sở Khởi" - Lời Tự Sự Của Người Đến Trước Nhưng Lại Đến Sau
Trong chương 259, khi Hạ Thiên Nhiên ngập ngừng, chính Tào Ngải Thanh là người đã cất lời: "Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm; Hận bất tri sở chung, nhi củ kết lưu ly." (Tình không biết bắt đầu từ đâu, mà một khi đã yêu thì yêu sâu đậm; Hận không biết kết thúc khi nào, mà cứ day dứt chia ly).
Tại sao lại là Ngải Thanh nói câu này? Bởi vì nó chính là bức tranh chân thực nhất về tâm trạng của cô.
"Tình bất tri sở khởi": Tình yêu của cô dành cho Hạ Thiên Nhiên đến một cách rất tự nhiên, trong sáng thời niên thiếu, cứ thế mà sâu đậm lúc nào không hay.
"Hận bất tri sở chung": Nhưng rồi, những bí mật, những sự dối lừa và sự xuất hiện của "người cũ" đã biến tình yêu ấy thành nỗi hận, thành sự day dứt không lối thoát.
Ngải Thanh nhận ra mình giống Đỗ Lệ Nương ở chỗ: Yêu hết mình, nhưng khi “tỉnh mộng” (biết sự thật về Hạ Thiên Nhiên), cô phải đối mặt với thực tế phũ phàng. Cô nhìn thấu sự giằng xé trong mắt Hạ Thiên Nhiên. Câu nói "Cả đời em yêu thích, là thiên nhiên" ở cuối chương 260 là cú chốt hạ đầy kiêu hãnh của cô. Cô yêu "Thiên Nhiên" (chàng trai ấy), nhưng cô càng yêu sự "tự nhiên" (tự do, không gượng ép). Cô nhận ra mình không thể là người cứu rỗi linh hồn cậu, nên cô chọn lùi lại, để tình yêu ấy mãi đẹp như một giấc mơ chưa từng bị vấy bẩn. Cô buông tay để trả lại sự tự do cho cả ba người, để không ai phải sống trong sự giả dối của "trách nhiệm".
Ôn Lương: "Sinh Giả Khả Dĩ Tử" - Sự Si Tình Vượt Thời Gian
Nếu Ngải Thanh nói về sự khởi đầu của tình yêu, thì Ôn Lương lại là người nói lên sức mạnh sinh tử của nó: "Tình chi sở chí, sinh giả khả dĩ tử, tử giả khả dĩ sinh" (Tình tới chỗ sâu, người sống có thể chết, người chết có thể sống).
Ôn Lương mang ký ức của một tương lai tàn khốc (nơi tình yêu của cô đã chết). Cô "sống lại" với mục đích duy nhất: Tìm lại Hạ Thiên Nhiên. Giống như hồn ma Đỗ Lệ Nương bất chấp âm dương cách biệt để tìm Liễu Mộng Mai, Ôn Lương bất chấp sĩ diện, bất chấp định kiến, đánh đổi tất cả để được ở bên người mình yêu.
Nhưng trớ trêu thay, trong kịch Đỗ Lệ Nương sống lại thì được đoàn tụ. Còn Ôn Lương "sống lại" thì lại trở thành "người thứ ba", thành kẻ đến sau trong mối quan hệ hiện tại. Cô là hồn ma xinh đẹp nhất, si tình nhất, nhưng lại lạc lõng giữa thực tại phũ phàng.
Hạ Thiên Nhiên: Sự Bất Lực Của Người Nhìn Thấu Kịch Bản
Và cuối cùng, Hạ Thiên Nhiên - chàng Liễu Mộng Mai của chúng ta.
Cậu ta đáng trách không? Có. Nhưng cậu ta đáng thương không? Có. Rất nhiều.
Hạ Thiên Nhiên mang trên vai gánh nặng của hai kiếp người. Một kiếp nợ Ôn Lương cô cả mạng sống và ân tình cứu rỗi, một kiếp nợ Ngải Thanh cô sự thuần khiết và một thanh xuân trọn vẹn. Cậu cũng chính là người đau khổ nhất vì cậu là người duy nhất nhìn thấu sự giả dối của cái kết viên mãn.
Trong cuộc tranh luận với bố mẹ, cậu đã thốt lên một câu như lời tự thú: "Đỗ Lệ Nương chết không phải vì Liễu Mộng Mai, mà chết vì khát cầu vô vọng đối với tình yêu."
Hạ Thiên Nhiên đứng giữa ngã ba đường, tứ phía là vực thẳm. Cậu tham lam muốn làm người tốt, muốn vẹn cả đôi đường, nhưng "Sân khấu hồng trần" này không có Hoàng đế ban hôn để tạo ra cái kết "Đại đoàn viên" như trong kịch. Sự lương thiện thiếu quyết đoán của cậu chính là con dao cùn, cứa nát trái tim của hai người con gái mà cậu trân trọng nhất. Cậu nhận ra, sự tồn tại của mình chính là sai lầm lớn nhất của tạo hóa.
Vậy khi Vở Kịch Hạ Màn, Ai Lau Nước Mắt Cho Ai?
Câu chuyện này day dứt đến tận tâm can bởi vì nó quá chân thật. Nó mượn lớp áo Mẫu Đơn Đình để tấu lên khúc nhạc chiêu hồn cho những mối tình dang dở.
Tào Ngải Thanh cho chúng ta hiểu rằng: Buông tay không phải vì hết yêu, mà vì biết rằng mình đã không còn là "vai chính" trong vở kịch của người kia nữa. Sự rút lui của cô, là sự kiêu hãnh cuối cùng của một đóa hoa tàn.
Ôn Lương cho chúng ta hiểu rằng: Có những người, dù bạn có quay ngược thời gian ngàn lần, dù bạn có dốc cạn tâm can, bạn vẫn có thể bỏ lỡ họ.
Hạ Thiên Nhiên là minh chứng tàn khốc cho việc: Trưởng thành là khi bạn nhận ra, không phải cứ cố gắng là sẽ có kết quả tốt đẹp. Có những món nợ tình cảm, con người ta phải trả bằng cả một đời trong day dứt và cô độc.
---
Trên sân khấu, Mẫu Đơn Đình vẫn đang hát khúc đoàn viên, tiếng sáo vẫn réo rắt vui mừng. Nhưng dưới sân khấu, chén rượu mừng chưa uống mà lệ đã chan hòa. Ba con người trẻ tuổi ấy ngồi đó, nghe kịch người xưa mà như nghe chính tiếng lòng vỡ nát của mình.
"Người ngồi dưới thường chính là người trong kịch."
Chúng ta xem họ diễn, khóc cho họ, hay đang khóc cho chính những "Đỗ Lệ Nương" và "Liễu Mộng Mai" đã từng chết đi trong thanh xuân của chính mình?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
