Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 592: Nhìn thấy một cánh bướm bay qua đống hoang tàn

Chương 592: Nhìn thấy một cánh bướm bay qua đống hoang tàn

Dành tặng chương này cho độc giả "Bất Đương Phụ Tâm Nhiên_Ninh Tác Tiểu Lương Cẩu"

Nhạc nền: Bươm Bướm - Đào Triết

Trước khi tiếng chuông thứ ba vang lên, tháp chuông trên sân thượng.

Nhìn Tùy Sơ Lãng cách đó không xa vẫn đang trút giận với máy quay. La Tước mãi mới nhịn được cười, lại quay sang nhìn Hạ Thiên Nhiên đang đứng bên cạnh tủm tỉm cười, cố ý hỏi:

"Đạo diễn Hạ, anh và anh Lãng đều thử rồi. Anh nói xem, liệu người cuối cùng thành công có thể là tôi không?"

"Chuyện này thực sự không nói trước được đâu."

Hạ Thiên Nhiên thản nhiên nhún vai. Có thể là vì buổi ghi hình đã đi đến hồi kết, bọn họ đã hết hy vọng được lên tàu, cộng thêm một ngày chạy đôn chạy đáo, cho nên bây giờ cả người đều toát ra một sự bình thản đầy thư thái.

"Bây giờ tôi và anh Lãng đều biết mình đã viết ai rồi. Chỉ có điều không biết đáp án của anh. Nói nghe xem nào. Đến nước này rồi, giấu giếm cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa đúng không?"

Tùy Sơ Lãng sau khi phát điên xong nghe thấy câu này cũng bước đến với vẻ mặt đầy tò mò. Tiếp lời:

"Sẽ không phải là cô giáo Ôn Lương đấy chứ? Tôi cảm thấy bạn đồng hành ban đầu của chúng ta, chính là do tổ chương trình cố tình sắp xếp dựa trên sự lựa chọn ban đầu của chúng ta."

La Tước phủ nhận: "Nếu là cố tình sắp xếp. Thì chúng ta gõ chuông cuối cùng cũng đâu có đúng chứ?"

"Cũng phải."

"Vậy đạo diễn Hạ, công bố đáp án của anh đi?"

"Thực ra... Không có đáp án nào cả."

Hạ Thiên Nhiên lấy tấm bảng tên trong túi ra. La Tước cầm lấy mở ra. Tùy Sơ Lãng cũng vội vàng xúm lại. Hai cái đầu chụm vào nhau, sau đó là vẻ mặt ngơ ngác.

"Không phải chứ... Đạo diễn Hạ trên này anh chẳng viết gì cả?! Vậy sao vừa nãy anh còn vội vàng chạy đi gõ tiếng chuông đầu tiên? Tôi còn tưởng anh đã nắm chắc phần thắng, muốn quyết định cục diện ngay từ đầu chứ!"

La Tước ngồi trên mặt đất lật ngược tấm bảng tên trống trơn lại. Hai tay giơ lên cho thợ quay phim quay một cảnh đặc tả thật lớn.

"Tấm bảng tên này của tôi, không thể chọn người đã viết tên tôi làm bạn đồng hành được. Nếu làm vậy tấm bảng tên này sẽ mất tác dụng. Cho dù có chọn trúng nhau cũng không được thành lập. Chỉ có thể chọn người không chọn tôi. Nhưng..."

Lúc này người thợ quay phim lấy từ trong túi ra một chiếc bút lông dạ, "Bây giờ anh có thể viết được rồi."

"Thấy chưa..." Hạ Thiên Nhiên nhận lấy cây bút, lại lấy lại tấm bảng tên trống không từ tay La Tước đang giơ lên, bất đắc dĩ nói: "Cái này thì hơi khó chịu rồi. Người chọn tôi, tôi không thể chọn. Chỉ có thể chọn người không viết tên tôi. Nhưng may mà tôi có thể chọn sau. Chọn xong là có thể thành lập. Tương đương với một lá bùa hộ mệnh."

Tùy Sơ Lãng đã hiểu ra, bắt đầu bày mưu tính kế: "Như thế cũng rất tốt mà. Tôi nghĩ trong ba người đang ở sân ga lúc này. Tô Tiểu Đồng chắc chắn không viết tên anh..."

