Chương 242: Một ngày bình phàm (Trung)
Trong đám sinh viên này, đã có vài người là tiểu hoa đán, tiểu thịt tươi hoạt động tích cực trong giới giải trí và có chút danh tiếng.
Ví dụ như Tùy Sơ Lãng cùng lớp với Ôn Lương, hay sư tỷ Bái Linh Gia năm hai. Kiểu người mới này rất dễ dùng, hơn nữa còn là sinh viên, tạm thời chưa nhiễm quá nhiều thói hư tật xấu của chốn danh lợi, cộng thêm gương mặt quen thuộc, tự nhiên sẽ có ưu thế hơn so với sinh viên bình thường.
Tùy Sơ Lãng được chọn, nhưng vì đã ký hợp đồng với công ty quản lý, nên chuyện lịch trình, cát-xê này nọ cậu không tự quyết định được, phải thông qua công ty. Tuy nhiên, với những dự án lớn có ý nghĩa đặc biệt như thế này, nghệ sĩ thường sẽ không từ chối, phía công ty cũng sẽ không gây khó dễ.
Chỉ thấy chàng thần tượng mới nổi này sau khi được chọn thì nhiệt tình trò chuyện vài câu với hai vị đạo diễn, sau đó liền cầm điện thoại đi sang một bên, có vẻ như đang trao đổi với người đại diện.
Lúc này, hai vị đạo diễn đã đi đến bên hàng nữ, dừng lại trước mặt Bái Linh Gia.
“Đạo diễn Trần, lâu rồi không gặp ạ.” Bái Linh Gia lanh lảnh chào hỏi.
Vị đạo diễn nam trung niên kia cũng ngẩn ra, cười nói: “Linh Gia, em ở trường à? Lâu rồi không gặp, bộ phim của đạo diễn Lưu đóng máy chưa? Dạo này em có thời gian không?” Hai người có vẻ là chỗ quen biết cũ, chắc từng hợp tác trước đây.
Bái Linh Gia gật đầu, cười tươi như hoa: “Có ạ đạo diễn Trần, phim đó đóng máy được hai tháng rồi, công ty đặc biệt cho em một khoảng thời gian nghỉ ngơi, hơn nữa em cũng muốn về trường học hỏi thêm. Nhưng mà phim tuyên truyền cho Olympic mùa đông ý nghĩa đặc biệt thế này, lại là đạo diễn Trần đích thân ra tay, em lúc nào cũng sẵn sàng phối hợp học hỏi ạ.”
Cô bé này rất biết cách cư xử, ngoại hình lại phù hợp với nhu cầu tuyển người lần này. Đã đôi bên cùng có ý, thì chuyện tiếp theo cứ thuận nước đẩy thuyền thôi.
“Đồng ý nhanh thế, không sợ người đại diện mắng em à?” Đạo diễn Trần trêu chọc.
Mặc dù hoàn cảnh giống Tùy Sơ Lãng, nhưng Bái Linh Gia lại quả quyết một cách khôn khéo: “Không đâu ạ, chuyện cống hiến thế này, chẳng có lý do gì để cản cả.”
Hai vị đạo diễn nhìn nhau cười, một suất bên nữ coi như đã chốt xong. Lần phỏng vấn đột xuất này cũng là tranh thủ thời gian. Hiện tại đám nữ sinh này mặt mộc hoàn toàn, nếu vẫn có thể nổi bật trong đám sinh viên khoa Biểu diễn trăm người chọn một này bằng ngoại hình mộc, thì đó thuần túy là so kè thực lực cứng (nhan sắc thật) rồi.
Đạo diễn Trần ở lại trao đổi các vấn đề tiếp theo với Bái Linh Gia, chủ nhiệm Long đi cùng phó đạo diễn họ Lý tiếp tục đi về phía trước. Không bao lâu sau, vị phó đạo diễn này liếc mắt đã nhìn thấy cô nàng Ôn Lương xinh đẹp với chiếc nơ bướm đỏ trên đầu.
Phụ nữ nhìn phụ nữ và đàn ông nhìn phụ nữ, góc nhìn hoàn toàn khác nhau, bẩm sinh đã mang theo ba phần khắt khe. Nhưng dù là Phó đạo diễn Lý - người có kinh nghiệm nhìn người vô số, làm việc lâu năm ở vị trí đạo diễn tuyển vai (casting director) cho các đoàn phim lớn - khi nhìn thấy Ôn Lương lúc này, cũng không khỏi dừng bước, khựng lại một chút.
“Em chào đạo diễn Lý.” Ôn Lương khẽ gật đầu, tự nhiên chào hỏi.
