Chương 21
"Hah... hah... tí thì tèo..." Tôi đặt tay lên ngực trái, cố gắng bình ổn trái tim đang đập loạn nhịp của mình.
Lúc thốt ra câu nói đó, tôi thực sự cực kỳ lo lắng Hạ Tử Đồng sẽ vì "quá tải nhiệt" mà mất kiểm soát, nhưng may thay, chiêu này không đến mức khiến cô ấy phát điên, chỉ là cái giá phải trả sau khi đến trường có vẻ hơi lớn...
Lúc này tôi liếc nhìn Hạ Tử Đồng, phát hiện cô ấy đang đỏ mặt nhìn mình. Thấy vậy, tôi lộ vẻ mặt khó hiểu nhìn cô ấy, rồi từ từ dời tầm mắt xuống dưới. Dù không phải lần đầu, nhưng lúc này tôi đang nắm chặt lấy tay cô ấy.
"A! Xin... xin lỗi..." Thấy thế, tôi vội vàng buông tay ra, rồi thọc tay vào túi định lấy điện thoại ra lướt để lấy lại bình tĩnh, nhưng mà...
"Ơ? Điện thoại của mình... đâu rồi?" Tôi lục lọi nửa ngày trời mà chẳng thấy điện thoại đâu. Lúc này, tôi sực nhớ ra ngay trước khi tàu phanh gấp, tôi đang cầm điện thoại trên tay, nhưng giờ nó không còn ở đó nữa, điều này đồng nghĩa với việc... điện thoại của tôi hiện đang nằm đâu đó ở toa tàu lúc nãy!
Nhưng mà... nếu giờ quay lại lấy, Hạ Tử Đồng chắc chắn sẽ đi theo, như vậy nhất định cô ấy sẽ lại gặp cô học muội lúc nãy. Đến lúc đó không biết chuyện gì sẽ xảy ra... Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thở dài, quay sang bảo Hạ Tử Đồng: "Hạ Tử Đồng..."
"Chuyện gì thế Úc Kiệt?"
"Chuyện là..." tôi lắp bắp: "Điện thoại của tôi... hình như rơi ở toa lúc nãy rồi, giờ tôi phải quay lại lấy, nên... cô có thể đứng đây đợi tôi một chút được không?"
"Tại sao chứ? Em đi cùng anh!"
"À... không cần đâu, cô cứ đứng đây là được rồi." Lúc này tôi nghĩ ra một cách, bèn chỉ tay về phía con đường vừa đi qua: "Cô nhìn xem! Trong toa đông người thế này, lỡ như lúc cô cùng tôi quay lại có tên 'dê xồm' nào đó tranh thủ sàm sỡ cô thì sao, cô không lo à?"
"Vậy là Úc Kiệt không lo lắng chuyện em đứng đây một mình cũng sẽ bị sàm sỡ sao?"
...Cao tay, đúng là cao tay thật.
Nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục: "Đứng yên tại chỗ thì không khả năng đó đâu, mà dù có thật thì vì chỗ này khá trống trải nên hắn sẽ bị bắt ngay lập tức thôi!"
Nghe vậy, Hạ Tử Đồng đột nhiên đưa tay nắm lấy tay tôi, lắc đầu nguầy nguậy: "Em không chịu đâu! Em không muốn ở đây một mình, em không muốn tách khỏi Úc Kiệt! Hơn nữa cho dù có ai muốn sàm sỡ em, Úc Kiệt cũng sẽ bảo vệ em đúng không nào!"
Cô ấy nói câu cuối với gương mặt rạng rỡ nhìn tôi. Tôi chỉ biết thở dài, lẩm bẩm: "Vậy cô tự chú ý một chút nhé... lát nữa làm ơn đừng có nổi điên đấy..."
"Nổi điên?" Hạ Tử Đồng ngơ ngác hỏi: "Nổi điên gì cơ?"
"Thì là..." Đúng lúc tôi định giải thích thì nghe thấy tiếng thông báo tàu sắp vào ga. "Hỏng rồi! Nhanh lên!" Dứt lời, tôi lập tức định chạy về phía toa tàu lúc nãy. Nhưng vừa mở cánh cửa thông sang toa bên cạnh, đập vào mắt tôi là một đám đông nghịt người, hoàn toàn không thể tiến lên phía trước. Bất đắc dĩ, tôi đành phải theo dòng người xuống tàu.
Sau khi xuống tàu, tôi đặc biệt chạy đến bên ngoài toa tàu lúc nãy nhìn vào trong, nhưng không thấy điện thoại nằm trên sàn.
"Bị ai nhặt mất rồi sao..." tôi thầm nghĩ.
Lúc này, tôi chợt nghĩ biết đâu có người tốt bụng nhặt được rồi đem gửi ở quầy tiếp tân, thế là tôi vội bảo Hạ Tử Đồng: "Đến quầy tiếp tân xem thử, nhanh lên!"
