Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 591: Chuyến tàu hướng về mùa hạ (Năm)

Chương 591: Chuyến tàu hướng về mùa hạ (Năm)

Sân ga.

Một sân ga xám xịt và trống trải.

Đoàn tàu vỏ xanh cũ kỹ nằm yên lìm trên đường ray.

Không thể nói là đang dừng, cũng không thể nói là đang đợi, nó cứ nằm đó, giống như một cỗ quan tài khổng lồ bị lãng quên ở nơi tận cùng của quá khứ.

"Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp..."

Một tràng tiếng bước chân vang lên. Là một người phụ nữ từ cửa soát vé trên cao bước ra, đi từng bậc thang xuống.

Thế là, trên cái sân ga của quá khứ với thời gian dường như bị ngưng đọng này, đã có hai người phụ nữ.

Một người, đang ngồi trên chiếc ghế dài đợi tàu ở nơi ánh nắng miễn cưỡng chiếu tới. Ánh sáng rất keo kiệt, chỉ phác họa ra một nửa khuôn mặt mang nét đẹp lai tây của cô ta và một bàn tay đang kẹp tấm vé tàu.

Tư thế của cô ta rất thoải mái, thậm chí mang theo chút uể oải, giống như một con mèo đang chợp mắt buổi chiều, toàn thân toát ra một sự mệt mỏi thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

Khóe miệng cô ta ngậm một nụ cười, rất nhạt, rất mơ hồ. Không giống như sự vui vẻ, mà giống như một sự tinh ranh sau khi đã nhìn thấu một mấu chốt bí mật nào đó, một sự thích thú khi đã nắm rõ mọi chuyện trong lòng, lặng lẽ chờ đợi kịch hay bắt đầu.

Tấm vé tàu kẹp giữa những ngón tay cô ta, khẽ đung đưa theo nhịp điệu vô thức của cô ta.

Cô ta đang đợi.

"Uuu ——!"

Tiếng còi tàu đột ngột vang lên kéo dài. Đầu tàu phun ra những luồng khói trắng, giống như một con thú khổng lồ đang thở dốc.

Ôn Lương bước qua làn khói mờ ảo, dừng bước. Gió nổi lên, tà váy xếp ly màu xanh lam của cô khẽ tung bay.

Giữa họ, cách nhau không quá mười bước chân.

Không có âm thanh, không có hành động.

Chỉ có hai người phụ nữ, một đoàn tàu đang thở hổn hển, và những tấm vé xe mỏng manh trong tay mỗi người, quyết định ai có thể sống sót.

Khoảnh khắc im lặng của hai người họ, trong ống kính toàn cảnh cố tình kéo xa của thợ quay phim, đẹp như một khung hình cắt ra từ quá khứ.

"Học tỷ, lúc ở trong Dinh thự, chị còn nói muốn theo đuổi tôi. Không ngờ chị lại thay lòng đổi dạ nhanh thế a?"

Ôn Lương lên tiếng trước phá vỡ sự tĩnh lặng.

Bái Linh Da hơi nghiêng đầu, ánh mắt chạm nhau rồi lập tức rời đi.

Nụ cười mơ hồ trên khóe miệng cô ta, dường như lại sâu thêm một phần, khó lòng nhận ra.

"Thế này sao gọi là tôi thay lòng đổi dạ được a. Nếu tôi không dẫn đạo diễn Hạ đi trước, cô làm sao có thể đến đây tìm tôi tính sổ? Nếu tôi không giải trừ kỹ năng cho cậu ấy, từ đó lấy được sự tin tưởng, để cậu ấy không âm thầm đối phó với tôi. Vậy tôi làm sao có cơ hội vào đây để ở riêng với cô chứ?"

Cô ta điều chỉnh lại tư thế ngồi, để bản thân được thoải mái hơn trong vệt ánh sáng đó. Ánh sáng và bóng tối chia cô ta thành hai nửa sáng tối rõ rệt. Một nửa dưới ánh sáng ung dung đúng mực. Một nửa trong bóng tối, che giấu mọi cảm xúc thật sự. Giống như một khán giả đã sớm nhìn thấu kịch bản, đưa ra một kết luận:

"Tóm lại, bây giờ quả thực chỉ có hai chúng ta thôi. Mục đích đạt được rồi a."

