Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành) - Chương 388: Vĩ thanh: Bên ngoài đình Mẫu Đơn

Chương 388: Vĩ thanh: Bên ngoài đình Mẫu Đơn

Chúng ta chung quy sẽ bị những thứ không có được thời niên thiếu giam cầm cả đời, cảnh tượng thoáng qua lúc xế chiều trong nháy mắt đánh thức chúng ta, rồi cuối cùng lại bị vây hãm bởi một vật một việc mà giải được nỗi nghi hoặc cả đời.

Hạ Thiên Nhiên xuống núi rồi. Anh có thể quay đầu nhìn lại, nhưng anh không thể nào quay trở lại được nữa...

Bước ra khỏi luân hồi, không còn trò đùa dai, không còn sự cứu chuộc và nợ nần, ba người cũng không còn bất kỳ ký ức kiếp trước nào. Cuộc đời của họ, sẽ như thế nào đây?

Tháng Chín năm đó không còn là ngã rẽ vận mệnh của họ. Ôn Lương chưa từng trêu đùa Hạ Thiên Nhiên. Hạ Thiên Nhiên cũng sẽ đứng ra khi Tào Ngải Thanh bị bắt nạt. Anh dần dần không còn tự ti nữa, chỉ là anh vẫn chưa biết ước mơ là gì.

Về mặt tình cảm, hai đóa hoa khôi thời cấp ba là Ôn Lương và Tào Ngải Thanh, anh đương nhiên thiên về người sau hơn. Vì một lần dũng cảm, khoảng cách hai người được kéo gần lại rất nhiều, cùng nhau học tập, cùng nhau trưởng thành, cũng cùng nhau bước vào thế giới của nhau. Còn Ôn Lương, trong ấn tượng của anh là một bạn học minh tinh rất ít khi đến trường, luôn ở bên ngoài tham gia các lớp đào tạo nghệ thuật. Nếu nói ấn tượng sâu sắc nhất một lần, có lẽ là buổi dạ hội chào tân sinh viên năm lớp 12, cô đứng trên sân khấu hát một bài, anh ngồi dưới khán đài lẳng lặng lắng nghe.

Cô hát bài gì, Hạ Thiên Nhiên không nhớ nữa. Anh chỉ nhớ hôm đó Ôn Lương đứng trên sân khấu lấp lánh tỏa sáng. Đó là một cô gái rất xinh đẹp rất xinh đẹp, thảo nào có nhiều người thích cô ấy đến thế. Tuy nhiên suốt thời cấp ba, cô và anh, không có quá nhiều giao điểm.

Cuối cùng, Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh thi đỗ Đại học Cảng Thành, một người học Tài chính, một người học Kiến trúc. Ôn Lương thi đỗ khoa Diễn xuất Học viện Điện ảnh. Năm đó ảnh của họ được dán song song trên tường danh dự của trường, đó là lần ba người họ ở gần nhau nhất.

Kỳ nghỉ hè năm đó, Hạ Thiên Nhiên ở một cửa hàng nhạc cụ thường lui tới, gặp được một cô bé khóa dưới đáng yêu tên là Khương Tích Hề. Không ngờ đối phương lại là fan hâm mộ tài khoản fingerstyle trên Bilibili của anh. Hai người cùng là người yêu thích văn hóa ACG, sở thích giống nhau, rất nhanh đã trở thành bạn tốt.

Cô bé khóa dưới nhìn anh qua kính lọc thần tượng, điều này khiến Hạ Thiên Nhiên bình thường nói chuyện trước mặt Tào Ngải Thanh đều phải cân nhắc từng câu từng chữ, cố gắng giữ gìn hình tượng lập tức có chút lâng lâng. Cho nên sau khi anh tốt nghiệp cấp ba, hai người vẫn giữ liên lạc mật thiết.

Thời gian đến thời đại học, Hạ Thiên Nhiên ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp xếp của gia đình, theo học ngành Tài chính, chuẩn bị tương lai tiếp quản công việc của bố. Anh đối với chuyên ngành này không nói là ghét, cũng không nói là thích. Anh đôi khi rất ngưỡng mộ Tào Ngải Thanh, bởi vì cô gái này biết mình muốn gì từ rất sớm, và luôn phấn đấu vì nó.

