Chương 323: Cuộc Sống Harem Bận Rộn Và Giấc Mơ Về Thế Giới Bình Thường
"Có vẻ như mọi người không có ý định nói chuyện đàng hoàng nhỉ."
Tao bước vào chính giữa đám người đang cởi dần từng món đồ trên người để chuẩn bị đánh nhau.
Nếu không muốn nói chuyện bằng mồm, thì dùng cách khác để giao tiếp là xong, đơn giản thôi.
"Chú ý."
Tất cả dừng lại và nhìn chằm chằm vào tao.
Biết thế làm ngay từ đầu cho rồi, nghĩ vậy tao nhếch mép cười.
Tao thốt ra một câu duy nhất để kết thúc cuộc chiến nhanh nhất có thể.
"Tất cả vạch bướm ra và nằm xuống."
"... Nếu như nhé."
"Hửm?"
"Thật sự đấy, nếu như chúng ta gặp nhau theo kiểu bình thường chứ không phải ở Học viện thì sẽ thế nào nhỉ."
"Tất cả luôn á?"
"Ừ ừ, tất cả luôn."
Câu hỏi bâng quơ của tao khiến Yu-min lập tức trầm ngâm suy nghĩ.
"Ý cậu là gặp nhau ở một thế giới hoàn toàn không có năng lực gì ấy hả?"
"Đúng rồi, vì chúng ta thức tỉnh nên năng lực mới thế này..."
Thật sự chỉ là một thế giới bình thường thôi.
Câu nói này ám chỉ Trái Đất nơi tao từng sống trước đây.
Không ngờ tao lại là người khởi xướng trò chơi "Nếu như" mà con gái thích nhất.
Nhưng cũng có lý do cả thôi.
'Thế giới này sóng gió quá mà.'
Thế giới sau khi An Ttungttaeng và An Bisil biến mất vẫn còn đầy rẫy nguy hiểm.
Trước hết là những khu vực nguy hiểm như Gate Bạch Đầu Sơn vẫn còn đó, và lũ Ma tộc từ Ma giới vẫn đang rục rịch mò lên.
Ma Vương rõ ràng đã bảo sẽ không xâm lược nữa cơ mà.
Có vẻ như gần đây bắt đầu xuất hiện mấy đứa không nghe lời.
Lý do tất nhiên cũng là tại tao.
Ma Vương cấm xuống Trung giới, nhưng kẻ chiếm giữ [Ngai Vàng Tham Lam] là tao lại đang chễm chệ ở Trung giới, ngày ngày làm tình và lập gia đình.
Đương nhiên đám bên dưới không thể không bất mãn.
Trong quá trình này, việc tao giải thích mình thực chất là con người cũng chẳng có tác dụng gì lớn.
Cứ thế, sự cố và tai nạn nổ ra liên miên khiến tao tự hỏi: Nếu là Trái Đất thì sẽ thế nào nhỉ?
Ở đó không có Gate, không có Hầm ngục, không có Người thức tỉnh, chắc chắn sẽ bình yên hơn bây giờ.
"Ưm... Xem nào, chắc lúc đó tớ vẫn là bạn gái đầu tiên của Tae-yang thôi nhỉ? ♥"
Yu-min vừa nói vừa nắm chặt lấy "cây gậy" của tao.
Gần đây Yu-min cực kỳ ám ảnh với danh hiệu "Bạn gái đầu tiên".
Đó là cuộc chiến tranh giành thứ bậc bắt đầu từ khoảnh khắc tất cả dọn về sống chung.
"Dạo này chị Su-jin leo lên đầu lên cổ quá, chắc ở thế giới đó tớ sẽ dạy dỗ chị ấy một bài học ra trò."
Nhân tiện thì Su-jin lại rất hay nhấn mạnh vào cái gọi là "Lần làm tình đầu tiên".
Tức là không phải lần đầu tiên của một xử nữ, mà là người phụ nữ đầu tiên tao ân ái sau khi đến thế giới này.
Cứ thế, mỗi người đều đưa ra một lý do để nhắm đến vị trí chính thất.
'Rõ ràng lúc đó tao đã bảo tất cả đều là số 1 mà.'
Ý nghĩa của việc cùng nhau chung sống là như vậy.
Nhưng các cô nàng lại nghĩ khác, gần đây cứ đến ngày rụng trứng là lại mò vào chăn của tao.