La Tước lại ngắt lời: "Chưa chắc đâu nha. Đạo diễn Hạ dù sao cũng là sếp của cô bạn Tiểu Tô nhà chúng ta. Sếp đến tham gia chương trình, cô ấy chẳng phải thể hiện cho tốt sao."

"Vừa nãy anh còn nói người ta là fan của tôi. Chắc chắn sẽ viết tên tôi cơ mà!"

"Thì đều có khả năng cả mà~"

"Oa, anh Tước anh đúng là cái đồ ba phải... Đạo diễn Hạ cũng là sếp của anh đấy. Anh có viết tên anh ấy không?"

"Hahaha... Đừng có nhắc đến mấy chủ đề đáng xấu hổ này... Bởi vì tôi viết thật mà, hahahaha!"

Không thèm đoái hoài đến trò đùa giỡn của hai người, Hạ Thiên Nhiên bước đến bên lan can đá của sân thượng. Đặt tấm bảng tên lên đó. Tay cầm bút lông dạ. Nhìn chằm chằm vào khoảng trống, chần chừ mãi không thể hạ bút.

Người thợ quay phim luôn theo sát anh ta nhận được chỉ thị từ tổ đạo diễn qua tai nghe, bèn lên tiếng:

"Anh vẫn chưa nghĩ xong sao?"

"Nghĩ xong rồi."

"Là cô giáo Ôn Lương sao?"

Câu hỏi mà bên tổ đạo diễn chỉ đạo rõ ràng là "Là ai". Nhưng khi thốt ra khỏi miệng người thợ quay phim lại buột miệng trở thành gọi thẳng tên.

Thực ra chuyện này cũng không thể trách anh ta được. Suốt cả ngày hôm nay anh ta đã quay được quá nhiều hình ảnh mà dù nghĩ thế nào cũng không thể cho vào bản phát sóng chính thức được. Trong đầu cứ nghĩ như vậy, nên miệng cũng vô thức nói ra.

Có lẽ anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời. Vừa định sửa lại, Hạ Thiên Nhiên đã nhanh miệng nói một câu trước:

"Cô ấy sẽ không chọn tôi."

"...Tại sao?"

"Vì cô ấy không phải là người cam tâm tình nguyện đứng yên một chỗ, chờ đợi được người khác lựa chọn."

So với bàn tay vẫn luôn chần chừ, câu trả lời trên môi Hạ Thiên Nhiên lại bật ra nhanh hơn rất nhiều.

"Nhưng ngay từ đầu, cô ấy quả thực đã ở hẻm Ngưu Giác đợi anh hoặc thầy Tùy. Chỉ là tình cờ anh đến trước mà thôi."

Người đàn ông mỉm cười. Không trả lời câu hỏi này.

"Vậy... nếu anh đã khẳng định cô ấy không chọn anh. Vậy bây giờ anh viết tên cô ấy, các người sẽ thắng."

"Nhưng tôi cũng kiêu hãnh lắm chứ. Cô không chọn tôi, tại sao tôi phải chọn cô?"

Người thợ quay phim thực sự bó tay với hai người này rồi. Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?

Liếc nhìn người nhân viên đã theo chân mình cả ngày hôm nay. Hạ Thiên Nhiên mỉm cười lắc đầu:

"Chuyện thắng thua này, cô ấy không cần tôi giúp. Nếu tôi giúp cô ấy, ngược lại lại làm mất đi sự hứng thú của người ta..."

Hạ Thiên Nhiên vừa nói, vừa dường như nổi máu ham chơi, bỏ bút xuống. Hai tay bắt đầu gấp đi gấp lại tấm bảng tên đó.

"Làm sao anh chắc chắn cuối cùng cô ấy sẽ thắng, và bước lên được chuyến tàu đó? Anh biết cô ấy viết tên ai sao?"

"Không chắc chắn. Không biết. Nhưng cô ấy vui vẻ mới là quan trọng nhất a... À, các anh đã nghĩ ra bài hát kết thúc cho tập chương trình này là gì chưa?"

Người thợ quay phim bị câu hỏi bẻ lái đột ngột này làm cho chóng mặt. Cái này thì liên quan gì a. Tư duy của đạo diễn Hạ cũng nhảy vọt quá rồi đấy? Hơn nữa chuyện hậu kỳ cắt ghép này, một thợ quay phim như mình cũng đâu có quản được.

