Chương 604: Cuốn kinh chưa đọc hết (Sáu)
Đối với khung cảnh đột ngột này, Ôn Lương không cho rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp. Cô hôm nay đến đây chính là để tìm hiểu tình hình của Hạ Thiên Nhiên. Bây giờ người đàn ông đã thực sự xuất hiện, hơn nữa lại chỉ cách họ đúng một bức tường. Cô nhìn Tào Ngải Thanh cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, nhưng đối phương vẫn duy trì sự bình tĩnh đến mức khiến người ta phải sợ hãi, không hề đáp lại, chỉ đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu bây giờ vẫn chưa phải lúc để họ trao đổi.
Tiếng mưa rơi nặng hạt, gõ lên mái ngói, lên mặt đá, lên những phiến lá sen, ngăn cách bên trong và bên ngoài Hội sở Trầm Trần thành hai thế giới.
Trong nhã thất, toàn bộ giác quan của hai người phụ nữ đều căng lên, hút chặt lấy từng chút âm thanh truyền đến từ căn phòng bên cạnh.
Phòng bao bên cạnh đầu tiên là chìm vào một sự im lặng như đang chờ đợi, chỉ có âm thanh đơn điệu của những giọt nước mưa men theo mái hiên nhỏ xuống. Khoảng một phút sau, lại có tiếng bước chân vang lên, lộn xộn và vội vã, mang theo hơi nước ẩm ướt, rõ ràng là có người đội mưa vội vã chạy đến. Cánh cửa phòng bên cạnh bị đẩy mạnh ra, âm thanh đập vào tường nghe có vẻ đường đột và thất lễ.
"Anh!"
Là giọng của Hạ Nguyên Xung. Cậu ta đang thở dốc. Ngay cả hai người phụ nữ ở phòng bên cạnh cũng có thể nghe ra một trận hoảng loạn trong giọng nói của cậu ta cùng với sự nhếch nhác sau khi bị dầm mưa.
Người trong căn phòng bên cạnh, không hề có phản hồi ngay lập tức.
Chỉ có sự im lặng hùa theo tiếng gió mưa ngoài cửa sổ, càng làm tăng thêm một cỗ áp lực vô hình.
Ôn Lương gần như có thể tưởng tượng ra cái biểu cảm không nói một lời, khiến người ta không thể nào nắm bắt được của Hạ Thiên Nhiên vào lúc này.
Và sự thật, cũng đúng như cô dự đoán. Bên trong căn phòng bên cạnh ——
Hạ Nguyên Xung đứng ở cửa, mái tóc ướt sũng dán chặt vào trán, trên vai chiếc áo khoác vest đắt tiền thấm đẫm một mảng nước. Cậu ta nhìn Hạ Thiên Nhiên đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế Thái sư. Đối phương đang rũ mắt, chăm chú dùng nắp chén gạt đi những bọt trà nổi trên mặt nước, hơi nóng nghi ngút bốc lên làm lu mờ đi thần thái của anh lúc này.
"Anh tìm em... Gấp thế a?"
Yết hầu Hạ Nguyên Xung khẽ chuyển động, ánh mắt quét quanh Bái Linh Da và Dư Náo Thu hai người phụ nữ trong phòng.
Bái Linh Da ngồi trên chiếc sô pha bên hông, dáng vẻ rụt rè, hơi quay người đi. Khuôn mặt vốn đã vương nét u buồn sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của Hạ Nguyên Xung lại càng thêm vài phần sợ hãi. Cô ta ngoảnh mặt đi, người lại nép sâu hơn vào trong ghế sô pha, ý đồ lảng tránh hiện rõ trên mặt, trình diễn một cách hoàn hảo hình ảnh một nạn nhân chịu muôn vàn tủi nhục nhưng vẫn giữ được phong thái.
Còn Dư Náo Thu, lại ngồi ở một chiếc ghế sô pha đơn khác chếch về phía đối diện Bái Linh Da.
Hôm nay cô ta mặc một bộ vest đen được cắt may gọn gàng, gần như hòa làm một với cái môi trường u ám này.
