Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 18: Đầu Đuôi Câu Chuyện Vòng Bạn Bè

Chương 18: Đầu Đuôi Câu Chuyện Vòng Bạn Bè

Hóng dưa thì đừng xuống sân, xuống sân thì đừng hóng dưa.

Đạo lý này Hạ Thiên Nhiên đương nhiên hiểu. Chỉ là Tiết Dũng đã đẩy bầu không khí lên đến mức này rồi. Cậu vốn định làm màu chút thôi, sau này qua loa cho xong chuyện, nhưng giờ không thể không nghiêm túc được.

Câu hỏi: Tiết Dũng thích Ôn Lương, Ôn Lương thích Trương Chi Phàm, mà Trương Chi Phàm hình như cũng có hồi đáp. Bây giờ cộng thêm một công cụ người Hạ Thiên Nhiên thích Tào Ngải Thanh. Xin hỏi tuyến tình cảm này có mấy góc?

Hạ Thiên Nhiên nhai chiếc bánh bao dứa giòn rụm trong miệng. Với thiên phú toán học của cậu, vẫn chưa đủ để giải quyết vấn đề tình cảm phức tạp thế này. Còn Ôn Lương ngồi đối diện, quan sát biểu cảm của cậu, mở miệng hỏi:

“Không ngon à?”

“A, không, ngon lắm.”

Hạ Thiên Nhiên hoàn hồn, vội vàng uống một ngụm trà sữa trên bàn để che giấu.

Cô gái tóc ngắn vén lọn tóc mai lòa xòa, ăn từng miếng nhỏ thức ăn trên tay. Nuốt xong xuôi, cô mới dùng giọng điệu đầy oán trách nói:

“Vốn dĩ đang vui vẻ ra ngoài ăn đồ ngon, thấy cậu ăn chẳng ngon lành gì, làm tớ cũng thấy nhạt mồm nhạt miệng.”

“Xin lỗi!”

Hạ Thiên Nhiên xốc lại tinh thần hô một câu, rồi cắn một miếng hết nửa cái bánh bao dứa, nhai ngấu nghiến, miệng còn tranh thủ hô: “Ông chủ, cho thêm hai cái bánh bao dứa nữa, cháu còn ăn được!”

Có sao nói vậy, bánh bao dứa này ngon thật.

Thấy biểu hiện của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương cuối cùng cũng bật cười. Cô rút hai tờ khăn giấy đưa qua.

Hạ Thiên Nhiên lau miệng, trong lòng cân nhắc một chút rồi hỏi: “Vừa nãy thấy lúc cậu tan học, hình như không vui lắm...”

Ôn Lương hai tay chống cằm, ánh mắt trầm xuống, khí chất cả người thay đổi đột ngột, cứ như đang thẩm vấn phạm nhân. Hạ Thiên Nhiên lập tức cảm thấy một áp lực vô hình ập tới.

“Đúng vậy, bây giờ tớ rất không vui. Nhưng nể tình cậu mời tớ ăn cơm, tớ cho phép cậu nói với tớ ba câu. Cậu nói xong ba câu, nếu tớ vẫn không vui, tớ sẽ đi ngay lập tức.”

“...”

Đây chính là sự vô lý của con gái sao?

Hơn nữa tớ nói mời bữa này bao giờ?

Biết thế tớ đã chẳng gọi thêm hai cái bánh bao dứa nữa!

Thôi, đấy không phải trọng điểm...

Nếu là chơi game, lúc này chắc đến đoạn chọn Option rồi nhỉ? Lại còn là kiểu lựa chọn quyết định nhánh cốt truyện quan trọng nữa chứ...

Đầu Hạ Thiên Nhiên sắp bốc khói rồi. Cậu điên cuồng dùng ống hút hút trà sữa trong ly, khiến hai má hóp cả lại.

“... Cậu... nếu chưa no... thì có thể gọi thêm...”

Ôn Lương rút một tay ra, lạnh lùng giơ một ngón tay lên, biểu thị câu đầu tiên đã nói xong.

