Chương 18: Ngắm một thoáng phồn hoa nơi thịnh thế
Ăn xong bữa tối thì màn đêm cũng đã buông xuống.
Khác với những lần trước, Hứa Thanh không lập tức đưa Khương Hòa về mà cùng cô dạo bước trên đường, coi như tản bộ tiêu cơm.
“Lại đây, đừng nói gì cả.”
Đi ngang qua một trạm xe buýt, Hứa Thanh bất ngờ dừng chân rồi chỉ về chiếc xe đang chạy tới: “Đừng hoảng, cứ theo tôi.”
Thói quen khiến cậu dặn dò như vậy, nhưng thật ra từ trước đến giờ Khương Hòa luôn giữ bình tĩnh rất tốt, không hề như cậu tưởng tượng là sẽ giật mình la hét mỗi khi gặp thứ gì mới lạ. Có thắc mắc cô đều giấu trong lòng, chờ lúc thích hợp mới hỏi.
Khương Hòa nhìn theo hướng cậu chỉ. Chiếc xe buýt đã chạy đến trước mặt, cửa tự động mở ra. Hứa Thanh cầm tiền trong túi bước lên, cô liền theo sau nhìn cậu bỏ tiền vào khe rồi đi thẳng ra cuối xe ngồi xuống.
Cánh cửa đóng lại, xe từ từ tiếp tục lăn bánh.
“Xe này có phải chạy rất êm không?”
Hứa Thanh ngồi ở ghế phía trong, ghé sang nói nhỏ với Khương Hòa đang nhìn ra cửa sổ.
“Ừm.”
“Tôi còn tưởng cô sẽ ngạc nhiên chứ, nhìn bình thản thế.”
“Ta từng ngồi xe ngựa rồi.”
Khương Hòa vẫn giữ nguyên nguyên tắc ở bên ngoài thì nói ít một chút. Cô chỉ nhẹ nhàng đáp một câu rồi lại quay đầu nhìn cảnh đêm lướt qua bên ngoài. Thành phố không ngủ này đã đem đến cho cô quá nhiều sự kinh ngạc.
Xe buýt buổi đêm không có nhiều người, chỉ lác đác vài hành khách hoặc nhắm mắt nghỉ ngơi, hoặc cúi đầu nghịch điện thoại. Xe chạy rồi lại dừng, người thì cũng có người lên người xuống.
Ban đầu Hứa Thanh chỉ muốn cho cô trải nghiệm cảm giác ngồi xe, cũng không định đi đâu cả. Khi xe chạy ngang qua cầu Lan Giang, cậu nghĩ một chút rồi kéo Khương Hòa đứng dậy.
“Nơi này gọi là Lan Giang.”
Gió đêm mát lạnh thổi qua làm vạt áo hai người khẽ lay động. Xa xa là tiếng nước sông dội vào bờ, mặt sông dưới ánh trăng loang loáng gợn sáng.
Hứa Thanh giơ tay chỉ xuống dòng sông, quay lại cười với Khương Hòa: “Thời của cô, ban đêm chắc tối om đúng không? Giờ thì khác rồi, đây gọi là cảnh đêm của thành phố hiện đại.”
Tối cuối tuần, mặt sông phẳng lặng. Trên bờ đê, dòng người đông đúc như mắc cửi. Hai người họ đứng từ xa nhìn sang.
Hai bên bờ Lan Giang rực rỡ đèn neon, những tòa nhà đủ hình dạng khoác lên lớp ánh sáng chói lòa, trông như được dựng bằng thủy tinh lưu ly, hoa lệ mà lộng lẫy.
Khương Hòa vô thức bước lên một chút, ngẩng đầu, đôi mắt hơi nheo lại. Cô vịn tay lên lan can rồi nhìn ra phía xa đến thất thần. Nếu lúc này Hứa Thanh nói nơi này là cõi thần tiên, có lẽ cô cũng chỉ tin chứ chẳng nghi ngờ gì.
“Một nghìn hai trăm năm… đúng là thương hải tang điền.”
