Chuyện bên lề: Bạn có thích tản bộ cùng Takanashi không? (1)
Kinh đô của hoa, Tokyo.
Takanashi Yayoi đã chuyển đến Tokyo và bắt đầu cuộc sống tự lập.
Gần nhà Takanashi, người giúp việc của cô là Nasu cũng đã ổn định chỗ ở.
“...”
Sẽ không bao giờ còn mặc bộ đồng phục cấp ba này nữa.
Takanashi ngắm nhìn bộ đồng phục cấp ba mà chẳng hiểu sao mình lại mang theo, rồi chìm vào suy tư một mình.
“Yên ắng thật.”
Ngẫm lại thì, cô đã xây dựng mối quan hệ với nhiều người hơn hẳn so với những gì bản thân từng nghĩ.
Cô đã từng đinh ninh rằng mình sẽ chỉ sống một cuộc đời đơn độc.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trò chuyện, thắt chặt tình cảm và giao lưu nhiều lần, thật nhiều lần với đông đảo bạn học đến thế.
Takanashi nhìn lại hiện trạng của bản thân và khẽ bật cười khúc khích.
“...Đáng yêu quá.”
Takanashi nhẹ nhàng vuốt ve chiếc móc khóa Kumar-kun đặt trên bàn.
Kumar-kun, chiếc móc khóa hình chú cừu với quầng thâm đậm dưới mắt. Đó là món quà mà Akaishi mới tặng cô gần đây.
Takanashi cực kỳ trân trọng chiếc móc khóa hình cừu có nét giống với Akaishi này.
“Được rồi.”
Takanashi buộc tóc gọn gàng, chuẩn bị ra ngoài.
Cô không hứng thú với trang điểm hay chưng diện. Takanashi rời khỏi nhà với bộ dạng thường ngày, chẳng thèm đắp lên người những món trang sức hay thiết kế cầu kỳ.
Nếu là ở Tokyo, biết đâu sẽ có món đồ nào đó liên quan đến Kumar-kun.
Takanashi bước ra phố để truy tìm các món đồ (goods) của Kumar-kun.
“Em gái ơi, xinh thế.”
Tokyo—
Khi bước đi trên phố, nhan sắc của Takanashi lọt vào mắt xanh của rất nhiều người.
Đó không phải là vẻ đẹp chỉ gói gọn trong phạm vi trường học, cũng chẳng phải là ếch ngồi đáy giếng.
“Không cần.”
Takanashi từ chối thẳng thừng, lạnh tanh.
Chẳng biết là tán tỉnh hay tuyển trạch viên người mẫu, nhưng Takanashi vốn không hứng thú nên gạt phăng lời mời mọc của gã đàn ông.
“Xin lỗi, tôi là kiểu người...”
Một người đàn ông cầm danh thiếp tiến lại gần Takanashi.
“Chào nhé.”
Không phải là tán tỉnh.
Takanashi chỉ nhận lấy tấm danh thiếp rồi lập tức rời khỏi chỗ đó.
Kinh đô của hoa, Tokyo—
Nhan sắc của Takanashi không phải là thứ có thể bị kìm hãm trong một ngôi trường cấp ba nhỏ bé ở quê.
Dạo bước trên phố, tùy từng nơi mà bầu không khí thay đổi khác hẳn, từ những con hẻm lờ mờ với các hàng quán mờ ám cho đến những đại lộ đông nghịt người.
Takanashi dạo quanh các trung tâm thương mại và cửa hàng tạp hóa, lùng sục đồ lưu niệm của Kumar-kun.
“...”
Tận dụng chiếc điện thoại thông minh, Takanashi đi khắp Tokyo.
“A!”
Đến cửa hàng tạp hóa thứ sáu, một nơi đang nổi đình đám vì chuyên bán đồ tiểu văn hóa (subculture), cuối cùng Takanashi cũng tìm thấy bìa hồ sơ, móc khóa, hình dán và standee acrylic của Kumar-kun.
“...”
Takanashi mua mỗi loại ba cái, rồi trở về nhà với nụ cười mỉm trên môi.
“Tuyệt.”
Takanashi dựng chiếc standee acrylic của Kumar-kun lên bàn.
“Đáng yêu quá đi.”
Takanashi cho những giấy tờ cần thiết vào bìa hồ sơ Kumar-kun, rồi dọn dẹp phòng.
Cô mở sách ra, vừa đọc sách vừa được standee Kumar-kun dõi theo.
“Phù phù phù.”
Dù đã trải qua một ngày mệt nhoài, nhưng Takanashi cảm thấy vô cùng thỏa mãn với căn phòng tràn ngập hình bóng Kumar-kun.
