Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba 17 ! - Chương 372: Quyền năng của hư vô, đồng hồ đếm ngược.

Chương 372: Quyền năng của hư vô, đồng hồ đếm ngược.

Chương 372: Quyền năng của hư vô, đồng hồ đếm ngược.

Video do trang web chính thức của Cục Đối sách đăng tải, dưới sự hợp sức đẩy mạnh của các chính phủ trên toàn thế giới, đã lan truyền khắp toàn cầu chỉ trong một đêm với tốc độ chóng mặt.

Lần này khác hẳn với những nỗ lực truyền thông trước đây. Ngay khi video vừa được công bố, các phương tiện truyền thông chính thống và những đài tin tức lớn nhất đồng loạt đưa tin, trịnh trọng tuyên bố với toàn nhân loại về thân phận Ma pháp thiếu nữ của Sở Nguyên Thanh cùng địa vị Tổng đội trưởng tối cao.

Đãi ngộ ấy cao đến mức nguyên thủ các nước đều đích thân đứng ra ủng hộ, gửi lời chúc mừng công khai tới vị tân Tổng đội trưởng. Quy mô ảnh hưởng đã vượt xa giới hạn của ngành giải trí, gây chấn động mạnh mẽ trong toàn xã hội.

Hứa Linh xem xong video mà người vẫn còn ngẩn ngơ như mất hồn. Nhất thời, cô không sao liên kết được vị Tổng đội trưởng uy nghiêm, bá khí tựa bậc đế vương, một tay trấn áp Cấm địa [Tai Thần] kia, với một "Thanh Bảo" nổi tiếng đáng yêu, dịu dàng, hay xấu hổ và đặc biệt thuần khiết lại là cùng một người.

Sự tương phản giữa hai bản thể này, tuy chưa đến mức đối lập một trời một vực như ánh sáng và bóng tối, nhưng vẫn vượt quá sức tưởng tượng, khiến bộ não cô khó lòng tiếp nhận ngay được.

Trong đầu thiếu nữ, lúc thì hiện lên hình ảnh "Thanh Bảo" với gương mặt ghét bỏ nhưng má lại ửng hồng, khiến tim người nhìn lỡ nhịp; lúc lại đan xen hình ảnh Phù thủy Thuần Bạch tạo ra Cây Gương, ngồi ngay ngắn trên vương tọa giữa trời cao, ánh mắt rực lửa, ngạo nghễ nhìn xuống nhân gian.

Ngầu quá, mà cũng dễ thương quá.

Bá đạo quá, nhưng lại dễ thương quá.

Khủng khiếp quá, vậy mà vẫn cứ dễ thương.

Khoan đã, không được, sao càng nghĩ càng thấy "cuốn" thế này, không dứt ra được.

Hứa Linh lắc đầu thật mạnh, cố rũ bỏ những suy nghĩ "trần tục", nỗ lực duy trì lòng tôn kính thiêng liêng đối với vị thần bảo hộ nhân loại, Tổng đội trưởng Cục Đối sách, Đệ nhất Ma pháp thiếu nữ.

Thế nhưng rất nhanh, khi cô em họ bên cạnh phán một câu xanh rờn: "Thanh Bảo bá đạo soái khí như vậy, cô ấy chắc chắn là công (Seme)!", cô lập tức quên hết lý trí, hăng hái nhảy vào cuộc tranh luận vĩ đại phân định xem ai là "kèo trên", ai là "kèo dưới".

Để bảo vệ quan điểm của mình, cô lôi ngay ví dụ về việc Thanh Bảo cứ dán sát vào các thần tượng nhỏ khác là đỏ mặt tía tai. Cô bắt đầu vạch ra ranh giới rạch ròi, đầy chính nghĩa giữa một "Thanh Thần" (Sở Nguyên Thanh - dạng Ma pháp thiếu nữ) uy nghiêm và một "Thanh Bảo" (Sở Nguyên Thanh - dạng thần tượng nhỏ) đáng yêu, hùng hồn tuyên bố kiên quyết từ chối việc "thần thánh hóa" thần tượng.

