Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn thành) - Chương 16: Học Đi Đôi Với Hành

Chương 16: Học Đi Đôi Với Hành

Toang rồi...

Yabai na...

Nữ thần của mình thế mà lại chủ động chọc mình, rõ ràng là có chuyện muốn nói! Nhưng Hạ Thiên Nhiên hiện tại vẫn chưa được Ôn Lương "cải tạo" đến mức có thể tự nhiên đối đáp với Tào Ngải Thanh. Cậu chỉ đành gượng ép bản thân trấn tĩnh, sa sầm mặt xuống, không để cảm xúc hưng phấn lộ ra ngoài.

“Sao thế?”

Giọng cậu trầm thấp và đầy từ tính. Dù sao thì "giả ngầu" cũng là kỹ năng diễn xuất khắc sâu trong xương tủy của mỗi thằng con trai mới lớn.

“Bạn Hạ đúng là lạnh lùng thật đấy, cứ thế này thì so với bạn Trương sẽ thiệt thòi lớn mất...”

Tào Ngải Thanh nghĩ thầm, miệng khẽ nói: “Bạn Hạ, chẳng lẽ cậu không định hành động gì sao?”

Hạ Thiên Nhiên hơi nghiêng đầu: “Hành động? Ý gì?”

Giờ thì không chỉ chàng trai ngơ ngác, mà Tào Ngải Thanh cũng nghệch mặt ra. Cô ngẫm nghĩ rồi nói:

“Thì là chuyện giữa cậu và bạn Ôn ấy! Hai người chẳng phải đã ở bên nhau từ thứ Sáu tuần trước rồi sao?”

“...”

Xem ra tin hóng hớt của cô nương này hơi bị "lag" nha.

Hạ Thiên Nhiên dời sự chú ý trở lại sách giáo khoa, lật giở vài trang tùy ý. Đợi một lúc lâu, cậu vẫn không nói gì.

“Làm cậu ấy ghét rồi sao? Ây da da~ Tào Ngải Thanh, mày thật là!! Sao có thể nói thẳng mấy lời đó ra chứ! Mày còn cố tình chọc vào nỗi đau của người ta! Chẳng có tí giáo dục nào cả! Sự tò mò giết chết con mèo đấy! Học bài! Đúng! Học bài!”

Ngay lúc Tào Ngải Thanh đang tự kiểm điểm trong đầu, Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng mở miệng:

“Bạn Tào, bọn tớ không hề ở bên nhau, đó chỉ là tin đồn thôi.”

Một câu hoàn chỉnh!

Người bạn cùng bàn mới này cuối cùng cũng nói được một câu hoàn chỉnh!

Tào Ngải Thanh cảm thấy một tháng tới chắc có thể chung sống hòa bình với người bạn cùng bàn cô độc này, hơn nữa cậu ấy hình như cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

“Thế à... Nhưng vừa nãy tớ thấy bạn Ôn lúc đi xuống cứ nhìn cậu mãi, nên tưởng hai người là thật...”

Nghe xong câu này, Hạ Thiên Nhiên giờ không muốn chết nữa...

Cậu muốn khóc!!

Cậu muốn thuật lại cho Tào Ngải Thanh nghe câu nói của Diệp Giai Kỳ lúc nãy: Mù à?!

Cái cô Ôn Lương này nữa, muốn quan sát thì cứ lén lút mà quan sát, để người ta nhìn thấy thì còn ra thể thống gì. Không vì Hạ Thiên Nhiên cậu, thì ít nhất cũng phải nghĩ cho thanh danh của mình chứ...

“Tớ và cậu ấy chỉ là bạn bình thường, cuối tuần đến võ quán bố cậu ấy tập quyền anh thôi.”

Hạ Thiên Nhiên chỉ vào miếng băng cá nhân trên mặt mình, cố gắng dùng nó để chứng minh sự trong sạch.

Hành động này khiến Tào Ngải Thanh ngẩn ra một chút, sau đó lè lưỡi, vẻ mặt đầy hối lỗi:

“Ngại quá nha, là tớ hiểu lầm rồi.”

Biểu cảm xin lỗi nhỏ nhắn này, giống như một mũi tên hồng ngọc tẩm ma pháp lửa, vút một cái cắm phập vào hồng tâm của Hạ Thiên Nhiên!