Sinh ra là Baek Tae-yang thì lẽ ra phải đi đe dọa trinh tiết người khác, chứ không phải bị đe dọa ngược lại thế này.
Trớ trêu thay, khi bắt đầu sống chung, tao lại cảm thấy như con cừu bị nhốt vào chuồng sói.
"Tướng công, dùng bữa thôi ạ."
"Ờ ờ, ừ, Yu-min à đi ăn cơm thôi."
Nhờ lời của Chun-hyang mà tao thoát khỏi mối đe dọa trinh tiết ngay tức khắc.
Hễ nói chuyện gì là y như rằng không khí lại trôi về hướng làm tình một nháy, tao cảm thấy đây thực sự là nghiệp chướng của mình.
Hễ có chuyện là lôi ra làm tình, nên giờ chuyện đó trở nên quá đỗi bình thường.
'Quá sức rồi, chịu sao nổi 11 người ngày nào cũng lao vào.'
Cái này thì đến Baek Tae-yang cũng chịu thua.
Thậm chí chẳng hiểu sao ham muốn tình dục của họ còn mãnh liệt hơn trước.
Melanie thậm chí còn dùng ngón chân cọ vào đùi tao trong lúc ăn cơm, thế là đủ hiểu.
"Anh, sao lại nhìn em thế?"
"... Không có gì."
Biểu cảm thì vẫn kiêu kỳ như cũ, nhưng khuôn mặt và cơ thể cô nàng thực sự hoạt động độc lập.
Vừa ăn cơm, tao vừa thử suy nghĩ khách quan về tình huống này.
'Sáng mở mắt ra là Chun-hyang đánh thức bằng cách ngậm lấy "thằng nhỏ".'
Sau đó vào tắm thì Su-jin và Yu-min tự nhiên đi vào cùng.
Xong xuôi thì Melanie ghen tuông với khuôn mặt giận dỗi nên phải làm một nháy.
Bảo Liriel đi ăn cơm thì cô nàng đang mải mê thủ dâm, rồi hứng lên đè tao ra luôn.
Yui thì ngủ nướng đến chiều mới dậy, tắm xong là túc trực ngay trong phòng tao.
Hye-mi mỗi lần đến Học viện đều đòi hỏi "outdoor play" (làm tình ngoài trời), lúc nào cũng đầy kịch tính.
Athena và Artemis thì vốn thường chơi 3P.
Nhưng từ khi Artemis bị tao phá trinh, cô nàng đòi hỏi "solo play" nhiều hơn.
Chuyện phá trinh nữ thần xử nữ để sau hãy kể.
Merpi thì sau khi công lược hầm ngục cứ nằng nặc đòi massage rồi kiểu gì cũng phải làm một lần.
Vấn đề lớn nhất là Shael, trong tình cảnh này tao muốn ngủ một chút để nghỉ ngơi thì cô ả lại chui vào giấc mơ.
Tận dụng triệt để lợi thế của Nữ hoàng Succubus để tạo ra giấc mơ và làm tình với tao cho đến khi tỉnh dậy.
Không phải là tao ghét, hay chán, hay thấy phiền phức gì.
Ngược lại còn thấy sướng, nhưng nhược điểm chỉ có đúng một cái.
'Tinh lực của tao.'
Đây là khoảnh khắc chứng minh lý do tại sao tao lại có được sức mạnh cường đại đến thế: là để chịu đựng được cái này.
Cân nặng tưởng chừng không bao giờ giảm cũng đã tụt mất 3kg.
Có lẽ vì thế? Bữa ăn lúc nào cũng có lươn, bào ngư, bạch tuộc, tỏi và rượu phúc bồn tử.
Toàn là những món được cho là tốt cho tinh lực.
Cái này thú thật là tao có thể phàn nàn về thực đơn đấy.
"Chun-hyang à, sao thực đơn của người khác lúc nào cũng đa dạng mà của ta lúc nào cũng y chang thế này?"
"À... là do tất cả mọi người yêu cầu đấy ạ."
"..."
Ra là không phải tác phẩm của một người mà là sự thống nhất ý kiến của 11 người tạo nên mâm cơm này.
Hèn gì nguyên liệu toàn là hàng thượng hạng không dễ kiếm.
Hóa ra có bí mật ẩn giấu đằng sau.
'Thế nên mình mới mơ về cuộc sống bình thường đấy.'
Chắc do cơ thể Người thức tỉnh vượt xa người thường nên ham muốn của họ mới mạnh mẽ thế này.