"Thật sao? Miệng thì nói mục đích đạt được rồi, nhưng nếu tôi khuyên chị dừng lại ở đây..."

Ôn Lương thong thả bước đến đầu bên kia của chiếc ghế dài, từ từ ngồi xuống:

"Nhường tôi lên tàu, chị bằng lòng không?"

Nói trúng tim đen, Bái Linh Da lại chìm vào im lặng.

Phụ nữ khi nhìn thấy phụ nữ hành hạ đàn ông, luôn cảm thấy rất thú vị.

Câu nói trên là của Cổ Long.

Nhưng ông ấy chỉ nói đúng một nửa. Nửa còn lại là, gạt bỏ những người đàn ông trong câu nói đó ra, hai người phụ nữ gặp nhau vẫn sẽ nảy sinh thêm vài phần tâm tư. Bởi vì ——

Phụ nữ đẹp gặp phụ nữ đẹp, giống như soi gương, không nhịn được mà muốn nhìn thêm vài lần. Nhưng nhìn lâu rồi thì lại càng giống như đang nhìn kính chiếu yêu, cuối cùng sẽ không kìm nén được xúc động muốn rút kiếm ra.

"Xem ra cả hai chúng ta đều có tâm lý hiếu thắng rất mạnh."

"Tôi quả thực có chút hiếu thắng. Nhưng tôi càng không thích người khác nói dối tôi, lợi dụng xong rồi bỏ đi một mạch."

"Ây da, đừng nói chuyện này giống như tôi đã phụ bạc cô vậy chứ. Tôi sẽ thấy áy náy đấy."

"Uuu ——!"

Đoàn tàu lại một lần nữa kéo còi. Cắt ngang cuộc đấu võ mồm của hai người phụ nữ.

Cánh cửa của toa tàu nằm ngay trước mặt họ mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục ngành đường sắt bước ra từ bên trong, cùng với một người vừa nãy đã biến mất —— Tô Tiểu Đồng.

Ôn Lương khẽ mỉm cười, "Xem ra bây giờ vẫn chưa phải lúc hai chúng ta ở riêng rồi."

Bái Linh Da cũng ngẩng đầu lên hỏi: "Tiểu Đồng? Em vào đây bằng cách nào vậy?"

Tô Tiểu Đồng giơ tay lên, kéo theo cả người đàn ông trung niên kia cũng phải giơ tay lên theo. Chỉ nghe thấy giữa hai người phát ra một tràng tiếng leng keng loảng xoảng. Lúc này mọi người mới nhìn rõ, giữa tay trái tay phải của cô nàng và NPC kia, đang còng một chiếc còng tay từng xuất hiện một lần trong Dinh thự.

Tác dụng của chiếc còng tay này, là có thể khiến hai người không bị tách rời trong bất kỳ tình huống nào.

"Vừa nãy ở bên ngoài em chạy đi tìm nhóm anh Tước mà. Em nói cho anh ấy biết nhiệm vụ ở cửa soát vé, anh ấy bảo khó quá, thà để bác tài xế này đưa em vào còn hơn. Hơn nữa lại còn đi bằng lối đi dành cho nhân viên nhà ga cơ."

Tô Tiểu Đồng nói với vẻ mặt hớn hở. NPC bên cạnh thì mang vẻ mặt đầy bất đắc dĩ:

"Đã đưa cô vào rồi. Bây giờ có thể tháo ra được rồi. Vì thời gian ở sân ga hiện đang trong trạng thái đóng băng, cho nên tiếp theo, mọi đạo cụ và kỹ năng của các cô, đều sẽ mất đi hiệu lực."

"Hả? Cháu còn tưởng có thể cứ bám theo bác đi lậu vé mãi chứ!"

Cô nàng mặt mày miễn cưỡng lấy chìa khóa ra, mở còng cho NPC.

