Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3645

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 605: Cuốn kinh chưa đọc hết (Bảy)

Chương 605: Cuốn kinh chưa đọc hết (Bảy)

Sự xuất hiện của Đào Vi nằm ngoài dự đoán của Hạ Thiên Nhiên, nhưng để hóa giải cuộc khủng hoảng lần này của Hạ Nguyên Xung, sự xuất hiện của người phụ nữ này lại vô cùng hợp tình hợp lý.

Dù sao thì có người mẹ nào lại trơ mắt nhìn con trai mình trở thành hòn đá lót đường cho kẻ khác mà vẫn dửng dưng không động lòng cơ chứ?

Ở căn phòng bên kia, Ôn Lương nhớ lại trước khi bấm máy phim Tâm Trung Dã, cô từng cùng vài người trong đội ngũ sáng lập đến nhà họ Hạ một lần, cũng từng có duyên gặp mặt vị mẹ kế này của Hạ Thiên Nhiên. Lúc đó Hạ Phán Sơn trước mặt mọi người khen ngợi Hạ Thiên Nhiên sự nghiệp thành công, vị mẹ kế này sau khi đến liền qua từng câu từng chữ nhắc nhở người cầm lái kia đừng có nhất bên trọng nhất bên khinh đối với cậu con trai thứ hai của nhà mình.

Nhìn một đốm sáng mà biết được toàn diện, nghĩ đến vị người mẹ này, ngày thường chắc hẳn cũng yêu thương Hạ Nguyên Xung hết mực.

Nghĩ đến đây, Ôn Lương hạ giọng hỏi:

"Hạ Thiên Nhiên bình thường quan hệ với vị mẹ kế này có tốt không?"

Ánh mắt Tào Ngải Thanh vẫn dừng lại trên bức tường thạch cao dường như có thể xuyên thấu âm thanh kia. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ càng làm tôn lên những đường nét vốn dĩ mềm mại trên góc nghiêng của cô nay lại thêm vài phần góc cạnh.

Cô im lặng vài giây, quay đầu lại:

"Ôn Lương, nếu bây giờ cô và Hạ Thiên Nhiên tòi ra thêm một đứa con hoang nữa, cô cảm thấy quan hệ giữa tôi và anh ấy có tốt được không?"

"... Nếu là tình huống này, tôi thậm chí sẽ không cho cô lại gần anh ấy."

Đối mặt với sự thăm dò nhẹ nhàng của Tào Ngải Thanh, nếu bây giờ trên người Ôn Lương có một chiếc máy cảnh báo, vậy thì chắc chắn là đèn đỏ sáng rực, âm thanh báo động cấp một vang lên liên hồi không dứt.

"Thế là rõ rồi..."

Tào Ngải Thanh ngừng lại một chút, đầu ngón tay vô thức lướt qua thành ly hơi lạnh. Cuối cùng bưng ly lên, uống một ngụm nước lọc bên trong, chậm rãi nói:

"Quan hệ giữa Thiên Nhiên và vị mẹ kế này của anh ấy không thể nói là tốt, cũng không thể nói là xấu. Thiên Nhiên đối với bà ấy... duy trì sự lễ phép ngoài mặt, dù sao bà ấy cũng là người vợ hiện tại của chú Hạ. Nhưng cô biết đấy, có những thứ không phải cứ lễ phép là có thể che đậy được...

Trong lòng dì Đào chỉ có Hạ Nguyên Xung, mỗi một bước thành công của Thiên Nhiên, trong mắt bà ấy có lẽ đều là sự chèn ép đối với vị thế tiềm tàng của Hạ Nguyên Xung. Còn Thiên Nhiên... anh ấy có lẽ cũng chưa từng mong đợi nhận được tình mẫu tử thực sự nào từ bà ấy. Giữa họ chính là như vậy... chỉ là đối phó với nhau một cách lịch sự mà thôi."

Ôn Lương như có điều suy nghĩ. Cô càng nghĩ càng cảm thấy lần này Hạ Thiên Nhiên làm khó dễ Hạ Nguyên Xung khả năng cao chỉ có thể kết thúc qua loa đại khái, không khỏi hiến kế:

"Vậy... vậy Ngải Thanh cô mau liên lạc với tổng giám đốc Bạch đi a, bảo mẹ ruột của Hạ Thiên Nhiên cũng mau qua đây. Tổng giám đốc Bạch bây giờ đang quản lý nghệ sĩ, bây giờ xảy ra chuyện như thế này, việc công việc tư va vào nhau, người đau đầu nhất chắc chắn là bố của Hạ Thiên Nhiên rồi, dù sao thì Thiên Nhiên cũng là người nắm giữ cái lý."

Tào Ngải Thanh hơi nhíu mày, "Ôn Lương, cô tưởng bây giờ đang họp phụ huynh sao? Có phải trẻ con đánh nhau đâu, thấy sắp đánh không lại liền gọi bố mẹ đến chống lưng. Hơn nữa cô muốn Bạch tỷ đến xử lý chuyện này... cô còn chưa hiểu bà ấy đâu, bà ấy sẽ làm quá tay đấy."

Ôn Lương bị câu hỏi ngược lại mang chút ý mỉa mai của Tào Ngải Thanh làm cho nghẹn họng, nhưng lập tức nhận ra đây không phải là nhắm vào mình, mà là sự phóng chiếu cảm giác bất lực của Tào Ngải Thanh đối với mối quan hệ gia đình phức tạp đó của nhà họ Hạ.

Cô mím môi, đang định nói thêm điều gì đó, trong phòng bao bên cạnh, giọng nói ôn hòa nhưng không mất đi sức mạnh của Đào Vi lại một lần nữa rõ ràng truyền tới, thu hút toàn bộ sự chú ý của hai người.

...

...

Trong căn phòng ở phía bên kia.

Đào Vi dường như không nhìn thấy bộ dạng như trút được gánh nặng lại mang trong lòng sự thấp thỏm lo âu của cậu con trai Hạ Nguyên Xung, cũng chẳng bận tâm đến đôi lông mày khẽ nhíu lại của Bái Linh Da và sự thích thú xẹt qua trong mắt Dư Náo Thu.

Bà chỉ nhìn Hạ Thiên Nhiên, trên mặt vẫn giữ nụ cười đắc thể không thể chê vào đâu được của một nữ chủ nhân chốn hào môn.

Vừa nãy, bà đã từ miệng Hạ Thiên Nhiên, biết được mọi chuyện đang xảy ra.

"Thiên Nhiên..."

Giọng bà mềm mỏng như đang nói chuyện nhà, kéo tay Hạ Nguyên Xung đi đến chiếc ghế đối diện ghế chủ tọa ngồi xuống. Hai tên vệ sĩ theo sát phía sau, đứng chắp tay sau lưng hai mẹ con.

"Con xem, Nguyên Xung đứa trẻ này làm sai chuyện, đáng phạt. Con là anh trai, lại là người phụ trách việc này, xử lý thế nào, dì và bố con đều tin tưởng phán đoán của con."