"Khi thế giới này chuẩn bị ruồng bỏ tôi, giống như một tên thương binh bị bỏ lại trên cánh đồng hoang vu cô độc..."

Không đợi thợ quay phim phản ứng lại, Hạ Thiên Nhiên đã tự mình cất giọng ngân nga vài câu hát. Động tác gấp giấy trên tay anh ta rất bài bản. Rất nhanh, một tấm bảng tên cỡ giấy A4 đã bị anh ta gấp thành một chiếc máy bay giấy.

"Bắt đầu hoài nghi sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì không, trong mắt người khác tôi dường như đã trở nên vô hình, lẽ nào thất bại thì vĩnh viễn không thể lật mình, ai sẽ đến cứu vớt linh hồn đang sa ngã..."

Một bài hát cũ của Đào Triết. Một bản R&B điển hình. Bị anh ta cố tình bẻ giọng luyến láy bảy nổi ba chìm nghe có vẻ hơi buồn cười.

Anh ta vừa hát, vừa viết vài chữ lên đôi cánh của chiếc máy bay giấy... Không. Thay vì nói là viết, thà nói là vẽ một thứ gì đó lên đó thì đúng hơn.

Máy quay còn chưa kịp lia khỏi khuôn mặt anh ta. Trong ống kính đã thấy anh ta giơ tay xem đồng hồ, hỏi:

"Thời gian của tôi chỉ còn 15 phút thôi. Có đủ để tôi gõ chuông một lần nữa không a?"

"...Đủ. Nhưng như vậy thì anh sẽ bị loại đấy. Bây giờ anh chỉ cần viết bừa một cái tên. Cho dù là hai vị giáo viên đang ở đây, họ đều không viết tên anh. Chỉ cần anh viết tên họ là anh sẽ thắng mà!"

"Hà ——"

Người thợ quay phim sốt ruột đến mức rời mắt khỏi ống ngắm. Trực tiếp nhìn vào nội dung trên chiếc máy bay giấy. Miệng không nhịn được nhắc nhở. Nhưng ngay giây tiếp theo, anh ta chỉ thấy Hạ Thiên Nhiên hoàn toàn bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của mình. Mang vẻ mặt đùa cợt với đời thổi một hơi vào chiếc máy bay giấy, sau đó dùng ngón tay nhẹ nhàng phóng nó bay về phía trước.

Chiếc máy bay làm bằng giấy, chớp mắt nương theo chiều gió, lao vút về phía bầu trời bao la vô tận...

"Có một việc muốn làm phiền anh một chút."

"Cái... cái gì?"

Hạ Thiên Nhiên vỗ vỗ vai anh thợ quay phim. Trịnh trọng nói:

"Tôi cảm thấy câu trả lời vừa nãy của tôi chưa đủ ngầu. Anh hỏi lại lần nữa đi."

"Hỏi... cái gì?"

"Chính là cái đoạn tại sao tôi lại chắc chắn cô ấy có thể thắng ấy."

"Ồ, ồ ồ ồ. Được được... Anh, tại sao lại chắc chắn Ôn Lương có thể thắng?"

Trong ống kính, khóe miệng Hạ Thiên Nhiên nhếch lên. Từng bước từng bước lùi về phía sau, miệng nói:

"Bởi vì tôi đã từng nói. Bạn học cũ. Xin cô hãy tin tưởng tôi. Trong cái thế giới mất đi ký ức và đang dần sụp đổ này, nếu nhịp đập trái tim của tôi có thể trở thành tấm vé thuyền để cô trốn thoát khỏi tận thế. Vậy thì..."

Anh ta chập hai ngón tay phải lại, đặt ở đuôi chân mày. Sau đó hất mạnh về phía trước, thần thái rạng rỡ:

"Vậy thì. Tôi sẽ không chút do dự, cam tâm tình nguyện trả giá bằng thứ nhiên liệu của linh hồn tôi vì cô."

Anh ta quay người bước về phía tháp chuông. La Tước và Tùy Sơ Lãng đi về phía anh ta, dường như đang muốn gặng hỏi điều gì đó. Nhưng trong ống kính đã không còn thu được âm thanh họ đang hỏi gì nữa. Bởi vì ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng ngân vang mạnh mẽ của định mệnh cuối cùng vang vọng từ tháp chuông, đã khiến chiếc máy bay giấy đang lao vút trên bầu trời kia cũng phải khẽ lộn vài vòng, bay về nơi cao hơn.