Đôi khi, anh sẽ mở lòng nói chuyện với Tào Ngải Thanh về rất nhiều suy nghĩ. Tam quan của hai người, cách hiểu về cùng một sự vật, cách giải đọc cùng một loại tình cảm đều vô cùng giống nhau. Lâu dần, giữa họ nảy sinh một sự ăn ý đến từ sâu thẳm linh hồn.

Sự dịu dàng và bao dung của Tào Ngải Thanh khiến Hạ Thiên Nhiên từ nhỏ thiếu thốn tình cảm gia đình cảm thấy vô cùng ấm áp. Mối quan hệ của hai người cũng trong sự giao lưu và chung sống như vậy ngày càng gần gũi hơn. Thậm chí sự ăn ý này khiến họ đều nhận định đối phương chính là người bạn đời duy nhất sẽ cùng mình đi qua quãng đời còn lại đằng đẵng.

Nhưng mà, họ đều còn rất trẻ.

Năm thứ ba đại học, ngay khi hai người sắp chọc thủng lớp giấy cửa sổ quyết định quan hệ, Hạ Thiên Nhiên phạm phải một sai lầm rất nghiêm trọng. Anh chưa từng trải qua nỗi khổ luân hồi, bắt đầu dao động giữa sự sùng bái theo đuổi của Khương Tích Hề và sự dịu dàng như nước của Tào Ngải Thanh.

Thực ra đây cũng chẳng phải chuyện khó quyết định gì. Nếu phải chọn một trong hai, anh chắc chắn sẽ chọn Tào Ngải Thanh. Chỉ là trước đó, anh và Tào Ngải Thanh trong chuyện tình cảm đều thuộc kiểu bị động. Huống hồ hai người còn có một người bạn chung là Quách Hoài, đối phương cũng một lòng một dạ với Ngải Thanh.

Mặc dù Hạ Thiên Nhiên và Quách Hoài đã nói rõ, theo đuổi con gái người ta thì mỗi người dựa vào bản lĩnh, nhưng để không làm tổn thương tình bạn này, nên chuyện tình cảm giữa anh và Ngải Thanh có vẻ cần phải để ý đến cảm nhận của người bạn tốt này.

Tất nhiên, Quách Hoài chỉ là yếu tố khách quan, không phải nguyên nhân chính. Hạ Thiên Nhiên là một người đàn ông tốt, nhưng hiện tại, anh vẫn là một sinh viên đại học hoàn toàn chưa có kinh nghiệm yêu đương.

Đối mặt với sự tấn công cuồng nhiệt của cô bé khóa dưới, Hạ Thiên Nhiên có chút luyến tiếc cảm giác thỏa mãn chưa từng có của chủ nghĩa đại nam nhân này. Đây là cảm giác mà anh hướng nội trước kia chưa từng trải nghiệm, có chút chìm đắm trong cảm giác này cũng là lẽ thường tình.

Nhưng cuối cùng, giấy không gói được lửa. Khi Tào Ngải Thanh bắt gặp hành vi mập mờ lén lút của Hạ Thiên Nhiên với cô bé khóa dưới kia, mọi chuyện trực tiếp nổ tung, quan hệ hai người tụt xuống điểm đóng băng.

Hạ Thiên Nhiên thực sự hối hận không kịp. Mặc dù anh dốc sức cứu vãn quan hệ với Tào Ngải Thanh, cũng đã nói rõ ràng với cô bé khóa dưới, nhưng chung quy vẫn là một bước sai lầm, phải làm lại từ đầu.

Sau chuyện này, Hạ Thiên Nhiên dần dần ngộ ra một số chân lý của tình cảm. Anh học cách tĩnh tâm lại, nhân dịp kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 1/10 một mình đi Vân Nam du lịch bụi, nhìn ngắm núi tuyết Meili xinh đẹp. Sau khi giải tỏa tâm trạng trở về, anh ứng tuyển làm quản lý thư viện, rảnh rỗi thì đọc sách, thả lỏng đầu óc.

Sinh viên quản lý thư viện đôi khi cần kiêm chức chiếu phim cho rạp chiếu phim thư viện. Phim có cũ, có mới, có kinh điển, cũng có dở tệ. Nhưng bất kể thế nào, mỗi khi anh ngồi trong phòng chiếu, luồng sáng máy chiếu từ trên đầu anh chiếu lên màn hình, chiếu lên từng câu chuyện ánh sáng mộng ảo, anh luôn có thể cảm nhận được một sự bình ổn an ninh trong nội tâm...

