Chương 148: Harem Dễ Dàng Thế Này Sao
Buổi trưa sau khi huấn luyện hợp tác bắt đầu.
Có lẽ vì còn lạ lẫm nên chưa thấy học viên nào giao lưu ăn cơm với người bên Thánh Quốc.
'Muốn nhìn mặt đại diện các năm một lần quá.'
Đặc biệt là đại diện năm 4, nhất định phải gặp một lần.
Xét cho cùng thì tại hắn mà tôi phải đeo cái danh đại diện học sinh phiền phức này.
Trừ lợi thế dễ tiếp cận Thánh Nữ ra thì toàn là bất lợi.
Đó chính là đại diện học sinh.
'Từ sai vặt suốt buổi sáng... tham gia hội giao lưu vô bổ... điều phối ý kiến... người chứ có phải ha...'
Có phải máy làm việc đâu.
Nhưng buồn cười là Thánh Nữ xử lý công việc rất thong thả như thể đó là chuyện đương nhiên.
Được vây quanh bởi nhiều người, lắng nghe từng tiếng nói và điều phối ý kiến, vị trí đó.
Thánh Nữ xử lý thực sự hoàn hảo.
Những gì tôi có thể làm chỉ là đứng cạnh cô ấy, hùa theo và vỗ tay vài cái.
'Đấu đá ngầm nhiều quá.'
Từ nguồn gốc nguyên liệu thực phẩm, vị trí ký túc xá đến nhân lực có thể huy động ngay khi Thánh Nữ gặp nguy hiểm, v. v.
Không nghĩ là vô bổ nhưng soi mói đến từng chi tiết nhỏ nhặt nên thực sự mệt mỏi.
'Mấy cái đó không phải nên điều phối trước sao?'
Trước khi chính thức vào huấn luyện hợp tác thì phải điều chỉnh hết rồi chứ.
Hay là làm rồi nhưng không hài lòng nên lôi ra nói trực tiếp?
Không có thời gian tìm hiểu chi tiết nhưng có một điều chắc chắn.
'Không làm nổi lần hai đâu.'
Hiểu tại sao đại diện các năm lại từ chối.
Ban đầu thì bảo không phải vị trí của mình nên áp lực này nọ, nhưng kết cục là đùn đẩy (Jjam-ttae-rin).
Những kẻ gọi là tiền bối mà lại đổ việc mình phải làm lên đầu hậu bối.
'Sau này lên năm 2 mình nhất định cũng phải làm thế.'
Đặt ra một mục tiêu nhỏ, tôi thong thả đi về lớp 1-A.
Trong giờ huấn luyện hợp tác không làm gì riêng ở lớp nên phòng học trống trơn.
Và tôi mời hai người đến phòng học đó.
'Su-jin và Yu-min.'
Không thể cứ gặp riêng từng nữ chính mãi được.
Bắt đầu mối quan hệ vì nhiệm vụ nhưng cũng chắc chắn có phần vì tôi thích.
Bắt đầu một cách thụ động, nhưng tôi muốn đi cùng họ theo ý chí của mình.
Nhưng để được như vậy, họ phải "công nhận" sự tồn tại của nhau, dù quan hệ không tốt cũng được.
Cạch.
Vừa mở cửa phòng học đang đóng, tiếng nói vang lên liên tiếp.
"Tae-yang đến rồi à? Yu-min thơm cái!"
"Tae-yang chưa ăn cơm đúng không? Chị làm cơm hộp rồi, và cả kem tươi nữa..."
Hôm nay tôi sẽ xây dựng Harem.
+++++++++++++++++++++++
Phòng ngay cạnh phòng Hiệu trưởng Học viện Victory.
Tại nơi được gọi là phòng khách quý này, Thánh Nữ và Percus đang thong thả thưởng thức bữa trưa.
Thánh Nữ vừa ăn vừa liên tục kiểm tra điện thoại và cau mày.
Percus thực sự không muốn hỏi nhưng đành phải mở miệng.
"Hừm..."
"Sao biểu cảm Thánh Nữ không tốt vậy?"