Cô Long bên cạnh cười giới thiệu: “Con bé này tên là Ôn Lương, là thủ khoa đầu vào khoa Biểu diễn khóa này. Đừng nhìn nó mới năm nhất, diễn xuất linh lắm đấy, không thua kém gì mấy anh chị khóa trên đã thành danh đâu. Nếu không phải các cô lần này chỉ quay có mấy ngày, tôi còn lâu mới nỡ thả nó vào nghề sớm thế.”
“Đúng vậy, bây giờ trong giới hơi xô bồ, đám trẻ bây giờ đứa nào cũng tỏ vẻ già dặn. Tuy nhìn thì hiểu chuyện đấy, nhưng nền tảng cơ bản quá kém, diễn xuất chẳng tự nhiên chút nào, còn phải tìm người lồng tiếng phù hợp trước nữa. Nhưng mà lần này quay phim tuyên truyền, yêu cầu về diễn xuất cũng không cao lắm.”
Phó đạo diễn Lý gật đầu tán thành, chuyển tầm mắt sang Ôn Lương, quan sát kỹ lưỡng một hồi rồi hỏi: “Cô bé, hồi nhỏ em có từng đóng loạt phim Tiểu Hí Cốt không? Chị nhìn em quen lắm, nhưng nhất thời không nhớ ra.”
Ôn Lương đáp: “Vâng, cô nhớ không nhầm đâu ạ, em từng đóng Hồng Lâu Mộng bản Tiểu Hí Cốt, vai Tiết Bảo Thoa, lúc đó em chưa đến mười một tuổi.”
Chuyện Ôn Lương là sao nhí không ít người biết. Năm đó bộ phim thiếu nhi này rất nổi tiếng, một phần nhờ danh tiếng của tác phẩm kinh điển được làm lại, phần nữa là do diễn xuất của các diễn viên nhí trong phim rất đạt, thái độ làm việc cũng nghiêm túc hơn hẳn mấy bộ phim rác rưởi được sản xuất ẩu tả. Cho nên đến tận bây giờ, trên mạng vẫn có một bộ phận khán giả say sưa nhắc lại.
“À, hóa ra là em!”
Phó đạo diễn Lý có chút vui mừng. Hồi đó xem xong Tiểu Hí Cốt do Ôn Lương đóng, bà đã luôn để tâm. Đúng lúc đó bà đang tìm diễn viên cho một bộ phim điện ảnh, trong đó có một vai bé gái rất quan trọng mãi chưa tìm được người. Bà vốn định giới thiệu Ôn Lương đến thử vai, nhưng tiếc là gọi điện đến thì bị bố mẹ cô bé từ chối, bảo rằng trước khi trưởng thành cô bé không có ý định đóng phim.
Không ngờ chuyện cũ đã qua bảy tám năm, nay lại có thể tiếp tục.
Phó đạo diễn Lý nhắc lại chuyện xưa, mấy người nhanh chóng làm quen, trò chuyện vui vẻ. Đạo diễn Trần nghe thấy tiếng cũng đi tới. Ông rất hài lòng với hình tượng và khí chất của Ôn Lương, cộng thêm sự vun vào của cô Long bên cạnh, sau khi tìm hiểu sơ qua, cả hai đều bày tỏ ý định hợp tác rất mạnh mẽ với Ôn Lương.
“Đạo diễn Trần, bao giờ chúng ta bắt đầu quay ạ? Quay trong bao lâu?” Ôn Lương hỏi.
Đạo diễn Trần cười nói: “Quay ba ngày. Lần này cũng là sự việc đột xuất, tối nay chúng ta phải bay ra Bắc Kinh luôn. Lần này quy mô quay rất lớn, ở Bắc Kinh còn có mấy bạn sinh viên đang đợi quay nữa, cho nên ngày nào các em cũng có cảnh quay, nhưng sẽ không nhiều. Nhanh nhất thì ngày kia các em có thể về rồi. Tất nhiên, các em muốn ở lại Bắc Kinh chơi thêm mấy ngày cũng được, chỉ sợ chủ nhiệm Long của các em không thả người thôi.”
“Xúi giục sinh viên trốn học là tôi không ủng hộ đâu đấy nhé.” Cô Long bên cạnh giả vờ nghiêm túc, mấy người cười ha hả. Chỉ có Ôn Lương cảm thấy hơi khó xử, ba ngày... Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?
Lúc này, cô gái thấy chị Long mà mình luôn kính trọng lặng lẽ gật đầu với mình. Có lẽ cô ấy cũng cho rằng cơ hội lần này hiếm có, nghĩ đến sự nghiệp diễn xuất của mình cũng cần khởi động lại, thế là Ôn Lương cuối cùng cũng buông lỏng.
...
...
“Cát-xê một ngày một vạn tệ, ba ngày là ba vạn đấy! Đợi em về, em bao nuôi anh nhé!”
Trong căng tin Học viện Điện ảnh, Ôn Lương và Hạ Thiên Nhiên ngồi cạnh nhau ăn sáng.