Cô ta không diễn kịch giống như Bái Linh Da, mà chỉ vắt chéo chân, một tay chống cằm, đầu ngón tay của bàn tay còn lại gõ nhịp nhàng lên tay vịn sô pha. Ánh mắt đầy hứng thú lướt qua lại giữa Bái Linh Da và Hạ Thiên Nhiên, người vẫn luôn giữ im lặng, cuối cùng mới dừng lại trên người Hạ Nguyên Xung.
Ánh mắt này khiến Hạ Nguyên Xung vuốt lại chiếc cà vạt xộc xệch, tìm lại được một chút sự trấn tĩnh.
Hạ Thiên Nhiên thổi thổi bọt trà, nhấp một ngụm nhỏ. Khi đặt chén trà xuống, đáy chén sứ tiếp xúc với mặt bàn gỗ gụ phát ra một tiếng cạch khe khẽ.
Cuối cùng anh cũng ngước mắt lên. Ánh mắt giống như hai tia sáng lạnh lẽo hữu hình, phóng về phía bờ vai ướt sũng và khuôn mặt có chút hoang mang của Hạ Nguyên Xung.
"Buổi chiều ngày 30 cuối tháng này. Tức là... Ba ngày nữa. Cậu có lịch trình công việc gì không?"
"Anh... Em không hiểu ý anh là gì... Em..."
Ánh mắt Hạ Nguyên Xung né tránh. Hạ Thiên Nhiên khẽ cười một tiếng, lấy điện thoại ra, giống như đang đọc thuộc lòng một bản thảo, đọc lại đoạn tin nhắn trò chuyện do Bái Linh Da gửi tới trước đó:
"Hơ. Tôi nhắc cậu một chút nhé. Ờ... 'Ngày 30 tháng này. Ba giờ chiều. Phòng tổng thống ngắm cảnh sông trên tầng thượng khách sạn Bulgari. Con khốn tao chỉ cho mày một cơ hội duy nhất. Không đến thì mày biết tay tao!'."
Hạ Thiên Nhiên giống như chê bẩn tay mà ném chiếc điện thoại xuống. Bái Linh Da ở bên cạnh nghe thấy thế, vậy mà hai vai lại run lên, cúi gầm mặt, nhỏ giọng nức nở. Và cùng với tiếng nức nở ngày một rõ ràng này, sắc máu trên mặt Hạ Nguyên Xung cũng dần dần rút đi, khuôn mặt trở nên trắng bệch.
"Đồ khốn! Cô con mẹ nó diễn kịch với tôi! Mẹ kiếp đừng có khóc nữa!"
Hạ Nguyên Xung đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, mãnh liệt lao về phía Bái Linh Da, cánh tay giơ cao, dường như giây tiếp theo cái tát chứa đầy sự xấu hổ và phẫn nộ đó sẽ giáng xuống!
"Hạ Nguyên Xung!"
Một tiếng quát lạnh lùng, không phải từ Hạ Thiên Nhiên, mà là từ Dư Náo Thu, người vẫn luôn yên lặng quan sát thế cục.
Cô ta không biết đã đứng dậy từ lúc nào. Giọng cô ta không lớn, nhưng lại mang theo một sức xuyên thấu không cho phép chối từ, trong nháy mắt đã đâm thủng cơn cuồng nộ mất kiểm soát của Hạ Nguyên Xung.
Cánh tay đang giơ cao của Hạ Nguyên Xung cứng đờ giữa không trung, động tác dừng lại một cách gượng gạo.
Cậu ta quay đầu lại, đôi mắt hằn vằn tia máu nhìn Dư Náo Thu với vẻ khó tin. Trong ánh mắt đó pha trộn sự cuồng nộ chưa kịp phát tiết, và cả một tia bối rối tàn dư đối với phản ứng của cô ta.
Trên mặt Dư Náo Thu không hề có chút hoảng sợ nào, thậm chí cô ta còn chẳng thèm nhìn Bái Linh Da lấy một cái. Ánh mắt chiếu thẳng vào Hạ Nguyên Xung, mang theo một sự thất vọng gần như nghiêm khắc.