Bùi Hiểu Đồng (em họ) cố cãi lại nhưng rốt cuộc vẫn thua cuộc, hậm hực lên nhóm hậu viện hội tìm đồng minh hòng gỡ gạc.

Hứa Linh cười khẩy đắc thắng, quyết không chịu lép vế. Cô vận dụng hết văn tài và tốc độ gõ phím điêu luyện của một blogger, kêu gọi 500 anh em, lôi kéo các "thánh chế hàng" (tác giả viết fanfic/vẽ fanart) nhập cuộc.

Điều nực cười là, đám fan hâm mộ trước đó còn đang đứng hình toàn tập, giờ lại chấp nhận cái thiết lập "Thanh Bảo là Tổng đội trưởng" một cách nhanh đến lạ lùng. Họ thản nhiên đưa thiết lập đó vào các gói "sở thích mặn mà", khiến kho tàng fanfic trở nên phong phú và... ba chấm hơn bao giờ hết.

Dĩ nhiên, vẫn còn những người nghiêm túc, như các "Bánh Trôi Nhỏ" (tên fandom) chân chính nhất, lương thiện nhất, thuần khiết nhất. Họ bắt đầu băn khoăn liệu sau này có còn dám gọi thần tượng nhà mình là "Thanh Bảo" thân thương nữa hay không.

Mặt khác, các "mama fan" (fan coi thần tượng như con) có phần cực đoan hơn thì chìm trong nỗi tự trách bi thương: "Tại sao mình không phải là Ma pháp thiếu nữ? Lại để Tiểu Thanh chưa đến tuổi thành niên phải gánh vác trọng trách Tổng đội trưởng. Mình đúng là đồ vô dụng!".

Đúng kiểu tâm lý "Con dù lớn vẫn là trẻ con trong mắt mẹ".

Dù Sở Nguyên Thanh bỗng chốc trở nên siêu cấp lợi hại, một bước thành trụ cột của nhân loại, cũng không ngăn được nỗi lòng xót xa và lo lắng của người hâm mộ.

Thậm chí, rất nhiều fan càng lo sợ hơn cho sự an nguy của Sở Nguyên Thanh.

Thần tượng làm Ma pháp thiếu nữ đã đành, dù sao trời sập còn có người cao to chống đỡ, đâu nhất thiết cứ phải lao vào chỗ chết.

Nhưng làm chủ tướng, Tổng đội trưởng, Tổng chỉ huy của binh đoàn Ma pháp thiếu nữ, chẳng phải đồng nghĩa với việc luôn phải đứng mũi chịu sào, xông pha nơi tuyến đầu nguy hiểm nhất, đối đầu với những con quái vật kinh khủng nhất sao?

Hơn nữa, Thanh Bảo mới 17 tuổi, còn là trẻ vị thành niên kia mà? Ném một chức vị trọng đại, áp lực và đầy rẫy hiểm nguy như vậy cho cô bé, nghĩ kiểu gì cũng thấy người lớn thật thiếu suy nghĩ.

Đúng như câu nói: "Hoàng hôn là thời khắc của những tín đồ sùng đạo, nhưng đỉnh cao danh vọng lại sản sinh ra những kẻ tung hô giả tạo."

Sự gắn kết của cộng đồng fan Sở Nguyên Thanh quá lớn, lớn đến mức họ chẳng màng đến vinh quang hay thành tựu gì cho cô cả. Chỉ cần cô có thể an yên ca hát trên sân khấu, sống một cuộc đời bình thường, với họ thế đã là viên mãn, là điểm mười tuyệt đối rồi.

Vậy nên tin tức chấn động này vừa tung ra, đối với vô vàn người hâm mộ, đó không phải là niềm vui bất ngờ, mà là cú sốc kinh hoàng.

Hiện tại, các diễn đàn lớn, nhóm trò chuyện, mạng xã hội đều ngập tràn những cuộc thảo luận, tựa như một cơn bão quét qua thế giới, len lỏi vào từng ngõ ngách, từng gia đình.

