Chương 324: Học Viện Victory Phiên Bản Đời Thường Và Sứ Mệnh Bảo Vệ Trinh Tiết
Thằng đàn em bỗng thấy ông anh tiền bối, người mới vài ngày trước còn nói chuyện tào lao, giờ trông khác hẳn.
Hình ảnh của một kẻ đứng mút kem tươi trên đường phố vào ngày Giáng sinh đã thay đổi chóng mặt.
"Tiền bối, vậy anh thấy cái này thế nào?"
"Hửm?"
"Thì cái kiểu như, thấy bao nhiêu người khoác tay nhau đi ngoài kia, xong nghĩ: 'À, mình ngon hơn thằng kia mà? Chắc cướp được con nhỏ đó nhỉ?', kiểu vậy ấy."
"Ờ ờ, ừ."
Thằng đàn em muốn xin lời khuyên cuộc sống từ ông anh đã "lên đời" nên tiếp tục câu chuyện.
Giáng sinh mà, sườn cũng lạnh, nên nó định kiếm chút tự tin về chuyện yêu đương.
"Thế thì người ta đương nhiên phải rèn luyện bản thân, để trở thành người đàn ông tốt hơn..."
"Không phải, không phải, sai rồi."
Ông anh tóc trắng da nâu ngắt lời thằng đàn em giữa chừng.
Với ánh mắt như muốn nói rằng tiếp cận kiểu đó thì muôn đời không có người yêu.
"Phải cướp chứ."
"Dạ?"
"Tại sao bánh của người khác trông lại to hơn? Vì vốn dĩ nó to và ngon thật nên mới thế chứ sao."
Tiền bối nói xong câu đó liền đứng dậy.
Bộp bộp, phủi tuyết và nước dính trên mông, lão nhìn quanh một lượt.
"Không cần phải trở thành người đàn ông tốt hơn đâu, cứ cướp lấy rồi nói một câu là được."
Bạn gái mày ngon thật đấy, dễ mà?
Tiền bối để lại câu nói đó cùng lời hứa sẽ liên lạc sau khi chuyển trường rồi biến mất.
Đúng là một thằng rác rưởi đáng kính trọng.
Trần nhà quen thuộc.
Tao lẩm bẩm câu thoại mở đầu kinh điển của Light Novel rồi ngồi dậy khỏi giường.
'Cái quái gì thế này.'
Rõ ràng là ăn cơm xong cùng mọi người rồi nằm ngủ trưa, ký ức đến đó là hết.
Tỉnh dậy thì thấy mình đang ở trong căn nhà cũ, nơi tao sống trước khi trở thành "Baek Tae-yang".
Tức là cuộc sống trước khi xuyên không?
Nhưng kỳ lạ là nhìn vào chứng minh thư thì tên vẫn là Baek Tae-yang.
'Chẳng lẽ chơi trò "Nếu như" nên cốt truyện nó lái sang hướng này à?'
Chẳng hiểu mô tê gì nhưng chắc chắn đây không phải thực tế, trông giống như một giấc mơ tỉnh (lucid dream) hơn.
Bởi vì kết quả của việc đi lang thang đêm qua là tao đã gặp và nói chuyện với thằng đàn em ở Trái Đất, qua đó biết được khá nhiều thông tin.
Nơi này là thế giới không có Người thức tỉnh, nhưng lại có thứ gì đó giống như Học viện.
Và theo thiết lập thì tao có vận mệnh phải chuyển đến cái Học viện đó.
Ngay hôm nay luôn.
Chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao nhưng trước mắt cứ theo lịch trình đã định.
Không có nhiệm vụ, cũng chẳng có bảng trạng thái, nhưng việc cần làm thì rõ ràng.
'Ở đây thì cứ làm y hệt như cũ là được chứ gì.'
Nếu là giấc mơ tỉnh thì cứ tận hưởng cho đã rồi tỉnh dậy là xong.
Gần đây tao cũng hơi chán cái vòng lặp làm tình như chạy KPI hàng ngày rồi.
Thế nên thỉnh thoảng đổi gió thế này cũng quan trọng phết.
'Biết đâu là thế giới do Shael tạo ra.'
Với Nữ hoàng Mộng ma thì chuyện này hoàn toàn khả thi, nên tao quyết định không bận tâm nữa.