"Còn chê chưa đủ mất mặt sao?"
Cô ta hạ thấp giọng, nhưng từng chữ đều rất rõ ràng: "Nhị công tử nhà họ Hạ của Sơn Hải. Lại ra tay đánh nữ nghệ sĩ trong hội sở? Cậu muốn ném nốt chút thể diện cuối cùng xuống cống rãnh, để cho tất cả mọi người đều thấy cái đồ vô dụng Hạ Nguyên Xung nhà cậu chỉ có thế này thôi sao?"
Lời của cô ta, nghe thì giống như đang trách mắng, nhưng lại một cách tinh vi mang cái danh xưng nhà họ Hạ của Sơn Hải ra làm bình phong. Cứ như thể thứ cô ta trách mắng không phải là hành vi định dùng bạo lực của Hạ Nguyên Xung, mà là hậu quả khó coi gây tổn hại đến thanh danh gia tộc do hành vi này mang lại.
Cô ta đứng trên một đỉnh cao đạo đức dường như đang bảo vệ thể diện. Những lời thốt ra khiến người ta không thể nào bắt bẻ được.
Hạ Nguyên Xung bị cô ta mắng cho sửng sốt, cánh tay giơ cao từ từ buông xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội, thở hổn hển, giống hệt một con lừa bị tròng dây cương nhưng vẫn không cam lòng khuất phục.
Đúng lúc này, từ ghế chủ tọa truyền đến một tiếng thở dài dường như mang theo ý cười.
Là Hạ Thiên Nhiên.
Không biết từ lúc nào anh lại bưng chén trà đó lên, ánh mắt rơi vào cọng lá trà đang chìm nổi trong nước trà, cứ như thể đã sớm biết được kết cục của màn kịch kinh tâm động phách vừa nãy.
"Cô Dư..."
Anh cất tiếng, giọng nói không nghe ra vui buồn, thậm chí có chút lười biếng, lại mang theo khá nhiều ẩn ý mà nói:
"Cô luôn có thể thốt ra những lời thích đáng nhất vào những lúc tôi không ngờ tới nhất đấy."
Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt vẫn còn vương nét lạnh lùng của Dư Náo Thu, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đan xen giữa sự phẫn nộ, nhục nhã và mờ mịt của Hạ Nguyên Xung.
Sắc mặt Dư Náo Thu nhạt đi một phần, đầu ngón tay lặng lẽ siết chặt.
Hạ Thiên Nhiên không nhìn cô ta nữa, tập trung toàn bộ sự chú ý trở lại người Hạ Nguyên Xung.
"Nguyên Xung. Đánh phụ nữ a, một là cô ta thích để cậu đánh; hai là cô ta đáng chết nên cậu mới đánh. Theo tôi thấy, nữ nghệ sĩ nhà tôi cái gì cũng không dính dáng a. Bây giờ cậu bảo cô ấy diễn kịch với cậu, cậu muốn đánh cô ấy. Nào cậu nói tôi nghe xem, cô ấy quyến rũ cậu rồi? Hay là muốn mượn cậu để leo lên, giăng bẫy tống tiền cậu a? Chỉ cần cậu nói ra được một chuyện thôi..."
Hạ Thiên Nhiên vỗ vỗ ngực:
"Tôi chắc chắn sẽ đứng về phía cậu... Nhưng nếu cậu không nói ra được chuyện nào, lại còn đòi đánh cô ấy, dùng bạo lực để che đậy sự vô dụng của cậu. Vậy thì đừng trách tôi bảo vệ cái lý chứ không bảo vệ người nhà."
Trong tình huống nhân chứng vật chứng rành rành ra đó, Hạ Nguyên Xung gần như không có cách nào chối cãi. Cậu ta cúi đầu, cố nhịn cảm giác bản năng muốn nhìn về phía Dư Náo Thu cầu cứu. Trong đầu xẹt qua thật nhanh đoạn tin nhắn nặc danh mà cậu ta nhận được khoảng một tiếng trước, ngay sau khi nhận được cuộc gọi của Hạ Thiên Nhiên...
