Chương 84: Thực Ra Cũng Chẳng Có Gì, Chỉ Là Khó Chịu
Hai môn thi hôm nay, lần lượt là thi viết của khoa Đạo diễn và chuyên ngành Văn học Kịch. Chuyên ngành Văn học Kịch thi trước, do số lượng thí sinh đông đảo nên trường thi được bố trí tại nhà thi đấu bóng rổ của trường. Những chiếc ghế đơn san sát nhau chật kín người ngồi. Khi Hạ Thiên Nhiên thực sự ngồi xuống, trong lòng cậu cũng dâng lên cảm giác như đang chạm vào vận mệnh của chính mình.
Sự chuẩn bị vất vả mấy tháng nay, thức đêm đọc sách, xem phim phân tích, học sáng tác câu chuyện... Cậu như một miếng bọt biển điên cuồng hấp thu kiến thức về đạo diễn và biên kịch, biến mình từ một người có sở thích dần dần trở thành một người chuẩn bị vào nghề. Và tất cả những điều này, chỉ vì một cô gái cậu sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Hạ Thiên Nhiên coi đây là lời giải thích cuối cùng cho đoạn tình cảm đó. Nếu bức tường này may mắn bị cậu đâm thủng, thì cậu có thể đi xem thử, cái tương lai khác biệt trong miệng cô gái kia.
Đề thi chuyên ngành Văn học Kịch thiên nhiều về văn học, câu hỏi tối nghĩa hóc búa, cực kỳ thử thách vốn liếng văn học và nền tảng của một người. Hơn nữa nghe nói đề năm nay khó hơn các năm trước khá nhiều, ví dụ như:
Tên tiếng Anh đầy đủ của Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB) là gì?
Jean-Luc Godard những năm cuối đời sống ở quốc gia nào?
Bài thơ đầu tiên trong “Đường Thi Tam Bách Thủ” là gì?
Từ Hi Thái Hậu sinh năm 1835, theo cách tính can chi, năm đó là năm gì?
Những kiến thức thường ngày người ta chỉ vô tình lướt qua này, giờ đây lại là trọng điểm khiến các thí sinh ngồi đây vò đầu bứt tai để nhớ lại.
Những câu hỏi tương tự còn rất nhiều, một trăm câu hỏi ít nhất phải làm đúng trên bảy mươi câu thì vòng sơ khảo mới coi như an toàn. Thời gian thi chỉ có một tiếng rưỡi. Hạ Thiên Nhiên làm xong kiểm tra lại một lượt, ngoại trừ mấy câu không chắc chắn và hoàn toàn đoán mò ra, đạt tiêu chuẩn bảy mươi câu, vấn đề không lớn.
Buổi chiều là sơ khảo khoa Đạo diễn. Đề thi khoa Đạo diễn thì rất tạp, hỏi đông hỏi tây đủ kiểu, cái gì cũng có liên quan. Nhưng cái này, lại vừa khéo trúng tủ sở thích tạp học của Hạ Thiên Nhiên. Mỗi câu hỏi cậu đều trả lời chắc như đinh đóng cột. Cậu trả lời một mạch đến cuối cùng, đến cả câu hỏi toán học kiểu “7 đồng xu mặt ngửa, mỗi lần lật 5 đồng, phải lật bao nhiêu lần mới có thể lật thành 7 đồng xu mặt sấp hết” cũng xuất hiện.
Đùa à, Hạ Thiên Nhiên chính là top những người giỏi Toán nhất trường đấy nhé. Cậu viết ngay đáp án, hài lòng nộp bài thi, tự tin bước ra khỏi phòng thi.
Thời gian công bố kết quả của hai chuyên ngành này là ba ngày sau. Có lẽ là phải đợi thí sinh khoa Biểu diễn đông nhất thi xong hết mới công bố thống nhất, nên ba ngày này, tâm trạng Hạ Thiên Nhiên vô cùng thấp thỏm.
Bây giờ trường đã cho nghỉ đông rồi, khai giảng phải đợi đến mùng 9 tháng Giêng âm lịch, nên cậu cũng rảnh rỗi, chỉ có thể ru rú trong nhà ôn tập.