Nhưng nếu là người bình thường? Chắc mọi người chỉ làm vài lần là mệt, ở mức độ vừa phải thôi.
À không, ở đó thì ham muốn có khi cũng tăng dần lên không chừng.
Nghĩ ngợi vài lần rồi tao thấy nực cười nên thôi không nghĩ nữa.
Cứ sống hết mình cho hiện tại là được.
Kết luận như vậy, tao bỏ miếng lươn vào miệng.
Hương vị khiến tinh lực trào dâng.
'Nhưng cái chữ "nếu như" đó thực sự có thể xảy ra mà.'
Dư vị để lại chút luyến tiếc.
"A... muốn làm tình quá."
"Hửm?"
"Gì."
"Không, tại tao cũng muốn làm nên nói thế."
Ngày Giáng sinh.
Đó là cảm thán thốt ra khi nhìn những cặp đôi đi lại trên đường phố.
Thằng đàn em bên cạnh tao cũng gật đầu đồng cảm.
"Nghe bảo từ 10 giờ đêm Giáng sinh đến 2 giờ sáng hôm sau là giờ vàng làm tình đấy."
"À à... cái đó."
"Tức là rất nhiều người đang làm tình, ít nhất là 1/3 dân số."
"Hả?"
"Cứ tưởng tượng tất cả phụ nữ anh biết xung quanh đều đang làm tình là được."
Trong mắt thằng nhóc đang nói câu đó tràn đầy vẻ tinh quái.
Không phải nói nghiêm túc, chỉ là trò đùa thuần túy.
Nhưng bản thân câu nói đó không hề nhẹ nhàng.
"Nhưng tiền bối đâu có làm."
"Hửm?"
"Không phải sao, tiền bối chuẩn Alpha Male thế kia mà không làm, lại ngồi đây với em thế này."
"Mày đang nịnh đít tao hay đang chửi tao thế."
"Cả hai ạ, tại lạ quá. Tiền bối đẹp trai thế mà."
Đâu chỉ đẹp trai.
Tính cách nhìn bên ngoài cũng không tệ, dáng chuẩn, danh tiếng xung quanh cũng khá ổn.
Thêm vào đó đầu óc cũng thông minh, thành tích luôn ở top đầu.
Chẳng hiểu sao lúc nào cũng nhuộm tóc trắng rồi vuốt ngược ra sau, nhưng thằng đàn em mỗi lần nhìn tiền bối đều không thể xóa bỏ suy nghĩ rằng lão này đúng là một thằng khốn kiếp vĩ đại.
'Tại sao lão này cứ đến ngày quan trọng là lại không có bạn gái nhỉ?'
Valentine, Pepero Day, Giáng sinh, ngày đầu năm mới, vân vân.
Mọi khoảnh khắc có thể trải qua những giây phút lãng mạn với người yêu thì tiền bối lúc nào cũng độc thân.
Vốn là có, nhưng cứ đến lúc đó là chia tay một cách thần kỳ.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà thay người yêu liên tục cũng lạ, nhưng cái đáng ngờ nhất là tư duy của lão.
Có lần tò mò quá nên nó đã hỏi thử.
- Sao anh lại chia tay? Cứ thế mà làm tình điên cuồng có phải hơn không?
- Phải có tình yêu thì mới cùng nhau trải qua những ngày đó chứ.
Cái quái gì vậy.
Nghe xong thằng đàn em sốc tận óc.
Thằng cha tóc trắng da nâu này hóa ra trước giờ không yêu ai mà vẫn quen à?
Làm riết thì cũng phải có tình cảm xác thịt chứ, thật là.
"À, đúng rồi, tao chuyển trường đấy."
"Dạ?!"
Biểu cảm không thể hiểu nổi của thằng đàn em méo xệch đi.
"Tiền bối chuyển đến cái chỗ đó á?"
"Người ta gọi thì đi thôi? Chắc thấy tài năng của tao nên hoảng hồn rồi."
"Hơ."
Không cần nghe cũng biết lão đi đâu.
Chắc là đến cái nơi tập hợp toàn thiên tài đó.
Nghe bảo giống trường cấp 3 dành cho người lớn hay gì đó.
Chỉ nghe đồn thôi chứ không ngờ xung quanh mình có người đi thật.
"Không đi cũng được mà anh?"
"Phải đi chứ, đi tìm tình yêu."
Tìm tình yêu cái khỉ gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
