Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 496

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 02: Mặt trời được gột rửa trong mưa xuân (Hoàn thành) - Chương 79: Khoảng Cách Giữa Cậu Và Cái Ác (Hạ)

Chương 79: Khoảng Cách Giữa Cậu Và Cái Ác (Hạ)

Mấy ngày nay, Hạ Xảo thường xuyên hẹn Hạ Thiên Nhiên gặp mặt. Càng tiếp xúc sâu, cô ta càng khẳng định, Hạ Thiên Nhiên cũng thích cô ta.

Nếu không thì một học trưởng lớp 12, bình thường học hành bận rộn như thế, nếu không phải vì thích, sao có thể lúc nào cũng rảnh rỗi dành thời gian đi cùng mình chứ?

Cho dù lần nào đến, cậu cũng đều hỏi cô ta có phải lại bị tin đồn quấn thân hay không.

Hạ Xảo cảm thấy mình thông minh hơn cậu bé chăn cừu nhiều. Sói đến là thật, chỉ có điều sói cũng là cô ta mà thôi.

Tin đồn trong trường ngày càng lan rộng, thậm chí mấy chuyện bẩn thỉu hồi cấp hai của cô ta cũng bị bới ra. Nhưng cô ta không quan tâm, bởi vì Hạ Thiên Nhiên lần nào cũng nói tin tưởng cô ta.

Và mỗi lần tin tưởng này, đều khiến cô ta càng thích Hạ Thiên Nhiên hơn.

Giống như một đứa trẻ chưa từng được ăn kẹo, đối với mỗi viên kẹo đều cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

“Xảo Xảo, anh thấy... em nên tránh xa mấy người bạn đó của em ra một chút...”

Một lần nọ, Hạ Thiên Nhiên do dự nửa ngày, cuối cùng không nhịn được nhắc một câu.

Lúc đó, Hạ Xảo đang nghĩ xem làm thế nào để khoác tay Hạ Thiên Nhiên một cách tự nhiên. Nghe thấy câu này, cô ta hơi sững sờ, hỏi:

“Bạn bè? Anh Thiên Nhiên nói ai cơ?”

Hạ Thiên Nhiên lộ vẻ khó xử: “Chính là... hầy... em tự xem đi.”

Cậu đưa điện thoại của mình qua.

Hạ Xảo nhận lấy, đồng tử đột nhiên giãn ra.

Trên giao diện trò chuyện, là tin nhắn riêng của mấy đứa bạn thân gửi cho Hạ Thiên Nhiên. Bên trên kể lể đủ loại hành vi của cô ta sau lưng, còn gửi cho chàng trai đủ loại lời ám chỉ. Nhưng câu trả lời của chàng trai đều rất lịch sự, đối với nội dung gửi đến cũng giữ thái độ hoài nghi đúng mực.

“Anh Thiên Nhiên, nó kết bạn với anh từ bao giờ?”

Hạ Xảo cố nén cơn giận.

Hạ Thiên Nhiên xoa cằm, nói:

“Chính là hôm em mời anh uống cà phê, hôm sau em ấy đến lớp tìm anh. Anh lúc đó còn tưởng em tìm anh có việc, không ngờ em ấy chỉ muốn xin số liên lạc. Anh nghĩ là bạn em, nên anh cho... Phải rồi...”

Chàng trai tự mình nói tiếp, bỏ qua biểu cảm trên mặt Hạ Xảo bên cạnh đã dần trở nên dữ tợn.

“Sau khi em ấy xin được, lại có mấy nữ sinh kết bạn với anh. Tin nhắn xác nhận gửi đến đều viết là bạn của em. Nhưng anh tưởng có người cố ý chơi khăm em, nên đều không đồng ý. Em kiểm tra danh sách bạn bè xem, xem có phải anh hiểu lầm không.”

Hạ Xảo không kịp đi xác nhận. Cô ta chỉ lướt nhanh qua tất cả lịch sử trò chuyện giữa Hạ Thiên Nhiên và đứa bạn thân. Càng xem cô ta càng hoảng, trán toát mồ hôi lạnh, mọi tội lỗi của mình đều bị phơi bày ra ánh sáng. Cô ta căng thẳng đến mức lắp bắp:

“Anh Thiên Nhiên, em... nó... không phải...”

“Anh biết...”