...

...

Đêm hôm ấy.

Lúc 11 giờ đêm, bên Bến Thượng Hải ở Hải Đô. Một màn hình chiếu ảo khổng lồ, rực rỡ lấn át cả màn đêm vắt ngang dòng sông, đang phát đi phát lại đoạn video gây sốt ấy.

"Chiếc áo bông nhỏ" đứng hình khi nhìn thấy người cha soái ca ngời ngời của mình trên màn ảnh, mắt cô bé sáng lấp lánh đầy tự hào. Nhưng rồi, khi cúi xuống nhìn người đang ngồi lặng lẽ trên xe lăn, sự sùng bái ấy chùng xuống, nhường chỗ cho niềm thương cảm và xót xa vô hạn.

Để không làm cha lo lắng, cô bé vẫn cao giọng khen:

"Cha giỏi quá, oai quá đi, làm Tổng đội trưởng luôn rồi nè."

Sở Nguyên Thanh ngước mắt nhìn bầu trời đêm. Anh mệt mỏi ho vài tiếng, đôi môi nhợt nhạt khẽ nở nụ cười dịu dàng, đặt tay lên tay vịn, nhẹ giọng đáp:

"Tiểu Thư thông minh lắm, rồi con cũng sẽ có ngày được như thế thôi."

Dù chưa tường tận hết về năng lực của [Nhân Chi Tử], nhưng chỉ cần nhớ lại cách Sở Vọng Thư đối đầu với tai thú hôm đó cũng đủ thấy thiên phú của con bé cao đến nhường nào. Cảnh giới hoàn mỹ mà anh thể hiện trong video, sớm muộn gì con bé cũng sẽ đạt tới.

Chỉ hy vọng, mình còn có thể đợi được đến ngày đó.

Sở Vọng Thư nghe cha nói vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường, cô bé dõng dạc đáp:

"Con sẽ cố gắng hết sức ạ!"

Sẽ có một ngày, cô bé trở thành một Ma pháp thiếu nữ hùng mạnh hơn, đủ sức thay cha trấn áp đám [Tai Thần] gớm ghiếc kia, bảo vệ cuộc sống và nền hòa bình này.

Nhưng không hiểu sao, nỗi lo âu và sự hối hả trong lòng cô bé cứ dâng lên ngùn ngụt theo từng lời đối thoại.

Trong đầu Sở Vọng Thư lại tái hiện giấc mơ kinh hoàng về cái chết của cha. Cô bé không muốn bị nỗi sợ hãi nhấn chìm thêm nữa. Mím chặt môi, một quyết tâm có phần tàn nhẫn bùng lên trong lòng.

Tối mai cô bé sẽ hẹn mọi người, cùng quay lại Lý Tưởng Quốc để tập luyện vũ đạo từ đầu. Tận dụng quãng thời gian mười mấy ngày chênh lệch trong Lý Tưởng Quốc, cô bé nhất định phải xông pha vào Tháp Gương thật nhiều lần, khai phá thêm sức mạnh tiềm ẩn của [Nhân Chi Tử].

Sở Vọng Thư có linh cảm, [Nhân Chi Tử] vẫn chưa bộc lộ hết diện mạo thực sự. Bốn quyền năng: Chung Yên, Dũng Giả, Quần Tinh và Bầy Tai Ương, xét về bản chất, chúng giống như những món quà được ban tặng hơn là sức mạnh nội tại.

Sức mạnh thực sự thuộc về riêng cô bé, chắc chắn vẫn còn ẩn giấu đâu đó sâu hơn nữa.

Cô bé nghĩ vậy, một phần vì tên gọi của chúng sặc mùi "được cho".

Dũng Giả đại diện cho võ nghệ cái thế của cha, Chung Yên là quyền năng [Đưa Tang] của mẹ, Quần Tinh tượng trưng cho ý chí hành tinh, còn Bầy Tai Ương chắc hẳn là sức mạnh phái sinh khi cha nắm giữ quyền năng của mười ba [Tai Thần].