“Chà, được đấy đại minh tinh, chớp mắt cái đã thành phú bà rồi... Á hà...” Hạ Thiên Nhiên nhét một cái bánh bao nhỏ vào miệng, lưỡi bị bỏng, liên tục hà hơi.
Anh chẳng nghi ngờ gì việc Ôn Lương bây giờ có thể nhận được mức cát-xê này. Phim tuyên truyền quy mô thế này ngân sách vốn dồi dào, lại còn nhờ chủ nhiệm khoa Biểu diễn của họ chọn người, cát-xê nghĩ thôi cũng biết không rẻ.
“Ăn từ từ thôi, từ từ thôi...” Thấy anh bị bỏng bánh bao, Ôn Lương cười, đưa chai nước khoáng vừa mua sang.
Hạ Thiên Nhiên ừng ực uống mấy ngụm. Cô gái nhìn yết hầu chuyển động liên tục của anh, cẩn thận từng li từng tí nói: “Thiên Nhiên... em đi quay phim tuyên truyền lần này là để lo cho tương lai hai đứa mình, anh đừng có gánh nặng tâm lý gì nhé, được không?”
Hạ Thiên Nhiên ngẩn người, lúc này mới nhớ ra ở thế giới khác, anh chưa bao giờ chấp nhận bất kỳ ân huệ nào từ Ôn Lương. Huống chi ba vạn tệ, với năng lực hiện tại của Hạ Thiên Nhiên, có thể phải mất vài tháng mới kiếm được, còn với Ôn Lương chỉ cần ba ngày. Điều này đối với một người đàn ông muốn tự lập quả thực sẽ có sự chênh lệch. Nhưng nay đã khác xưa, chàng trai sớm đã không còn khúc mắc đó, anh mỉm cười nói:
“Không có gánh nặng đâu, Lý An còn được vợ nuôi sáu năm cơ mà! A Lương, chuyện ảnh hưởng đến sự nghiệp tương lai của em thì em cứ đi đi, anh giơ cả hai tay hai chân tán thành. Em không cần lo cho anh, anh mãi mãi đứng về phía em.”
Ôn Lương vui mừng khôn xiết, nào ngờ Hạ Thiên Nhiên đột ngột đổi giọng. “Nhưng anh có một câu hỏi, thực sự phải hỏi em.”
“Gì... gì thế?” Thấy sắc mặt anh thay đổi đột ngột, cô gái lập tức căng thẳng.
“Có cảnh hôn không?” Hạ Thiên Nhiên như gặp đại địch, bởi vì cái này thực sự rất quan trọng!
Ôn Lương còn tưởng chuyện gì to tát, nghe xong liền bật cười vì tức, cô dùng đũa gắp một cái bánh bao nhét vào miệng Hạ Thiên Nhiên. “Không có! Phim tuyên truyền kiểu này làm sao có cảnh đó được! Xem em có bịt cái miệng thối của anh lại không này, đáng ghét!”
Chàng trai miệng ú ớ vội vàng xin tha, cô gái lúc này mới vừa bực vừa buồn cười lườm anh một cái.
Hạ Thiên Nhiên nhai hai ba cái nuốt trọn cái bánh bao, lẳng lặng ngắm nhìn Ôn Lương một lúc. Nhìn chiếc nơ bướm trên đầu cô, anh không tiếc lời khen ngợi: “Cái băng đô này của em trông đáng yêu phết đấy, nhìn cả người ngoan hẳn ra~”
Ôn Lương chống cằm, liếc xéo anh đắc ý hỏi: “Thích không?” “Đương nhiên là thích rồi, Ôn Lương nhà anh một người cân mười người, phong cách nào cũng cân được tất.”
Hạ Thiên Nhiên tâng bốc khiến cô nàng rất hưởng thụ, miệng lẩm bẩm đắc ý một câu: “Hừ, thế còn nghe được~” Nói xong, cô ngửa đầu nhắm mắt lại.
Chàng trai lập tức hiểu ý, nhanh chóng đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô. Ôn Lương mở mắt, vừa hạnh phúc vừa ghét bỏ rút khăn giấy trên bàn lau miệng, nói: “Toàn mỡ là mỡ, thảo nào nói chuyện ngấy thế.”
Hạ Thiên Nhiên coi như không nghe thấy, cười hì hì ngốc nghếch. Thấy anh cười, Ôn Lương cũng không nhịn được mím môi cười theo.
Vốn dĩ gần đây cô gái còn có chuyện gì đó canh cánh trong lòng, nhưng chuyện sáng nay xảy ra quá đột ngột, cộng thêm bây giờ cô và Hạ Thiên Nhiên đang như keo sơn gắn bó, lát nữa ăn xong lại bận đi học, nên nhất thời quên béng mất... Là chuyện gì ấy nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
