Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 498

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 05: Như Khói [PEAK] (Đang tiến hành) - Chương 239: Tuổi trẻ gặp gỡ ai, cũng có thể dứt khoát như anh và em (Trung)

Chương 239: Tuổi trẻ gặp gỡ ai, cũng có thể dứt khoát như anh và em (Trung)

Trên ghế dài, Ôn Lương từ từ rời khỏi vòng tay Hạ Thiên Nhiên. Chàng trai khó hiểu nhìn cô, tưởng cô lại có điều gì muốn nói.

Nào ngờ, cô gái chỉ chỉnh lại tư thế, ngồi ngay ngắn, rồi vỗ vỗ nhẹ lên đùi mình, mỉm cười nhướng mày với Hạ Thiên Nhiên.

Hạ Thiên Nhiên lập tức hiểu ý. Ánh mắt anh liếc nhanh xung quanh như kẻ trộm, thấy lác đác vài sinh viên đi ngang qua trước mắt, anh xoa mũi nói: “Không hay lắm đâu?”

“Thế thì thôi?” Ôn Lương hơi ngẩng đầu, vẻ mặt hờ hững cố tình khích tướng.

“Đừng... cũng... không phải là không được...”

Cuối cùng thì miệng và cơ thể Hạ Thiên Nhiên cũng thống nhất ý kiến. Anh lập tức đổi tư thế, xoay mông nhấc chân, thuận thế gác chân lên ghế, cả người cứ thế nằm ngang xuống, gối đầu lên cặp đùi đàn hồi của Ôn Lương.

Tầm nhìn đột ngột thay đổi, đập vào mắt là sự đầy đặn và cảm giác mềm mại truyền đến từ sau gáy khiến lòng anh dâng lên một trận sóng trào. Cảm giác thỏa mãn và êm ái lan tỏa khắp toàn thân, dây thần kinh căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng được thư giãn và dễ chịu.

Hai người trên ghế dài mỉm cười nhìn nhau trong im lặng. Ánh nắng mùa thu xuyên qua kẽ lá chiếu lên gò má Ôn Lương, ánh mắt cô trong veo như thủy tinh, lại rực rỡ như trái quýt chín.

Cô đặt một tay lên ngực Hạ Thiên Nhiên, tay kia nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc trước trán anh.

Chàng trai nằm trên đùi cô, thoải mái nheo mắt lại. Đầu anh bỗng rúc vào trong, mũi hít hà chiếc áo khoác buộc ngang hông cô. Lần này không còn là mùi quả mọng quen thuộc nữa, mà là một mùi hương thanh khiết pha lẫn chút hương sữa nhàn nhạt, giống như sữa hòa quyện với đậu khấu nghiền nhỏ, tinh tế nhẹ nhàng, ngọt ngào mà không ngấy.

“Đổi nước hoa rồi à?”

“Đang yêu mà!” Ôn Lương mím môi cười. Việc bạn trai để ý đến chi tiết nhỏ này khiến cô rất hài lòng.

“Hạ đạo diễn có tiến bộ nha, có nói được tên không?” “...Cái này thì hơi làm khó anh rồi. Anh đâu phải Al Pacino, không diễn được tuyệt kỹ trong Scent of a Woman đâu. Nhưng mà anh không ngửi ra tên, nhưng anh có thể mua cho em! Nào, em nói tên hãng đi.”

Ngón tay Ôn Lương ấn nhẹ lên chóp mũi chàng trai: “Anh giàu gớm nhỉ, điện thoại còn chẳng nỡ mua cái đắt tiền, thế mà còn nhớ chuyện để dành tiền mua nước hoa cho em.”

Hạ Thiên Nhiên bắt đầu lươn lẹo: “Không có, anh chỉ nói thế dỗ em vui thôi, không định mua thật đâu, đằng nào chém gió cũng không mất tiền...” “

Hửm ——?”

“Ha ha ha, không không không, cái gì cần mua vẫn phải mua chứ.”

“Coi như anh lanh lợi. Đúng rồi, hôm nay đến chỗ ông chủ Phác nói chuyện gì thế?”

Hạ Thiên Nhiên rúc đầu vào sâu hơn chút nữa, đổi một tư thế thoải mái hơn, thì ý nói: “Nói chuyện anh đi làm thêm ấy mà. Trước đây chẳng phải đã hứa mỗi tháng đến giúp anh ấy quay video, quảng cáo cho cửa hàng sao, giờ tay gãy rồi, nên tạm thời cả hai bên đều không đi được...”

“Hết rồi?” Ôn Lương hỏi dồn.

“Hết...” Hạ Thiên Nhiên định buột miệng nói hết, nhưng bỗng cảm thấy có gì đó sai sai. Anh mở choàng mắt, thấy nụ cười của Ôn Lương ẩn chứa sát khí. Anh giật mình định ngồi dậy, nhưng trán lập tức bị Ôn Lương ấn xuống.

“Nói hết đi chứ~ Không có gì nữa à?” Cô gái tiếp tục hỏi.

“Không... không có chuyện gì nữa, chỉ là gặp Khương Tích Hề... Em biết à?”

Ôn Lương giả vờ nhẹ nhàng: “Không biết, em cũng mới nghe anh nói thôi. Á à, hóa ra mới sáng sớm nay, anh đã gặp tận hai cô bạn gái cũ cơ đấy?”