Hạ Thiên Nhiên vẫn giữ nụ cười ôn hòa như mọi khi, an ủi:

“Anh tin em, Xảo Xảo. Mặc dù chúng ta quen nhau chưa lâu, nhưng anh luôn cảm thấy em không phải kiểu người như họ nói. Bởi vì dáng vẻ của em trước mặt anh, hoàn toàn không khớp với những gì họ nói. Chẳng lẽ mắt anh nhìn thấy còn có thể sai sao?”

Một câu hỏi ngược của cậu đã đánh tan sự nghi ngờ của Hạ Xảo, đồng thời cũng khiến cô gái mắt xếch này cảm động đến tột cùng.

Đúng vậy, chỉ cần anh Thiên Nhiên tin mình là đủ rồi!

Mấy con tiện nhân kia, chắc chắn là đang ghen tị với mình!

“Anh Thiên Nhiên, nếu anh không nói cho em, em có thể đến giờ vẫn bị lừa. Em luôn coi bọn nó là bạn tốt, không ngờ nó sau lưng lại phỉ báng em như thế! Những tin đồn về em, chắc chắn cũng là do nó truyền ra! Làm thế, có lợi ích gì cho bọn nó chứ!”

Nói một hồi, Hạ Xảo thế mà lại thực sự tủi thân rơi mấy giọt nước mắt. Cô ta không phải đang diễn, mà là thực sự tự đưa mình vào vai người bị hại.

Tâm lý này rất phức tạp. Bốn chữ đơn giản “Anh tin em” của Hạ Thiên Nhiên, thế mà lại lợi hại gấp trăm ngàn lần những lời đồn đại kia, đến mức thực sự khiến Hạ Xảo nảy sinh tâm lý “mình thật vô tội”.

Nước mắt chảy qua lớp trang điểm, để lại hai vệt rõ rệt. Hạ Xảo bỗng cảm thấy một vật mềm mại nhẹ nhàng lau qua lông mi mình.

Đó là khăn tay của Hạ Thiên Nhiên. Chàng trai đang lau nước mắt cho cô ta, động tác rất dịu dàng, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

“Đừng khóc nữa, dù sao các em cũng là bạn bè, làm ầm ĩ lên cũng không hay. Hay là anh đi nói giúp em? Bảo em ấy đừng làm thế nữa.”

Hạ Xảo theo bản năng nắm chặt tay Hạ Thiên Nhiên. Giờ khắc này cô ta như nắm được định mệnh của đời mình, một sự tồn tại đối tốt nhất với mình trên thế gian này.

“Anh Thiên Nhiên, không cần đâu, chuyện này em tự giải quyết...”

Cô ta không muốn để Hạ Thiên Nhiên gặp mặt đám “bạn bè” kia. Sợ sự việc bại lộ là một phần, nhưng trước mắt, Hạ Xảo càng sợ hơn là để chàng trai trước mắt tiếp xúc với quá khứ của mình, con người thật của mình.

Hạ Thiên Nhiên im lặng một chút, rồi “Ừm” một tiếng gật đầu. Cậu cũng nắm lấy tay đối phương, đặt chiếc khăn tay vào tay cô ta.

“Đừng khóc nữa, tặng em đấy.” Cậu dời mắt đi.

“Anh Thiên Nhiên...”

Trong mắt Hạ Xảo, lấp lánh sự cuồng nhiệt và hạnh phúc.

...

...

Hạ Xảo giận dữ túm tóc kẻ mách lẻo kéo vào nhà vệ sinh. Cô ta đã sớm ngứa mắt với kẻ này rồi. Lúc đầu nói cắt tóc Tào Ngải Thanh chính là chủ ý của nó, nhưng cuối cùng người thực hiện lại là mình.

Cái này thì thôi đi, bây giờ sóng gió trong trường học, vẫn luôn là một mình Hạ Xảo cô ta gánh vác. Mà đám đồng đội kéo chân này, thế mà còn rảnh rỗi đâm sau lưng mình!

Cô ta đạp từng cú lên mặt kẻ mách lẻo, đối phương bị đạp mũi sưng mặt sưng. Cô ta vẫn chưa hả giận, quay người lại, ra lệnh cho mấy nữ sinh đang run rẩy sợ hãi:

“Bọn mày đừng có đứng nhìn, cùng lên đi! Đừng tưởng bọn mày sau lưng tao làm chuyện gì tao không biết. Hôm nay bọn mày mà không cắt đứt quan hệ với con đĩ này, phân rõ vị trí của mình, thì đứa tiếp theo, chính là bọn mày!”