...

...

"Uuu —— Uuu —— Uuu —— Lịch kịch lịch kịch lịch kịch ——"

Đoàn tàu cũ kỹ từ từ lăn bánh. Khói trắng phun ra loang lổ trong ánh tà dương như vàng nung chảy. Những thanh truyền bằng thép khổng lồ điên cuồng đẩy những bánh xe lăn tròn. Mỗi lần va chạm với đường ray đều phát ra âm thanh leng keng nặng nề và kiên định, giống như một nhịp tim rực cháy.

Tia sáng của buổi hoàng hôn xuyên qua lớp cửa kính bám bụi. Bị nhào nặn thành màu hổ phách đặc quánh. Chậm rãi chảy qua chảy lại trên một chiếc bàn nhỏ cũ kỹ giữa hai hàng ghế đối diện. Cùng với sự di chuyển của đoàn tàu, ánh sáng và bóng tối đan xen, lướt qua khuôn mặt và cơ thể của hai người phụ nữ đang ngồi đối diện nhau.

"Không ngờ cả hai chúng ta đều nói dối. Nhưng cuối cùng lại là hai chúng ta chiến thắng."

Bái Linh Da đặt tấm bảng tên có viết hai chữ "Ôn Lương" lên chiếc bàn nhỏ.

Người phụ nữ vốn dĩ đang gục xuống bàn nhìn tấm bảng tên có viết tên mình đó, tỏ ra có chút chán nản tẻ nhạt. Cô nghịch nghịch lọn tóc bị nhuốm màu nắng trên bàn. Uể oải nói:

"Tôi chỉ là không muốn bị động chờ người khác lựa chọn thôi. Như thế thì có khác gì cứ đứng yên một chỗ đâu. Chắc hẳn học tỷ chị cũng cảm nhận được điều đó chứ?"

"Lúc đầu tôi cũng định chọn đạo diễn Hạ. Nhưng nghĩ lại, cho dù là trong chương trình, trong công việc, hay trong cuộc sống. Cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình."

"Tán thành!"

Ôn Lương chống tay ngồi dậy từ trên bàn. Hai người phụ nữ nhìn nhau một giây. Sau khi đưa mắt nhìn nhau liền bật cười ha hả.

Bọn họ đã trao đổi bảng tên của nhau ngay trước khi tiếng chuông thứ ba vang lên.

Và thật may mắn là, cái tên họ viết trên tấm bảng tên ban đầu của chính mình lại đều là tên của chính họ.

Theo luật của chương trình. Nếu tiếng chuông đánh xong, hai người chọn lẫn nhau đều đang ở sân ga, vậy thì tổ hợp này sẽ được lên tàu đầu tiên, cùng nhau sống sót.

Bọn họ đang cười đùa. Đột nhiên, một cái bóng trắng mảnh khảnh bị cuốn vào luồng không khí mạnh hơn bên ngoài toa tàu, bất ngờ tăng tốc với một góc nghiêng, bám kịp đoàn tàu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bay lướt qua song song với cửa sổ xe một chốc lát.

Nó giống như một kẻ đột nhập lỗ mãng vào thế giới bên ngoài cửa sổ. Vạch một đường cong thanh lịch mà cô độc giữa ánh vàng rực rỡ ngập tràn bầu trời.

Bên trong toa tàu, mọi tâm trí của Ôn Lương đều bị vật thể đột ngột xuất hiện này thu hút. Ánh mắt cô vô thức dõi theo cái bóng trắng vụt qua trong nháy mắt đó. Giống như bị một sức mạnh vô hình nào đó kéo lấy, cô đột nhiên đứng bật dậy, tà váy khẽ tung bay vì động tác bất ngờ này...

Ánh tà dương huy hoàng xuyên qua lớp kính, nhuộm một nửa khuôn mặt và mái tóc cô thành một màu vàng lấp lánh. Bóng dáng đang bay lượn ngoài cửa sổ kia phản chiếu sâu trong đôi đồng tử bỗng chốc sáng bừng lên của cô. Dường như cũng vừa thắp lên hai ngọn lửa nhỏ bé, nhảy nhót ở nơi đó.

Cô cứ thế chạy đuổi theo nó một đoạn ngắn, từ trước cửa sổ của mình đến tận chỗ nối giữa hai toa tàu. Dường như cuộc rượt đuổi vô vọng này có thể kéo dài thêm thời hạn của điều kỳ diệu này.