Ngoan quá, đáng yêu quá, A Vỹ lại chết rồi...

Hạ Thiên Nhiên khó khăn vặn cổ về vị trí cũ, còn muốn một mình gặm nhấm lại biểu cảm trong khoảnh khắc vừa rồi, bên tai lại nghe Tào Ngải Thanh nói:

“Thật ra tớ thấy bạn Hạ với bạn Ôn cũng đẹp đôi lắm mà. Một người hoạt bát cởi mở, một người lý trí trầm ổn, hơn nữa bạn Ôn lại xinh đẹp như thế...”

“Nhàm chán!”

Hạ Thiên Nhiên không nhịn được nữa, có chút thẹn quá hóa giận quát khẽ một tiếng. Tào Ngải Thanh giật mình, im thin thít như ve sầu mùa đông.

Sự tức giận của cậu, một là vì người mình thích lại hiểu lầm mình; hai là đối với Ôn Lương, cậu không muốn vì nguyên nhân từ phía mình mà khiến bạn học trong lớp hiểu lầm cô ấy, đặc biệt là Tào Ngải Thanh.

Tớ thích cậu mà!

Không được "ship" cặp lung tung đâu đấy!

Nhưng hai chữ này vừa thốt ra, Hạ Thiên Nhiên đã hối hận. Thấy Tào Ngải Thanh cúi đầu không để ý đến mình nữa, khôi phục lại dáng vẻ đóa hoa trên núi cao thường ngày, trong đầu cậu bắt đầu điên cuồng tìm kiếm phương pháp bù đắp.

Cậu từ từ gấp sách lại, hít sâu vài lần.

“Bạn Tào.”

“Hả?”

Hạ Thiên Nhiên xoay người nhìn thẳng vào cô gái. Tào Ngải Thanh giả vờ ôn bài, không nhìn cậu.

“Thật ra cậu cũng rất xinh đẹp, trong lòng tớ không hề thua kém Ôn Lương đâu. Hôm nay cậu trò chuyện với tớ, khiến tớ có hiểu biết mới về cậu. Tớ là người đôi khi không biết cách ăn nói, nếu có mạo phạm, cậu đừng để trong lòng nhé. Hy vọng trong một tháng tới, chúng ta sẽ trở thành bạn bè.”

Tào Ngải Thanh nghe những lời chân thành của chàng trai, hơi nghiêng đầu, nhìn thấy một Hạ Thiên Nhiên trong mắt chỉ toàn sự chân thành, như bị điện giật lập tức quay đi.

“Ừm, được...”

Sau khi nhận được câu trả lời nhỏ như tiếng muỗi kêu của Tào Ngải Thanh, Hạ Thiên Nhiên cũng xoay người lại. Hai người cứ thế lặng lẽ cúi đầu ôn tập sách giáo khoa, chỉ có điều một người xem Tiếng Anh, một người xem Toán.

Một lát sau, mặt của cả hai người không hẹn mà cùng đỏ bừng lên.

Hai nữ sinh ngồi sau bọn họ nhìn đến ngây người. Thao tác vừa rồi của Hạ Thiên Nhiên, hai cô nàng thu hết vào đáy mắt...

Đây vẫn là trạch nam Hạ Thiên Nhiên trong ấn tượng của các cô sao?

Chẳng lẽ bị tên Hải vương nào nhập hồn rồi?

Thông thường, con trai sẽ cảm thấy nói ra những lời như vậy rất ngượng ngùng và mất mặt. Nhưng nếu chân thành nói ra, ngược lại sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề không cần thiết. Dù sao thì sự thẳng thắn, chân thành là phẩm chất không bao giờ khiến người ta ghét bỏ.

Nhưng Hạ Thiên Nhiên hiện tại, trong lòng đã niệm tên Ôn Lương mười tám lần rồi.

Bạn học cũ ơi, người trùng sinh ơi, đại minh tinh tương lai ơi, tớ đã làm theo cách cậu dạy rồi đấy, cậu tuyệt đối không được lừa tớ trong chuyện này đâu đấy nhé!

“Rầm!”