Bà nhìn sang Bái Linh Da, ánh mắt khẩn thiết:

"Chỉ là, nếu thực sự làm theo nội quy công ty ầm ĩ cho tất cả mọi người đều biết, Nguyên Xung nhận được bài học, nhưng danh tiếng của cô Bái khó tránh khỏi bị những lời đồn thổi vô căn cứ liên lụy, như vậy chẳng phải là khiến cô ấy phải chịu tổn thương lần thứ hai sao? Chúng ta đóng cửa lại bảo nhau, nghiêm khắc thế nào cũng dễ nói, suy cho cùng cũng là vì gia đình hòa thuận, cũng là vì sự yên ổn cho công ty quản lý của con, con nói xem có phải là cái lý này không?"

Những lời này của Đào Vi, thoạt nghe thì câu nào cũng có lý, vì Bái Linh Da mà suy nghĩ, vì đại cục của công ty mà tính toán, nhưng thực chất lại đánh tráo bản chất của quấy rối tình dục thành việc xấu trong nhà, khéo léo dùng cớ bảo vệ danh tiếng của Bái Linh Da, cố gắng hạ thấp tính nghiêm trọng của sự việc xuống mức tối thiểu, bịt kín con đường Hạ Thiên Nhiên muốn dùng chế độ công ty để trừng phạt nghiêm khắc.

Nhưng trong lòng Hạ Thiên Nhiên cười khẩy, vừa muốn biến việc công thành việc nhà, vừa muốn che giấu chuyện xấu, vậy tôi Hạ Thiên Nhiên thành cái gì rồi?

Tấm vải che nhục cho nhà họ Hạ sao?

Người đàn ông trong lòng tỏ tường, lại ngồi về ghế chủ tọa, vẻ mặt trầm tư. Lòng bàn tay anh vuốt ve qua lại hai cái trên tay vịn chiếc ghế gỗ gụ nhẵn bóng, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng:

"Dì Đào nói đúng."

Anh từ từ mở miệng, giọng điệu thậm chí có thể coi là ôn hòa:

"Danh tiếng của cô Bái, sự ổn định trước khi lên sàn của công ty con, quả thực quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cho nên... xử lý công khai, thông báo nội bộ công ty, báo cảnh sát lập án, những phương án có thể ảnh hưởng đến đại cục này, chúng ta đều có thể gác lại."

Đáy lòng Đào Vi buông lỏng, khóe miệng vừa định nhếch lên một đường cong...

Tuy nhiên, những lời tiếp theo của Hạ Thiên Nhiên lại khiến trái tim bà ta chìm xuống tận đáy.

"Nhưng con vẫn muốn tính cho dì Đào và Nguyên Xung một bài toán..."

Anh hơi rướn người về phía trước, ánh mắt bình tĩnh nhìn Đào Vi và Hạ Nguyên Xung. Cánh tay phải nâng lên, chỉ về phía Bái Linh Da ở bên cạnh, cứ như thể đang thực sự giới thiệu một món bảo vật mà bản thân vô cùng tự hào, từng câu từng chữ đều là sự tính toán chi li.

"Cô Bái Linh Da, là trụ cột không thể nghi ngờ của công ty Ảnh Nạp Cảng Thành chúng ta hiện tại.

Năm ngoái, lợi nhuận ròng mà cá nhân cô ấy mang về cho công ty là 1.7 tỷ, chiếm ba mươi lăm phần trăm tổng lợi nhuận của công ty, đó là còn chưa kể đến giá trị thặng dư thương hiệu và hiệu ứng thu hút sự chú ý đối với các nghệ sĩ khác mà cô ấy mang lại."

Tốc độ nói của Hạ Thiên Nhiên rất đều đặn, nhưng những con số được thốt ra lại giống như một chiếc búa tạ gõ vào trái tim của mỗi người có mặt tại đó. Ngay cả Bái Linh Da cũng theo bản năng thẳng tắp sống lưng.

"Công ty hiện tại đang thực hiện vòng gọi vốn cuối cùng trước khi lên sàn chứng khoán, định giá dựa trên kỳ vọng lợi nhuận của ba năm tới.

Theo mô hình bảo thủ nhất mà các công ty chứng khoán đưa ra, giá trị thương hiệu cá nhân và kỳ vọng lợi nhuận trong tương lai của cô Bái đã trực tiếp chống đỡ cho mức định giá gần hai mươi tỷ hiện tại của công ty."

Ngón tay Hạ Thiên Nhiên gõ nhẹ xuống mặt bàn, phát ra những tiếng lách cách khe khẽ, giống như đang nhấn mạnh sức nặng của từng con số.

"Nếu bây giờ, cô Bái vì chuyện này của Nguyên Xung mà danh tiếng bị tổn hại, thậm chí ảnh hưởng đến sự nghiệp và giá trị thương mại của cô ấy..."

Anh cố tình ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt chợt căng thẳng của Đào Vi:

"Không cần tổn hại nghiêm trọng, dù chỉ làm cho thị trường nảy sinh nghi ngờ, dẫn đến việc định giá của chúng ta bị điều chỉnh giảm mười phần trăm, đó cũng đã là bốc hơi trực tiếp hai tỷ rồi, đây mới chỉ là tổn thất trên sổ sách."

Giọng nói của anh vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình:

"Thực tế hơn nữa là tiến trình lên sàn rất có thể vì vậy mà bị cản trở. Chi phí bảo lãnh phát hành, chi phí kiểm toán, chi phí luật sư mà chúng ta đã đầu tư vượt quá ba mươi triệu. Hoãn lên sàn một năm, chi phí cơ hội, chi phí vốn, cộng thêm các cam kết lợi nhuận bổ sung có thể cần phải thực hiện để duy trì định giá...

Tính cả trong lẫn ngoài, tổn thất có thể vượt quá năm tỷ."

Năm tỷ...

Giờ phút này hiện ra cụ thể dưới dạng một cái tát qua tát lại của Hạ Thiên Nhiên.

Con số này khiến nhịp thở của Đào Vi cũng phải nghẹn lại một nhịp.

Người mẹ này có thể vì con trai mà không màng thể diện, nhưng tổn thất bằng tiền tươi thóc thật, đặc biệt là có khả năng ảnh hưởng đến chiến lược tổng thể lấn sân sang ngành giải trí điện ảnh của tập đoàn Sơn Hải và kế hoạch lên sàn mà Hạ Thiên Nhiên vô cùng coi trọng, bà không thể không cân nhắc.

Hạ Thiên Nhiên khoanh hai tay đặt lên bàn, nhìn Đào Vi, từng chữ từng chữ một:

"Dì Đào, dì nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, muốn giải quyết riêng, con đồng ý. Nhưng giải quyết riêng không có nghĩa là chuyện này chưa từng xảy ra, càng không có nghĩa là cái giá phải trả không tồn tại.

Hành vi của em trai con đã thực sự gây ra những rủi ro tiềm tàng to lớn cho công ty của con. Rủi ro này không thể vì một câu chuyện nhà mà dễ dàng bỏ qua. Con cũng hy vọng dì hiểu, đây không phải là trò chơi đồ hàng của trẻ con, là phải trả giá đấy."

Anh không lập tức nói ra hình phạt cụ thể, mà trước tiên dùng những con số lạnh lẽo để gắn trực tiếp chuyện hồ đồ của Hạ Nguyên Xung với lợi ích thương mại lên đến hàng tỷ đồng, triệt để chặn đứng khả năng Đào Vi cố gắng hòa giải một cách mập mờ.

