Chương 17: Tần Quỳnh trấn cửa
“Đối ba.”
“Quản thượng.”
“Đè chết.”
“Không theo.”
Trong tiếng nhạc leng keng vui tai, Hứa Thanh đang dạy Khương Hòa làm quen với luật chơi Đấu địa chủ. Thấy cô đã bắt đầu hứng thú tự chơi thử, cậu liền không đứng cạnh lải nhải nữa, mà vặn eo bẻ cổ quay về phòng nghỉ ngơi.
Dậy quá sớm có một khuyết điểm là buổi chiều dễ buồn ngủ, phải ngủ bù một giấc mới tỉnh táo được. Nhưng ngủ chiều rồi thì tối lại khó ngủ, ngủ muộn thì sáng lại dậy muộn, thế là lại rơi vào vòng tuần hoàn ngủ muộn – dậy muộn.
Cũng may ngày hôm đó không tìm được việc.
Nếu không thì, dù có phỏng vấn thành công, khi về nhà nhặt được Khương Hòa thì Hứa Thanh cũng phải nghỉ việc ngay để ở nhà nghiên cứu kỹ lưỡng về nữ hiệp cổ đại này.
Đợi đến lúc mặt trời khuất hẳn sau núi, ánh chiều tà màu vỏ quýt chiếu xiên qua khung cửa sổ thì Hứa Thanh mới dụi mắt bước ra khỏi phòng xem Khương Hòa đang làm gì.
Trò Đấu địa chủ đã bị tắt. Trên màn hình máy tính đang chiếu bộ phim của dì Quỳnh Dao, cảnh “Em nghe anh giải thích đã!” – “Em không nghe!” rồi hai người ôm nhau khóc bù lu bù loa.
Khương Hòa ôm Bí Đao, nét mặt vô cảm nhìn hai diễn viên trên màn hình đang khóc lóc thảm thiết.
“Cái này không phải thứ gì hay ho đâu, xem ít thôi.” Hứa Thanh đau hết cả đầu. Cậu lưu bộ phim này về cũng chỉ để cắt ghép làm video mà thôi.
Nhưng cũng phải công nhận, dùng để chếmeme thì hợp vô cùng.
Giúp Khương Hòa tắt bộ phim sến súa ấy đi, Hứa Thanh mở lịch sử phát thì thấy cô đã xem đến thời Minh, tiến độ rất nhanh. Cậu không khỏi tò mò hỏi: “Cô xem đoạn triều Đường bị diệt… ừm… nói chung là đổi triều đại, có cảm giác gì không?”
Khương Hòa khẽ lắc đầu, im lặng không nói gì.
“Thôi đi ăn đi, lần này qua phía Đông. Mà tốt nhất cô thay bộ váy khác đi, thay đổi hình tượng chút.”
Thấy Khương Hòa vẫn im lặng, Hứa Thanh chỉ chỉ tóc cô nói: “Cũng đừng buộc tóc nữa, cứ để xõa là được. Hôm trước nửa đêm cô ra ngoài là buộc lên đúng không?”
“Ừm.”
Khương Hòa gật đầu, nghe lời cậu đứng dậy về phòng thay đồ.
Một lúc sau.
Khương Hòa mở cửa bước ra trong chiếc váy dài màu xanh nhạt. Khí chất sắc sảo thường ngày biến mất, chỉ đứng yên đó thôi cũng lộ ra vẻ mềm mại, mỏng manh trông vô cùng quyến rũ.
“Ờ…”
Hứa Thanh sững người, gãi đầu rồi xua tay: “Thôi, cô đổi lại bộ lúc nãy đi. Cái này nổi bật quá rồi.”
Khí chất của người cổ đại đúng là kỳ diệu thật.
“…”
Khương Hòa siết nhẹ nắm tay, xoay người trở lại phòng thay bộ cũ.
Đợi cửa phòng khép lại, Hứa Thanh dựa tường móc điện thoại rồi mở Taobao lên.
Hình như có thể mua thêm mấy bộ quần áo… chơi Miracle Nikki bản người thật cũng vui phết…
_____________________________________
“Lại dẫn bạn gái đi dạo phố hả?”
Chú Triệu đang ngồi trước cổng chính hút thuốc, trên tay còn cầm một chiếc gậy dán đầy những lá bùa màu vàng. Không biết chỉ trong một ngày ông đào đâu ra thứ này.
“Bạn, chỉ là bạn thôi ạ.”
Hứa Thanh đáp bâng quơ. Cậu liếc cây gậy, hơi chột dạ hỏi: “Chú Triệu, cây gậy này… là gỗ đào à?”
“Không. Gỗ đào vẫn chưa giao, tạm dùng cái này trước.”
“À, ờm, chú vất vả rồi.”
“Ha, nhìn chú giống Tần Quỳnh trong tranh Tết không?” Chú Triệu múa may cây gậy với vẻ đắc ý.
Làm bảo vệ thì có là gì chứ? Bây giờ ông còn đang phải gánh sứ mệnh của Tần Quỳnh và Uất Trì Cung!
“Giống, giống lắm. Trời sắp tối rồi, chú nhớ cẩn thận chút.” Hứa Thanh khen lấy lệ.
“Không sao, chú còn có Chú Đại Bi ở đây.”
