Chuyện bên lề: Bạn có thích chuẩn bị nhập học Đại học không?
"Yaaa yaaa yaaa yaaa!"
Phát hiện ra Akaishi, Miichi dang rộng hai tay chạy tới đón.
"Có chuyện gì thế, Akaishi-kun. Tại sao lại ở chỗ này?"
"Ngoài đi mua sắm ra thì còn gì nữa đâu."
"Dắt theo cả Touki nữa à."
"Lên đi, Touki! Mười vạn vôn!"
Akaishi ra lệnh cho Suda.
"Chịu, không làm được đâu."
Suda phẩy phẩy tay từ chối.
"Sắp đến ngày nhập học rồi, đi chuẩn bị cho vụ đó hả?"
Hưmm, Miichi vừa ngân nga vừa nhòm vào giỏ hàng của Akaishi.
"Đừng có nhìn trộm chứ."
Akaishi nhanh tay giấu chiếc giỏ đi.
"Ra là thế..."
Miichi búng tay cái tách.
"Chắc chắn là có đồ đồi trụy ở trong đó rồi."
Miichi nháy mắt với Akaishi.
"Không có."
Akaishi lảng tránh ánh nhìn của Miichi.
"Cần gì phải thế, chị đây thuộc tuýp người không có định kiến với mấy chuyện đó đâu. Không cần phải giấu, không sao hết."
"Đã bảo là không có mà."
"Hiểu rồi, hiểu rồi."
Miichi vỗ vỗ vào vai Akaishi.
"Cậu cũng không phải dạng vừa đâu he?"
"Chị chẳng hiểu gì cả."
Akaishi nhún vai.
"Thế đàn chị như chị làm gì ở Nhật vậy? Tưởng đi Mỹ rồi?"
"Chị có đi Mỹ đâu."
Miichi nhẹ nhàng nhấc chiếc giỏ đang cầm lên.
"Chị đang chuẩn bị để đón chào các cậu đấy."
Nhìn kỹ thì trong giỏ của Miichi toàn là bánh kẹo gói lớn và các loại tạp hóa linh tinh.
"Akaishi-kun, cậu sẽ gia nhập Câu lạc bộ Nghiên cứu Điện ảnh đúng không?"
Nhờ cậu cả đấy Akaishi-kun, Miichi vừa nói vừa ghé sát mặt vào Akaishi.
"Biết rồi mà."
Được rồi được rồi, Akaishi trấn an Miichi.
"Touki thì sao?"
"À, chắc em sẽ xem qua nhiều nơi rồi mới suy nghĩ ạ."
"Là Touki mà, chắc chắn sẽ bị cơn bão mời gọi từ đủ loại câu lạc bộ tấn công cho xem."
"Ây da, không đến mức đó đâu ạ."
Suda gãi đầu sột soạt.
"Touki khác với Akaishi-kun, nhân cách tốt, dáng người cao ráo, thể thao giỏi mà đầu óc cũng thông minh. Một soái ca hòa đồng như thế thì câu lạc bộ nào chẳng thèm nhỏ dãi, muốn có cho bằng được."
"Đầu óc thì em thông minh hơn chứ."
Akaishi và Miichi bắt đầu ồn ào tranh luận.
"Mà, tôi thấy cậu không vào cũng được, chẳng sao cả."
Satono, người nãy giờ đứng nhìn từ bên cạnh, mỉm cười đầy ác ý và nói với Akaishi.
"Thực ra thì không vào cũng hoàn toàn chẳng vấn đề gì thật, nhưng mà..."
"Nàyyyy!"
Miichi túm lấy hai vai Akaishi.
"Đã bảo là sẽ vào rồi mà! Cậu đã nói là sẽ vào rồi mà! Không tha cho cậu đâu, Akaishi-kun! Sự ngang ngược đó, chừng nào mắt chị còn mở thì đừng hòng!"
Miichi vừa nắm vai cậu ta vừa lắc mạnh tới lui.
"Không, là do bà chị kia nói..."
"Đừng có nghe những gì Sato nói! Sato, rút lại lời vừa rồi mau!"
