Chương 143: Tại Sao Lại Nghiêm Trọng Thế Min-soo
Tôi nhìn thấy mặt Kim Min-soo.
Thấy đồng tử dao động, thấy cằm và cổ run bần bật.
Đôi mắt hằn tia máu và nước bọt chảy ra giữa đôi môi cắn chặt.
'Tốt.'
Cửa sổ thông báo lập tức che khuất tầm nhìn, báo hiệu đã đến ngã rẽ thứ hai.
Min-soo ngoài cửa sổ gào thét cái gì đó nhưng tôi chẳng nghe thấy gì.
Phòng nghiên cứu cách âm triệt để chặn hoàn toàn ngay cả âm thanh muốn lọt qua cửa sổ mỏng manh.
"Tae-yang ư... "
"Hửm?"
"Em... hôn... chụt... ơ ơ..."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Min-soo và quấn lưỡi với Hye-mi.
Nước bọt nhỏ tong tong xuống sàn.
Đôi chân cứ quấn lấy nhau tạo tiếng lép nhép.
Những thứ tôi đang tận hưởng mà Kim Min-soo 'tuyệt đối' không thể có được.
'Hye-mi cũng có vẻ mệt rồi.'
Tay chân vừa nãy còn bám chặt lấy tôi giờ đang dần buông lỏng.
Cảm thấy sắp đến lúc kết thúc, tôi vận động cơ thể mạnh hơn.
Lép nhép lép nhép lép nhép.
"Hắt... ư hư... em... át... p... a... bên trong...."
"Hửm?"
"Bên trong... trong tử cung... bắn cho hự... ư... em..."
Có lẽ biết mình cũng sắp kiệt sức.
Cô ấy dồn hết chút sức lực còn lại bám chặt lấy tôi.
Cái lồn trinh nữ nuốt trọn đến tận gốc dương vật, không di chuyển mà chỉ ngậm mút ừng ực cây hàng.
"Yêu em."
"Em.. em cũng... hự... ư..."
Không chần chừ thêm nữa, tôi đẩy tinh dịch vào tử cung cô ấy.
Cây hàng giật giật ọc ọc, bơm đầy chất lỏng trắng đục vào trong lồn.
'Nhìn kỹ đấy.'
Vì không muốn cho thấy cơ thể Hye-mi nên trong tầm mắt Min-soo chỉ có tấm lưng của cô ấy.
Lưng cô ấy và tinh dịch thỉnh thoảng nhỏ xuống từ giữa hai chân.
Chỉ hai thứ đó chiếm trọn tầm nhìn của nó.
"Ha ưt... hư a... ưng... ưm... hư ư..."
Cô ấy thốt ra tiếng rên dài và mảnh, từ từ dựa vào người tôi.
Tôi nhẹ nhàng đỡ lấy cô ấy đang rũ xuống như sắp ngất, đặt lên giường trong phòng nghiên cứu.
[Xử Lý Hậu Kỳ kích hoạt! Dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết!]
Kích hoạt kỹ năng dọn sạch mọi dấu vết trong phòng nghiên cứu rồi mặc quần áo vào.
'Giờ phải ra ngoài thôi.'
Cô ấy giờ không còn trạng thái làm gì thêm được nữa.
Vừa đặt xuống giường là Ryu Hye-mi nhắm mắt ngủ say sưa.
'Thông tin để sau hẵng xem.'
Từ thông báo cập nhật kỹ năng chính do phá trinh Ryu Hye-mi.
Đến thông báo [Xử Nữ Oanh Tạc Cơ] (Máy Bay Ném Bom Trinh Nữ) đã kích hoạt và đạt đến ngã rẽ thứ hai của nhiệm vụ NTL.
Vô số thông báo lấp đầy trước mắt.
Muốn mở từng cái ra xem và tận hưởng thời gian nhận thưởng vui vẻ, nhưng...
Min-soo đang gào thét với nước mắt nước mũi nước dãi tèm lem chắc không đợi tôi thêm nữa.
Cạch.
Đến lúc đi đón Min-soo rồi.
'Ôi chà, tay nắm cửa hỏng hoàn toàn rồi.'
Sau khi đóng cửa, nhìn tay nắm cửa bên ngoài đã méo mó không nhận ra hình dạng ban đầu.
Với năng lực thể chất cỡ Kim Min-soo thì có thể nhổ cả cánh cửa, nhưng sự kháng cự tối đa chỉ đến mức này sao.
"Tại sao lại nghiêm trọng thế Min-soo."
"... Khư... hưng... ki hưng... Mày... mày vừa làm gì với chị Hye-mi thế."