Cho đến khi bóng dáng đang bay lượn kia bị một luồng không khí không thể cưỡng lại cuốn ngược về phía sau, nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất trong quỹ đạo của bóng chiều tà mờ mịt. Cho đến khi nó hoàn toàn hóa thành một điểm sáng nơi tận cùng tầm nhìn, hòa làm một với ánh mặt trời đang lặn.

"Máy bay giấy sao?"

Bái Linh Da đuổi theo. Đứng sau lưng Ôn Lương nhìn ra ngoài.

"Là con bướm!"

"Cái gì?"

"Là con bướm! Trên chiếc máy bay giấy đó, có vẽ một con bướm!"

Ngọn gió suốt chặng đường thổi tung mái tóc dài của Ôn Lương. Cô vuốt những sợi tóc rối bời, lớn tiếng và đầy phấn khích đáp lại một câu, ánh mắt rực lửa.

Không ai hiểu được hàm ý trong câu nói này. Không ai hiểu con bướm đó đại diện cho điều gì...

Nhưng.

Cô hiểu!

Chỉ suy nghĩ chưa đầy một nhịp thở. Ôn Lương đã ở ngay trước ánh mắt kinh ngạc của Bái Linh Da và toàn bộ nhân viên công tác trên tàu, nhảy bật xuống!

Tà váy bay phấp phới. Hai cánh tay giơ lên cao. Giống hệt một con bướm đang múa lượn.

Tốc độ của đoàn tàu ngắm cảnh chắc chắn không thể quá nhanh. Ôn Lương sau khi chạm đất loạng choạng bước đi vài bước. Ngoảnh đầu nhìn Bái Linh Da đang xa dần, vẫy vẫy tay. Nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, vô cùng phóng khoáng. Dùng sức vẫy vẫy tay.

Bái Linh Da bị bỏ lại trên tàu, ngày một trôi đi xa. Dường như đã hiểu ra điều gì đó. Vừa cười vừa hét lớn:

"Cô không phải đã nói, cô không muốn bị động chờ người ta chọn sao?"

Nhìn theo cái bóng ngày một xa dần kia, Ôn Lương chụm hai tay để quanh miệng. Cùng lớn tiếng hét lại:

"NẾU CÓ NGƯỜI KIÊN ĐỊNH CHỌN LẤY TÔI, TÔI SẼ BẤT CHẤP TẤT CẢ MÀ CHẠY VỀ PHÍA ANH ẤY ——!!"

Mỗi lần nhìn thấy anh lòng em thật bình yên, giống như một con bướm bay qua đống hoang tàn. Em lại có thể tiếp tục sống, em lại tìm thấy dũng khí. Tình yêu của anh như dưỡng khí giúp em hít thở, em lại có thể hít thở. Em lại có thể hít thở, em lại có thể hít thở...

...

...

"Còn phải đi bao lâu nữa a. Đi thêm lúc nữa mặt trời xuống núi mất thôi."

Ở đầu bên kia của đường ray, Hạ Thiên Nhiên chán nản bước đi dọc theo đường ray. Bởi vì anh ta là người duy nhất bị loại trong tập này, tổ chương trình nói đây là cảnh END của anh ta. Có nghĩa là trở về với tận thế, hướng tới những điều chưa biết.

Anh chàng quay phim bị phân công theo sát anh ta cả ngày hôm nay cũng coi như là xui xẻo tám đời rồi. Vác theo cái máy quay, đi bộ còn mệt hơn cả Hạ Thiên Nhiên. Xác nhận lại chỉ thị trong tai nghe một lần nữa, người quay phim càu nhàu:

"Cứ đi thôi. Tổ đạo diễn chưa gọi chúng ta về, cứ bảo tôi quay tiếp. Tôi cũng chẳng biết quay cái gì nữa rồi."

"Đúng a. Xung quanh toàn đồng không mông quạnh thế này, tôi cũng chẳng có trò gì để diễn a. Chẳng lẽ bắt tôi diễn cảnh nằm trên đường ray tự tử? Về sớm thôi, chẳng phải bảo còn phải quay bù vài cảnh ở Dinh thự sao?"