Rất kỳ diệu phải không? Cảm giác sau khi cùng nhân vật chính trải nghiệm cuộc đời của họ, miễn cưỡng không còn cô đơn như vậy nữa.

Hơn nữa khi đạo diễn tìm ra những mảnh vỡ trong nội tâm mình, ghép lại thành một câu chuyện, sau đó thông qua phương tiện ánh sáng truyền bá ra ngoài, điều này giống như đang đối thoại với người đời vậy. Điều này hình tượng hơn sách vở, thú vị hơn nằm mơ.

Phương thức đối thoại và giãi bày này, đối với Hạ Thiên Nhiên từ nhỏ đã luôn ở trong trạng thái “mất ngôn ngữ” trong môi trường gia đình, có sức hấp dẫn chí mạng. Anh dường như, đã tìm thấy thứ giống như Tào Ngải Thanh, có thể khiến mình phấn đấu vì nó, dành cả năm tháng cho nó.

Bắt đầu từ khoảng thời gian này, anh bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với những người và sách vở liên quan đến điện ảnh. Anh quen biết một cậu đàn em khóa dưới tên là Dư Huy, là thành viên Hội điện ảnh sinh viên Cảng Đại, đồng thời cũng đến ứng tuyển vị trí quản lý thư viện.

Hai người rất nhanh đã thân thiết với nhau. Hạ Thiên Nhiên biết được từ miệng cậu ta rằng, cậu ta muốn thi cao học khoa Đạo diễn Học viện Điện ảnh bên cạnh, cũng biết được rất nhiều kỹ năng điều kiện mà người bình thường muốn bước vào ngành điện ảnh cần phải có.

Nhưng Hạ Thiên Nhiên anh... không phải người bình thường.

Trước khi tốt nghiệp năm tư đại học, Dư Huy xúi giục Hạ Thiên Nhiên tham gia Liên hoan phim sinh viên Cảng Thành đang thu thập tác phẩm, muốn anh cùng Hội điện ảnh sinh viên Cảng Đại hợp sức, hoàn thành một bộ phim ngắn.

Lúc đó Hạ Thiên Nhiên đang đối mặt với công việc thực tập do bố sắp xếp, lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Điều này khiến anh nhớ lại lần do dự giữa Tào Ngải Thanh và Khương Tích Hề. Anh đã không muốn phạm phải sai lầm hối hận không kịp trên cùng một vấn đề nữa, cho nên lần đầu tiên trong đời anh từ chối ý tốt của bố, lựa chọn thứ mình thích hơn.

Liên hoan phim sinh viên năm đó, bộ phim do Hội điện ảnh sinh viên Cảng Đại cung cấp, đã giành giải Phim hay nhất. Trên danh sách nhân viên diễn xuất cuối cùng, cái tên Hạ Thiên Nhiên, treo cao ở cột Đạo diễn.

Tuy nhiên đáng tiếc, Đạo diễn xuất sắc nhất không phải là anh, mà trao cho một gã tên là Lê Vọng khoa Đạo diễn Học viện Điện ảnh. Trước đó Hạ Thiên Nhiên và Dư Huy còn đến Học viện Điện ảnh thám thính hư thực của kẻ địch, trong đó còn xảy ra một câu chuyện nhỏ thú vị. Tất nhiên, chuyện này tạm thời không nhắc đến.

Lần đoạt giải này, đã mang lại cho Hạ Thiên Nhiên sự tự tin cực lớn, cũng cho anh quyết tâm đối đầu với bố mình. Tương lai anh muốn học điện ảnh.

Khi Hạ Thiên Nhiên đặt chuyện này lên bàn cân, tự nhiên dẫn đến sự phản đối kịch liệt của Hạ Phán Sơn. Nhưng khi Hạ Thiên Nhiên nói ra mình còn một nguyện vọng Hạ Phán Sơn từng hứa chưa thực hiện, người cha già này lại im lặng.

Đó là một quả trứng phục sinh Hạ Phán Sơn chôn giấu trong cuộc sống của mình, đó là tên một chiếc thuyền buồm, trong đó chôn cất ước mơ đi thuyền vòng quanh thế giới thời trẻ của ông. Ông từng nói, nếu có ai đoán ra được, sẽ đồng ý với người đó một yêu cầu. Và thật trùng hợp, trong một lần đi câu cá biển, quả trứng phục sinh này bị Hạ Thiên Nhiên phát hiện ra.