Hứa Thanh kéo áo sát người để tránh những cơn gió đêm lành lạnh với nụ cười mỉm trên môi. Biểu cảm của Khương Hòa khiến cậu rất hài lòng.
“Đây… thật sự là hơn một nghìn năm sau sao?” Khương Hòa nhìn về phía xa, nhẹ giọng hỏi.
Mới chỉ hơn nghìn năm mà thế giới đã đổi khác đến mức không thể nhận ra.
“Lịch sử đã xem được phân nửa, hẳn là cô cũng tự có câu trả lời rồi.”
“…”
Tiếng sóng vỗ từ đằng xa truyền đến, Hứa Thanh nghiêng đầu nhìn cô gái đang đứng cạnh mình. Dưới ánh trăng, dù đã khoác lên mình bộ trang phục thời hiện đại, khí chất riêng của cô lại khiến khung cảnh xung quanh trở nên như hai thế giới tách biệt.
Cậu lấy điện thoại ra chụp thêm một tấm hình, rồi hướng ánh mắt về những tòa nhà sáng rực nói:
“Dù chuyện thân phận có hơi rắc rối một chút, nhưng về thì… hẳn là cô không thể quay về được nữa, tìm cách thậm chí còn khó khăn hơn nhiều. Ở lại đây, thật ra cũng không tệ đâu.”
Thấy cô vẫn im lặng, Hứa Thanh lơ đễnh tiếp lời: “Lên trời, xuống biển, vào lòng đất… giờ gần như chẳng có thứ gì là không làm được. Mặt trăng còn có người đặt chân lên rồi. Mai kia khi vấn đề thân phận đã ổn thỏa, tôi đưa cô lên trời chơi một vòng, ngồi máy bay ngắm từ trên cao xuống.”
“Trên trời?” Cuối cùng thì Khương Hòa cũng có phản ứng, ngẩng đầu cao thêm chút nữa nhìn lên vầng trăng.
“Ừ, ngồi máy bay, vù vù vù…”
Nói đến đây, Hứa Thanh bỗng bật cười, cậu lắc lắc đầu: “Nhưng giờ nghĩ xa quá cũng vô ích. Một thời gian dài sắp tới, cô vẫn phải ở chung với tôi trong căn hộ bé xíu ấy, học để hiểu thế giới này.”
“Sau đó thì sao?” Khương Hòa hỏi.
“Sao gì?”
Ánh mắt cô mang theo chút mông lung và buồn bã: “Sau khi hiểu được thế giới này… rồi sẽ như thế nào?”
Hứa Thanh nhíu mày. Cậu thậm chí còn chưa từng nghĩ sâu đến như vậy.
“Sau đó… thì sống tiếp thôi.”
Trên cầu Lan Giang, Hứa Thanh dang tay như muốn gom cả nguồn sáng rực rỡ vào trong lòng: “Sống ở đây, tận hưởng sự phồn hoa của hơn một nghìn hai trăm năm sau.”
Cậu nghiêng đầu liếc Khương Hòa, mỉm cười nói: “Dù thế nào đi nữa, rồi cũng sẽ có thứ cô thích, có kiểu sống phù hợp với cô.”
Đây là thời đại tốt nhất trong hàng nghìn năm. Không lý nào lại không dung chứa nổi một cô gái, dù cô đến từ hơn một thiên niên kỷ trước.
Khương Hòa nhìn về phía xa mà không nói gì thêm. Gió nâng vạt áo cô lên, bóng dáng mảnh khảnh khuất trong bóng tối ấy đứng thẳng người, cứ như một người bị thời đại bỏ quên trong góc tối vậy.
“Cô đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang nghĩ… nếu Nhị nương thấy được thế giới này, chắc bà ấy sẽ vui lắm.”
“Ừ, vậy thì thay Nhị nương, thay cả đại đương gia, nhị đương gia, tam đương gia… thay tất cả bọn họ mà nhìn cho thật kỹ.”
“… Đa tạ.”
“Tiện tay mà thôi!”
_________________________________
Nếu sống ở thời cổ đại, Hứa Thanh nghĩ chắc mình sẽ làm hiệp khách.