Chỉ thấy vị tài xế trung niên này lắc lắc cổ tay, nhìn lướt qua ba cô gái. "Bây giờ có hai tấm vé tàu. Có ba người muốn lên tàu. Nhưng mọi người đều biết cuối cùng chỉ có một người có thể rời đi đúng không?"

Ba cô gái đều không nói gì, chỉ mỉm cười im lặng nhìn ông ta.

Cùng lúc bị ba đại mỹ nữ nhìn chằm chằm như vậy, vị NPC trung niên này trong lòng lại hoảng hốt hơn cả họ. Nhưng bề ngoài ông ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nói tiếp:

"Ờ... Mọi người đã qua được cửa soát vé, đến được sân ga, vậy thì vé tàu không còn quan trọng nữa. Bởi vì dù các cô muốn đi đâu, tôi cũng sẽ đưa các cô đi. Nhưng vì thời gian đã dừng lại, khiến tôi không thể khởi hành. Cho nên tôi cần..." Ông ta đưa tay chỉ lên chiếc chuông quả lắc khổng lồ trên tầng thượng nhà ga. "Dựa vào tiếng chuông, để xác định sự chảy trôi của thời gian. Khi tiếng chuông vang lên lần thứ ba, tôi sẽ xuất phát. Mọi người còn nhớ tấm bảng tên mà tổ chương trình bảo các cô viết lúc ban đầu không? Trước khi tiếng chuông gõ xong ba tiếng, mọi người đều có thể tự do trao đổi."

Nếu NPC không chủ động nhắc tới, có lẽ phần lớn mọi người đã quên mất chuyện này. Lúc ghi hình phỏng vấn đầu chương trình, đúng là họ đã bị yêu cầu viết một cái tên. Nếu hai bên đều viết tên của nhau, sẽ có một nhiệm vụ đặc biệt.

Tô Tiểu Đồng gặng hỏi: "A, em nhớ ra rồi. Nhưng tấm bảng tên đó thì liên quan gì đến việc chúng em lên tàu?"

"Những người chọn nhau, nếu một người đánh chuông, một người ở sân ga. Hoặc khi tiếng chuông gõ xong, cả hai đều ở sân ga. Vậy thì nhóm này sẽ được lên tàu đầu tiên, cùng nhau sống sót. Đây là lựa chọn ưu tiên hàng đầu, cũng là kết cục duy nhất có thể cùng nhau sống sót. Thứ hai là có người viết tên cô, tình nguyện vì cô mà bỏ thời gian đi đánh chuông. Thời gian anh ta bỏ ra sẽ được cộng thêm cho cô. Nếu điều kiện đầu tiên không ai đạt được, vậy người cuối cùng lên tàu sẽ được quyết định dựa trên số thời gian cá nhân của người đó nhiều hay ít."

"Boong ——"

Ngay khi NPC vừa dứt lời giải thích quy tắc, tiếng chuông đầu tiên đột ngột vang lên. Ba cô gái có mặt tại hiện trường đồng thời giật thót tim. Họ đều rất căng thẳng, nếu đúng như lời tài xế nói, sau khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, kết quả thắng bại sẽ được phân định.

Ba cô gái nhìn nhau. Cuối cùng vẫn dồn ánh mắt về phía tài xế. Người này thông qua chiếc tai nghe nhét ở tai xác nhận một hồi rồi lắc đầu.

"Người đánh chuông lần này, không ghép cặp thành công. Cuối cùng tôi vẫn muốn nhắc nhở các cô một lần nữa. Bây giờ bảng tên trong tay các cô, có thể đổi cho nhau đấy nhé. Cơ hội không còn nhiều đâu."

...

...

Cùng lúc đó, trên sân thượng nhà ga.

Tháp chuông trên sân thượng được xây rất cao. Chiếc chuông quả lắc được treo lơ lửng giữa không trung, sợi dây thừng điều khiển việc gõ chuông buông thõng xuống thật dài. Sau khi kéo chuông xong, Hạ Thiên Nhiên bước ra khỏi tháp chuông chật hẹp tù túng. Rõ ràng là chiếc chuông lớn này đã lâu không được sử dụng, chỉ kéo một cái đã làm bụi phủ đầy người anh ta.