Tin nhắn đó, mới chính là nguồn cơn thực sự khiến hôm nay cậu ta dám đứng ở đây.
Cậu ta không phải là kẻ ngốc, sẽ không biết rõ là Hạ Thiên Nhiên đã nắm được nhược điểm của mình, mà còn không có bất kỳ chuẩn bị nào ngoan ngoãn đưa đầu ra cho người ta đánh.
Chuyện quấy rối Bái Linh Da đã bị bại lộ. Cậu ta cần một lời giải thích có thể vãn hồi cục diện trước mặt bố Hạ Phán Sơn, cũng như ở tầm mức công ty, một phương án có thể kịp thời dừng tổn thất.
Và đoạn tin nhắn đó, dường như đã cung cấp một khả năng như vậy.
Bây giờ Hạ Nguyên Xung chỉ hy vọng, mọi thứ vẫn còn kịp...
"Anh... Em sai rồi."
Giọng Hạ Nguyên Xung khàn khàn, giọng điệu đột nhiên trở nên trầm thấp và chân thành. Thậm chí còn hơi khom lưng, bày ra cái tư thế của một kẻ chiến bại rất đạt:
"Là do em nhất thời hồ đồ, bị mỡ heo làm mờ mắt. Em thấy cô Bái... xinh đẹp như vậy, lại là đại minh tinh, nên... nên mới nảy sinh tà tâm. Những tin nhắn khốn nạn em gửi đó, em nhận. Vừa nãy em còn muốn ra tay đánh người, lại càng sai lầm tột cùng."
Cậu ta lấy lùi làm tiến, thừa nhận toàn bộ những lỗi lầm bề nổi, tự đóng gói bản thân thành một tên ngốc nhất thời bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, hành động bốc đồng, chứ không phải là đang rắp tâm bày mưu tính kế điều gì.
Cậu ta thừa biết, giờ phút này trong lòng Hạ Thiên Nhiên, cậu ta đã là cá nằm trên thớt. Nói gì cũng không quan trọng, quan trọng là màn trình diễn này của cậu ta có thể tranh thủ đủ thời gian cho cái phương án dừng tổn thất kia hay không, và cả... Dư Náo Thu sẽ có phản ứng gì.
Hạ Thiên Nhiên nhìn màn biểu diễn này của cậu ta, trong lòng tỏ tường.
Anh nắm lấy cơ hội này quyết dồn Hạ Nguyên Xung vào chỗ chết, chính là muốn triệt để đập nát mọi giá trị lợi dụng của cậu ta. Chỉ cần Hạ Nguyên Xung biến thành một quân cờ bỏ đi, vậy thì cho dù giữa cậu ta và Dư Náo Thu có thực sự tồn tại vô vàn mối liên hệ đi chăng nữa, cũng sẽ tự động sụp đổ mà thôi.
"Được. Nếu cậu đã nhận lỗi," Giọng Hạ Thiên Nhiên bình thản, không nghe ra cảm xúc, nhưng lại mang theo một sự quyết tuyệt như đã chốt hạ ván bài, "Vậy thì lát nữa tôi sẽ gọi bố đến. Cậu tự mình nói chuyện với ông ấy đi."
Cái mà đứa em trai này của mình quan tâm nhất, chính là hình tượng của nó trong lòng người bố Hạ Phán Sơn.
Một ánh mắt thất vọng của vị lão phụ thân này sẽ còn khiến cậu ta khó chịu hơn cả bị giết. Chuyện này nếu cứ thế mà phơi bày trước mặt Hạ Phán Sơn, vậy thì Hạ Nguyên Xung trong mắt Hạ Thiên Nhiên sẽ vĩnh viễn không còn ngày ngóc đầu lên được.
Hạ Thiên Nhiên quay người lại cầm điện thoại lên, giống như một đao phủ giơ cao lưỡi đao.
"Đừng... Anh... Xin đừng..."