Đi khắp giang hồ trừ gian diệt ác. Lúc rảnh thì nghe hát, dạo thanh lâu, uống rượu cả bát, ăn thịt cả miếng.
Một thân một kiếm ngao du thiên hạ.
Còn hiện tại? Cậu chỉ có thể ru rú trong nhà làm một tên otaku béo… à không, gầy gò.
Hiệp khách thời đại mới ngồi trong phòng khách nghiên cứu lịch sử, đọc về cách mạng công nghiệp. Cũng bởi vì Khương Hòa dần quen với nơi này hơn nên Hứa Thanh lại mua thêm vài cuốn sách nữa cho cô xem.
Còn cậu thì ôm máy tính làm video. Không có việc làm, thì phải làm một chủ up nghiêm túc. Đến mức fan còn trêu là “năng suất như heo mẹ”.
Mùa thu, tháng mười.
Tính ra Khương Hòa đến đây đã một tháng. Tuần lễ vàng Quốc khánh là dịp ăn chơi của dân công sở, nhưng đối với hai người thì chẳng khác ngày thường là bao. Nếu nhất định phải tìm điểm khác biệt thì chắc là sòng bài nghỉ lễ, Hứa Thanh mất đi thú vui xem “bảng điện tim” chứng khoán mỗi ngày.
“Dì Trình, đây là… pháp sư mà mọi người mời đến sao?”
Trước cổng khu dân cư, Hứa Thanh vừa mang đồ ăn về nhìn ông lão đạo sĩ mặc áo vàng ở phía xa mà thấy hơi đau đầu.
Việc mời người làm pháp sự là chuyện mấy hộ dân bàn với nhau. Họ còn mang bản ghi hình từ camera đưa cho mấy nhà khác xem lén. Đa số mọi người đều rất sợ, nhưng chuyện truyền ra nhiều thì khó giấu.
Vì thế nên lão Lương hàng xóm còn lo sốt vó mấy ngày, mãi đến khi phát hiện không chỉ khu này mà mấy khu khác cũng có chuyện tương tự thì người ta mới yên tâm hơn. Báo công an đến kiểm tra cũng chẳng thấy gì.
Hứa Thanh cũng góp một phần tiền. Dù gì chuyện này cũng do Khương Hòa gây ra, không góp không được.
“Đúng rồi, nhìn động tác kìa, chuyên nghiệp lắm.” Dì Trình đứng từ rất xa, vừa ăn hạt dưa vừa xem pháp sư làm lễ.
Ông lão đạo sĩ bốc một nắm gạo, niệm chú rồi tung ra. Rồi lại bốc nắm nữa, niệm tiếp…
“Quả thật chuyên nghiệp.” Hứa Thanh nhìn quanh, đông người xem thật.
“Dì xem tiếp nhé, con lên nhà đây.”
“Ừ.”
Hứa Thanh về thẳng nhà thì thấy Khương Hòa đang xắn tay áo đứng trước máy giặt, cầm bịch bột giặt mà không biết nên đổ bao nhiêu.
“Để tôi làm cho.”
“Ừm.”
Khương Hòa đưa bột giặt cho cậu. Cô đi tới trước cửa sổ nhìn ra ngoài, tò mò hỏi: “Bên dưới nhiều người vậy… họ xem gì thế?”
“Xem pháp sư bắt quỷ.”
Hứa Thanh nhìn cô, kẻ gây chuyện, đang đứng nhìn ra ngoài với dáng vẻ vô tội mà vừa buồn cười vừa bực mình.
Nếu không phải tại cô nửa đêm giả làm đạo tặc chạy lung tung thì làm gì có chuyện này?
Suýt nữa đã hù chú Triệu nghỉ việc, giờ ngày nào ông cũng cầm kiếm gỗ đào múa may quay cuồng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Hay "bãi bể nương dâu", nói về những thay đổi lớn trong cuộc đời và xã hội. Thanh lâu cũng giống như những phòng thu, phòng hát thời nay. (Chắc vậy :v)