Anh ta rũ rũ bụi bặm trên người và trên đầu, nói với Tùy Sơ Lãng và La Tước bên ngoài:

"Tàu hỏa phải kéo ba tiếng mới chạy được. Hai tiếng còn lại ai làm đây a. Cái chuông này hơi bẩn, sẽ rớt bụi đấy, lát nữa hai người cẩn thận."

"Hay là, chúng ta đi mua thêm một tấm vé nữa, bàn bạc trước với nhau rồi vào sân ga xem thử?"

"Bây giờ mua một vé bắt đầu từ hai tiếng. Anh muốn gian lận lại phải có người mạo hiểm chịu trừ hai tiếng thay anh. Anh nghĩ ở đây còn ai bằng lòng giúp anh việc này không?"

Hạ Thiên Nhiên trêu đùa một câu. La Tước lập tức ngồi bệt xuống đất, lấy tay chống cằm, oán thán:

"Ây da, vậy tôi thấy Tiểu Đồng chắc chắn phần trăm sẽ không chọn tôi rồi. Chuyến này tôi chơi công cốc rồi."

"Bảng tên của chúng ta chẳng phải có thể đổi sao?"

"Vậy tôi cũng không nghĩ là cô giáo Bái và cô giáo Ôn, trong hai người họ sẽ có ai chọn tôi a~"

Mọi người nghe xong đều thấy buồn cười. Vừa nãy trước khi Hạ Thiên Nhiên kéo chuông, đạo diễn hình ảnh đã phổ biến luật chơi liên quan cho họ rồi. Cho nên chuyện đổi bảng tên, không chỉ những người ở sân ga có thể làm, mà những người ở tháp chuông cũng có thể.

"Vậy anh nghĩ, họ sẽ chọn ai?" Tùy Sơ Lãng hỏi.

"Tôi nghĩ..." La Tước quan sát Tùy Sơ Lãng và Hạ Thiên Nhiên trước mặt, quả thực đã phân tích suy luận rất rành mạch: "Tôi nghĩ Tô Tiểu Đồng và cô giáo Ôn sẽ chọn anh Lãng. Tô Tiểu Đồng là fan cuồng của anh. Lựa chọn kiểu này cô ấy chắc chắn sẽ chọn anh. Còn Ôn Lương và anh vừa mới chiếu xong Tâm Trung Dã mà. Thế nào hai người chẳng phải tạo chút hiệu ứng chứ?"

Anh thợ quay phim bên cạnh nghe mà buồn cười muốn chết. Tô Tiểu Đồng thì anh ta không dám nói. Nhưng với cái đoạn mùi mẫn kích thích trong Dinh thự vừa rồi, Ôn Lương và Hạ Thiên Nhiên cho dù không phải là chọn nhau, nhưng chắc chắn là có một người đã chọn đối phương.

"Anh trai của tôi ơi, lời này anh đừng có nói lung tung."

Tùy Sơ Lãng vội vàng ngăn lại. Không phải là trách anh ta đã nói toạc ra cái bản chất thường xuyên hợp thể tuyên truyền xào couple của giới thần tượng. Chủ yếu là vì dạo gần đây trên mạng đang cãi nhau nảy lửa vụ Cố Kiều Man bị đoàn phim ác ý chèn ép, công ty sản xuất cố tình nâng vị thế cho Ôn Lương.

Chuyện này mới được dập xuống gần đây. Xét đến những ảnh hưởng tiêu cực, trong giai đoạn sau khi phim lên sóng, Ôn Lương gần như không tham gia các hoạt động tuyên truyền. Nhưng mặc cho fan trên mạng cãi nhau thế nào, Tâm Trung Dã vẫn là bộ phim bùng nổ nhất, đáng tự hào nhất của mấy diễn viên chính bọn họ trong mấy năm trở lại đây.

"Vậy còn Linh Da thì sao?"