Việc đầu tiên cần làm bây giờ là đến trường.
++++++++++
'Y chang luôn, y chang.'
Đường đến trường giống hệt hồi tao chơi "Học viện Victory".
Trong những con hẻm tối tăm ẩm thấp, đám côn đồ đứng chờ sẵn như đã hẹn.
Những người trưởng thành trên 20 tuổi đều mặc thứ gì đó giống đồng phục.
Dù được tự do trang phục nhưng vẫn cố tình mặc đồng phục, đó là một kiểu "phông bạt".
Muốn cả thế giới biết "Bố mày học ở đây", nên đám năm nhất mặc đồng phục rất nhiệt tình.
Tao thì biết thừa cái đó vô dụng thế nào nên mặc đồ thường.
Áo hoodie xám gọn gàng và quần jean.
Thời điểm chuyển trường là mùa đông nên trời khá lạnh.
Nhưng tao không mặc áo phao.
Mặc áo phao thì mất hết cả độ ngầu, nên chỉ khoác một chiếc áo khoác nhẹ.
"Hừ."
Đi được bao lâu nhỉ.
Khi đến gần cổng cái nơi được cho là Học viện Victory.
Tao nhìn thấy Su-jin của dòng thời gian chưa bị tao "chén".
'Chắc chắn là lúc quen tao ngực em ấy to hơn rồi.'
Cũng phải, ngày nào cũng được nhào nặn bú mớm thì sao mà không to ra cho được.
Su-jin đang chăm chỉ làm công tác sao đỏ y như ngày đầu tao gặp.
"Cậu kia, xưng danh tính và năm học."
Cái sự nghiêm túc khi trừ điểm mấy đứa mặc đồ không ra dáng sinh viên kia thật là.
Nghĩ đến cảnh đôi mắt nai tơ ngây thơ kia nhuốm màu dục vọng khi nhìn vào "cây gậy" của tao, cảm giác thật kỳ lạ.
Mang theo tâm trạng đó, tao đi lướt qua Su-jin.
Khác với lúc trước, lần này tao không bị Su-jin trừ điểm.
Trang phục gọn gàng ra dáng sinh viên, màu tóc thì vì là người lớn nên không bị soi mói nhiều.
'Nghĩ đến việc đã chịch cái cô nàng sao đỏ thanh lịch này như một con chó cái, tự nhiên thấy nứng vãi.'
Hình ảnh người con gái có vẻ ngoài thanh cao liêm khiết đang banh háng ra, rên rỉ ăng ẳng xin tao đụ vào bỗng hiện lên.
Lẽ ra cứ thế mà đi qua, nhưng "thằng nhỏ" bỗng nhiên chào cờ khiến bước chân tao khựng lại.
'Quên chưa "thu súng".'
Nếu đầu khấc hướng lên trên thì có khả năng nó sẽ chọc thủng quần chui ra ngoài.
Tao thò tay vào túi quần, nhanh chóng chỉnh lại vị trí "hàng họ".
Nhưng hành động này lại diễn ra "tình cờ" ngay cạnh Su-jin, khiến ánh mắt cô nàng lập tức dán vào hạ bộ của tao.
"..."
Đang chỉnh "súng" mà bị nói gì thì cũng khó đỡ.
Su-jin nhanh chóng quay đi, còn tao gật đầu hài lòng rồi bước vào Học viện.
Với Su-jin mà tao sẽ chén ở thế giới này, dịch vụ "nhá hàng" kích cỡ trước thế này thì tao sẵn sàng cung cấp miễn phí.
++++++++++
Vào phòng giáo viên, tao được hướng dẫn đến lớp ngay.
Và đúng như dự đoán, trong lớp có những gương mặt quen thuộc và giáo viên chủ nhiệm Jang Du-cheol.
"Hôm nay có học sinh mới, chào hỏi đi."
"Rất mong được giúp đỡ. Tôi là Baek Tae-yang."
Tình huống diễn ra thế này khiến tao có cảm giác kỳ lạ như mình trở thành người hồi quy.
Cảm giác reset lại từ đầu trong khi chỉ mình tao nắm rõ thông tin cá nhân và dữ liệu của bọn họ.
Cái khoái cảm khi một mình biết những điều người khác không biết thật là tuyệt vời.