“...Em, em chắc chắn biết rồi đúng không?”

“Thật sự không biết.”

“Thế... thế em hỏi dồn anh làm gì?”

“Người ta chỉ muốn hỏi kỹ chút thôi mà, ai ngờ anh khai ra cái này. Nếu em không hỏi, có phải anh định không nói cho em biết không?”

“...”

Không biết là tự mình khai báo hay bị cố tình trêu chọc, Hạ Thiên Nhiên giờ đây hết đường chối cãi. Ôn Lương nhìn bộ dạng của anh, cuối cùng cũng cười nhẹ:

“Thôi được rồi không trêu anh nữa. Em không biết hôm nay anh gặp Khương Tích Hề thật, em ở võ quán dạy trẻ con tập quyền, làm gì có thời gian quản anh. Chỉ là em nghĩ, anh đến chỗ ông chủ Phác, chắc chắn ông ấy sẽ nói với anh chuyện cô em gái khóa dưới này. Dù sao một UP chủ triệu fan chỉ follow mỗi mình anh, hơn nữa trang chủ tài khoản của hai người đều treo link cùng một cửa hàng guitar, rất khó để người ta không đồn đoán về mối quan hệ giữa hai người.”

Biết được sự thật, Hạ Thiên Nhiên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thanh minh: “Chuyện này anh cũng mới biết thôi. Tài khoản đó lâu rồi anh không quản, thường là Phác béo giúp anh quản lý. Từ lúc lên đại học, anh ít khi lướt mạng lắm. Sao em biết tài khoản của Khương Tích Hề?”

“Lâu lắm rồi em tình cờ lướt video thấy thôi, thấy cô bé follow anh nên em cũng tiện tay follow luôn.”

“Lâu lắm rồi là bao lâu?” Ôn Lương ngẫm nghĩ: “Chắc khoảng... tháng Ba, tháng Tư năm nay gì đó, lúc đó em không về quê nữa mà, bình thường cũng không có tin tức gì của anh.”

“Hóa ra em đã có ý đồ với anh từ lâu rồi! Còn theo dõi cả bạn gái cũ của anh nữa!”

Ôn Lương bị anh nói toạc móng heo, hơi quê độ, cô hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ bình thường anh không theo dõi tin tức của em sao?”

“Anh muốn theo dõi cũng phải có cơ hội chứ, em chặn vòng bạn bè của anh rồi thì anh biết xem ở đâu.”

“Đâu có!”

“Em xem, giờ vẫn chưa mở cho anh đây này.”

Hạ Thiên Nhiên lấy điện thoại ra, bấm vào avatar WeChat của Ôn Lương, vòng bạn bè quả nhiên trống trơn.

“...Em, em chặn anh từ bao giờ?”

“Em hỏi anh thì anh biết hỏi ai.”

Thực ra trong lòng Ôn Lương biết rất rõ, cô chặn Hạ Thiên Nhiên từ hồi thi năng khiếu năm ngoái. Vì thế bình thường cô có thể lén lút dòm ngó động thái của đối phương, nhưng đối phương lại không thể thấy tin tức của cô. Thời gian trôi qua, cô cũng quên béng mất chuyện này.

“Ây da, em mở ra cho anh là được chứ gì, xem cái bộ dạng nhỏ mọn của anh kìa!”

“...”

Ôn Lương ngoài miệng chê bai lấp liếm rồi không tiếp lời nữa, rảnh một tay lấy điện thoại ra thao tác. Hạ Thiên Nhiên mặt đầy dấu hỏi.

Trong lúc này, chàng trai cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của vài sinh viên đi đường. Anh tuy không ngại ôm ấp giữa phố, nhưng cứ nằm thoải mái trên đùi Ôn Lương thế này, là một đấng nam nhi đại trượng phu, quả thực có chút quá mức xấu hổ, làm tổn hại đến thuần phong mỹ tục của Đại học Cảng Thành...

Anh vừa định động đậy, Ôn Lương đã dời chiếc điện thoại đang thao tác ra, lên tiếng ngăn lại: “Nằm xuống, em còn chuyện muốn hỏi anh.”

“...Ừm.”

Hạ Thiên Nhiên coi như hiểu ra, đôi chân dài của Ôn Lương chính là một cái bẫy dịu dàng. Nằm ở đây thoải mái thì có thoải mái, nhưng có những chuyện... Chậc, khó nói lắm...

Phàm là con gái, dù có tỏ ra hào phóng, rộng lượng đến đâu, cô ấy cũng sẽ có tính khí nhỏ nhen, cũng sẽ ghen tuông chua chát. Hiểu thì hiểu, nhưng những chủ đề cần hỏi, dù có đi đường vòng mười tám khúc cua, cuối cùng cô ấy cũng sẽ không để bạn né tránh được đâu.

Ôn Lương vuốt tóc Hạ Thiên Nhiên, đầy ẩn ý nói: “Anh xem anh kìa, em vất vả lắm mới làm anh trở nên vui vẻ hoạt bát, thế mà hôm nay anh vừa gặp Tào Ngải Thanh, lại trở nên u sầu ủ dột rồi. Bây giờ đến đi trong trường cũng lạc đường, nói sao đây? Hai người hôm nay, có tạm biệt tử tế không?”

Đây nào phải gối đầu lên đùi gì, đây mẹ kiếp chính là máy chém!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!