"Haizz, được rồi... Vậy, tôi quay thêm một bóng lưng của anh nữa nha. Tôi sẽ đứng yên ở đây, đạo diễn Hạ anh cứ tự mình đi về phía trước là được. Xong rồi tôi sẽ gọi anh quay lại."

"Được rồi, được rồi, được rồi..."

Hạ Thiên Nhiên vứt cọng cỏ khô trên tay đi, đút hai tay vào túi quần. Thấy anh bạn quay phim cố định máy quay xuống đất, anh ta thở hắt ra một hơi, xoay người cứ thế bước đi về phía trước.

Để cho bóng lưng của mình bớt đi vẻ tiều tụy, Hạ Thiên Nhiên còn cố tình đứng thẳng lưng lên một chút, sải bước dài hơn đôi chút.

Thế là trong ống kính đã xuất hiện một cảnh tượng như thế này ——

Ánh tà dương ủi phẳng hai thanh ray thành hai đường chỉ thép rực cháy, kéo dài tít tắp đến tận nơi giao thoa của bóng chiều chạng vạng.

Cái bóng của một người đàn ông đang chậm rãi bước đi dọc theo những thanh tà vẹt. Bước chân nặng nề, đôi vai gánh vác sự cô đơn không thể thốt nên lời. Cứ như thể một linh hồn cô quạnh bị đoàn tàu gầm rú lướt qua kia bỏ rơi lại.

"Bụp, bụp, bụp... Bụp bụp bụp bụp ——"

Đột nhiên, một trận tiếng gầm rú của động cơ từ xa vọng lại, xé toạc sự tĩnh lặng của cánh đồng hoang.

Không giống như tiếng ầm ầm của xe lửa. Ban đầu chỉ là tiếng vo ve nhỏ bé của móng ngựa, ngay sau đó nhanh chóng lớn dần lên thành một tiếng gầm rú kiên định, mang theo sự tự do.

Hạ Thiên Nhiên ngoảnh phắt đầu lại.

Ngược với ánh ráng hồng rực rỡ trải dài khắp bầu trời. Một cái bóng cắt đang xé toạc đường chân trời ——

Đó là một chiếc mô tô phân khối lớn mang phong cách Mỹ cổ điển. Người lái xe là một cô gái, mái tóc dài mặc sức tung bay trong gió, toàn thân bao phủ trong một tầng ánh sáng chói lọi.

Cô gái vừa nãy từng đuổi theo một chiếc máy bay giấy trong toa tàu, giờ phút này lại đang cưỡi một phương tiện nhanh hơn, để đuổi theo một kẻ lạc đường.

Một cú vẩy đuôi gọn gàng. Chiếc mô tô vững vàng dừng lại trước mặt người đàn ông, cắt đứt sự cô đơn phía trước.

Ôn Lương chống một chân xuống đất, dứt khoát cởi bỏ mũ bảo hiểm. Chớp mắt, mái tóc dài của cô xõa xuống như một thác nước. Được ánh tà dương thắp sáng, bay lượn như một lá cờ rực rỡ.

"Tôi không bảo anh đợi tôi ở cửa soát vé sao?"

"Tôi sợ cô thực sự đánh gãy chân tôi a."

"Anh không đi thì sao tôi lại đánh anh? Là do anh lại muốn lặng lẽ rời đi đúng không!"

"Là do tổ chương trình bảo tôi..."

"Anh lấy đâu ra nhiều viện cớ thế a!"

"Trên người tôi hết thời gian rồi. Gõ hai tiếng chuông là bị loại luôn. Tôi cũng hết cách a. Chúng ta cũng phải nói đạo lý chứ?"

"Anh không còn thời gian. Sao anh không nói với tôi?"

"Không phải. Cô có nói lý lẽ không a. Tôi không gõ chuông làm sao cô đi được?"

"Tôi có nói là tôi muốn thắng sao? Tôi có nói là tôi muốn đi sao? Hạ Thiên Nhiên! Anh đừng có lúc nào cũng tự cho mình là đúng như vậy có được không?!"

Ôn Lương hơi thở dốc, hai má ửng hồng vì phóng xe tốc độ cao, trên chóp mũi rịn ra những giọt mồ hôi li ti. Dường như cô đã mang theo sức nặng của cả một buổi hoàng hôn đi xuyên qua nó...

Chỉ để chạy đến đây. Trở thành điểm đến của một ai đó.