“... Thật ra trước đó Diệp Giai Kỳ bảo với tớ, sáng nay Trương Chi Phàm tỏ tình với ngài rồi, thật đáng mừng đáng chúc. Hai người đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Bạch nguyệt quang đang chiếu rọi, mới nhớ tới cái tốt của anh ta, chúc mừng ngài nha!”

“Hai!”

Lần này Ôn Lương không giơ ngón tay, mà nắm chặt thành nắm đấm. Cô cúi đầu, cơ thể khẽ run rẩy.

Xấu hổ à?

Không đúng, nhìn kiểu gì cũng là đang nín nhịn một cục tức, là điềm báo trước khi bùng nổ mà!

Rốt cuộc mình nói sai cái gì? Còn đặc biệt đổi “cậu” thành “ngài”, Respect đầy đủ rồi còn gì. Trong lời chúc mừng còn khéo léo chèn thêm hai câu hát, nói lý ra thì không nên thế chứ...

Chỉ còn một câu để xoay chuyển càn khôn thôi sao?

Nói đến xoay chuyển càn khôn, sang năm vừa khéo là năm con Trâu, hay là nói thử câu “Happy Ngưu Year” xem sao?

Chơi chữ đồng âm cộng với hai tầng nghĩa... chắc bị trừ gấp đôi lương quá...

Suy nghĩ hồi lâu, Hạ Thiên Nhiên quyết định hỏi một câu trực tiếp nhất, cậu chậm rãi nói:

“Cậu... thích Trương Chi Phàm đúng không?”

“Đây là câu hỏi cậu muốn hỏi tớ nhất sao?”

Cô gái ngẩng đầu lên, giọng điệu lạnh lùng.

Cô không bỏ đi, nhưng cũng chẳng thấy có tí gì gọi là vui vẻ.

Hạ Thiên Nhiên rất không giỏi xử lý kiểu câu hỏi ngược này, chỉ đành gật đầu.

“Là vì mấy tấm ảnh trong vòng bạn bè của tớ?”

Cô gái hỏi ngược lại lần nữa, một câu chọc thủng tâm tư nhỏ nhen của chàng trai.

Hạ Thiên Nhiên không dám nhìn biểu cảm của Ôn Lương, chỉ đành phát ra tiếng “Ừm” trong mũi.

“Cho nên tối hôm đó cậu bảo cậu phải đi ngủ, thực ra là lén xem vòng bạn bè của tớ, nên mới cố tình không thèm để ý đến tớ, đúng không!”

Oa~

Đây với Hạ Thiên Nhiên đúng là xử tử công khai. Cậu chịu sao nổi cái này, đang uống trà sữa cũng bị sặc, ho sù sụ hai tiếng, rồi vội vàng xua tay phủ nhận:

“Khụ khụ~ Không có không có không có, tớ buồn ngủ thật mà.”

Ôn Lương nheo mắt: “Cậu nói dối.”

“Thật ra... thật ra là tớ muốn chơi game, không muốn chat chít nữa thôi...”

Hạ Thiên Nhiên bịa ra một lời nói dối nghe có vẻ phù hợp với tính cách bản thân hơn.

Ôn Lương hai tay chống lên bàn, nửa thân trên từ từ nghiêng tới, trêu tức nói:

“Cậu biết không... nếu lúc này cậu nói thật, độ hảo cảm của tớ sẽ cộng mười điểm đấy!”

Là bẫy!

Là trò đùa bỡn thổ dân của kẻ trùng sinh!

Hạ Thiên Nhiên bất giác ngả người ra sau. Làm gì có cô gái nào chủ động báo đáp án cho mình chứ! Dù có thì độ hảo cảm chắc cũng Max một vạn điểm rồi (chứ 10 điểm bõ bèn gì)!

“Cậu... cậu bây giờ là vui hay là... không vui?”

Hạ Thiên Nhiên nuốt nước bọt, ấp úng hỏi.

Ôn Lương nghe xong ngẩn ra một chút, cuối cùng cười bất lực ngồi trở lại ghế.

