Anh yêu, hạnh phúc mà chúng ta từng được hứa hẹn đâu rồi?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Những thiếu nữ cố chấp vì tình yêu - Tập 1 - Chương 2

Chương 2

"Hộc... hộc...!"

Tôi bừng tỉnh, đập vào mắt là trần nhà trắng toát và... căn phòng ngủ quen thuộc.

Tôi ngồi bật dậy, cơn ác mộng vừa rồi vẫn không hề tan biến khỏi đầuư nhưng duy chỉ có khuôn mặt của cô gái kia là vô cùng mờ nhạt. Lúc này tôi mới nhận ra mình đang vã mồ hôi lạnh đầm đìa. Lấy điện thoại ra xem giờ, đã gần 6 giờ sáng.

"Dù sao cũng chẳng ngủ tiếp được nữa."

Thế là tôi rời khởi giường, lấy quần áo rồi bước vào phòng tắm.

Vừa tắm xong bước ra ngoài, thì đúng lúc mẹ tôi cũng vừa ngủ dậy bước khỏi phòng.

"Oa~ Ơ? Sao con lại từ trong nhà tắm đi ra thế kia, đừng nó là con tè dầm đấy nhé?"

"Không có đâu mẹ! Chỉ là hôm qua phòng con hơi nóng làm người đầy mồ hôi nên mới muốn tắm thôi." Tôi giải thích.

"Ồ..." Mẹ tôi nghe vậy liền bày ra vẻ mặt "ra là thế", rồi đi chuẩn bị bữa sáng.

Tôi quay về phòng, sấy khô tóc và thay đồng phục trường, sau đó đi ra phòng ăn. Thực sự không thể xem thường những người làm đầu bếp trong nhà hàng, thời gian tôi sấy tóc cộng thêm thay đồ cùng lắm cũng chỉ mất 3 phút, vậy mà trên bàn đã bày sẵn bữa sáng.

Trứng ốp la với dăm bông, thêm vài lát bánh mì nướng và một ly hồng trà. Tuy đơn giản nhưng so với điều kiện kinh tế nhà tôi thì thế này đã là khá ổn rồi. Vả lại dù bữa sáng có xa hoa thịnh soạn đến đâu, tôi cũng chẳng kịp nhâm nhi vì còn phải vội bắt xe cho kịp giờ.

Ăn xong bữa sáng, tôi bước ra khỏi nhà, tiến về phía trường học.

Từ nhà tôi đến trường phải đi bộ một quãng ngắn ra ga tàu rồi bắt tàu đến trạm gần trường nhất, sau đó đi bộ thêm một đoạn nữa mới tới nơi.

Khi tôi bước lên sân ga, đập vào mắt là biển người đông đúc như mọi ngày. Có những nhân viên văn phòng chuẩn bị đi làm, các sinh viên, học sinh trung học mặc đồng phục, và cả...

"Hửm?"

Lúc này, tôi nhìn thấy một thiếu nữ cũng mặc đồng phục trường đang đứng ở rìa sân ga. Chắc hẳn bạn sẽ nghĩ câu này của tôi thật kỳ quặc, người đợi tàu đứng ở rìa sân ga chẳng phải rất bình thường sao?

Nhưng... vấn đề là vị trí cô ấy đứng đã nằm ngoài phạm vi đợi tàu an toàn rồi! Chỉ cần tiến thêm một bước nhỏ nữa thôi là cô ấy sẽ rơi ngay xuống đường ray. Hơn nữa, mọi người xung quanh ai nấy đều đang cúi đầu lướt điện thoại nên dường như không ai chú ý đến sự hiện diện của cô ấy.

Đúng lúc đó, tiếng tàu sắp vào ga vang lên bên tai tôi.

Tôi căng thẳng nhìn chằm chằm thiếu nữ kia, hy vọng cô ấy chỉ vì tinh thần không tốt hay vì một lý do gì đó mới đứng đó, và cuối cùng sẽ tự lùi lại trước khi tàu vào ga.