Hạ Nguyên Xung học ngành tài chính, biết được tính chân thực trong những lời này của Hạ Thiên Nhiên. Đối mặt với sự phán xét thương mại như vậy, cậu ta tự nhiên không thể kìm nén được, lên tiếng phản bác:

"Không thể nào! Nếu không phải do Sơn Hải tư bản góp vốn và đẩy thuyền, công ty đó của anh Hạ Thiên Nhiên làm sao có thể định giá đến 20 tỷ? Nếu Bái Linh Da cô ta thực sự đáng giá như vậy, công ty của họ đã sớm lên sàn rồi, còn đợi anh đến mua lại sao!? Hạ Thiên Nhiên! Anh đây là đang lấy việc công trả thù riêng!"

Hạ Nguyên Xung càng nói càng tỉnh táo, giống như túm được cọng rơm cứu mạng, cố gắng dùng sự hoài nghi mang tính chuyên môn để né tránh lưỡi dao chém xuống sắp tới của Hạ Thiên Nhiên.

Sắc mặt Bái Linh Da lập tức trở nên khó coi, Đào Vi cũng nhíu mày, nhưng sâu trong ánh mắt lại lóe lên một tia kỳ vọng, hy vọng sự phản kích của con trai có thể xoay chuyển tình thế.

Đối mặt với lời cáo buộc kịch liệt bất ngờ này, Hạ Thiên Nhiên nhàn nhã điều chỉnh lại tư thế ngồi, ánh mắt nhìn Hạ Nguyên Xung giống như đang nhìn một học sinh kém cỏi, giọng điệu bình thản nhưng từng chữ đều giết người không thấy máu:

"Sơn Hải tư bản góp vốn, là để tăng cường tín nhiệm, là sự bảo chứng, là hiệu ứng phóng đại, nhưng không phải là biến không thành có! Nền tảng là gì? Nền tảng chính là một tài sản đỉnh cao có thể liên tục tạo ra dòng tiền khổng lồ như Bái Linh Da! Không có hòn đá tảng này, tiền của Sơn Hải tư bản lấy tư cách gì để ném vào? Cậu tưởng Hạ Phán Sơn cũng giống như dì Đào, phụ trách làm từ thiện chắc?"

Tốc độ nói của anh không nhanh nhưng mang theo sức áp bức mạnh mẽ, hoàn toàn không cho Hạ Nguyên Xung cơ hội chen ngang:

"Còn về việc tại sao trước đó không lên sàn? Rất đơn giản, tầm nhìn của ban lãnh đạo cũ quá hạn hẹp, thiếu đi dũng khí và năng lực vận hành tư bản a!

Còn tôi, Hạ Thiên Nhiên, có tác phẩm, có công ty sản xuất nội dung, có tư bản của Sơn Hải, có kênh tuyên truyền truyền thông mới như Surfline. Sau khi tích hợp các nguồn lực lại, mới trở thành con đường tối đa hóa giá trị cho công ty quản lý này, từ đó mới có được mô hình định giá hai mươi tỷ như hiện tại!

Mô hình này là do ba ngân hàng đầu tư hàng đầu, hai công ty kiểm toán cùng nhau kiểm tra và xác nhận. Không phải là một câu không thể nào của cậu Hạ Nguyên Xung là có thể phủ định được!"

Hạ Thiên Nhiên nói về từng nguồn lực mà mình sở hữu một cách vô cùng đanh thép. Hạ Nguyên Xung há hốc miệng, sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh. Những lý thuyết tài chính cậu ta học được dưới sự tấn công sắc bén kết hợp với tình hình thực tế của người anh trai này có vẻ quá đỗi nhợt nhạt và yếu ớt. Nhưng đến nước này rồi cậu ta vẫn không phục:

"Vậy anh cũng là dựa vào bố..."

"Khụ..."

Đúng lúc này, Dư Náo Thu khẽ hắng giọng một tiếng. Giọng nói của cô ta mang theo một khẩu khí phân tích khách quan, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hạ Thiên Nhiên, giống như đang bổ sung thêm luận cứ cho anh:

"Nguyên Xung, dì. Những gì Hạ Thiên Nhiên nói không sai đâu. Dữ liệu của ngành giải trí, nghệ sĩ hàng đầu với tư cách là tài sản cốt lõi của một công ty tài sản nhẹ, thặng dư định giá của họ thường nằm trong khoảng từ 15 đến 25 lần.

Nếu lợi nhuận hàng năm của cô Bái là 1.7 tỷ, cho dù lấy mức sàn là 15 lần thì giá trị thương hiệu cá nhân của cô ấy cũng thực sự rơi vào khoảng 25.5 tỷ. Cân nhắc đến các tài sản khác của công ty và hiệu ứng tích hợp, mức định giá tổng thể 20 tỷ đã là vô cùng thận trọng rồi..."

Dư Náo Thu không phải là người trong ngành này, nhưng cũng xuất thân từ một gia đình giàu có, hơn nữa còn muốn tiếp cận Hạ Thiên Nhiên, nên trong lòng cô ta vẫn nắm rõ được chút tình hình của ngành đầu tư này.

Cùng lúc đó, Hạ Thiên Nhiên và Hạ Nguyên Xung đều dùng ánh mắt khó tin nhìn cô ta, trong lúc nhất thời có chút không phân biệt được người phụ nữ này rốt cuộc muốn đứng về phe nào...

Còn hiện tại, người tỉnh táo nhất trong đám đông ngược lại lại là Đào Vi.

Người mẹ này nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Bà biết, con trai mình đã thất bại thảm hại về mặt thành tựu thương mại, cứ tiếp tục dây dưa chỉ tự chuốc lấy nhục nhã.

Giây tiếp theo, bà đột ngột mở mắt ra, không nhìn đứa con trai không nên hồn của mình nữa, mà trực tiếp nhìn về phía ——

Bái Linh Da.

Trên mặt Đào Vi lộ ra vẻ hoảng hốt và áy náy, bà đứng dậy, bước đến trước mặt Bái Linh Da, hạ người xuống, cúi gập lưng:

"Cô Bái, thật sự xin lỗi, đứa trẻ Nguyên Xung này từ nhỏ đã bị tôi chiều hư, có lúc làm việc không biết chừng mực. Nếu có chỗ nào đắc tội, tôi thay mặt nó gửi lời xin lỗi đến cô."

Người phụ nữ này lấy thân phận là một người mẹ để xin lỗi khiến người ta khó lòng chối từ, nhưng lại khéo léo quy kết hành vi của Hạ Nguyên Xung là bị chiều hư và không biết chừng mực, tiếp tục làm suy yếu mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Bái Linh Da hoàn toàn hoảng hốt. Một nghệ sĩ như cô, đã bao giờ nhận được một đại lễ như thế này từ một vị chủ mẫu hào môn cơ chứ?

Cô hạ ý thức đưa tay ra định đỡ, lại cảm thấy không ổn, chỉ đành liên tục xua tay, nói năng lộn xộn:

"Hạ phu nhân, ngài đừng như vậy, tôi, tôi nhận không nổi... thật sự nhận không nổi..."