Thương nhân tinh ranh sẽ không phủ nhận lời mình từng nói, huống hồ đây còn là lời hứa của một người cha với con trai. Cho nên, một tuần sau khi Hạ Thiên Nhiên đưa ra yêu cầu, anh nhận được câu trả lời của bố —— Được, nhưng có điều kiện.

Khoan hãy nói điều kiện thế nào, ít nhất kết cục là tốt đẹp. Hạ Thiên Nhiên được như nguyện giành được mấy năm thời gian tự do. Sau khi tốt nghiệp Cảng Đại, anh đến Học viện Điện ảnh học một lớp bồi dưỡng nâng cao trước. Nhưng không phải chuyên ngành Đạo diễn, mà là lớp bồi dưỡng Quản lý sản xuất phim. Thời gian học là một năm, toàn thời gian, chỉ có chứng chỉ kết thúc khóa học, không có bằng cấp. Ngoài ra thì không khác gì đi học đại học bình thường, giảng dạy đa phần là kiến thức về sản xuất phim, đầu tư và quản lý.

Vào lớp này, là sự sắp xếp của Hạ Phán Sơn. Và những khóa học này, đối với Hạ Thiên Nhiên vốn học Tài chính mà nói chẳng qua là vấn đề phân chia lĩnh vực nhỏ hơn. Bạn học trong lớp này, cũng đa phần là một số ông chủ doanh nghiệp hoặc nhân sĩ tinh anh cấp trung cao, người ba bốn mươi tuổi đếm không xuể. Anh ngược lại trở thành người nhỏ tuổi nhất lớp, cũng là người được chú ý nhất.

Dù sao Thái tử gia Tập đoàn Sơn Hải đến học lớp này, rất khó không khiến những nhân sĩ có khứu giác nhạy bén nhận ra Tập đoàn Sơn Hải tương lai sẽ lấn sân sang ngành điện ảnh truyền hình bố cục trước. Hơn nữa ngành IT bây giờ chen chân vào giới điện ảnh là chuyện rất bình thường, người ta bây giờ là kim chủ đầu tư lớn nhất mà.

Trong thời gian một năm học tập này, Hạ Thiên Nhiên kết giao được rất nhiều mối quan hệ đầu tư điện ảnh truyền hình. Có dùng được hay không thì chưa biết, ít nhất sau này về phương diện kéo đầu tư, ngoài ông bố già của anh ra, anh cũng biết có thể tìm ai thử vận may rồi.

Chuyện học tập để sang một bên, nói lại chuyện tình cảm.

Bước ngoặt tình cảm của Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh, xuất hiện trong một lần hẹn nhau quay lại trường cũ Cảng Trung tham gia hội thao. Đó đã là đêm trước khi Tào Ngải Thanh chuẩn bị ra nước ngoài du học. Hai năm nay, thái độ của cô gái đã dịu đi đôi chút. Bình thường qua lại với Hạ Thiên Nhiên, cũng ở trạng thái trên tình bạn, dưới tình yêu. Nhưng hai người khi bàn đến chuyện tình yêu, dù là thích nhau, nhưng ít nhiều đều có một rào cản.

Ngày hôm đó xảy ra chuyện gì, chắc hẳn các vị quan khách trong lòng đều rõ. Hạ Thiên Nhiên cuối cùng cũng bước ra bước đó. Chỉ có điều không còn là một màn cầu hôn muốn dệt hoa trên gấm, tái hiện thanh xuân sau khi đã xác định quan hệ nữa, mà là một màn tỏ tình hoành tráng đối mặt với việc sắp chia ly mỗi người một ngả, không muốn phải hối hận không kịp.

Hôm đó họ ôm nhau. Tào Ngải Thanh trả lời rằng, em cũng luôn thích anh, nhưng em không chắc anh có thể đợi được em quay về hay không, em nơm nớp lo sợ về điều này. Hạ Thiên Nhiên nói không sợ, có thể để thời gian chứng minh tất cả.

Và thời gian, thực sự có thể chứng minh tất cả lần nữa sao?

...

...