Hạ Thiên Nhiên cũng tò mò. La Tước lườm anh ta một cái. "Cô ấy sẽ chọn cô giáo Ôn Lương a. Lúc hai người ở trong Dinh thự còn chưa đủ rõ ràng sao? Kích thích biết bao."

"Tôi lại thấy, cô giáo Linh Da chắc chắn sẽ chọn tôi. Bởi vì đây là điều cô ấy đã nói với tôi ngay từ đầu. Nếu không thì sau khi tách ra ở Dinh thự, hai chúng tôi cũng sẽ không luôn lén lút liên lạc với nhau."

Tùy Sơ Lãng thề thốt chắc nịch.

"Cho nên anh cũng chọn cô ấy?"

Hạ Thiên Nhiên tiếp lời. Đối phương gật đầu:

"Đương nhiên. Đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia chương trình của chúng ta mà. Tôi chắc chắn phải ủng hộ rồi."

"Vậy anh gõ chuông một cái chẳng phải sẽ biết ngay sao?"

"...Được!"

Một câu xúi giục, khiến Tùy Sơ Lãng do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu.

Thực ra xét về kỹ năng Ỷ lại của anh ta, anh ta phù hợp để vào sân ga, lên tàu hỏa trốn thoát hơn Bái Linh Da. Tuy nhiên con gái người ta ngay từ đầu đã nói chọn anh, tình nguyện làm bạn đồng hành cùng anh, trên đường đi còn bày mưu tính kế. Cho dù Tùy Sơ Lãng không bận tâm đến cái gọi là gánh nặng thần tượng. Thì trong tình huống này, xuất phát từ tinh thần trách nhiệm của một người đàn ông, cũng phải ưu tiên chiếu cố phái nữ trước chứ.

Huống hồ đây chỉ là quay chương trình thôi mà, có phải sống chết gì thật đâu.

"Boong ——"

Chiếc chuông quả lắc của nhà ga lại một lần nữa vang dội. Đợi đến khi Tùy Sơ Lãng mặt mũi lấm lem bụi đất bước ra. Ánh mắt sáng rực nhìn về phía đạo diễn hình ảnh. Đối phương mỉm cười lắc đầu. Ngôi sao nam đỉnh lưu này lập tức giống như quả bóng xì hơi, tiu nghỉu hẳn đi.

"Hahahaha, bị phụ nữ lừa rồi chứ gì. Anh Lãng. Cái dáng vẻ lúc nãy anh bước vào trong, thực sự rất ngầu rất tự tin a!"

"Haizz~ Anh Tước tôi tin anh mới là lạ, xác suất hai phần ba mà tôi cũng chẳng trúng!"

Tùy Sơ Lãng chán nản buông xuôi vẫn chưa đủ. Anh ta hùng hổ đi đến trước mặt người quay phim, hai tay giữ chặt hai bên máy quay, trút giận:

"Thưa quý vị khán giả. Mặc dù tôi đóng vai Tô Cảnh Triệt thần cơ diệu toán trong Tâm Trung Dã. Nhưng chỉ số thông minh của nhân vật xin đừng áp đặt lên diễn viên. Tôi và cậu ấy có một điểm chung giống nhau. Đó là trong phim cậu ấy không hiểu nổi phụ nữ. Còn ngoài đời tôi cũng không đối phó nổi a!"

...

...

Sân ga.

"Chỉ còn tiếng chuông cuối cùng thôi. Sự lựa chọn giữa chúng ta, đến giờ vẫn chưa có ai trúng sao?"

Đứng bên mép đường ray, Ôn Lương thu ánh mắt từ phía tháp chuông về.

"Tôi chọn La Tước. Có ai muốn lấy không? Tôi đổi cho!"

Tô Tiểu Đồng vẻ mặt xấu hổ, tức giận giơ cao bảng tên của mình lên. Chuông đã gõ hai tiếng rồi, với cái tính cách gây cười của người đàn ông đó, cô nàng dám khẳng định đối phương tuyệt đối không có gan gõ tiếng chuông cuối cùng.