Cô ta lại nhìn về phía Hạ Thiên Nhiên cầu cứu, ánh mắt tràn ngập sự bất lực và khẩn cầu, hy vọng anh có thể kết thúc màn xin lỗi khiến người ta nghẹt thở này.

Còn trong thần sắc của Hạ Thiên Nhiên lúc này cũng toát ra một sự mơ hồ im lặng, anh thực sự không ngờ tới...

Một người mẹ có thể vì đứa con trai không nên hồn của mình, mà đối với một kẻ xướng ca mà mình vốn luôn khinh thường, lại có thể làm đến mức gần như hèn mọn khom lưng uốn gối như thế này...

Hạ Nguyên Xung có một người mẹ tốt...

Cái cúi chào đột ngột này của Đào Vi đã kéo mâu thuẫn trở về với tầng lớp tình cảm nguyên thủy nhất, cũng là khó chống đỡ nhất...

Ánh mắt vốn dĩ sắc bén của Hạ Thiên Nhiên xuất hiện một tia hoảng hốt ngắn ngủi...

Anh nhìn tấm lưng của Đào Vi vốn được bảo dưỡng kỹ lưỡng, luôn luôn kiêu hãnh, lúc này vì con trai, vậy mà có thể dễ dàng uốn cong như vậy.

Sự hy sinh mang tính tự nhục mạ bản thân như thế này, người mẹ Bạch Văn Ngọc của anh, một người cũng kiêu hãnh như vậy, nhưng lại dồn nhiều tâm huyết hơn cho sự nghiệp, nhấn mạnh sự độc lập, tuyệt đối không bao giờ có thể làm ra vì anh.

Một dòng cảm xúc cực kỳ phức tạp, pha trộn giữa một sự nực cười, một sự ghen tị khó nói nên lời, cuộn trào dưới đáy lòng anh...

Hạ Nguyên Xung càng thêm kinh ngạc, cậu ta nhìn mẹ mình vì mình mà cúi đầu, cảm giác nhục nhã to lớn và một cảm giác ngột ngạt khi bị tình mẹ bao bọc chặt chẽ đồng thời ập đến, khiến hai má cậu ta nóng rát, không có chỗ giấu mặt, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.

"Mẹ!"

Cậu ta gầm lên bằng giọng khàn đặc, mang theo sự đau khổ và ngăn cản.

Dư Náo Thu lạnh lùng đứng xem vở kịch này, khóe miệng khẽ cong xuống một cách khó nhận ra. Đó là một đường cong tràn ngập sự chế nhạo, dường như cảm thấy vở kịch khổ nhục mẹ hiền con thảo này vừa nực cười vừa đáng buồn.

Tuy nhiên, điều này cũng khiến cô ta, một người ngoài cuộc, hiểu ra một chuyện ——

Đó chính là ở nhà họ Hạ, chỉ cần Đào Vi chưa đổ, thì dù Hạ Thiên Nhiên có giẫm đạp lên Hạ Nguyên Xung hay cưỡi lên đầu Hạ Nguyên Xung đi chăng nữa, người con trưởng như anh cũng phải thừa nhận sự tồn tại của đứa em trai này trong gia tộc.

Đào Vi dường như không nghe thấy tiếng gọi của con trai, vẫn duy trì tư thế cúi chào, giọng nói mang theo tiếng nức nở nhưng lại vô cùng rõ ràng tiếp tục nói với Bái Linh Da:

"Cô Bái, ngàn sai vạn sai đều là do người làm mẹ như tôi dạy dỗ không tốt. Xin cô giơ cao đánh khẽ, cho Nguyên Xung thêm một cơ hội... Bản chất nó... nó không xấu đâu, chỉ là nhất thời hồ đồ..."

Đào Vi gần như ôm hết mọi lỗi lầm lên người mình, cố gắng dùng tình mẫu tử này để làm tan chảy sự oán giận có thể tồn tại trong lòng Bái Linh Da, đồng thời gián tiếp gây áp lực lên Hạ Thiên Nhiên.

Bái Linh Da hoàn toàn hoang mang, một nghệ sĩ như cô, đã bao giờ nhận được cái lễ lớn nhường này từ một phu nhân hào môn cơ chứ?

Cô vô thức vươn tay muốn đỡ, lại thấy không ổn, chỉ đành liên tục xua tay, nói năng lộn xộn:

"Hạ phu nhân, phu nhân mau đứng lên, tôi, tôi nhận không nổi... thật sự nhận không nổi..."

Cô lại nhìn về phía Hạ Thiên Nhiên với ánh mắt cầu cứu, chứa đầy sự bất lực và van xin, hy vọng anh có thể kết thúc màn xin lỗi ngột ngạt này.

Hạ Thiên Nhiên hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng đè nén chút xao động không đúng lúc trong lòng xuống.

Anh biết, Đào Vi đang dùng cách thức truyền thống nhất cũng là hiệu quả nhất để thực hiện đòn phản công cuối cùng...

Anh nên biết, Đào Vi, người có thể ép Bạch Văn Ngọc ra đi, khiến Hạ Phán Sơn đã kết hôn và có con phải chấp nhận lại hai mẹ con bà ta, căn bản không phải là người dễ đối phó...

Anh càng nên biết sớm hơn, trên người Hạ Nguyên Xung luôn có một phần tình thân mà anh chưa từng có được để làm chỗ dựa cho cậu ta. Việc lật bài ngửa một cách mù quáng, cho dù có đạt được lợi ích thì cũng chỉ là nhất thời...

"Haizz..."

Hạ Thiên Nhiên thầm thở dài một tiếng trong lòng, từ từ đứng dậy, bước đến bên cạnh Đào Vi nhưng không lập tức đỡ bà ta, mà giọng nói bình tĩnh lại mang theo một ý vị kết thúc đầy mệt mỏi, cất lời:

"Dì Đào, dì làm vậy là vì sao. Cô Bái là người hiểu lý lẽ, quy định của công ty cũng không phải là ai cúi gập người một cái là có thể thay đổi được."

Câu nói này của anh vừa thức tỉnh Bái Linh Da không nên bị đạo đức bắt cóc, cũng vừa nói rõ cho Đào Vi biết khổ nhục kế không có tác dụng, nhưng trong giọng điệu của anh cũng xen lẫn một sự bất đắc dĩ.

Bởi vì biểu hiện này của Đào Vi, nếu truyền đến tai Hạ Phán Sơn, cho dù lần này anh có lý, nhưng cũng không tạo thành ưu thế gì nữa.

Chuyện Hạ Nguyên Xung quấy rối Bái Linh Da, thật sự lớn sao?

Nói theo cách tính toán lợi ích của Hạ Thiên Nhiên, tổn thất lên tới hàng tỷ, đủ lớn.

Nhưng xét về căn nguyên, nếu bồi thường riêng thỏa đáng, Bái Linh Da đồng ý tha thứ cho Hạ Nguyên Xung, chuyện này căn bản chẳng là cái gì cả.

"Thiên Nhiên," giọng Đào Vi hơi căng thẳng nhưng vẫn giữ được tư thế, "Con nói đúng. Nguyên Xung lần này quá khốn nạn rồi, gây ra rắc rối lớn bằng trời cho công ty! Tổn thất này, chúng ta nhận! Tuyệt đối không thể để con và công ty gánh chịu."