---
“Có món gì hay ho không nhỉ~”
Hai người Akaishi và Suda đang đi đến cửa hàng đồ gia dụng gần trường đại học.
“Mày nghĩ cuộc sống mới thì cần những gì?”
Suda hỏi Akaishi.
“Cứ nhớ lại xem ở nhà có những gì, rồi thấy cái nào hay thì mua cái đó, không phải sao?”
“Thế thì, để chuẩn bị cho cuộc sống mới, tao nghĩ bọn mình nên tập dượt từ bây giờ luôn, mày giúp tao một tay được không?”
“Sao tự nhiên lại bắt đầu diễn hài thế hả.”
Akaishi nhìn Suda với vẻ mặt ngán ngẩm.
“Cốc cốc, xin lỗi, em muốn bắt đầu cuộc sống mới ạ!”
“Cái cuộc sống mới đấy không có hệ thống nhập học thử nghiệm như thế đâu. Tự đi bằng đôi chân của mình mà xác nhận từng thứ một đi.”
“Có cần đũa nấu ăn không nhỉ?”
“Đấy là thứ cuối cùng mà một thằng đàn ông sống một mình sẽ mua đấy, ba cái đồ đó.”
Suda vừa nói vừa đi ngang qua khu vực bát đĩa và đũa.
“Nhưng bát đĩa thì cần đấy chứ.”
“Cũng cần một lượng nhất định. Nếu ít quá thì lúc nào cũng phải rửa ngay lập tức.”
“Xin lỗi, cho một tá (Wonders) bát đĩa này ạ.”
“Bộ là bút chì hay gì. Cần quái gì nhiều thế.”
Akaishi bỏ vài món bát đĩa vào giỏ.
“Không, tao nghĩ nếu sống một mình thì mua 'một tá' cũng không phải là đề xuất kỳ quặc đâu.”
“Mà, cũng đúng.”
Akaishi bỏ bát ăn cơm và cốc vào giỏ.
“Mẹ ơi, mua cái này, mua cái này đi!”
“Rồi rồi.”
Suda kéo tay áo Akaishi.
“Mua con dao làm bếp cắt được mọi thứ do Liver thiên tài hàng đầu, Souzai Kakeru giám sát sản xuất này đi!”
“Không cần, ba cái đồ đó!”
Akaishi đi lướt qua khu vực dao làm bếp do Souzai Kakeru giám sát.
“Cậu cũng bỏ ngay cái trò định mua mấy món đồ được mấy tay streamer mờ ám kia giới thiệu đi.”
“Nhưng dao do Kakeru giám sát là số một Nhật Bản đấy.”
“Người rèn dao là thợ thủ công, thế nên hãy tin vào tay nghề của thợ chứ đừng tin người dùng.”
Akaishi vừa bỏ những món cần thiết vào giỏ trong xe đẩy, vừa bàn bạc với Suda.
“Tất vớ thì sao nhỉ.”
“Chắc cũng cần kha khá đấy.”
“Một tá nhé?”
“Sao lúc nào mày cũng định mua đồ theo lố một tá thế hả.”
“Tại chưa thoát khỏi cảm giác làm học sinh ấy mà.”
“Cứ giữ cái tâm lý học sinh thế thì gay go đấy, Suda-kun.”
“X, xin lỗi ạ!”
Suda lấy năm đôi tất mang về.
“Tao lấy toàn tất khác màu nhau này.”
“Toàn màu đen là được rồi.”
“Mỗi ngày một màu khác nhau thì tâm trạng cũng thay đổi khác nhau, thú vị mà.”
“Mày bị thay đổi tâm trạng tùy theo tất hả. Mày không muốn mỗi ngày đều có một tâm trạng khác nhau đâu.”
“Thế chẳng phải vui hơn sao?”
“Cảm xúc bất ổn quá đấy.”
“Lúc đi tất đen thì tính cách tao sẽ trở nên tiêu cực một cách lộ liễu luôn.”
“Cứ như nhân vật truyện tranh ấy nhỉ.”
“Á, cậu vẫn làm cái trò đó à. Ha ha, buồn cười ghê. Mà, tớ chả biết gì đâu nhưng cố lên nhé.”
“Thằng này khó ưa vãi.”
Suda bỏ năm đôi tất vào giỏ.
“Tao mua tất có màu giống hệt màu cầu vồng luôn.”
“Khiếu thẩm mỹ còn kém hơn cả học sinh nữa.”
“Ai là trẻ mẫu giáo hả.”
Suda lè lưỡi trêu Akaishi.
“Ồ.”
“Hả?”
Khi Akaishi và Suda đang mua sắm cùng nhau, thì hai senpai của Akaishi là Miichi và Satono xuất hiện từ phía trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