Nói xong, cô ta quay người đi ra khỏi nhà vệ sinh. Mấy bạn học đi ngang qua thấy cô ta đều vội vã tránh xa.

Hạ Xảo liếc nhìn hành động của bọn họ không thèm để ý. Cô ta lấy chiếc khăn tay Hạ Thiên Nhiên tặng ra đưa lên mũi hít sâu một hơi. Mùi hương này cô ta rất thích, nếu phối với tiếng kêu thảm thiết lát nữa, cô ta sẽ càng thỏa mãn hơn.

“Anh Thiên Nhiên, tất cả đều là do bọn nó hại em. Bây giờ em sẽ xử lý sạch sẽ những kẻ hại em, anh nhất định sẽ không trách em đâu, đúng không?”

Hạ Xảo lẩm bẩm một mình. Cô ta cảm thấy mình bây giờ thực sự là một người tốt, chỉ cần che giấu được sự thật, thì hoàn toàn khác với bản thân mình trước kia.

Chỉ là trong nhà vệ sinh, không truyền ra tiếng động nào nữa.

Điều này khiến cô ta rất thất vọng. Cô ta nhíu mày, cất kỹ khăn tay vào túi, sau đó với vẻ mặt âm trầm bước vào nhà vệ sinh lần nữa.

Con đĩ bị thương kia thế mà lại được mấy nữ sinh ban nãy đỡ dậy. Mà chào đón Hạ Xảo, là những ánh mắt còn lạnh lùng hơn cô ta gấp mấy lần.

...

...

Sau khi tan học, cái lạnh mùa đông càng thêm rõ rệt.

Nhóm hóng hớt của trường như vỡ trận. Chiều nay, một quả dưa siêu to khổng lồ được tung ra.

Một nữ sinh lớp 10 tên Hạ Xảo, tất cả những việc ác cô ta từng xúi giục, gây ra trước đây đều bị vạch trần sạch sẽ. Hơn nữa còn có ảnh chụp màn hình cô ta đích thân thừa nhận và khoe khoang làm bằng chứng.

Những việc cô ta làm, quả thực là trúc nam sơn không ghi hết tội, khiến người nghe rùng mình.

Chuyện này thậm chí kinh động đến cả lãnh đạo nhà trường. Chỉ là khi chủ nhiệm giáo dục và giáo viên đi tìm Hạ Xảo xác nhận, lại không tìm thấy cô ta trong lớp.

Lúc này, tóc tai Hạ Xảo rối bù, mặt đầy bụi đất, trên mặt nở nụ cười không bình thường.

Hừ, mấy con nhỏ đó, đánh được một nửa thì bỏ chạy, đúng là yếu nhớt.

Cô ta nhớ buổi trưa anh Thiên Nhiên có nói, chập tối hẹn cô ta có việc.

Sẽ là tỏ tình sao?

Có phải nhanh quá không?

Hạ Xảo kích động nghĩ.

Không, sẽ không đâu, anh Thiên Nhiên không phải người nóng vội như thế, lần này phải từ từ thôi.

Anh ấy nhất định là lo lắng. Dù sao lúc trưa mình nói muốn tự mình xử lý chuyện này, trong lúc đó điện thoại cũng bị con đĩ kia đập nát rồi, không gọi được, phải nhanh chóng qua đó, không thể để anh ấy lo lắng.

Hạ Xảo có chút lo lắng cho lớp trang điểm của mình, nhưng thời gian không đợi người, cô ta không quản được nhiều thế. Hơn nữa bộ dạng này của mình, anh Thiên Nhiên nhìn thấy, nhất định sẽ đau lòng cho mình.

Cô gái mắt xếch nghĩ như vậy.

Chỉ là, khi cô ta nhìn thấy mấy con đĩ bị mình đánh chạy ban nãy đang vây quanh Hạ Thiên Nhiên khóc lóc kể tội, máu nóng Hạ Xảo lại dồn lên não. Cô ta hận không thể lao lên xé xác mấy đứa con gái đó ngay lập tức.

Hạ Thiên Nhiên cũng chú ý đến cô ta. Khi đôi mắt hướng về phía cô ta, trên mặt không có biểu cảm gì.

Cảm giác xa cách quen thuộc này, dường như cũng không hề giảm bớt chút nào theo sự quen biết ngày càng sâu sắc giữa hai người.