Phần nữa là vì Bản Mệnh Ma Pháp của chị Lưu Ly, chị Yayoi, hay chị Tạ lúc mới thức tỉnh đều đâu có nhiều nhánh rắc rối đến vậy.

Cho nên chuyến đi Lý Tưởng Quốc lần này, cô bé quyết tâm phải tìm ra con đường của riêng mình. Nếu cứ dựa dẫm vào sức mạnh vay mượn của cha mẹ hay Bầy Tai Ương để bảo vệ họ, thì cũng chẳng khác gì vay nặng lãi để báo hiếu, sao gọi là bản lĩnh thực sự được.

Charlotte lặng lẽ đẩy xe lăn cho Sở Nguyên Thanh, cùng hai cha con ngắm cảnh đêm rực rỡ của Hải Đô.

Người đi đường râm ran bàn tán về thông tin chấn động vừa xem được. Một nửa lo lắng về sự tồn tại của [Tai Thần], một nửa lại trầm trồ thán phục sức mạnh mà Sở Nguyên Thanh thể hiện, nhen nhóm lại hy vọng vào tương lai.

Trên mạng xã hội, dư luận dậy sóng dữ dội chẳng kém gì cơn địa chấn. Lúc này nếu mở Weibo, ghé thăm trang cá nhân của Sở Nguyên Thanh, sẽ thấy lượng người theo dõi đang tăng phi mã theo từng giây.

Video phát chưa đầy năm phút, con số 100 triệu người hâm mộ ban đầu đã cộng thêm gần 10 triệu nữa. Với tốc độ tăng trưởng phi lý này, việc nhân lên gấp bội chỉ sau một đêm là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Ngoài mặt Charlotte vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, nhưng trong lòng cô như lửa đốt.

Sở dĩ Astrid quyết định công khai một phần thông tin về Sở Nguyên Thanh, phần lớn là do cô gợi ý về sức mạnh của Nguyện lực.

Họ muốn mượn lần "ra mắt" hoành tráng này để thu gom lượng Nguyện lực khổng lồ trong một lần duy nhất, giúp Sở Nguyên Thanh mau chóng vượt qua giai đoạn suy yếu chí mạng.

Lúc này, video đã được phát đi phát lại khắp hai bên bờ sông. Qua lăng kính siêu việt của [Hư Sức], có thể thấy cả Hải Đô đã chìm trong biển ánh sáng rực rỡ lấp lánh của Nguyện lực.

Bữa tiệc Nguyện lực thịnh soạn chưa từng thấy thắp sáng bầu trời đêm, tựa dải ngân hà tuôn chảy xuống thành phố thép. Tầm mắt chạm đến đâu cũng là những làn sương khói ảo diệu liên tục đổi màu, hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.

Trên bầu trời, những vết nứt vô hình ầm ầm toạc ra. [Nghênh Đón Chung Yên Lý Tưởng Hương] đang tham lam nuốt chửng lượng Nguyện lực khổng lồ ấy, hóa thành một kỳ quan dòng xoáy vĩ đại.

Về lý thuyết, viên đá quý Đèn Cây đóng vai trò trục chính lúc này sẽ phải phản ứng mạnh mẽ hơn, nhanh chóng hấp thụ Nguyện lực để hàn gắn những thương tổn, cưỡng chế ngưng tụ lại ánh sáng tâm linh, nuôi dưỡng linh hồn đầy rẫy vết thương và thoát khỏi thời kỳ suy yếu.

Charlotte đã quá quen thuộc với quy trình này.

Trước đây, cô từng phải dùng phương pháp truyền ma lực (mana transfer) mới giúp Sở Nguyên Thanh duy trì sức lực để thi triển Võ Thần Kỹ dạy dỗ Tạ Thanh Du.

Lẽ ra, với nguồn Nguyện lực chúng sinh tinh khiết và dồi dào đến thế này, cộng thêm đặc thù của Phù thủy Thuần Bạch, hiệu quả hồi phục phải tốt hơn gấp bội mới đúng.