Bà ta đi trước một bước, ấn định nhịp điệu chịu trách nhiệm, tránh để Hạ Thiên Nhiên đưa ra những điều kiện khắc nghiệt hơn.

"Con xem thế này có được không," Đào Vi tung ra phương án đã suy nghĩ sẵn từ trước, "Cổ phần của Nguyên Xung trong tập đoàn Sơn Hải, chúng ta không thể động đến, đó là do bố con cho, là cội rễ. Nhưng một số khoản đầu tư và tiền tiết kiệm cá nhân của nó trong những năm qua, đại khái khoảng tám mươi triệu, toàn bộ lấy ra để bồi thường thêm cho cô Bái, cũng coi như là chút bù đắp cho công ty của con."

Tám mươi triệu, đối với cá nhân là một khoản tiền khổng lồ, nhưng so với tổn thất tiềm tàng năm tỷ, chẳng khác nào muối bỏ bể, đây chỉ là quân cờ đầu tiên Đào Vi tung ra.

"Ngoài ra," bà ta nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên Nhiên, tung ra đòn sát thủ, mang theo một tia do dự, nhưng chỉ trong chớp mắt liền quả quyết nói: "Trong tay Nguyên Xung... mảng kinh doanh phát trực tiếp của Surfline, nó bây giờ cũng không còn mặt mũi nào quản lý nữa. Mảng phát trực tiếp này vốn dĩ là trọng điểm tương lai của tập đoàn, dứt khoát do con tiếp quản toàn bộ, chúng ta đều yên tâm. Nó chỉ giữ lại cái danh hờ giám đốc ở Surfline, không tham gia vào quản lý cụ thể nữa."

Hạ Thiên Nhiên day day ấn đường, nặn ra một nụ cười gượng gạo:

"Dì Đào, con đã là người phụ trách bộ phận phim ảnh của Surfline rồi, bây giờ dì lại bảo con đi tiếp quản mảng kinh doanh phát trực tiếp? Nghề cũ của con không làm nữa sao?"

Mảng kinh doanh phát trực tiếp của Surfline nếu làm lên được, tương lai chắc chắn sẽ là một miếng mồi ngon. Nhưng anh biết rõ lúc này nếu tỏ ra quá nóng vội, ngược lại sẽ mất đi thế chủ động, huống hồ tham thì thâm, trước mắt anh quả thực đang phân thân thiếu thuật.

Đào Vi thấy anh không từ chối thẳng thừng, trong lòng tính toán chớp nhoáng. Bà ta biết, phải đưa ra cái giá đủ sức nặng mới có thể dàn xếp êm xuôi chuyện này, giữ lại được cổ phần và mảng kinh doanh cốt lõi nhất của con trai là Surfline.

Đột nhiên, bà ta nghĩ đến cái gánh nặng khiến Hạ Nguyên Xung vô cùng đau đầu, bỏ thì thương vương thì tội - mảnh đất ở khu Tây Bắc ngoại ô thành phố.

Mảnh đất đó nằm ở vị trí hẻo lánh, chính quyền Cảng Thành trong vòng 5 năm tới đều chưa có kế hoạch phát triển rõ ràng, cơ sở hạ tầng gần như bằng không. Đầu tư ban đầu giống như một cái hố không đáy, trong ngắn hạn căn bản không nhìn thấy được lợi nhuận, hoàn toàn là một củ khoai lang nóng bỏng tay, dùng nó để làm cái ơn thuận nước đẩy thuyền, không còn gì thích hợp hơn.

"Thiên Nhiên, nếu mảng kinh doanh phát trực tiếp này con bận không xuể, vậy thì con cứ bàn bạc kỹ với Phán Sơn, tìm người thích hợp để thay thế. Dì tin tưởng con mắt nhìn người của hai bố con, Nguyên Xung ở vị trí này mà phạm phải sai lầm như vậy, rõ ràng là không thể giữ lại được rồi..."

Đào Vi tâng bốc trước một câu, trên mặt lộ ra biểu cảm nhịn đau dứt bỏ tình riêng lại rất thấu hiểu đại nghĩa:

"Thiên Nhiên... tám mươi triệu tiền mặt là để bồi thường cho cô Bái, giao nộp lại mảng kinh doanh phát trực tiếp là để cho công ty một lời giải thích, nhưng dì biết, chỉ bằng những thứ này, cũng khó mà xua tan được cơn giận trong lòng con..."

Bà ta hít một hơi thật sâu, dường như đã hạ một quyết tâm to lớn:

"Thế này đi, quyền phát triển mảnh đất ở khu Tây Bắc trong tay Nguyên Xung, cũng giao luôn cho con! Đó là một mảnh đất tốt, mặc dù trước mắt nhìn có vẻ hẻo lánh, nhưng tiềm năng tương lai rất lớn, là Nguyên Xung đã tốn rất nhiều tâm huyết mới lấy được. Bây giờ để nó giao cho một người có năng lực hơn như con vận hành, cũng coi như là hình phạt lớn nhất dành cho nó, và là sự cống hiến cho tương lai của công ty!"

Bà ta nói vô cùng chân thành, cứ như thể thứ đang đưa ra không phải là khúc xương gà vô dụng, mà là một bảo vật hiếm có.

Hạ Thiên Nhiên thầm cười khẩy trong lòng, anh làm sao lại không biết ngọn ngành của mảnh đất đó?

Quy hoạch đô thị của Cảng Thành căn bản sẽ không hướng về phía đó, nên đừng nói là 5 năm, cho dù là 10 năm, mấy mảnh đất đó e là cũng chẳng mọc nổi vài cọng cỏ.

Nước cờ thí tốt giữ tướng này của Đào Vi chơi rất đẹp, vừa vứt bỏ được gánh nặng lớn nhất, lại vừa tỏ ra mình đã hy sinh rất nhiều.

Hừ, tương lai đáng mong đợi, chính là bây giờ một xu cũng không thấy mà lại còn ném cho mình một mớ bòng bong.

Trong phòng bao lại chìm vào sự im lặng ngắn ngủi. Bái Linh Da đã hoàn toàn bị con số khổng lồ và sự trao đổi quyền lực trần trụi này làm cho kinh ngạc đến mức nín thở. Nơi đáy mắt Dư Náo Thu xẹt qua một tia sáng nhạy bén, nhanh chóng đánh giá sự thay đổi của cục diện.

Hạ Nguyên Xung nhìn mẹ mình, trong mắt tràn ngập sự không cam tâm và kinh ngạc, nhưng bị một ánh mắt sắc lẹm của Đào Vi đè bẹp xuống, không dám lên tiếng.

Vài giây sau, Hạ Thiên Nhiên từ từ mở miệng: "Mảng kinh doanh phát trực tiếp của Surfline, có thể tạm thời giao cho... Tạ Nghiên Nghiên tiếp quản. Dì Đào, lần này người bị Nguyên Xung làm tổn thương không chỉ có cô Bái, dì hiểu ý con, cho dù là chuyện này đến tai bố, đối với nhân tuyển này, chắc chắn cũng sẽ không có ý kiến gì."