Hạ Xảo bước chân nặng nề đi về phía trước. Cổ họng cô ta khô khốc, như tiếng chiêng vỡ, nhưng vẫn mang theo hy vọng nói:

“Anh Thiên Nhiên... em... em bị oan... anh vẫn tin tưởng em... đúng không?”

Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng cười một cái. Mấy nữ sinh bên cạnh nhìn thấy bộ dạng của Hạ Xảo, thi nhau sợ hãi lùi ra sau lưng Hạ Thiên Nhiên.

“Bọn mày làm cái gì đấy? Bọn mày ra đây! Anh Thiên Nhiên là của tao!”

Hạ Xảo thấy thế, đột nhiên như phát điên. Cô ta xông lên hai bước, lại bị Hạ Thiên Nhiên chặn trước mặt.

“Xảo Xảo, em đừng như vậy!”

Hạ Thiên Nhiên dường như lại trở về dáng vẻ quen thuộc tin tưởng cô ta. Hạ Xảo mừng rỡ khôn xiết, chỉ vào đám nữ sinh sau lưng cậu nói:

“Anh Thiên Nhiên, vừa nãy bọn nó đánh em! Còn muốn cướp khăn tay anh tặng em. Em chết cũng không muốn để bọn nó cướp mất, anh xem...”

Hạ Xảo lấy chiếc khăn tay đã trở nên bẩn thỉu ra, đang định tranh công, liền nghe Hạ Thiên Nhiên bỗng nhiên nghiêm túc nói:

“Những gì các bạn ấy nói... đều là thật sao?”

“Gì... gì cơ?”

Hạ Xảo gượng gạo nặn ra một nụ cười.

“Cô ấy là do em đánh à?”

Hạ Thiên Nhiên liếc nhìn cô gái bị Hạ Xảo đánh sưng mặt mũi, truy hỏi.

“Nó... nó... nó vu oan cho em trước, anh Thiên Nhiên! Nó là đồ lừa đảo!”

“Cho nên, nó là do em đánh, đúng không?”

“Em... em...”

“Các bạn ấy nói với anh rất nhiều bí mật của em. Xảo Xảo, em đối chất với các bạn ấy được không? Nếu những gì các bạn ấy nói đều là giả, anh nhất định sẽ giúp em. Anh đã nói với em rồi, anh chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy.”

Hạ Thiên Nhiên nói không nhanh không chậm, y hệt như thần thái lần đầu tiên Hạ Xảo thấy cậu biện hộ cho mình.

Nhưng lần này, theo mấy nữ sinh bước ra từ bên cạnh Hạ Thiên Nhiên, Hạ Xảo liên tiếp lùi lại vài bước.

“Sao thế, Hạ Xảo, mày ngay cả dũng khí đối chất cũng không có à?”

“Bình thường mày chẳng phải rất thích người ta tuyên truyền sự tích của mày sao? Lần này câm rồi à?”

“Đúng thế, mày bây giờ giả vờ người tốt cái gì? Lúc trước chính mày đứng ở vị trí này, ép buộc Tào Ngải Thanh cắt tóc! Mày còn nhớ không?”

Hàng loạt câu chất vấn từ những người bạn đồng hành ngày xưa khiến Hạ Xảo không thể né tránh, không thể trả lời. Cô ta đặt hy vọng duy nhất vào Hạ Thiên Nhiên, mong đợi được nghe lại bốn chữ kia lần nữa.

Nhưng chàng trai luôn lương thiện đó, cậu nhìn cô ta, nhưng lúc này trong tay lại xoay một chuỗi tràng hạt xa lạ.

Cô ta nghe thấy từ miệng cậu, một câu nói chứa đầy sự thất vọng——

“Em bây giờ như thế này, bảo anh tin em thế nào?”

Hạ Thiên Nhiên tản bộ đi qua bên cạnh Hạ Xảo đang thất thần. Cô ta siết chặt khăn tay, mất kiểm soát nói:

“Anh Thiên Nhiên, anh tin em thêm một lần nữa đi, anh còn tặng đồ cho em mà, em thực sự rất trân trọng... em... bây giờ em đi giặt sạch ngay...”

Hạ Thiên Nhiên đi qua cổng vòm của góc tiếng Anh, để lại một bóng lưng, cùng với một cọng rơm có thể đè chết một con lạc đà——

“Thôi bỏ đi, bẩn quá rồi, không giặt sạch được đâu.”

...

...

Tình hình trong góc tiếng Anh sau đó thế nào, Hạ Thiên Nhiên không muốn biết.