Vì cứu Lý lang rời gia viên, ai ngờ bảng vàng trúng Trạng nguyên Trúng Trạng nguyên mặc áo bào đỏ, mũ cài cung hoa a đẹp biết bao (Lời bài hát trong vở kịch Hoàng Mai "Nữ Phò Mã")

Thời gian trôi nhanh, ngày 1 tháng 9 năm 2028, tám giờ rưỡi sáng.

“Đạo diễn Hạ ~ Đạo diễn Hạ ~ Anh Thiên Nhiên, anh! Dậy đi này! Chúng ta sắp đến phim trường rồi.”

Hạ Thiên Nhiên hai mươi lăm tuổi trong giấc ngủ mơ màng nghe thấy một tràng tiếng hát, sau đó là tiếng thúc giục của một người. Anh lơ mơ mở mắt ra, trước mắt là dòng xe cộ đông đúc đến mức đình trệ trong giờ cao điểm buổi sáng. Đèn giao thông cách đó không xa vừa khéo nhảy sang màu đỏ, sau đó như đùa giỡn bắt đầu đếm ngược dài đằng đẵng chín mươi giây.

Ngồi ở ghế phụ, anh dụi mắt, xoay cái cổ cứng đờ, vừa ngáp ngủ vừa hỏi Dư Huy đang ngồi ghế lái: “Cảm giác anh ngủ lâu lắm rồi... Chúng ta đến đâu rồi?”

“Chưa bao lâu đâu, anh lên xe là ngủ luôn, chắc khoảng bốn mươi phút thôi. Chúng ta đến Công viên Nhân dân rồi.”

“Thế không vội, ít nhất còn nửa tiếng nữa.”

“Chuẩn thế cơ à?”

Hạ Thiên Nhiên thoải mái vươn vai một cái, thề thốt trả lời: “Cược một cốc Americano đá, được chưa.”

“Coi thường kỹ thuật lái xe của em à? Được, chơi luôn ~”

Dư Huy sảng khoái đồng ý một câu, vặn to âm lượng bài hát một chút. Chỉ nghe giọng hát tang thương đến chết người của Trần Thăng từ loa Harman Kardon trong trẻo rõ ràng bay vào tai hai người đàn ông.

Lý lang một giấc mộng đã qua, phong lưu nhân vật ngày nay ở phương nào? Từ xưa đến nay nói ra thật hoảng, chẳng qua là tình mà thôi... (Lời bài hát: One Night in Beijing - Trần Thăng)

“Anh, anh là thế hệ 10x thật đấy à? Không phải em nói đâu, list nhạc trong xe anh phải đổi đi thôi, hèn gì anh lên xe là ngủ, em nghe cũng buồn ngủ luôn.” Dư Huy nhân cơ hội chê bai một câu, nhưng không dám chuyển bài.

“Chú mày thì hiểu cái rắm, biết thế nào là kinh điển không? Hơn nữa bây giờ lứa 10x lớn nhất cũng đã 28 tuổi mụ, 29 tuổi ta, nhoáng cái là 30 tuổi đầu rồi. Chú bảo phải nghe cái gì? Nghe Cô Dũng Giả à? Đó là bài hát hoài niệm của bọn 2k10, được chưa.”

Hạ Thiên Nhiên vừa buộc mái tóc dài của mình, vừa mắng cho một trận, Dư Huy nhịn cười.

“Vù ~ Vù vù ~! Cạch cạch cạch cạch cạch ~”

Bên tai, vang lên tiếng gầm rú của động cơ sau đó là tiếng móng ngựa từ xa đến gần. Cho dù cách cửa sổ xe, hai người trong xe cũng có thể nghe rõ mồn một.

Hạ Thiên Nhiên nhìn về phía phát ra tiếng động. Chỉ thấy ngoài cửa sổ ghế phụ, một chiếc mô tô Kawasaki phối màu đen xanh lục xuất hiện trong tầm mắt, từ từ dừng lại.

Chủ nhân của nó là một cô gái. Đội mũ bảo hiểm màu đen không nhìn rõ mặt, trên người khoác một chiếc áo bóng chày in hoa văn phối màu đen trắng. Chiếc túi thể thao đeo chéo nối từ vai phải xuống dưới nách trái trước ngực. Dưới lớp áo ba lỗ trắng tinh bên trong phác họa rõ nét hai tòa núi đôi. Đợi đến khi xe máy dừng hẳn, hai đôi chân dài miên man như ngọc tạc dưới chiếc quần short jean thuận thế chống xuống đất đỡ xe. Cô từ từ hạ thấp tư thế, thu hai tay lại, nửa thân trên cứ thế nằm bò lên phần trước xe máy.