"Hiểu hiểu hiểu, vẫn là Thiên Nhiên con tỉ mỉ..."

Đào Vi vội vàng hùa theo, trong lòng lại rùng mình.

Tạ Nghiên Nghiên, bạn gái hiện tại bên cạnh Hạ Nguyên Xung. Nước cờ này của Hạ Thiên Nhiên, bề ngoài có vẻ như cho Hạ Nguyên Xung một cơ hội để bảo toàn, thành toàn cho mong muốn được nhìn thấy cục diện anh em hòa thuận của Hạ Phán Sơn. Nhưng khi cô gái người ta biết được toàn bộ sự việc, trong lòng chắc chắn sẽ có khoảng cách...

Đào Vi trong lòng trăm mối tơ vò, bà ta phát hiện ra mình vẫn đánh giá thấp tâm tư sâu xa của đứa con riêng này...

"Mảnh đất khu Tây Bắc kia, nếu đã là thành ý của dì Đào và Nguyên Xung, con xin nhận. Nhưng phát triển thế nào, khi nào phát triển, do con quyết định. Tất cả việc khảo sát, quy hoạch giai đoạn đầu, thậm chí là đầu tư cơ sở hạ tầng có thể có trong tương lai, con cần phải thực hiện một đợt phòng ngừa rủi ro..."

Ánh mắt anh chuyển sang Hạ Nguyên Xung đang có vẻ mặt xám như tro tàn:

"Dự án bất động sản khu Hải Cảng, cậu ta có thể tiếp tục phụ trách, đó là nhiệm vụ mà bố giao cho cậu, cũng là trọng điểm của tập đoàn, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Nhưng lợi nhuận được chia trong năm năm tới của dự án, tôi muốn trích ra năm phần trăm."

Năm phần trăm, đối với một dự án bất động sản vừa mới khởi công mà nói, không phải là một con số khổng lồ gì, thậm chí không thể gánh nổi sức nặng của 4 chữ "Phòng ngừa rủi ro" trong cùng một dự án tương đương. Nhưng dự án ở Hải Cảng Thành không phải do một mình cậu ta Hạ Nguyên Xung làm, mà còn có những đối tác như Dư Diệu Tổ cùng chia sẻ miếng bánh này, tỷ lệ cổ phần của cậu ta có thể lên tới hơn ba mươi đã là rất nhiều rồi. Cho nên những lời này của Hạ Thiên Nhiên, dịch ra có nghĩa là ——

Tôi không đầu tư một đồng nào, lợi nhuận hàng năm của cậu chia cho tôi 5%, đưa liên tục trong vòng 5 năm, hơn nữa khả năng cao số tiền này sẽ được móc từ túi của một mình cậu, Hạ Nguyên Xung.

Hạ Nguyên Xung làm sao có thể chịu nổi điều này a, đã đưa tiền, đưa đất, lại còn phải nộp phí bảo kê định kỳ hàng năm sao?

"Anh, đừng, quá, đáng!"

"Thiên Nhiên, chuyện này chúng ta cần chút thời gian về suy nghĩ lại. Bất động sản đi theo hướng dài hạn, chúng ta không thể lập tức đưa ra câu trả lời chính xác được."

"Được a dì Đào, dì cũng biết dự án bất động sản là chơi đường dài đúng không? Mảnh đất mà mọi người giao cho con, nếu trong vòng mười năm nó không sinh ra lợi nhuận, thì nó vĩnh viễn chỉ là một mảnh đất, là tài sản âm. Cho nên con thực sự cần phải phòng ngừa rủi ro một chút, nếu không tự dưng lại biến thành khoản nợ, lúc đó con kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay..."

Hạ Thiên Nhiên nhẹ nhàng bâng quơ đón lấy cái gánh nặng khổng lồ này, nhưng đồng thời lại rút đi toàn bộ sự hỗ trợ từ các nguồn lực có thể sử dụng ngay lập tức, biến nó hoàn toàn thành một tài sản âm cần thời gian dài để ấp ủ, và có thể vĩnh viễn không đem lại bất kỳ một sản lượng nào.

Điều này tương đương với việc nói rõ cho Đào Vi biết: "Món quà hậu hĩnh" của bà tôi nhận rồi, nhưng nó đừng hòng chiếm dụng bất kỳ nguồn lực cốt lõi nào của tôi, cũng đừng mong chờ tôi có thể lập tức biến rác rưởi thành báu vật.

"Một tuần. Cho mọi người thời gian một tuần về bàn bạc lại đi. Chuyện này cũng có thể nói với ông già một tiếng, còn nói thế nào, con tin tư duy của dì Đào chắc chắn sẽ rõ ràng hơn con. Việc Nguyên Xung rời khỏi vị trí, cùng với việc bàn giao mảnh đất cũng phải có một lời giải thích. Con sẽ phối hợp. Còn về số tiền 80 triệu kia... đợi tiền vào tài khoản, giấy xin lỗi và thỏa thuận bảo mật của cô Bái, con sẽ lập tức dâng lên."

Hạ Thiên Nhiên ra lệnh tiễn khách một cách bình thản, thậm chí còn mang theo một khẩu khí có phần khoan dung.

"... Được."

Lần này, câu trả lời của Đào Vi vô cùng khô khốc và ngắn gọn, không có bất kỳ từ ngữ dư thừa nào.

Bà ta không nhìn Hạ Thiên Nhiên nữa, thậm chí không buồn kéo Hạ Nguyên Xung, chỉ dùng một giọng nói như rặn ra từ kẽ răng mà khẽ gắt lên:

"Nguyên Xung, chúng ta đi!"

Hạ Nguyên Xung giống như bị rút đi linh hồn, đờ đẫn đứng dậy, ánh mắt vô hồn theo sau mẹ. Lúc đi ngang qua Dư Náo Thu, bước chân cậu ta khựng lại một nhịp, ánh mắt liếc nhìn phức tạp đến mức khó mà diễn tả được, đan xen giữa sự bối rối chưa tan, một tia mê luyến còn sót lại, và cả sự tuyệt vọng của kẻ chiến bại.

Mẹ con Đào Vi ra khỏi phòng, vệ sĩ cũng lặng lẽ bám theo, cửa phòng bao một lần nữa đóng lại.

Bái Linh Da nhìn cánh cửa đã khép, lại quay sang nhìn Hạ Thiên Nhiên với thần sắc khó dò, tâm trạng phức tạp đến cực điểm.

Cô ta nhận được khoản bồi thường vượt xa dự tính, nhưng cũng tận mắt chứng kiến một cuộc chèn ép gia tộc không đao kiếm nhưng lại tàn khốc hơn nhiều.

"Hạ... tổng?"

Hạ Thiên Nhiên ngả người ngồi phịch xuống chiếc ghế Thái sư, giọng điệu có vẻ hòa hoãn hơn, nhưng lại giống như đã tiêu hao quá nửa sức lực, day day ấn đường, không nhìn cô:

"Mấy ngày nay nghỉ ngơi cho tốt, điều chỉnh lại trạng thái. Hợp đồng gia hạn mới và cả khoản bồi thường lần này sẽ nhanh chóng được gửi đến tay quản lý của cô. Chuyện hôm nay... cứ quên sạch đi."