Sáng sớm ba ngày sau, dòng người xem bảng điểm ở cổng trường Học viện Điện ảnh rồng rắn kéo vào. Địa điểm dán bảng thông báo vì là tòa nhà giảng dạy cho sinh viên khoa Biểu diễn và Đạo diễn nên còn gọi là “Lầu Biểu Đạo”.
Khoa Biểu diễn vì đông người, danh sách vào vòng hai cũng dài, nên được dán riêng ở khu vực bên phải tòa nhà giảng dạy.
Còn bên trái là bảng danh sách các chuyên ngành khác, được dán ra đầu tiên là danh sách trúng tuyển vòng một chuyên ngành Văn học Kịch thuộc khoa Văn học.
Hạ Thiên Nhiên nín thở, mắt không dám chớp nhìn cả cái bảng từ số đầu tiên đến số cuối cùng một lượt —— Không có cậu!
Sao có thể chứ?
Mấy đề thi đó tuy hóc búa tối nghĩa, nhưng cũng chỉ khiến cậu cảm thấy hơi áp lực thôi, mình sao có thể ngay cả vòng một cũng không qua?
Chàng trai lại nhìn từ đầu đến cuối một lần nữa, vẫn không có.
Trong chốc lát, cậu nản lòng thoái chí.
Rất nhiều thí sinh sau khi trượt làm ra vẻ tài năng không gặp thời, mắng chửi Học viện Điện ảnh không có mắt, giống như mấy tay viết mạng hạng ba mãi mãi oán trách độc giả tại sao không đọc sách của hắn, trang web tại sao không cho hắn lên bảng đề cử mạnh vậy.
Hạ Thiên Nhiên nhịn xuống xúc động muốn gia nhập bọn họ. Cậu muốn bình tĩnh, nhưng làm thế nào cũng không bình tĩnh nổi.
Chẳng lẽ nỗ lực mấy tháng nay, toàn bộ đổ sông đổ bể rồi?
Nếu ngay cả Văn học Kịch mình cũng không thi đỗ, thì còn nói gì đến thi khoa Đạo diễn? Phải biết rằng, khoa Đạo diễn là khoa khó thi nhất trong bảy khoa lớn của Cảng Ảnh!
Mình thậm chí còn không có cơ hội tham gia vòng hai, để viết một chút về sở trường sáng tác câu chuyện của mình...
Chẳng bao lâu sau, danh sách khoa Đạo diễn cũng được dán ra.
Hạ Thiên Nhiên ủ rũ cụp đuôi, cũng chẳng dám nhìn bảng danh sách, ai ngờ liếc mắt một cái, loáng thoáng nhìn thấy số báo danh của mình!
Cậu không dám tin, dụi mắt nhìn lại...
Đúng là cậu thật! Vòng một khoa Đạo diễn qua rồi!
Hạ Thiên Nhiên vui mừng khôn xiết, đúng là khoa Đạo diễn có mắt nhìn, cái khoa Văn học Kịch rác rưởi kia cút đi, ông đây mệnh định là người làm đạo diễn, cắm đầu gõ chữ không hợp với ông! Cút sang một bên!
Cậu đang sướng rơn, tay chân múa may quay cuồng như lên cơn động kinh, đột nhiên cảm thấy trên mặt nóng rát khó chịu——
Có người đang nhìn cậu!
Hạ Thiên Nhiên khẽ ho một tiếng, lập tức nghiêm mặt cúi đầu, làm ra vẻ chính nhân quân tử khiêm tốn nhã nhặn, giả vờ nghiên cứu bảng danh sách, vừa lén dùng khóe mắt liếc trộm cô gái vừa trừng cậu bên cạnh.
Lại là Ôn Lương.
Hạ Thiên Nhiên hít sâu một hơi. Có lẽ là do tâm trạng, cái mùi hương trái cây thanh khiết hòa quyện với mùi thơm thiếu nữ đó, khiến cậu suýt thì say đến thất thố.