Cuộc sống chứa đầy những rắc rối, giống như đang bước đi trong cái mê cung không có lối ra kia. Hết lần này đến lần khác chỉ biết dùng viện cớ để trốn tránh. Cớ sao em vẫn chưa từng hoàn toàn hết hy vọng với tôi. Tôi có tài đức gì mà đáng để em trân trọng. Cớ sao em lại luôn đáp ứng mọi yêu cầu của tôi...

Người đàn ông gãi gãi đầu, hỏi: "Vậy... bây giờ phải làm sao?"

Người phụ nữ cứng đầu nhìn chằm chằm vào anh ta, không nói một lời. Có vẻ như đang tủi thân, lại giống như đang hờn dỗi. Trong đôi mắt dần tích tụ một lớp hơi nước.

"Được được được... Ngừng lại đã, ngừng lại đã..." Thấy tình hình không ổn, Hạ Thiên Nhiên lập tức vòng ra phía sau Ôn Lương, dạng chân ngồi lên yên sau của chiếc mô tô. "Chúng ta đi cùng nhau. Bây giờ cô đi đâu, tôi sẽ đi đó. Có được không?"

"Anh cút xuống xe cho tôi~!"

Cô gái lắc lư đầu xe và vòng eo. Hạ Thiên Nhiên bây giờ lại biến thành một miếng cao dán chó, cười đùa cợt nhả:

"Tôi không xuống a. Vốn dĩ tôi còn tưởng mình bị loại rồi, cứ thế đi bộ mãi dọc theo tuyến đường sắt này trong sự cô độc vĩnh viễn chứ. Bây giờ có người đến đón tôi. Tôi nhất quyết không buông tay đâu."

"Anh đừng có gạt tôi..."

"Tôi không gạt cô."

"Anh chỉ giỏi gạt người!"

"Tôi không gạt người. Hôm nay tôi gạt người đều là vì yêu cầu của chương trình thôi! Đi thôi đi thôi!"

Yêu một người như tôi đối với em quả thực không dễ dàng. Nỗi đau của tôi em cũng đã trải qua. Em là người duy nhất đi cùng tôi đến tận thiên đường và địa ngục. Mỗi lần nghĩ đến em. Giống như sau cơn mưa trời lại sáng nhìn thấy một cánh bướm bay qua đống hoang tàn. Tôi có thể chống đỡ tiếp được, tôi sẽ quên đi quá khứ. Là em đã giúp tôi tìm lại được sinh mệnh mới...

Ôn Lương cắn chặt môi dưới, giống như đang kìm nén một luồng sinh khí mà vặn mạnh tay ga. Chiếc mô tô như một con mãnh thú thức tỉnh, chở hai người đột ngột lao đi. Nó không còn chạy dọc theo quỹ đạo song song đã được định sẵn nữa, mà ngạo nghễ lao xuống khỏi nền đường. Đâm sầm vào cánh đồng hoang vu bát ngát, nơi đang được ánh tà dương nhuộm thành một đại dương vàng rực rỡ.

Mặt đất rung lên dưới bánh xe. Đám cỏ dại không ngừng quất vào, lướt qua bánh xe, bắn lên những tia sáng vàng lấm tấm. Gió rít gào tự do bên tai hai người.

Tốc độ của họ ngày càng nhanh, cứ như thể sẽ không bao giờ có bất kỳ sự giao thoa nào với cái thế giới đã được định sẵn quỹ đạo đó nữa. Trong ống kính, họ hóa thành một điểm sáng nhảy nhót nơi ranh giới giữa trời và đất. Không phải bị mặt trời lặn nuốt chửng. Mà là chủ động, vui vẻ hòa vào vùng ánh sáng rực rỡ và bao la nhất đó...

"Này. Rốt cuộc cô lái xe đi đâu vậy ——?"

"Dù sao thì cũng sẽ không phải là trạm dừng tiếp theo của cuộc đời ——!!!"

"Cái gì ——? Cô nói gì ——?"

"Tôi nói. Tôi có thể chở anh. Lái thẳng đến thế giới tiếp theo ——!!"

Cuộc trò chuyện của hai người dần trôi đi xa. Chỉ để lại phía sau, một con đường khói bụi mịt mù, tượng trưng cho sự quyết biệt và tái sinh.

P/s: Đơn xin lỗi lão Tao... Một lần nữa truyện của ông đã chạm đến điểm G của tôi (」> <)」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!