Nhưng...

Chẳng có chút động tĩnh nào.

Viên đá quý Đèn Cây của Sở Nguyên Thanh vẫn nằm im lìm, dường như bị mắc kẹt giữa lằn ranh sinh tử, tự phong tỏa chính mình. Bữa tiệc Nguyện lực bày ra trước mắt, giờ chỉ đành để [Lý Tưởng Hương] tạm thời thu nạp hộ.

Thứ độc dược mang tên "Lời nguyền sửa chữa" kia, dường như được kích thích bởi lần ra tay kinh thiên động địa này, càng trở nên hung hãn, điên cuồng gặm nhấm. Nó xé nát linh hồn anh, bít chặt mọi lối vào, ngăn cản Nguyện lực chữa trị.

Sở Nguyên Thanh dĩ nhiên cũng nhận ra điều bất thường. Anh còn nhìn thấy xa hơn cả Charlotte. Làn sóng Nguyện lực dày đặc chưa từng có này không chỉ bao phủ Hải Đô, mà đang lan rộng như mưa sao băng, chẳng mấy chốc sẽ phủ kín một nửa lãnh thổ Đại Hạ.

Lượng Nguyện lực này, chưa bàn đến độ tinh khiết, đã vượt xa tổng số anh từng nhận được từ tất cả các sân khấu trong quá khứ cộng lại.

Tiếc thay,

Sức mạnh linh hồn, ánh sáng tâm linh, ký ức, suy tư, và cả ý chí – tất cả những gì đang bị rút đi từng chút một, đều bị Biển Chân Lý trói buộc bằng một quy tắc khắc nghiệt nào đó. Chúng như sự hỗn loạn (entropy) lấp đầy vũ trụ, chảy xiết về phía hư vô tận cùng.

Nguyện lực, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng bất lực trước kết cục này.

Sở Nguyên Thanh ngồi trên xe lăn, có vợ con bên cạnh, xuyên qua biển người tấp nập. Anh cảm nhận hơi thở của cuộc sống trần thế, sự náo nhiệt như đêm hội hoa đăng, nhưng lòng lại thấy mình như đang trôi dạt giữa vũ trụ thẳm sâu, lạnh lẽo và cô độc. Ngay cả sự tồn tại của bản thân cũng đang bị bóc tách một cách chậm rãi.

Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, yếu ớt đến cực điểm, nhưng lại minh mẫn chưa từng thấy. Đừng nói đến cảm xúc, ngay cả tư duy và bản ngã cũng đang trôi tuột đi một cách vô tình.

Nhưng anh không sợ.

Sở Nguyên Thanh hiểu, đây là sức mạnh của Biển Chân Lý.

Càng đến gần cái chết và bóng tối, anh càng thấu hiểu đối phương hơn, càng nhìn rõ cội nguồn của lời nguyền nghiệt ngã này.

Đây là sự tương tác lượng tử, và còn nhiều hơn thế nữa, đúc kết từ những mảnh thông tin vụn vặt anh thu thập được trong quá trình ngưng tụ ánh sáng tâm linh.

Biển Chân Lý là cơ chế đại thống nhất, đan xen trong cả vũ trụ vô hạn lẫn hữu hạn, đại diện cho cội nguồn của tồn tại và hư vô. Một thực thể như Nó, sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến con người, văn minh, hành tinh hay lũ Bầy Tai Ương tép riu.

Về lý thuyết, cho dù lạm dụng quyền năng như [Dòng Máu Than Khóc] hay [Đưa Tang] để can thiệp, sửa đổi, thậm chí hủy diệt một dòng thời gian, một nhánh thế giới, thay đổi trục không gian của vũ trụ đơn thể nào đó, cũng chẳng đủ để Nó để mắt tới.