Nhưng mắt thấy đoàn tàu ngày càng gần, cô ấy vẫn không có ý định lùi lại. Lúc này, nhân viên bảo vệ phía sau tôi cũng đã phát hiện ra, lập tức thổi còi cảnh báo cô ấy lùi lại, nhưng thiếu nữ kia như hoàn toàn không nghe, không có bất kỳ phản ứng nào... Không, cô ấy có phản ứng, nhưng lại trái ngược hoàn toàn với lời cảnh báo của bảo vệ. Cô ấy không ngần ngại nhảy xuống đường ray. 1ad66d19-850c-48f0-9d96-754bad15a76f.jpgNgười lái tàu lúc này cũng chú ý thấy cô, lập tức phanh gấp nhưng đã không còn kịp nữa. Nhìn đoàn tàu lao đến, chẳng hiểu sao đôi chân tôi lại tự cử động, lao như điên về phía thiếu nữ đó. Ngay trước khi cô ấy chạm hẳn xuống lòng đường ray, tôi dốc toàn lực nhảy bổ về phía cô ấy, ôm chặt lấy cô ấy giữa không trung, và cả hai chúng tôi ngã nhào sang phía đường ray đối diện.

"Cô làm cái gì vậy hả!" Tôi gào lên với cô ấy: "Tại sao lại tự sát!"

Vừa thốt ra câu đó, tôi lập tức nhận ra mình có vẻ đã lỡ lời. Với một cô gái nhảy tàu xấp xỉ tuổi mình mà dùng giọng điệu này để hỏi nguyên nhân, có lẽ chỉ khiến cô ấy tổn thương thêm thôi. Có lẽ vì cuộc sống gặp khó khăn hay điều gì đó không vui nên cô ấy mới nghĩ quẩn mà nhảy tàu, nhưng mà... dường như tôi đã nghĩ quá nhiều rồi?

Lúc này, cô ấy cúi đầu, lầm bầm nói: "Quả nhiên... Nhã Trúc nói đúng, chỉ cần làm chuyện như thế này, nhất định sẽ có người đến cứu mình..."

"Hả?"

Chỉ thấy cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt to long lanh của cô nhìn thẳng vào tôi. Lúc này hai má cô ấy đỏ bừng, vẻ mặt đầy thẹn thùng.

Trước khi tôi kịp phản ứng, thiếu nữ lại cất tiếng.

"Anh đã cứu em, nên anh phải chịu trách nhiệm với người ta đấy nhé~"

"Cô có bệnh à?" Tôi nói: "Cô cố tình nhảy xuống đường ray chỉ để xem ai sẽ đến cứu mình sao?"

"Đúng vậy." Cô ấy khẳng định chắc nịch.

"Thế nhỡ không có ai cứu cô thì sao!" Tôi hỏi, hoàn toàn không thể hiểu nổi trong đầu của cô gái này chứa gì trong đó nữa.

Thế nhưng tôi không nhận được câu trả lời ngay lập tức, vì khi tôi vừa dứt lời, thiếu nữ trước mặt ngẩn người nhìn tôi một lát, rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

"Anh đang lo lắng cho em sao! Em vui quá đi mất!"

Dứt lời, cô ấy đột ngột ôm chầm lấy tôi, cuối cùng đè cả người tôi xuống đất.

"Này! Cô làm cái gì thế! Đau qúa!" Tôi bị cô ấy đè lên người, cảm giác đau nhói từ những viên đá trên đường ray truyền lại từ sau lưng. Tôi không ngừng bảo cô ấy đứng dậy, nhưng cô ấy hoàn toàn phớt lờ tôi. Cho đến tận khi bảo vệ nhà ga và nhân viên công tác đến đưa chúng tôi lên sân ga, màn náo loạn này mới kết thúc.

Cuối cùng, sau khi cùng nhân viên nhà ga và thiếu nữ kia làm xong bản tường trình, tôi nhanh chóng rời đi để đến trường. Ngày hôm đó vì vụ náo loạn này mà tôi đã muộn mất tận hai tiết học.

╳╳╳

Nhìn theo bóng lưng thiếu niên rời đi, trên mặt thiếu nữ hiện lên một nụ cười mỉm nhàn nhạt, sau đó cô ấy lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, liếc nhìn một cái rồi lẩm bẩm: "Hi hi, thì ra anh ấy tên là... Lâm Úc Kiệt... Thật là một cái tên hay!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!