Satono nhìn Miichi đang cuống cuồng lên, khẽ cười khúc khích.
"Chẳng phải cậu đã hứa sẽ cùng chị nhắm đến đỉnh cao của giới điện ảnh rồi sao!"
"Em hoàn toàn chưa từng hứa cái đó, cũng chẳng có chút ký ức nào về việc đó cả."
"Akaishi-kun! Hãy cùng chị tận hưởng quãng thời gian đại học, giai đoạn tạm hoãn của cuộc đời này đi chứ, nàyyyy!"
"Đừng có lắc nữa."
Miichi ngừng động tác lắc Akaishi như lắc bình sữa lại.
"Suýt chút nữa là bay màu rồi."
"Cậu là đồ uống có ga hay sao ấy."
Bộp bộp, Miichi phủi bụi dính trên áo Akaishi.
"Sato cũng muốn Akaishi-kun đến mà đúng không!? Muốn cậu ấy đến đúng không!?"
"Phufu..."
Satono cười một cách đầy bí hiểm.
"Cái câu lạc bộ này quan hệ giữa các thành viên có vẻ tệ nhỉ?"
"Chỉ là Sato hay trêu chọc thôi!"
Miichi phồng má nhìn Satono.
"Nhân tiện, Akaishi-kun đến mua gì thế?"
"Một ít đồ dùng sinh hoạt thôi."
"Em cũng thế."
Akaishi và Suda cùng giơ giỏ hàng lên.
"Sống chung hả?"
"Không không không."
Akaishi xua tay.
"Đi mua sắm một mình cũng chán, nên tiện thể rủ đi cùng thôi."
"Được rủ đi cùng cho tiện thôi ạ."
"Đừng có làm vẻ tự hào thế chứ."
Hừm, Akaishi vỗ nhẹ vào cánh tay của Suda đang ưỡn ngực đầy vẻ đắc ý.
"Gặp nhau ở đây cũng là cái duyên. Đâu nào, để bà chị này mua cho."
Miichi giành lấy cái giỏ Akaishi đang cầm.
"Thôi thôi thôi, Kaname-san cũng là sinh viên như nhau mà, bọn em tự lo được."
Akaishi giật lại cái giỏ từ tay Miichi.
"Vậy sao, vậy sao. Thế thì để bà chị này mua tặng một món đồ dùng sinh hoạt nhỏ thôi nhé, Akaishi-kun, Touki."
Akaishi và Suda nhìn nhau.
"Em rất mong chờ vào gu thẩm mỹ của Senpai đấy."
Akaishi trả lời với giọng nửa đùa nửa thật.
Hai người Akaishi và Suda bắt đầu đi xem đồ dùng sinh hoạt cùng với nhóm Miichi.
"Nhân tiện thì Touki, việc chuẩn bị cho đại học thế nào rồi?"
Miichi đi bên cạnh Suda, còn Satono đi sóng đôi với Akaishi.
"Akaishi-kun."
"Vâng."
Satono cười khúc khích.
"Có gì dính trên người em à?"
"Một cái lòng tự trọng rẻ tiền."
"Cách xúc phạm này cũng gây tổn thương tinh thần ra phết đấy."
Akaishi nhìn xuống ngực mình.
"Em có làm gì sai sao?"
Cảm thấy thắc mắc vì Satono lúc nào cũng gay gắt với mình, Akaishi buột miệng hỏi.
"Hoàn toàn không."
"......?"
"Chỉ là tôi ghét kiểu đàn ông như Akaishi-kun thôi."
"Thế thì chịu rồi, hết cách cứu chữa."
"Lòng tự trọng thì cao ngất ngưởng, không bao giờ chịu thừa nhận lỗi lầm của bản thân. Lúc nào cũng chỉ chăm chăm dìm hàng người khác, chẳng có thành quả gì mà cứ làm ra vẻ ta đây. Cả đời sẽ chẳng làm nên trò trống gì, chỉ biết ngồi một chỗ mà mỉa mai người khác thôi."
"Nói hơi quá rồi đấy."
Akaishi lườm Satono.
"Tôi nói sai à?"