Ôn Lương cao một mét bảy, hôm nay diện một cây da đen (áo khoác da, quần da) cực ngầu, tôn lên làn da trắng như sữa dê mịn màng không tì vết.
Cô gái đang liếc xéo cậu.
“Khụ, danh sách khoa Biểu diễn ở bên kia kìa.” Hạ Thiên Nhiên thu lại biểu cảm nói một câu.
“Tớ biết chứ, vừa nãy tớ xem rồi, qua rồi.” Ôn Lương tự tin nói.
“Thế cậu sang bên này...”
“Đừng có tự mình đa tình nhé, tớ qua đây xem giúp bạn ở lớp đào tạo, hôm nay nhà cậu ấy có việc gấp, không đến được, nên nhờ tớ giúp một chút.”
Ôn Lương quay đầu lại, giải thích trước.
Có lẽ để chứng minh lời mình nói, Ôn Lương bắt đầu tìm kiếm gì đó trên danh sách khoa Đạo diễn. Một lát sau, cô nở nụ cười, lấy điện thoại ra, đi sang một bên vui vẻ gọi điện thoại.
Niềm vui sướng Hạ Thiên Nhiên vừa thu hoạch được, lập tức như bị dội một gáo nước lạnh, tắt ngấm.
Khoa Đạo diễn nổi tiếng là chuyên ngành “Hòa thượng”, thí sinh đăng ký gần tám mươi phần trăm cũng là nam giới. Năm nay lấy mười hai người, trong đó có một nữ là tốt lắm rồi, cho nên cậu theo bản năng khẳng định ngay, Ôn Lương đang gọi điện cho một chàng trai.
Sự thật cũng đúng là như vậy, khi cậu nghe thấy Ôn Lương loáng thoáng nói câu “May mà cậu không thi Biểu diễn, so với đám soái ca kia, cậu chẳng có tí sức cạnh tranh nào”, thì giới tính của đối phương, cũng có thể đoán được.
Thực ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là trong lòng thấy hơi khó chịu.
Rất nhanh, Ôn Lương mặt đầy vui vẻ quay lại.
“Nhìn biểu cảm vừa rồi của cậu, chắc cũng qua rồi nhỉ?”
Hạ Thiên Nhiên mặt lạnh tanh, không nhìn đối phương, chỉ lắc đầu, mở miệng nói:
“Tớ thi chuyên ngành Văn học Kịch, vừa nãy lúc cậu gọi điện tớ xem lại lần nữa, phát hiện là mình nhìn nhầm, mừng hụt một phen.”
“Hả? Không thể nào?” Nụ cười trên mặt Ôn Lương đông cứng lại.
Hạ Thiên Nhiên lấy tờ giấy báo dự thi Văn học Kịch của mình ra, không nghĩ ngợi ném thẳng vào thùng rác bên cạnh.
“Cậu... cậu làm gì thế, cậu tìm kỹ lại xem... nhỡ có tên, còn phải dựa vào giấy báo dự thi làm thủ tục vòng hai đấy... cậu đừng vứt chứ...”
“Không cần đâu, xem kỹ rồi, không có. Hết cách, có lẽ tớ không hợp với nghề này, suy cho cùng vẫn là năng lực tớ không đủ.”
Hạ Thiên Nhiên để lại một câu. Ôn Lương lo lắng còn muốn nói gì đó, nhưng bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo lên trong túi chàng trai, cô muốn nói lại thôi.
Hạ Thiên Nhiên lấy điện thoại ra nhìn người gọi, ma xui quỷ khiến thế nào lại bắt máy áp lên tai.
“A lô, Ngải Thanh... không qua... ừm... trên bảng không có số của tớ... xem kỹ rồi... Ây da không cần an ủi tớ đâu, hì, tâm trạng tớ không tệ như cậu nghĩ đâu...”
Nhìn Hạ Thiên Nhiên dần đi xa, đôi mắt Ôn Lương thâm sâu như một hồ nước u tối, đôi ngọc đen sáng ngời khảm trong đó, tràn đầy ngôn ngữ lưu động, muốn nói lại thôi...
(Hết chương)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