Oa giận dữ ghê.
Nó đang thông báo cho cả thế giới biết 'Tao đang cực kỳ phẫn nộ!' bằng cả cơ thể.
Khuôn mặt đỏ gay và lớp mỡ sữa chưa tan hết đang run bần bật.
Cảm giác như An Ttungttaeng dùng app chỉnh ảnh chụp selfie thì sẽ ra khuôn mặt thế này.
"Nhìn là biết mà."
"Nói cho rõ ràng vào!!!!"
Giận lắm rồi đây.
Dù sao cũng phải nói chuyện nên phải dỗ dành chút.
Đang định trả lời Min-soo thì trang phục của nó lọt vào mắt tôi.
"Không nhưng mà Min-soo à, mày có quá nhập tâm vào phim siêu anh hùng không đấy? Kiểu trang phục bây giờ trông buồn cười lắm."
"... Trả lời câu hỏi của tao đi Baek Tae-yang!!!"
"Không phải, nhưng mà bộ dạng quần áo bây giờ buồn cười quá nên tao mới bảo... Không phải vest may đo mà là vest may sẵn thì cái... Này gấu quần mày bị gót giày cắn kìa."
Đừng bảo là vì màu hot năm nay là màu tím nên mua vest tím mặc nhé?
Cảm thấy nguy cơ ở trung tâm thương mại rồi mua bộ vest tím may sẵn là chuyện hoang đường không thể có thật.
'Là thật à.'
Nhìn biểu cảm Kim Min-soo là đoán được hết.
Làm như mình là thằng hề trong phim Người Dơi không bằng.
Sao lại vuốt tóc ngược thế kia.
"Baek Tae-yang! Cảnh cáo cuối cùng! Nể tình nghĩa bấy lâu và kỷ niệm cùng nhau phá Cổng! Tao có thể bỏ qua tất cả. Lần đầu? Ừ lần đầu mày dám đụng vào người phụ nữ của tao, tao cũng có thể nhịn bỏ qua! Dù sao tao cũng không thích Yu-min đến thế! Nhưng cái này thì không! Chị Hye-mi thích tao! Tao cũng muộn màng nhận ra tình cảm và định tỏ tình với dáng vẻ tuyệt vời nhất! Mày đã phá hỏng tất cả! Nên nói đi! Mày đã làm gì! Đừng nói nhảm! Trả lời cho tử tế!"
Tôi gật đầu bình thản nghe tràng giang đại hải của Min-soo.
Quả nhiên khả năng tự hợp lý hóa bản thân là nghệ thuật.
Có cả đống chỗ để bắt bẻ nhưng chỉ có một điểm cần phải làm rõ chắc chắn.
"Nghĩ thế nào thì tao cũng thấy dáng vẻ đó không phải tuyệt vời nhất đâu Min-soo à. Cái đó... giống mặc trộm vest của bố ấy. Phụt... à xin lỗi tao đã cố nhịn cười để nói nhưng không được."
Bộ dạng buồn cười quá mức, cái này cũng là lỗi của mày đấy?
Tôi vội vàng kết thúc câu nói và bịt miệng lại.
Chắc là tình huống nghiêm túc và trang trọng lắm với Min-soo, nên cười nhạo dễ dàng là trái với lễ nghĩa.
".... Dạo này người ta bảo Overfit (rộng thùng thình) là mốt đấy!"
Rầm!
Không kìm nén được cơn giận nữa, Min-soo quên mất đây là trong học viện và lao vào tôi.
Cú dậm chân mạnh đến mức nứt sàn hành lang và vai trái đã giật giật.
'Trước tiên là...'
Bốp!
Bị đấm một cú sảng khoái.
Để trông như Kim Min-soo đơn phương nổi điên đánh người.
Để trở thành nạn nhân oan ức thì đây là lựa chọn bất đắc dĩ.
Trước khi nắm đấm của nó chạm vào mặt, tôi đã quay đầu trước để giảm thiểu thiệt hại.
'Nhưng nó đấm thẳng mặt luôn kìa.'
Đương nhiên là cú đấm toàn lực nên dù giảm thiểu thiệt hại thì chấn động vẫn rất lớn.
Đã dồn lực xuống chân để không bị đẩy lùi mà vẫn bị đẩy lùi hai ba bước.
"Không cần nói gì nữa, giờ tao biết mày là thằng rác rưởi cỡ nào rồi!"
"Lúc nãy bảo nhất định phải trả lời mà."
"Giờ không cần nữa! Tao đổi ý rồi!"