"Tôi hiểu..."

Bái Linh Da đứng dậy gật đầu.

"Về đi."

Hạ Thiên Nhiên xua tay, ra hiệu cô có thể rời đi.

Bái Linh Da một lần nữa nói lời cảm ơn, rồi bước nhanh ra đến cửa phòng bao. Chỉ là, một giây trước khi nắm lấy tay nắm cửa, cô ta lại quay người, hỏi ra một câu đã kìm nén trong lòng rất lâu ——

"Hạ tổng... Những định giá anh vừa nói... 20 tỷ... Tôi... thực sự đáng giá nhiều như vậy sao?"

Sự ngập ngừng thiếu tự tin lọt vào màng nhĩ người đàn ông. Hạ Thiên Nhiên vẫn luôn day trán cuối cùng cũng bỏ tay xuống. Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô mỹ nhân lai Tây đang đứng ở cửa, khuôn mặt vẫn còn vương nét bàng hoàng, nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự kỳ vọng khó tả.

"Nền kinh tế người hâm mộ trước nay luôn là bong bóng, chọc một cái là vỡ. Còn cái gọi là giá trị thần tượng, chẳng qua cũng chỉ là xem cô đứng trên nền tảng nào, xuất hiện trong ống kính nào, và được những thương hiệu, nhân vật nào vây quanh. Còn nếu xé bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, cô... đương nhiên là không đáng giá rồi."

Hạ Thiên Nhiên đứng dậy, cầm lấy chiếc ô trong góc:

"Và lần lên sàn này, thực ra sự tồn tại của cô có hay không cũng không làm chậm trễ kế hoạch. Định giá nghệ sĩ 20 tỷ có thể là cô, cũng có thể là Ôn Lương, có thể là Tô Tiểu Đồng, thậm chí là thầy Tôn Chương Văn sắp có bộ phim mới ra mắt. Có thể giá trị nghệ sĩ hiện tại của họ sẽ thấp hơn cô một chút, nhưng tổng định giá của công ty sẽ không thay đổi. Có biết... tại sao không?"

Anh bước đến trước mặt Bái Linh Da, đưa chiếc ô qua. Cô gái đón lấy, hai tay nắm chặt đặt trước ngực. Cái đầu vốn đang cúi thấp cũng từ từ ngẩng lên theo sự tiến lại gần của Hạ Thiên Nhiên, trong miệng thốt ra một đáp án không thể rõ ràng hơn:

"Bởi vì, là ở chỗ cậu... tôi mới có cái giá này?"

"Không, ở chỗ tôi, cô sẽ còn có giá trị nhiều hơn thế..."

Đang nói chuyện, người đàn ông đột nhiên trước mắt tối sầm, trên má truyền đến một cảm giác mềm mại ẩm ướt. Trong lúc anh còn đang sững sờ, Bái Linh Da đã khôi phục lại trạng thái ban đầu.

"Vậy thì chúc chúng ta tương lai... hợp tác vui vẻ nhé, Hạ tổng~"

Bái Linh Da vuốt lại mái tóc, mỉm cười quyến rũ, xoay người mở cửa bước đi. Đến khi bóng dáng cô ta hoàn toàn biến mất, ổ khóa đóng lại phát ra một tiếng cạch sắc gọn, triệt để cắt đứt ánh sáng và âm thanh từ hành lang.

Trong không khí dường như vẫn còn lưu lại mùi nước hoa ngọt ngào trên người Bái Linh Da, hòa quyện với mùi trà đã nguội lạnh, tạo thành một thứ hương vị đầy cám dỗ.

"Chậc, xem ra Hạ tổng lại chiếm được trái tim của một mỹ nhân nữa rồi."

Một giọng nữ mang theo ý trêu chọc vang lên từ góc khuất trong phòng bao.

Hạ Thiên Nhiên từ từ quay đầu lại, nhìn Dư Náo Thu, người chưa từng rời đi. Cô ta bước chân thong dong đến vị trí Đào Vi vừa ngồi, bình thản ngồi xuống.

"Tám mươi triệu mua một nụ hôn. Đổi lại là cô, cô có bằng lòng không?"

Người đàn ông đi về vị trí ghế chủ tọa, không ngồi xuống, mà cầm lấy chiếc ấm trà nhỏ trên bàn, kê miệng uống thẳng một ngụm nước trà đã nguội lạnh từ lâu.

Dư Náo Thu nghe vậy, giống như nghe được câu chuyện cười thú vị nhất thế gian, bật cười trầm thấp, hai bờ vai khẽ run rẩy.

Cô ta đưa tay cầm lấy một chiếc chén trà trống không, linh hoạt xoay xoay trên đầu ngón tay, nhưng ánh mắt lại như có móc câu, khóa chặt lấy Hạ Thiên Nhiên.

"Tám mươi triệu ——?"

Cô ta kéo dài giọng điệu, từng chữ đều như được bọc đường mang theo sự châm biếm:

"Hạ tổng, ngài tính bài toán này có vẻ không khôn ngoan cho lắm. Tám mươi triệu đó là mua sự im lặng của cô ta, mua việc cô ta tiếp tục bán mạng cho công ty, mua cái giấy xin lỗi cam tâm tình nguyện của cô ta. Còn nụ hôn kia... Cùng lắm chỉ được coi là đồ đính kèm, hoặc là nói, một chút đầu tư khôn vặt của cô Bái? Còn về việc, số tiền này có mua được nụ hôn của tôi hay không..."

Cô ta đặt chiếc chén trà trống rỗng xuống, phát ra một tiếng cộc nặng nề:

"Vậy thì phải xem Hạ tổng anh có thể để tôi cũng tăng giá được hay không đã."

Hạ Thiên Nhiên không trả lời câu hỏi của cô ta, mà hai tay ôm ấm trà, kéo chủ đề quay trở lại với thực tế:

"Kịch xem đủ rồi, bàn chuyện chính đi. Nhà họ Dư các cô kinh doanh rất giỏi về mảng bất động sản, dự án bên khu Hải Cảng của em trai tôi, bố cô tham gia rất sâu. Nhưng với mảnh đất ở khu Tây Bắc kia, các cô nghĩ thế nào?"

"Mảnh đất đó à?" Cô ta cười khẩy một tiếng, giọng điệu dứt khoát: "Bỏ thì thương, vương thì tội."

"Nói cụ thể hơn đi." Giọng Hạ Thiên Nhiên trầm xuống.

"Cụ thể?"

Dư Náo Thu nhướng mày, hai tay đan chéo đặt trên bàn, thu lại vẻ đùa cợt trên mặt, hiếm khi lộ ra thần sắc nghiêm túc:

"Được, nếu anh muốn nghe cụ thể, vậy tôi sẽ nói rõ cho anh biết tình hình mảnh đất đó tồi tệ đến mức nào.

Thứ nhất, khu vực này có bất lợi quá rõ ràng, cách khu trung tâm thành phố Cảng Thành hơn 40km, trong vòng bán kính 5km không có bất kỳ một cơ sở hạ tầng nào ra hồn, không nằm trong quy hoạch tuyến tàu điện ngầm, thậm chí đường lớn cũng phải đi vòng; thứ hai, tính chất đất rất khó xử, tuy là đất xây dựng nhưng hệ số sử dụng đất (dung tích suất) bị giới hạn dưới 1.5, có nghĩa là anh không thể xây nhà cao tầng, chỉ có thể làm các dự án mật độ thấp, chu kỳ thu hồi vốn bị kéo dài vô hạn."