"Sau khi trải qua biến cố lớn mà con người đột nhiên thay đổi thì là điềm lành hay điềm dữ?"
"Chà... tùy tình huống nhưng thường là tốt chứ? Ít nhất là với cá nhân trải qua biến cố đó."
"Sao ông nghĩ vậy?"
Trước câu hỏi của Thánh Nữ, Percus nghĩ 'Chắc Người muốn câu trả lời nghiêm túc' nên suy nghĩ một chút rồi nói.
"Như kiểu bị phản bội rồi hồi quy thức tỉnh thường thấy trong tiểu thuyết... nhìn rộng ra thì cũng là thay đổi tích cực mà. Kiểu như lòng cầu tiến cá nhân... hay suy nghĩ phát triển bản thân để đạt được gì đó... Nếu thay đổi tiêu cực thì kết quả u ám, nhưng... dù sao tôi cũng nghĩ thay đổi là tốt."
Nhưng sao tự nhiên lại hỏi cái này?
'Chẳng lẽ Người định thay đổi gì sao?'
Vứt bỏ dáng vẻ lười biếng trong đời tư bấy lâu, quyết tâm duy trì tâm thế Thánh Nữ sao!
Thực lòng mà nói thì cho đến giờ quá vô lý.
Trên đời làm gì có Thánh Nữ nào chơi game 14 tiếng vào ngày nghỉ và bị báo cáo bình luận ác ý trên mạng 12 lần.
Vì chuyện đó mà phải đi ăn cơm với gã giám đốc cổng thông tin chết tiệt.
'Cái thằng chó đó thật sự...'
Chỉ ngăn chặn việc khóa tài khoản Thánh Nữ mà làm như ban ơn huệ lớn lắm, ra vẻ ta đây rồi định thân thiết.
Tự nhiên đòi hẹn đi đánh Golf, nhớ lại cảnh đó mà muốn lật bàn đứng dậy.
Chỉ làm giúp một việc mà định hút máu đến tận tủy, cái bụng đen tối đó.
'Vậy giờ không phải trải qua những chuyện đó nữa sao?'
Khi Percus đang ôm kỳ vọng và chạy "mạch hạnh phúc" (Happy circuit) đến cháy máy.
Thánh Nữ lên tiếng.
"Ông thắc mắc tại sao dạo này tôi không có sức sống đúng không? Và hôm nay nữa... không quản lý được biểu cảm."
"Vâng... đúng vậy."
Người trùm khăn voan nên tôi không biết biểu cảm gốc thế nào đâu. Chỉ đoán mò thôi.
Đôi khi không nói thật tất cả lại có ích.
Percus gật đầu lẳng lặng chờ câu tiếp theo của Thánh Nữ.
"Tôi có làm kiểu như 'cảnh sát mạng' (Internet iljin)... đối tượng tôi quản lý dạo này không thấy xuất hiện... Có hai người, hai người này phải trao đổi thông tin thì tôi mới bình luận hoàn hảo được... Một người thì không đăng bài luôn... Tôi đang lo không biết cậu ta có nhận ra hoàn cảnh của mình và thay đổi tích cực không. Ông nghĩ sao?"
"... Tôi sẽ coi như chưa nghe thấy gì."
"Quá đáng."
Thánh Nữ cúi đầu ủ rũ, nhưng Percus thở dài thườn thượt nhìn lên trần nhà.
Nếu cô ấy nhanh chóng có người yêu thì thời gian rảnh rỗi sẽ giảm bớt, đỡ stress hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại thì nguyên nhân lớn nhất gây rụng tóc của ông chắc chắn là Thánh Nữ.
Trong khi duy trì bầu không khí ăn uống khá vui vẻ như vậy.
An Ttungttaeng, người tương ứng với kẻ 'không đăng bài luôn' mà Thánh Nữ nói, hiện tại.
"Không tại sao...? Tại sao chứ? Sao lại còn sống..?"
Đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ.
Đến mức không thể quan tâm đến Kim Min-soo.