Nghe vậy, hai chúng tôi vội chạy đến quầy, nhưng kết quả là chẳng có gì cả.
"Haiz... điện thoại của tôi ơi..." tôi rầu rĩ lẩm bẩm.
"Hửm?" Đúng lúc này tôi cảm thấy có ai đó nhẹ nhàng xoa đầu mình. Tôi quay lại, đập vào mắt chính là cô học muội lúc nãy.
"Ơ? Là cô..."
"Học trưởng sao thế ạ? Sao trông anh ủ rũ quá vậy?"
"Không có gì, chỉ là..." Đúng lúc này, tôi đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thấu xương từ bên cạnh truyền đến. Tôi quay đầu lại, phát hiện ánh mắt của Hạ Tử Đồng lại trở nên trống rỗng, đang lườm cô học muội kia chằm chằm!
...Hỏng bét, thật sự hỏng bét rồi!
Thấy vậy, tôi lập tức quẳng chuyện điện thoại ra sau đầu, nắm lấy tay Hạ Tử Đồng bảo: "Tử Đồng đi thôi!... Ơ?" Tôi cứ ngỡ sẽ không kéo nổi cô ấy, nhưng lần này lại lôi đi một cách cực kỳ dễ dàng.
Tôi liếc nhìn cô ấy, thấy đôi mắt cô ấy đã trở lại bình thường.
Chuyện gì thế này...?
Sau khi chạy ra khỏi nhà ga và đi được một đoạn, tôi chợt nghĩ ra: nếu điện thoại thực sự bị ai đó nhặt được, thì tôi chỉ cần dùng máy của Hạ Tử Đồng gọi vào máy mình là xong mà!
Thế là tôi vội nói với Hạ Tử Đồng: "Hạ Tử Đồng, cho tôi mượn điện thoại của cô một chút."
"Dĩ nhiên là được rồi! Nhưng anh định làm gì thế?" Dứt lời, điện thoại của Hạ Tử Đồng đã chìa ra trước mặt tôi.
"Tôi muốn gọi vào máy mình, nếu có ai nhặt được thật, tôi sẽ nhờ họ trả lại." Nói xong, tôi nhấn nút nguồn, trượt khóa màn hình chờ. Kết quả là, đập vào mắt tôi lại là khuôn mặt đang ngủ của chính mình!
Cái cô nàng Hạ Tử Đồng này lại dám chụp lén bộ dạng lúc ngủ của tôi để làm hình nền điện thoại!

"Hạ Tử Đồng! Cái thứ quỷ gì đây hả?!" tôi hỏi. Chỉ thấy cô ấy đỏ mặt, quay mặt sang hướng khác, để lộ góc nghiêng nói với tôi: "Như vậy... chẳng phải vừa mở điện thoại lên là có thể thấy gương mặt ngủ đáng yêu của Úc Kiệt rồi sao... hì hì."
"...Xóa ngay cho tôi!"
"Aaaahhhh—— không muốn đâu!! Nếu Úc Kiệt xóa đi thì em không cho anh mượn điện thoại nữa đâu nhé!" Nghe vậy, ngón tay tôi đang định nhấn nút "Xóa" đành phải dừng lại giữa không trung. Lúc này Hạ Tử Đồng lại bồi thêm: "Hơn nữa, nếu Úc Kiệt không nhanh lên thì chuyện chúng ta đi học muộn sẽ trở thành sự thật không thể thay đổi đấy."
"A, suýt thì quên mất!" Nghe vậy, tôi đành từ bỏ ý định xóa ảnh, quay về màn hình chính. Trong tình cảnh phải nhìn chằm chằm vào mặt mình lúc ngủ, tôi nhấn vào biểu tượng "Điện thoại" ở góc dưới bên phải, rồi nhập số điện thoại của mình. Nhưng lạ là, cứ mỗi khi tôi nhập thêm một chữ số, danh sách gợi ý liên lạc lại ít dần đi. Khi nhập xong hoàn toàn, tôi thấy hiện ra một liên lạc duy nhất với cái tên: "Úc Kiệt yêu dấu nhất nhất nhất của em ♥"
...Cái củ lìn gì thế này?
Tôi ngẩng đầu nhìn Hạ Tử Đồng, cô ấy cũng đang nhìn tôi. Tôi hỏi: "Tại sao cô lại có số điện thoại của tôi?"
"Dĩ nhiên là từ lần sáng hôm trước rồi..."
"...Thôi bỏ đi, gọi điện là quan trọng nhất..." tôi lẩm bẩm, rồi nhấn nút gọi.
Tút... tút... tút...
Ngay khi tôi định cúp máy thì cuộc gọi đột nhiên được kết nối.
"Alo, xin chào, tôi là chủ nhân của chiếc điện thoại này..." Nhưng tôi mới nói được một nửa, đầu dây bên kia đã lên tiếng:
"Em biết mà!"
"Hả...?"
"Em biết chiếc điện thoại này là của anh mà, học trưởng!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