Tuy không nhìn thấy dung nhan thật sự, nhưng chỉ riêng những đường cong linh lung và tỷ lệ hoàn hảo bị che giấu mờ ảo này, cũng đủ khiến người ta không rời mắt được, miệng đắng lưỡi khô.

Nhưng tôi yêu nhất là thiên nhiên, người phong lưu hỡi giờ ở phương nào? Bất kể là ai a trốn không thoát, vẫn là tình mà thôi ...

Có lẽ nghe thấy tiếng hát truyền ra từ chiếc BMW bên cạnh, nữ chủ nhân chiếc xe này hơi quay đầu nhìn về phía cửa sổ xe gần trong gang tấc, vừa khéo chạm mắt với Hạ Thiên Nhiên ở ghế phụ. Chỉ là, cửa sổ xe dán phim cách nhiệt, cô gái đội mũ bảo hiểm, họ đều không nhìn thấy mặt đối phương.

“Vãi chưởng, anh, anh nhìn tỷ lệ eo hông kìa, đôi chân dài này, cái mông cong này, hít Mẹ ơi Cô em này chiều cao chắc phải mét bảy ấy nhỉ? Anh? Anh, anh có nghe em nói không?”

“...”

Không biết tại sao, chín mươi giây đèn đỏ lần đầu tiên khiến Hạ Thiên Nhiên cảm thấy trôi qua nhanh như vậy.

Đèn xanh bật sáng, tiếng còi xe phía sau vang lên hai tiếng. Cô gái quay đầu lại, tay phải vặn ga, động cơ lại gầm rú. Giống như khiêu khích, tay trái cũng không cầm tay lái, mà giơ lên, làm một ngón tay giữa khinh bỉ với người trong cửa sổ xe, sau đó như một cơn gió để lại một bóng lưng tuyệt đẹp...

Hai người trong xe trợn mắt há hốc mồm...

Giây tiếp theo, Hạ Thiên Nhiên bực bội quay đầu lại, thẹn quá hóa giận nói với Dư Huy: “Gần thế người ta nghe thấy chúng ta nói chuyện đấy, thằng nhóc cậu đừng có hạ lưu thế được không? Lái xe lái xe lái xe...”

“Hả? Ồ ồ ồ, được được được, lỗi của em lỗi của em...”

Dư Huy vội vàng nhận sai, xe lại lăn bánh. Bài hát của Trần Thăng sắp kết thúc, trong xe chỉ còn tiếng hát vang vọng. Hạ Thiên Nhiên nhìn phong cảnh vùn vụt lùi lại ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ xuất thần, không biết đang nghĩ gì.

“Anh Thiên Nhiên à... vừa nãy ngại qu...”

“Ngực cũng không tệ.”

“...Hả?”

Dư Huy tưởng mình nghe nhầm. Ai ngờ Hạ Thiên Nhiên quay đầu lại, ánh mắt đặc biệt nghiêm túc, vẻ mặt cũng đặc biệt đứng đắn lặp lại một lần: “Ngực cũng không tệ, chú tin anh đi.”

“...Ha ha ha ha ha ha ha ~”

“Hê ~”

Giấc mộng hoàng lương hai mươi năm, vẫn là không hiểu yêu cũng chẳng hiểu tình Người viết nhạc giả vờ đứng đắn, người nghe nhạc vô tình nhất ...

...

(Vốn dĩ chương này định đặt ở chương đầu tiên của phần Xã hội, nhưng nghĩ lại, vẫn nên đặt ở quyển này, coi như vĩ thanh. Nếu không có phần Xã hội, chương này chính là kết thúc của cuốn sách. PS: Cảm ơn Trung Liệt Công (Tiến sĩ ca) lại lên Minh chủ, cảm ơn Tùy Duyên Loạn Thiết lên Minh chủ, vô cùng biết ơn, cảm ơn sự đồng hành của các vị!)

P/s: Êiii dà… đọc tới đây rồi mà không cho cái review, đánh giá 5 sao cho truyện thì cũng… hơi buồn á (¬‿¬). Ko có sao soi đường thì động lực đâu ra để đi tiếp tập 7 đây hẹ hẹ hẹ~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!