Chú Triệu ngước nhìn trời mà không khỏi có chút sợ hãi. Ông lấy ra chiếc điện thoại to tướng rồi chạm vào màn hình hai lần, tiếng tụng kinh lập tức vang lên từ loa.
“…”
Hứa Thanh liếc nhìn Khương Hòa với biểu cảm vô cùng phức tạp.
Thật là nghiệp chướng mà!
Nói thêm vài ba câu chuyện phiếm nữa, hai người mới rời khỏi cổng. Đợi xung quanh không còn ai, Khương Hòa mới nhỏ giọng hỏi: “Bạn gái là gì vậy?”
“Là bạn.”
“Vậy sao lại thêm chữ ‘gái’?”
“Vì cô là con gái.” Hứa Thanh trả lời qua loa.
“Vậy sao ngươi lại bảo ta không phải?”
“Ờ…”
Hứa Thanh nghẹn họng. Cậu không biết phải giải thích chuyện yêu đương cho cô thế nào cả.
Thời Đường có chuyện yêu đương sao?
“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Sau này cô sẽ rõ thôi.”
“Ừm.”
Cả hai ung dung dạo bước một cách chậm rãi trên đường lớn. Dù đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng Khương Hòa vẫn tò mò với mọi cửa hàng và các loại hình trang trí xung quanh.
Nơi này không bị cấm đi lại ban đêm, không có tiếng rao ồn ào, không có những con đường đất lồi lõm. Người qua lại hoặc tươi cười, hoặc vội vã; có gia đình ba người nắm tay nhau đi qua; cũng có ai đó vừa cúi đầu bên vệ đường vừa nhoẻn miệng cười với thứ gọi là điện thoại kia.
Khắp nơi tràn ngập một bầu không khí rất khó tả. Khương Hòa chưa từng thấy nơi nào yên bình như vậy, ngay cả thời thịnh thế cũng không bằng.
Nơi này, mọi thứ đều yên ổn đến mức giống như một giấc mơ vậy.
“Muốn uống trà sữa không?” Hứa Thanh dừng lại trước cửa tiệm, Khương Hòa cũng theo đó dừng bước.
“Trà?”
“Vào trước đã.”
Hứa Thanh lười giải thích, dù sao thì nếm một ngụm là biết ngay.
“Một trà sữa trân châu, một nước chanh, ít đá ít đường.”
Thanh toán xong, cả hai đứng đợi tại cửa ra vào. Khương Hòa nhìn qua lớp kính, chăm chú quan sát đám người đang chế biến đồ uống, không biết cô đang nghĩ gì trong đầu.
Khi trà sữa làm xong, Hứa Thanh cắm ống hút vào trà sữa trân châu rồi đưa cho cô: “Đây, cô uống cái này đi. Của tôi chua lắm.”
“Ừm…”
Đi được mấy bước, Khương Hòa mới mở miệng hỏi: “Những người lúc nãy… họ kiếm tiền bằng cách làm mấy việc này sao?”
“Đúng rồi, đó gọi là làm việc.”
“Ta có thể học làm việc như vậy không?” Khương Hòa hỏi.
“Không được, bởi vì cô không có căn cước công dân.”
“…”
Khương Hòa im lặng.
“Chuyện thân phận từ từ rồi tính, không thể làm trong một sớm một chiều được. Cô yên tâm đi, kiểu gì cũng sẽ có cách thôi.”
Hứa Thanh an ủi vài câu, thấy cô ít uống liền hỏi: “Không ngon à?”
Khương Hòa uống thêm một ngụm lớn, hơi nhíu mày nuốt xuống: “Ừm… hơi lạ. Thứ trong này cũng rất khó nhai.”
“Ha! Hảo hán gặp nhau!”
Hứa Thanh bật cười: “Tôi cũng thấy như vậy. Không biết người ta thích cái này chỗ nào, còn bảo con gái ai cũng thích uống…”
“…”
Khương Hòa nhìn ly nước chanh trong tay Hứa Thanh, rồi lại nhìn cậu.
Người này… chắc có vấn đề rồi.
“Ờ thì… cái này chua lắm, có thể cô uống sẽ không quen đâu.” Hứa Thanh chống chế, thấy ánh mắt nghi ngờ của cô thì rút ống hút ra đưa ly tới gần.
“Không tin thì cứ thử đi, dùng ống hút của cô. Nếu dùng của tôi thì sẽ kỳ lạ lắm.”
Khương Hòa rút ống hút của mình, hơi do dự rồi cắm vào ly của cậu rồi hút một ngụm. Vị chua ngọt tươi mát tràn vào miệng khiến mắt cô khẽ mở to. Nếm kỹ hơn, cô ngẩng lên nhìn Hứa Thanh.
“Rất ngon.”
“…”
Hứa Thanh sờ mũi một cái: “Vậy ly này cho cô. Ly trà sữa trân châu vứt đi.”
Cậu nói xong liền nhận ly của Khương Hòa, tiện tay quăng thẳng vào thùng rác bên cạnh.
“Mừng là cô thích nó.”
Hứa Thanh nhếch miệng cười, quay người tiếp tục dẫn cô đi dạo.
Khương Hòa ôm ly nước chanh trong tay, vừa đi vừa thỉnh thoảng cúi đầu hút một ngụm rồi lại nhìn Hứa Thanh.
Cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm…
Nhưng mà ngon thật.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ngôi sao thời trang. Nôm na là những người có tài thường có chung ý tưởng.