"Chắc chẳng có ai bảo là 'cô nói đúng rồi' đâu nhỉ?"
Akaishi vừa bực bội vừa đáp trả Satono.
"Nhưng mà, tôi cũng thuộc dạng hiền lành đấy chứ? Vì tôi vẫn đang nói chuyện đàng hoàng với một kẻ tính cách xấu xa, không có thành quả cũng chẳng có sức hút nào như cậu đây này."
"Sau này em mà thành ông lớn thì nhớ đấy."
Akaishi hừ một tiếng, bỏ ngoài tai lời của Satono và tiếp tục nhặt đồ dùng sinh hoạt cho vào giỏ.
Nhìn Akaishi cau có đi loanh quanh trong cửa hàng, Satono lại cười khúc khích.
---
"Đã mua được món đồ mình nhắm đến chưa, Akaishi-kun?"
Thanh toán xong, bốn người tụ tập bên ngoài cửa hàng để tán gẫu.
"Cái này, quà bà chị bao khao nhé."
"Cái gì đây ạ?"
Miichi đưa cho Akaishi hai món đồ gốm nhỏ.
"Đế cắm bàn chải đánh răng."
"Thực tế phết, cảm ơn chị."
Akaishi nhận món quà từ Miichi với vẻ biết ơn.
"Đồ rẻ tiền thôi nên không cần bận tâm đâu."
"Cảm ơn chị. Cơ mà..."
Akaishi để ý thấy chữ cái in trên món đồ gốm.
"Trên này ghi chữ K và Y, chẳng lẽ là..."
Akaishi nhìn vào mắt Miichi.
"Đúng rồi. Y của Yuuto, và K của Kaname."
"Chữ K này em không cần đâu."
Akaishi trả lại một cái đế cắm bàn chải cho Miichi.
"Tại sao chứ!?"
"Sẽ bị hiểu lầm đấy."
"Có sao đâu. Là quan hệ giữa chị và cậu mà. Cũng giống như quan hệ thầy trò thôi."
"Trong nhà mà có đế cắm bàn chải mang tên viết tắt của Kaname-san thì kiểu gì cũng bị người ta dị nghị cho xem."
"Cứ bảo là 'người tình thể xác' là được chứ gì."
"Nói thế được chắc."
Akaishi cười khổ.
"Lúc chị đến ngủ lại nhà cậu mà không có chỗ để bàn chải thì phiền lắm."
"Chị đến nhà em ngủ làm cái quái gì."
"Thì là chuyện đó đó."
Miichi dùng ngón tay làm một cử chỉ dung tục.
"Uầy, vẫn còn người làm cái cử chỉ này cơ à."
"Đương nhiên là còn nhiều rồi."
"Cử chỉ này chỉ có mấy ông chú trung niên mới làm thôi."
"Không biết hả, Akaishi-kun. Dạo gần đây cái cử chỉ này đang mốt trong giới gái trẻ đấy nhé?"
"Thế gian này tàn rồi."
Akaishi thở dài.
"Có nó cũng chẳng mất mát gì đâu, cứ giữ lấy đi."
Miichi gỡ ngón tay Akaishi ra và ép cậu nắm chặt lấy nó.
"Mà, nếu bị hiểu lầm thì cả hai đều rắc rối, nên em sẽ vứt nó ở chỗ nào đó thích hợp vậy."
"Cậu coi tôi là người tình thể xác thật đấy à...!"
"Em không có nghĩ thế."
Nhóm Akaishi trò chuyện thêm một chút bên ngoài cửa hàng rồi giải tán.
"Đại học đáng mong chờ thật đấy nhỉ!"
Trên đường về, Suda nói với vẻ vui vẻ.
"Trong vụ mua sắm vừa rồi có chỗ nào khiến mày nghĩ thế vậy hả?"
Hai người chuẩn bị hành trang cho đại học đâu ra đấy, rồi ai về nhà nấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chuyện bên lề: Bạn có thích tản bộ cùng Takanashi không? trước đó có ghi (1) ở phía sau, tức là sẽ có (2), nhưng hôm nay xem lại thì đã xoá (1), Takanashi lại bị cắt vai =))))