Quên sạch cả những diễn biến tình cảm ngọt ngào với Thánh Nữ đã dự tính.
Hắn đang hỗn loạn.
Chưa từng có trường hợp người chết sống lại, tại sao.
'Vậy là từ đầu chưa chết sao? Có lý không?'
Việc Baek Tae-yang cướp vị thế của Kim Min-soo gây ra thay đổi khiến tác giả nguyên tác sống lại sao?
Vô số giả thuyết hiện lên trong đầu nhưng không có cái nào ra hồn.
Chắc chắn là nếu cứ thế này thì mọi nội dung có khả năng bị rối tung.
Kết thúc của tiểu thuyết này bắt buộc phải là 'Min-soo Harem', nên tuyệt đối không được lơ là.
"Phải đi gặp lại Min-soo thôi."
Dù cuộc gặp đầu tiên thất bại nhưng giờ bắt buộc phải gặp.
Nếu bị cướp thêm cổ phần nhân vật chính hay nữ chính ở đây? Không muốn tưởng tượng.
"Tao đến đây Min-soo à."
Tác giả Nhật Ký Thuần Ái đành phải ra tay cứu rỗi cậu ta thôi.
Hắn lẩm bẩm như vậy rồi bước ra ngoài.
Lần đầu tiên ra ngoài sau một tuần.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++
"Ang... a ang..."
"Tae-yang... hự... a... chị cũng... cho chị nhanh lên không được sao?"
Harem dễ dàng thế này sao.
Tại sao tôi lại coi thứ dễ dàng này như xiềng xích và tiếp cận một cách nặng nề thế nhỉ.
Vô số cuộc đối thoại và nỗ lực để hiểu nhau?
Mấy cái đó vốn dĩ không quan trọng.
Quên mất đây là thế giới quan do An Ttungttaeng can thiệp, và cố tiếp cận quá "thực tế" là vấn đề.
Bản thân việc nhập vào nhân vật trong tiểu thuyết và làm nhiệm vụ NTL đã không thực tế rồi.
Chỉ riêng vấn đề phụ nữ là tôi để ý quá mức và lo lắng thái quá nên Harem mới chậm trễ.
'Cứ đóng vào là được mà.'
Yu-min thì chiếm hữu mạnh, Su-jin thì ám ảnh nặng nên phải điều phối tốt rồi làm gì đó bla bla.
Toàn chuyện vô nghĩa và lãng phí thời gian.
"Ang... ha ang... em... bên... bên trong... bắn cho em... hự ưt... ưng...!"
Yu-min chống tay lên bàn, chổng mông ra sau và đang bị tôi ăn như chó.
Bàn tay định đút cơm giờ đang cào cấu mặt bàn như muốn bấu víu để chống đỡ cơ thể.
Hai chân đứng thẳng tắp nhưng mỗi khi dương vật đóng vào lồn thì đầu gối lại khuỵu xuống một chút.
Cái lồn nuốt chửng cây hàng ừng ực, di chuyển chăm chỉ để vắt kiệt nước nòng nọc như thay cho bữa ăn.
"Tae-yang à... ở đây cũng ưng? Nhanh... kết thúc nhanh đi mà..."
"Đợi chút, chị. Em đang làm mà, nhịn đi."
"Ư... ư ừm... hự... phù ư ư... ưt..."
Su-jin nhìn tôi và Yu-min làm tình, tay hoạt động liên hồi.
Quần lót treo lủng lẳng giữa hai chân, cô ấy leo lên bàn và chăm chỉ chọc ngón tay vào lồn.
Giữa chừng tôi bảo hãy tưởng tượng đó là dương vật của tôi, tay cô ấy càng hoạt động dữ dội hơn.
"Tae-yang... hức... a ha... em... em... bắn.. hự... trước... đi... mất...."
"Bắn đi."
Bép!
Vỗ mạnh vào mông Yu-min, thu vào mắt cảnh cô ấy chảy nước lồn ròng ròng xuống sàn.
'Sau này tăng thêm nữ chính cũng được đấy.'
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, tôi cười đậm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