Tốc độ nói của cô ta rất đều đặn, số liệu nắm rõ như lòng bàn tay. Rõ ràng là lúc Hạ Nguyên Xung tìm đến nhà họ Dư nhờ giúp đỡ, họ đã tiến hành khảo sát rồi.

"Quan trọng nhất là, hướng Tây Bắc là khu vực bảo tồn sinh thái và nguồn nước, trong ngắn hạn căn bản không thể có kế hoạch phát triển quy mô lớn. Nếu chính quyền không đi đầu đầu tư, thì vốn xã hội tuyệt đối sẽ không hùa theo."

Cô ta ngừng lại một chút, tung ra đòn chí mạng:

"Bố tôi trước đó cũng từng đi khảo sát khu vực đó rồi, kết luận là, trừ phi anh có thể khiến chính quyền thành phố quy hoạch ga đường sắt cao tốc mới hoặc sân bay quốc tế đến đó. Nếu không, trong mười năm tới, tốc độ tăng trưởng giá trị của mảnh đất đó, có thể đuổi kịp lạm phát đã là một kỳ tích rồi. Giá trị hiện tại của nó về cơ bản chỉ bị khóa chặt ở giá đất ban đầu, thậm chí có thể vì chi phí nắm giữ và chiếm dụng vốn, mà biến thành một tài sản âm giống như lời anh đã nói."

Hạ Thiên Nhiên im lặng lắng nghe, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng ánh mắt ngày càng thâm trầm. Phân tích của Dư Náo Thu không sai một ly nào so với tình hình mà anh nắm được, thậm chí còn thấu đáo hơn.

Mảnh đất này, quả thực là món quà mà Đào Vi đã tỉ mỉ lựa chọn ra để khiến anh ghê tởm.

"Cho nên..."

Dư Náo Thu tổng kết lại, khóe miệng lại nhếch lên một đường cong quen thuộc mang theo sự tính toán:

"Hạ tổng, ngài dùng năm phần trăm lợi nhuận trong 5 năm tới của dự án khu Hải Cảng, để đổi lấy một tài sản âm mà trong 10 năm tới không thể nhìn thấy lợi nhuận, thậm chí còn có thể liên tục hút máu. Thương vụ này, nếu xét từ góc độ thương mại thuần túy, lỗ nặng rồi!"

Về mặt bất động sản, với tư cách là người thừa kế của nhà họ Dư, Dư Náo Thu quả thực vô cùng chuyên nghiệp. Chỉ ba từ hai ngữ đã lột trần cuộc chiến thắng vừa rồi của Hạ Thiên Nhiên đến mức không còn một mảnh vải che thân.

Hạ Thiên Nhiên và cô ta nhìn nhau, trong phòng bao chìm vào một sự tĩnh lặng căng thẳng.

"Tôi nghĩ, tôi phải đi rồi..."

Dư Náo Thu đứng lên, tà váy lướt qua mặt ghế không phát ra một chút tiếng động nào.

Cô ta không lập tức xoay người, mà nhìn Hạ Thiên Nhiên với tư thế kẻ trên cao nhìn xuống.

"Những gì nên nói, tôi đã nói rồi. Mảnh đất đó chính là một vũng bùn. Anh cứ khăng khăng muốn nhảy vào, tôi cũng không cản được..."

Giọng điệu của cô ta nhẹ nhàng bâng quơ, xách chiếc túi xách để bên cạnh lên, động tác tao nhã, dường như cái nhận định lỗ nặng rồi vừa nãy chỉ là một sự thật khách quan thuận miệng nhắc tới, không đáng để bận tâm nhiều.

Dư Náo Thu đi đến cửa phòng bao, tay đặt lên tay nắm cửa lạnh buốt, khựng lại một lát, nhưng không nhấn xuống ngay. Cô ta hơi nghiêng đầu, ánh sáng lọt qua khe cửa, hắt lên một đường ranh giới sáng tối trên góc nghiêng tinh tế của cô ta.

"Hạ Thiên Nhiên, hôm nay anh đã cho tôi xem một vở kịch hay. Trên đời này, người có thể ép dì Đào Vi và Hạ Nguyên Xung phải cắt đất cầu hòa, mất hết thể diện, e là chỉ có mình anh thôi. Nhưng mà... Anh cũng chỉ có thể làm đến mức này mà thôi.

Anh nói là một vở kịch hay, nhưng kết cục lại bị xì hơi. Anh thà gọi dì Bạch đến, cùng nhau đuổi tận giết tuyệt, còn sảng khoái hơn nhiều~"

Lời nói của cô ta giống như một tiếng thở dài tùy ý, nói xong, cô ta không ở lại thêm nữa, đẩy cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa được kéo ra một khe hở, ánh sáng từ hành lang và tiếng gió mưa bên ngoài ùa vào trong giây lát, rồi nhanh chóng bị cánh cửa đang đóng lại cắt đứt.

Cạch.

Tiếng chốt khóa vào vị trí vang lên dứt khoát.

Phòng bên kia, nghe thấy âm thanh đóng cửa liên tiếp ba lần, trái tim Ôn Lương chợt thót lên một nhịp.

Bên trong nhã thất và căn phòng bao bên cạnh đồng thời chìm vào một thứ sự tĩnh lặng hoàn toàn khác biệt, nhưng cũng ngột ngạt đến nghẹt thở.

Chỉ có tiếng mưa rả rích vẫn tuôn rơi không ngớt.

Ôn Lương cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn. Cô nhìn Tào Ngải Thanh, dùng giọng hơi hỏi:

"Người ở phòng bao bên cạnh đều... đi hết rồi sao? Anh ấy... có biết chúng ta ở đây không?"

Tào Ngải Thanh không trả lời, chỉ dời ánh mắt về phía bức tường kia, dường như đang tiến hành một cuộc đối đầu không lời với người đàn ông đơn độc còn lại bên kia bức tường.

Sự im lặng của cô, bản thân nó đã là một câu trả lời.

Vài giây, hoặc vài phút tĩnh mịch trôi qua ——

Cộc...

Một âm thanh trầm đục nhưng vô cùng rõ ràng truyền đến từ căn phòng bên cạnh...

Âm thanh không lớn, nhưng giống như gõ thẳng vào trái tim người ta...

Cộc cộc...

Lại vang lên hai tiếng, là năm ngón tay cuộn thành nắm đấm, không nặng không nhẹ gõ lên bức tường ngăn cách giữa ba người.

Xuyên qua bức tường, giọng nói trầm ấm của Hạ Thiên Nhiên truyền tới. Xuyên qua màn mưa và gạch đá, lọt rõ ràng vào tai hai người phụ nữ trong nhã thất, mang theo một sự mệt mỏi, khàn đặc và lạnh lẽo khó tả:

"... Nghe đủ chưa?"

P/s: Uầy, quên rằng lão này có khiếu viết truyện hào môn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!