Thấy Ôn Lương và Bái Linh Da đều im lặng, mà lại ăn ý ném tới một ánh mắt trêu chọc, cô nàng hận không thể tìm cái lỗ nẻo để chui xuống.

"Chị đoán đạo diễn Hạ đã gõ chuông rồi. Em lại không chọn anh ấy sao?"

"Là anh ấy a. Nhưng thời gian của anh ấy không còn nhiều, chắc sẽ không gõ tiếng đầu tiên đâu. Em cá là anh ấy sẽ gõ tiếng thứ ba. Trái lại là học tỷ chị. Thầy Tùy từ đầu đến cuối luôn ở bên cạnh không rời bỏ chị. Hóa ra lúc đầu chị không chọn anh ấy a."

"Haizz... Lúc phỏng vấn đầu chương trình đâu có biết trước được a. Tôi cũng viết đạo diễn Hạ."

Cùng với việc mặt trời dần ngả về Tây, bóng dáng Bái Linh Da đã hoàn toàn chìm vào trong bóng tối. Còn Ôn Lương đứng bên đường ray quay đầu lại. Ánh tà dương men theo đường nét trên khuôn mặt cô, phác họa nên một đường viền màu vàng mờ ảo.

"Học tỷ. Nếu hai chúng ta đều chọn cùng một người. Hay là chúng ta đổi cho nhau đi."

"...Đều biết là viết cùng một người rồi, còn cần thiết phải đổi không?"

"Có cần thiết a..."

Ôn Lương bước về phía cô ta. Lấy ra tấm bảng tên đã viết sẵn từ đầu. Vì đã bị gấp lại nhiều lần, cũng không nhìn ra tên được viết bên trong. Cô cứ thế dùng tư thế kẻ trên cao nhìn xuống đưa nó ra trước mặt Bái Linh Da, tiếp tục nói:

"Kẻ nói dối sợ nhất là đụng phải người chân thành. Đến lúc này rồi. Học tỷ chị sẽ không lừa tôi chứ?"

"..."

"..."

Hai hoa đán của công ty cứ thế duy trì tư thế này giằng co vài giây. Ngay cả một người vốn vô tâm vô phế như Tô Tiểu Đồng cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí. Cô nàng không nhịn được nuốt nước bọt, cố gắng khuyên can:

"Có một khả năng nào... Hai tiếng chuông vừa rồi đều là do anh Tước gõ không? Chỉ là anh ấy không chọn tôi. Các chị cũng không chọn anh ấy? Pfft~"

Nói xong, tự Tô Tiểu Đồng cũng bật cười. Nhưng nghĩ lại, nếu sự thật đúng là như vậy, chắc cô nàng tức chết mất.

Hai người phụ nữ đang đối đầu nhau làm như không nghe thấy. Lại qua vài giây nữa, thấy đối phương vẫn không có động tĩnh gì. Ôn Lương cười nói:

"Xem ra, học tỷ đã quyết tâm kiên trì đến cùng rồi."

Cô định rút tay về. Lại bất ngờ bị Bái Linh Da tóm chặt lấy.

"Tôi đổi với cô. Nhưng cuối cùng ai là kẻ nói dối, còn chưa biết được đâu."

Cô ta giật lấy bảng tên của Ôn Lương. Lại nhét bảng tên của mình vào tay đối phương.

"Boong —— Boong —— Boong ——"

Ngay khoảnh khắc hai người đổi xong bảng tên. Tiếng chuông trên cao liên tục vang lên. Tài xế chui vào trong đầu tàu cũng giống như hùa theo "Uuu —— Uuu ——" kéo hai hồi còi. Sau đó, chiếc loa phát thanh của nhà ga cả buổi chiều không hề có tiếng động, đầu tiên phát ra tiếng rè rè của dòng điện. Vài giây sau, trong chiếc loa ở sân ga cuối cùng cũng thông báo tên của tuyển thủ đầu tiên bị loại, và cũng có thể là cuối cùng trong lần ghi hình này:

"Hạ Thiên Nhiên, OUT ——!! Hạ Thiên Nhiên —— OUT!!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!