Hạt Bồ Đề trong tay cậu xoay chuyển, cuối cùng được cậu ung dung đeo lên cổ.

Quả nhiên so với khăn tay, cậu thích món đồ chơi này hơn.

Tiết Dũng từ nửa đường nhảy ra, vẻ mặt có chút kỳ quái, nhưng lát sau vẫn dùng giọng điệu đùa giỡn nói:

“Được đấy anh Thiên Nhiên, hóa ra mày mới là đại ác nhân!”

Hạ Thiên Nhiên cũng cười: “Sướng không?”

“Sướng! Đổi lại là tao, chắc phải mất cả năm rưỡi mới nghĩ ra cái cách lấy thân nuôi hổ này.”

Lúc này vẻ mặt âm lạnh của Hạ Thiên Nhiên mới trở lại bình thường. Tiết Dũng là người duy nhất biết toàn bộ kế hoạch của cậu. Những người như Diệp Giai Kỳ, Bạch Đình Đình, cũng chỉ biết cậu muốn dùng tin đồn trị tin đồn, nên chỉ giúp lan truyền tin tức Hạ Xảo làm việc ác, chứ không tham gia vào bước này.

Cái gọi là, phúc hắc khắc ác bá, dĩ tà chế ác (lấy tà trị ác).

“Tao cũng không ngờ việc chia rẽ quan hệ của nhóm Hạ Xảo lại thuận lợi thế, yếu tố may mắn cũng chiếm phần lớn.”

Hạ Thiên Nhiên tổng kết.

Tiết Dũng khó hiểu: “Tại sao cuối cùng mày không trực tiếp vạch trần chân tướng? Biết đâu như thế sẽ sảng khoái hơn!”

Chàng trai phúc hắc lắc đầu: “Phim trinh thám luôn thích để lại cái móc ở kết thúc, treo khẩu vị người xem, không nói thẳng đáp án gần với sự thật nhất cho mày biết, mày biết tại sao không?”

“Tại sao?”

“Bởi vì chuyện khiến người ta tuyệt vọng nhất, thường đều ẩn giấu trong hy vọng.”

Tiết Dũng gãi đầu: “Không hiểu, mày nói tiếng người đi.”

“Hạ Xảo thích tao.”

“Đúng, nhìn ra rồi, một con mê trai.”

“Mày cho rằng, bị người mình thích ghét bỏ đau lòng hơn, hay là bị một người giả vờ thích mình ghét bỏ đau lòng hơn?”

Câu này hơi líu lưỡi, nhưng Tiết Dũng nghe hiểu rồi.

Cậu ta hít ngược một hơi khí lạnh: “Mày... người ta hại người là cắt tóc, mày hại người là để lại sẹo trong tim người ta đấy!”

Hạ Thiên Nhiên cười khẩy: “So sánh kiểu quái gì thế.”

“...”

Tiết Dũng dừng bước, cậu ta cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

Cách làm của Hạ Thiên Nhiên quả thực rất hả giận, nhưng cũng khiến Tiết Dũng cảm thấy một nỗi ớn lạnh sâu sắc.

Cậu ta có thể cảm nhận được, khoảng cách giữa Hạ Thiên Nhiên và cái ác, gần đến thế, thậm chí chỉ thiếu một bước...

Nếu như, cái trò đùa dai ban đầu kia thực sự thành sự thật...

Vậy thì Hạ Thiên Nhiên bây giờ, sẽ trả thù đám người bọn họ như thế nào?

Tiết Dũng càng nghĩ càng sợ, cái não động này cậu ta hơi không quản nổi, cho đến khi Hạ Thiên Nhiên phía trước quay đầu lại, nói lớn với cậu ta:

“Ê đi thôi, đi ăn cơm, tao đói quá.”

Tên trùm trường bị dọa sợ lắc đầu, cuối cùng cũng ném ý nghĩ này ra khỏi đầu.

Cậu ta chạy lên, nhảy cẫng lên kẹp cổ Hạ Thiên Nhiên, hai người hi hi ha ha nghênh ngang rời đi.

May quá, trò đùa dai kia không thành sự thật.

Bọn họ bây giờ là anh em tốt.

...

Hôm sau, Hạ Xảo bị buộc thôi học, lý do là phỉ báng người khác, bắt nạt bạn học.

Vốn định chia ba chương Thượng Trung Hạ, nhưng đoạn tình tiết này khá quan trọng, nên đăng một lần luôn, có thể xin chút phiếu không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!