Dù sao thì tao cũng chẳng định dùng nó để làm gì to tát.
"Chào, tớ là lớp trưởng So Yu-min."
"Ờ, chào."
Khi tao đi về chỗ ngồi do Jang Du-cheol chỉ định, Yu-min vẫy tay chào.
Và rồi, nhân vật quan trọng Kim Min-soo lọt vào tầm mắt tao.
"Tớ là lớp phó Kim Min-soo, mong được giúp đỡ."
"Điên thật..."
Vừa nhìn thấy Kim Min-soo, tao không kìm được tiếng cảm thán.
"Hả?"
"À, không có gì. Tao cũng mong được giúp đỡ."
Kim Min-soo trước khi trở thành tên đụt.
Không, phải nói là Kim Min-soo trước khi nhận được sự tư vấn tình cảm của An Ttungttaeng.
Kim Min-soo vẫn còn mang cái nét "Phế vật Lv.1" thuần khiết.
Mái tóc bù xù như trong game Maple Story và đôi mắt hơi sụp xuống.
Đôi vai rũ xuống thiếu tự tin và cái cà vạt đồng phục thắt chặt đến mức nhìn thôi đã thấy ngột ngạt.
Y hệt hình ảnh Kim Min-soo lần đầu tao thấy khi mới chuyển đến Học viện Victory.
Quả nhiên "độ" chán chê rồi cũng về nguyên bản sao? Trông hắn bây giờ có vẻ giống dạng tiến hóa cuối cùng nhất.
'Ở đây có vẻ cũng chưa hẹn hò.'
Mối quan hệ mập mờ trên tình bạn dưới tình yêu.
Một Yu-min chủ động và một Kim Min-soo đụt, cùng câu chuyện tình cảm lãng mạn thối nát kéo dài 172 chap mới nắm được tay.
Lại can thiệp vào cái tình huống tuyệt diệu này một lần nữa.
Có khi đây là sứ mệnh nào đó được giao cho tao cũng nên.
Trong dòng thời gian không có Amanda, chính thất của hắn, tao phải bảo vệ trinh tiết cho hắn.
Có lẽ đây là thiên khải của thần linh, bắt tao phải giữ cho hắn là trai tân ngay cả ở thế giới song song.
Nhưng tao cũng là thần mà.
Vậy thì đây là thiên khải của tao rồi.
'Tao là vị thần biến Kim Min-soo thành trai tân vĩnh viễn sao?'
Tự nghĩ cũng thấy buồn cười, tao nén cười ngồi xuống chỗ.
Chỗ của tao là bàn cuối cạnh cửa sổ.
Vị trí chuẩn sách giáo khoa cho mấy thằng cá biệt.
Vừa chuyển đến đã được phân vai thế này, cảm giác thật vi diệu.
Cảm giác những việc cần làm cứ tự nhiên hiện ra trong đầu.
Nhưng tao quyết định không vội vàng.
Lúc trước vì mạng sống bị đe dọa nên mới phải chạy đôn chạy đáo, giờ thì không.
Tao có thể từ từ, công phu như ninh nước dùng xương bò, để bảo vệ trinh tiết cho Kim Min-soo.
'Khoan đã, nghĩ thế tự nhiên thấy nhẹ lòng hẳn.'
Không phải là cướp gái, mà là bảo vệ sự trong trắng cho Kim Min-soo.
Sự thay đổi tư duy đơn giản này thổi một luồng sinh khí vào người tao.
'Vậy thì nhờ Kim Min-soo hướng dẫn quanh Học viện nhỉ.'
Không cần phải nghĩ cách ninh xương thế nào nữa.
Vì con gà béo, à không, khúc xương ngon nhất đã nằm sẵn trên thớt rồi.
+++++++++
Sau khi tất cả tiết học kết thúc.
"Thật sự không sao chứ?"
"Ờ ờ, ừ tất nhiên rồi, Yu-min về trước đi, đợi tớ thì... càng tốt."
"Ưm, biết rồi."
Tao nhờ Kim Min-soo hướng dẫn quanh Học viện.
Và đúng như dự đoán, Kim Min-soo không thể từ chối lời nhờ vả của tao.
'Chắc Yu-min sẽ về trước thôi.'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