Đạo lý này rất đơn giản. Lấy Bầy Tai Ương làm ví dụ, chúng đã gặm nhấm biết bao nhiêu thế giới? Hủy diệt biết bao nhiêu hành tinh? Chỉ riêng số lượng thế giới kẽ hở, những "dư âm lịch sử" sinh ra từ sự tàn phá đó đã nhiều không đếm xuể.

Mà phải biết rằng, một kỳ tích như dư âm lịch sử, có lẽ phải đánh đổi bằng sự diệt vong của hàng ngàn hàng vạn thế giới mới sinh ra được một cái.

Nếu trong Vòng lặp thứ nhất, thế giới của Sở Nguyên Thanh bị hủy diệt, cũng chưa chắc có được cái may mắn để lại chút dư âm nào. Kịch bản dễ xảy ra nhất là bị Bầy Tai Ương gặm hết khái niệm chòm sao, dẫn dụ Chung Yên giáng lâm, khiến vạn vật tan biến vào hư không.

Thế giới nhiều vô kể, nhiều đến mức thời gian của một thế giới đơn lẻ có loạn một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.

Thế nên, việc anh xuyên không, sửa chữa dòng thời gian, quay về quá khứ, ngăn chặn tương lai định sẵn hay tiêu diệt khái niệm Bầy Tai Ương... tất cả những việc đó, lẽ ra không đáng để Biển Chân Lý bận tâm.

Trừ phi...

Sở Nguyên Thanh không chỉ sửa chữa khái niệm Bầy Tai Ương của một dòng thế giới đơn lẻ. Mà anh đã táo bạo phối hợp với sự xuất hiện của Chung Yên, dùng quần tinh làm điểm neo, rẽ nhánh dòng chảy về phía những khả năng vô hạn, cùng lúc sửa chữa khái niệm Bầy Tai Ương trên quy mô đa vũ trụ song song vô hạn.

Một mã lỗi (bug) dù nhỏ bé đến đâu, khi được sao chép đến vô cùng, cũng sẽ trở thành loại virus đủ sức gây chú ý, can thiệp vào vận hành hệ thống, và tất yếu sẽ đón nhận sự thanh trừng (diệt virus). Đối với Biển Chân Lý cũng vậy.

Nhưng điều này có khả thi không? Mình thực sự đã làm được chuyện điên rồ đến mức ấy sao?

Tâm trạng Sở Nguyên Thanh trầm xuống. Anh không nhớ rõ chi tiết về những điều này. Cũng giống như việc anh chẳng thể nhớ nổi những hình ảnh trước khi con gái chào đời, anh cũng mơ hồ về chi tiết quá trình mình thiết lập lại và sửa chữa thế giới.

Tất cả chỉ là suy đoán, có phần phóng đại, mà anh rút ra được thông qua suy luận ngược khi sự hiểu biết về Biển Chân Lý ngày một sâu sắc hơn.

Lý do thực sự, có thể đơn giản hơn nhiều, hoặc cũng có thể phức tạp hơn gấp bội.

Nhưng có một điều anh dám khẳng định.

Hành động ra tay hôm nay của Sở Nguyên Thanh đã khiến Biển Chân Lý, sau 17 năm đằng đẵng, lại chủ động liếc nhìn anh một cái.

Chỉ một cái liếc nhìn ấy thôi, đã khiến sức mạnh của Nguyện lực gần như vô hiệu.

Phù thủy Thuần Bạch rủ mi, ánh vàng nơi đáy mắt chết lặng. Anh rụt tay vào ống tay áo rộng, che đi cổ tay trắng ngần không tì vết.

Trên cổ tay ấy, những vết nứt dày đặc đang âm thầm lan rộng.

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy không hề có máu chảy ra. Bên dưới làn da nứt toác ấy chỉ là một màu hư vô thuần túy.

Đó là quyền năng vĩ đại bắt nguồn từ hư không. Cái tôi, dấu vết, sự tồn tại, tên tuổi, quá khứ, tất cả những gì tạo nên anh... sẽ theo sự mở rộng vô tận của vết nứt mà sụp đổ dần, cho đến khi...

Trở về con số không tròn trĩnh.