"Tao làm tình với Hye-mi rồi."
"Ư a a a a a a a a!!!!"
Min-soo gào lên tiếng hét chứa đầy phẫn nộ thô bạo.
'Nhưng không ai đến nhỉ.'
Hét rung chuyển cả hành lang mà không thấy giáo quan hay bóng dáng ai.
Cứ như một không gian được tạo ra mà không ai có thể tiếp cận ngoại trừ Min-soo, tôi và Ryu Hye-mi trong phòng nghiên cứu.
'Cái này chẳng lẽ.'
Tôi trở thành cò súng (Trigger) cho sự thức tỉnh của nhân vật chính sao?
Thực tế Min-soo đang gào thét khí thế ngày càng tăng.
Mái tóc vuốt sáp bết bát bắt đầu dựng ngược lên, trông hơi giống nhân vật truyện tranh.
'Siêu Xayda...'
Chẳng mấy chốc trên tay Min-soo đã cầm Bút Kiếm.
Cảm nhận được ý chí kiên định tuyệt đối không kết thúc bằng lời nói.
"Baek Tae-yang! Giờ là lúc giáo huấn! Tao sẽ khiến mày không bao giờ dám làm trò chó má nữa!"
"Min-soo à nhưng mà giữa quần mày có con vẹt chui ra kìa."
"Câm mồm!"
"Không tao tò mò thật mà, quần thì rộng mà sao cộm cu (bulge) lộ liễu thế. Đừng bảo mày cương rồi nhé?"
"Câm mồm đi!"
Rầm!
Min-soo lùi lại một chút rồi dùng phản lực đó lao vào tôi lần nữa.
[Fixed] [Dũng Giả Thảm Hại và Cứu Thế Chủ Baek Tae-yang.]
Cuộc đối đầu khiến con tim hùng tráng bắt đầu.
++++++++++++++++++++
"Percus! Percus!"
Rầm rầm rầm.
"Người gọi tôi ạ Thánh Nữ!!!"
Percus nghe tiếng gọi tuyệt vọng của Thánh Nữ vội vàng mở cửa lao vào.
Suýt giẫm phải cái máy chơi game vứt bừa bãi trên sàn nhưng may mắn lấy lại thăng bằng thoát nạn.
'Phù, cái này nghe bảo là bản giới hạn.'
Nếu giẫm phải thì đó là nút kích hoạt bom hẹn giờ cực độc khiến cô ta chui vào chăn lầm bầm ít nhất hai tiếng.
Dù sao thì.
Percus nhanh chóng quan sát xung quanh Thánh Nữ xem có yếu tố đe dọa nào không.
Tạm thời phớt lờ biểu cảm tuyệt vọng của Thánh Nữ, xác nhận không có yếu tố nguy hiểm nào.
Lúc đó ông mới bắt chuyện với Thánh Nữ.
"Hừm... sao Người gọi tôi?"
"Tôi cảm thấy mình vừa bỏ lỡ cái gì đó cực kỳ thú vị."
"... Dạ?"
"... Cảm giác ở nơi không có tôi đang diễn ra chuyện tôi nhất định phải có mặt...? Cảm giác như mất nửa cuộc đời vừa đập vào gáy tôi."
Thế thì sao.
Percus nhìn xuống Thánh Nữ với ánh mắt lạnh lẽo.
'Nếu không phải là Thánh Nữ...'
Thì ngày nào ông cũng mắng cho một trận rồi.
Cấp bậc là vua mà.
"Tôi không đoán được Người muốn nói gì."
"Không phải sấm truyền của Thần nhưng cảm giác như sấm truyền... a... phải giải thích thế nào nhỉ?"
"S... Sấm truyền của Thần sao?!"
"Vâng vâng! Cảm giác như có chuyện gì đó... đang xảy ra mà tôi nhất định phải đến xem trực tiếp ở hàng ghế đầu, quay video và tung lên mạng..."
Lại nói cái gì thế này.
Percus nghe từ sấm truyền thì mắt sáng rực lên, rồi nghe vế sau thì nhắm lại một nửa.
'Giả thuyết Thần tuyển Thánh Nữ mà không phỏng vấn nhân cách càng được chứng minh.'
Dù công bằng nhưng có vẻ phỏng vấn giấu mặt (Blind Interview) hơi quá đà rồi.
Ông tự nhủ thầm và lẳng lặng lắng nghe những lời nói trên mây của Thánh Nữ.
"Hình như tôi phải đến Học viện Victory ngay bây giờ?!"
"Không được."
Cái gì không được là phải từ chối dứt khoát.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