“Miễn cưỡng tạm được đi. Biểu hiện của cậu đúng là... sai cường nhân ý!”

Ôn Lương hờ hững uống trà sữa, đưa ra lời bình cho màn đối đáp vừa rồi.

“Vậy... sau này tớ gặp tình huống này thì phải làm sao?”

Hạ Thiên Nhiên mượn nước đẩy thuyền, có lẽ cũng vì sự chỉ dạy trước đó của cô gái thực sự có hiệu quả, cậu tò mò hỏi.

“Cậu còn muốn gặp với ai nữa? Tào Ngải Thanh à?”

Ôn Lương lườm cậu một cái, mặt Hạ Thiên Nhiên đỏ lựng lên.

“Cậu dường như hiểu sai vấn đề rồi. Tớ cải tạo cậu, tiền đề không phải để cậu cưa đổ con gái. Tớ chỉ muốn cậu trở thành một người tốt hơn, tránh được bi kịch tương lai của cậu thôi.”

Hạ Thiên Nhiên ngẫm nghĩ. Ê, hình như đúng là thế thật.

Nhưng trở thành người tốt hơn với việc theo đuổi con gái cũng đâu có xung đột gì...

Đối diện với ánh mắt cầu đạo rực lửa của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương chịu thua thật rồi, cô nói:

“Nhớ kỹ, tình huống này chỉ có hai cách giải quyết. Một là cố gắng dùng câu hỏi để kết thúc, nhưng câu hỏi này phải khiến đối phương có ham muốn tìm hiểu sâu hơn; hai là...”

Hạ Thiên Nhiên bên này gõ phím điện thoại nhanh như bay, bên tai nghe cô gái nói:

“Nhìn tớ.”

“Ừm!”

“Đừng nói chuyện.”

“...”

“...”

“Cách hai đâu?”

“...”

Ôn Lương không nhịn nổi nữa, đẩy bàn một cái, ghế trượt ra sau mấy bước. Cô khoanh tay trước ngực, thở dài thườn thượt.

“Cái đó... nhìn người ta mà không nói gì, có phải hơi bất lịch sự không...?”

Hạ Thiên Nhiên giờ mới ngộ ra.

Ôn Lương không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, cô lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhẹ: “Có phải tất cả vấn đề hôm nay đều bắt nguồn từ vòng bạn bè của tớ không?”

“Ờm... phần lớn.”

“Tớ xóa hết rồi.”

Nói xong, cô xoay màn hình lại, Hạ Thiên Nhiên nhìn thấy quả nhiên đã xóa sạch.

Tuyệt tình thế sao?

Hạ Thiên Nhiên có chút bất an, rụt cổ hỏi: “Cậu thật sự không thích Trương Chi Phàm à?”

“Thích chứ.”

Ôn Lương đưa ra câu trả lời thẳng thắn, nhưng rồi lại bổ sung thêm một câu:

“Nhưng đó đã là chuyện của kiếp trước rồi.”

Người chơi New Game+ định chia bài lại từ đầu đây mà!

Hạ Thiên Nhiên não bổ ra một vở kịch lớn: Tình yêu học đường của đại minh tinh không tu thành chính quả, cuối cùng đường ai nấy đi với hoàng tử Piano, đánh ra một cái Bad End. Giờ Load lại game, tránh việc hai bên ở bên nhau sai thời điểm, chỉ lưu lại một phần tình cảm, đợi đến khi mỗi người làm vua một cõi, tự khắc sẽ gặp nhau trên đỉnh cao!

Có sách mách có chứng, hợp tình hợp lý!

Đây chính là thao tác của người chơi cao cấp sao? Được mở mang tầm mắt rồi.

“Cậu qua đây.”

“Làm gì?”

Hạ Thiên Nhiên đứng dậy đi đến bên cạnh Ôn Lương. Bỗng nhiên má cậu đau điếng, hóa ra là cô gái nhéo má cậu, rồi "Tách" một tiếng...

Trong bức ảnh, lưu lại biểu cảm nhe răng méo mó của chàng trai và nụ cười gian kế đã thực hiện được của cô gái.

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!