Trên mặt Hạ Nguyên Xung lập tức mất hết sắc máu, trong giọng nói mang theo sự kinh hoàng chân thật. Cậu ta theo bản năng tiến lên một bước, gần như muốn giật lấy chiếc điện thoại của Hạ Thiên Nhiên.
Đúng lúc này, Dư Náo Thu vẫn luôn im lặng quan sát, bằng một cách cực kỳ kín đáo, cực kỳ nhanh chóng lắc đầu với cậu ta, ánh mắt truyền đi một ám hiệu đừng vội vàng manh động.
Gần như trong cùng một khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng bao sau lưng Hạ Thiên Nhiên bị người từ bên ngoài lặng lẽ đẩy ra một khe hở.
Một giọng nữ trung niên ôn hòa nhưng mang theo sự uy nghiêm không cho phép chối từ vang lên rõ ràng, vừa khéo cắt đứt cuộc đối đầu căng thẳng trong phòng:
"Thiên Nhiên... Con định gọi điện cho ai vậy?"
Ngón tay đang cầm điện thoại của Hạ Thiên Nhiên chợt cứng đờ, động tác đang định nhấn phím gọi khựng lại giữa không trung.
Anh quay đầu lại, nhìn ra cửa.
Chỉ thấy đứng ở cửa là một người phụ nữ mang khí chất ung dung đài các. Mặc một bộ sườn xám màu xanh lục đậm được cắt may tỉ mỉ, khoác ngoài một chiếc khăn choàng len cashmere mỏng, tóc búi gọn gàng không một sợi rối.
Trên mặt bà mang theo nụ cười hiếu kỳ vừa phải, cứ như thể chỉ tình cờ đi ngang qua. Nhưng ánh mắt lại sắc bén lướt qua từng người trong phòng. Hạ Nguyên Xung mặt mày tái nhợt, Bái Linh Da cúi đầu nức nở, Dư Náo Thu sắc mặt khó đoán. Cuối cùng dừng lại trên người Hạ Thiên Nhiên đang lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Bà chính là mẹ ruột của Hạ Nguyên Xung. Người vợ hiện tại được công khai ra bên ngoài của Hạ Phán Sơn, mẹ kế của Hạ Thiên Nhiên ——
Đào Vi.
Đứng lặng lẽ sau lưng bà còn có hai vệ sĩ mặc vest đen, nét mặt vô cảm, vô thanh vô tức phô diễn thân phận và quyền lực của bà.
Sự xuất hiện của Đào Vi lập tức phá vỡ sự cân bằng sức mạnh vốn có trong phòng bao, khiến cho cục diện vốn dĩ đã rõ ràng đột nhiên trở nên vô cùng rối rắm.
Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên lập tức trầm xuống. Anh từ từ bỏ điện thoại xuống, chút ít vẻ lười nhác cuối cùng còn vương trên mặt đã biến mất không còn tăm tích.
"Dì Đào." Anh mở miệng, giọng nói đã khôi phục lại sự bình tĩnh, nhưng lại mang theo một tầng cảnh giác. "Sao dì lại đến đây?"
Đào Vi khẽ mỉm cười, bước đi thong dong vào phòng bao, ánh mắt hiền từ rơi vào người Hạ Nguyên Xung. Giọng điệu mang theo sự trách móc yêu: "Dì nghe nói Nguyên Xung vội vã chạy đi tìm con, bên ngoài mưa to thế này, dì sợ nó tính tình bộp chộp lại chọc con tức giận. Không yên tâm, nên đi theo xem thử."
Bà hời hợt đổ lỗi sự có mặt của mình là vì sự quan tâm của một người mẹ, cứ như thể hoàn toàn không nhận ra bầu không khí quái dị trong phòng bao và cái bộ dạng như nhà có tang của Hạ Nguyên Xung.
"Xem ra..."
Ánh mắt bà lại một lần nữa lướt qua Bái Linh Da và Dư Náo Thu, cuối cùng quay trở lại khuôn mặt Hạ Thiên Nhiên. Nụ cười vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại mang theo một tầng ý vị sâu xa.
"Dì đến... hình như rất đúng lúc?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