Lúc này, phía sau vang lên một tiếng động lớn. Thầy giáo dạy Văn đang giảng bài Cổ văn trên bục ngừng bặt, học sinh bên dưới đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Hóa ra là Tiết Dũng vừa đập bàn một cái. Chỉ thấy cậu ta giơ tay đứng dậy, giọng điệu "âm dương quái khí":

“Thưa thầy, em yêu cầu đổi chỗ. Trương Chi Phàm cao quá, chắn em nhìn bảng rồi.”

Được lắm, lại có dưa để ăn rồi.

Ý của Tuý Ông không phải ở rượu, cả lớp ai mà chẳng rõ mồn một.

Phải nói là Ôn Lương quả nhiên mang thể chất ngôi sao, đi đến đâu là có drama đến đấy.

Trần Mi đẩy gọng kính trên sống mũi.

“Trên bảng tôi có viết chữ nào không?”

“... Không, nhưng các môn khác...”

“Cậu có nhìn bao giờ à?”

“...”

“Người ta Trương Chi Phàm chính vì chiều cao, dù thi điểm cao cũng chủ động ngồi xuống hàng cuối. Còn cậu Tiết Dũng, cái chỗ đó cậu ngồi từ lớp 10 đến lớp 12, giờ cậu bảo người ta chắn cậu, cậu không biết ngượng à?”

Tiết Dũng tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nói: “Vậy giờ em muốn tích cực một chút, ngồi lên bàn đầu cũng không quá đáng chứ ạ.”

“Được, tốt thôi.”

Tiết Dũng nghe vậy mừng thầm, liền nghe Trần Mi nói tiếp: “Nào, bê bàn của cậu lên, kê ngay cạnh bàn giáo viên của tôi đây này.”

“...”

“Chuyển đi chứ!”

Tiết Dũng bị dọa run bắn. Phải nói rằng, giáo viên chủ nhiệm Trần Mi vẫn rất có uy.

Cứ thế, trong tiếng cười ầm ĩ của các bạn học, Tiết Dũng không tình nguyện bê bàn ghế lên, đổi sang vị trí “Vương toạ”.

Thực ra Hạ Thiên Nhiên khá khâm phục Tiết Dũng. Đây không phải hội chứng Stockholm sau khi bị bắt nạt đâu, chỉ đơn thuần cảm thấy cái tính cách dám làm dám chịu này là điểm mình còn thiếu sót.

Ôn Lương dường như bỏ ngoài tai những chuyện xảy ra sau lưng mình. Chỉ là khi thấy Hạ Thiên Nhiên cũng nhìn về phía mình, cô kéo mí mắt xuống, làm một cái mặt quỷ như đang dỗi hờn.

Hạ Thiên Nhiên làm động tác fighting, Ôn Lương ngơ ngác không hiểu gì.

Chẳng lẽ động tác của mình không đủ chuẩn?

Hầy, được ngồi cùng người mình thầm mến, chắc chắn là cảm thấy rất căng thẳng, tinh thần căng như dây đàn nên thi thoảng chậm tiêu cũng phải thôi. Tớ hiểu mà, đồng cảm sâu sắc luôn.

Hạ Thiên Nhiên nghĩ thế, bắt đầu tập trung nghe giảng.

“Zz zz~”

Điện thoại trong cặp bỗng rung hai cái. Cậu lấy ra xem, là tin nhắn Ôn Lương gửi đến.

「Cậu bị bệnh à?」

「Không, chỉ là tim đập nhanh quá...」

「Bệnh thật rồi à? Không phải cuối tuần tập quyền vận động quá sức đấy chứ?」

「Không phải, là vì Nữ Thần lại đang ở bên cạnh tớ!!!」

「...」

「Sư phụ, tớ đã vận dụng linh hoạt phương pháp cậu dạy rồi.」

「Phương pháp gì?」

「Thì cái cậu bảo muốn khen ngợi thì cứ khen ngợi đường đường chính chính ấy. Vừa nãy Tào Ngải Thanh còn đồng ý làm bạn với tớ rồi. Tiếp theo tớ phải làm gì?」

「...」

「Sư phụ, cậu sao thế? Chẳng lẽ thời điểm không đúng à? Sư phụ, cậu nói gì đi chứ!」

「Ai là sư phụ cậu!! Cút!」

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!