Chương 7
"Vậy nên..." Cô gái cầm hai con dao phay lại từng bước một tiến về phía tôi, "Mau nói đi... rốt cuộc là con đàn bà nào đã tiếp cận anh... hả Úc Kiệt?"
"Ai cơ...?" Trong đầu tôi bắt đầu rà soát lại những giống cái... à không, những người phụ nữ mà tôi đã tiếp xúc ngày hôm nay.
Là cô chủ nhiệm? Mẹ? Cô y tá? Hay là bạn nữ ngồi cạnh tôi lúc đầu... tên gì tự nhiên tôi quên mất rồi, hay là... Doãn Tuyết Quân? Người ở bên tôi lâu nhất hôm nay tám phần là cậu ấy rồi... Khoan đã, không đúng! Sao lúc này tôi lại còn tâm trí ngồi phân tích chuyện đó chứ!
"Hạ Tử Đồng, tôi... giờ tôi không nhớ ra là ai cả, nên cô..." Ngay khi tôi định dùng chiêu "gọi tên" lần nữa để cô ấy bình tĩnh lại, cô ấy đột nhiên ngắt lời tôi: "Không nhớ ra? Nghĩa là... thực sự có một con đàn bà nào đó đang bám lấy Úc Kiệt không buông đúng không...?"
Đợi đã... sao tôi đột nhiên có cảm giác mình vừa tự đào hố chôn mình vậy?
"Không... không phải! Hạ Tử Đồng cô nghe tôi nói đã, cô cứ cầm dao thế kia làm sao tôi tập trung suy nghĩ được, nên cô có thể... Ơ?"
Đang nói dở thì Hạ Tử Đồng đột nhiên như một con rối bị đứt dây, cả người đổ rầm xuống đất.
Thấy vậy, tôi lập tức lao đến quỳ xuống đỡ cô ấy dậy và kiểm tra tình hình.
"Cô... cô sao thế?" Tôi hỏi, nhưng câu trả lời không đến từ miệng Hạ Tử Đồng mà là từ...
"Ọt... Ọt..." Cái bụng của cô ấy.
"Hả...?" Tôi ngẩn người, rồi sực tỉnh: "Cô... chẳng lẽ từ lúc về nhà đến giờ vẫn chưa ăn gì sao?"
Chỉ thấy cô ấy khẽ gật đầu, dùng giọng nói yếu ớt đáp: "Vâng..."
"Sao cô không đi ăn cái gì đó trước đi?" Tôi thắc mắc.
"Tại vì..." Giọng nói lúc này của cô ấy so với giọng trầm thấp lúc nãy cứ như hai người hoàn toàn khác nhau: "Em có dặn cô giáo... bảo cô ấy chuyển lời tới anh là... nhất định phải là Úc Kiệt mang cặp sách đến cho tôi..."
Ồ? Hóa ra là vậy sao?
"Với lại..." Cô ấy giơ cánh tay đang run rẩy lên, đưa ngón trỏ chỉ vào đống hỗn độn trong phòng khách: "Đồ ăn trong nhà... hết sạch rồi... nhưng em lại sợ lúc đi mua... lỡ Úc Kiệt tới tìm... nên em mới..."
Nghe vậy, tôi không khỏi sững sờ. Nếu cô ấy về nhà ngay từ tiết đầu sau giờ nghỉ trưa, điều đó có nghĩa là cô ấy đã đợi tôi gần 4 đến 5 tiếng đồng hồ trong trạng thái bụng đói cồn cào?
Nghĩ đến đây, tôi chợt thấy hơi xót xa, liền nói: "À... thực ra dù cô không có nhà thì tôi cũng sẽ gửi cặp cho bác bảo vệ ở tầng một, nhờ bác ấy đưa lại cho cô khi cô về mà..."
"Không được!" Cô ấy đột nhiên hét lên đầy kích động, "Nhất định... nhất định phải là đích thân Úc Kiệt đưa cho em mới được!"
"Ờ... tại sao?"
"Không tại sao hết! Phải như thế mới chịu!"
Đúng lúc này, từ khóe mắt tôi nhìn thấy hai con dao phay cô ấy vừa buông ra khi ngã xuống, tôi lập tức đưa chân đá chúng ra xa, rồi đỡ cô ấy ngồi hẳn hoi lên sofa.
Tôi nhớ ra lúc nãy khi đi lên, dưới tầng một của tòa nhà này dường như có một cửa hàng tiện lợi, thế là tôi nói: "Cô đợi tôi ở nhà một chút, tôi xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chút gì đó cho cô ăn nhé."
"Không chịu đâu!"
"Hả?"
"Em không muốn Úc Kiệt đi..." Nghe vậy, tôi khẽ thở dài, bước tới bên cạnh cô ấy, đặt cặp sách của mình xuống cạnh cô ấy rồi nói: "Cô yên tâm, tôi chỉ xuống dưới mua đồ ăn thôi, sẽ lên ngay. Trong lúc đó cô giữ hộ tôi cái cặp này, lát nữa tôi lên sẽ lấy lại, được không?"
Nghe xong, cô ấy liền ôm chầm lấy cái cặp của tôi vào lòng, che đi nửa khuôn mặt dưới, dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn tôi từ dưới lên: "Nhất định phải quay lại đấy nhé..."
"Chắc chắn rồi, tôi còn phải quay lại lấy cặp mà."
"Được, vậy thì..." Cô ấy chìa ngón tay út bên phải ra, hai má từ từ đỏ bừng: "Chúng ta... móc ngoéo đi..."
Thấy cảnh này, tôi hơi ngẩn người. Cái trò này tôi nhớ từ hồi tốt nghiệp tiểu học là đã không còn chơi nữa rồi, nhưng tôi vẫn đưa tay ra. Cô ấy móc ngón út của mình vào ngón út của tôi, rồi vui vẻ nói: "Móc ngoéo~ kẻ nào nói dối sẽ bị chặt ngón tay~"
Nghe câu đó, người tôi đột nhiên run lên một cái.
Khoan đã, tôi nhớ hình như... bài đồng dao này có gì đó sai sai thì phải!
"Hi hi... vậy là hẹn ước xong rồi nhé..." Cô ấy nhìn chăm chằm vào ngón út vừa móc vào tay tôi, rồi ngẩng đầu nói: "Phải quay lại đấy! Cấm chạy trốn!"
"Biết rồi, biết rồi... tôi sẽ về ngay!" Dứt lời, tôi lập tức quay người, cầm điện thoại và ví trong cặp rồi rời khỏi phòng.
╳╳╳
Nhìn cánh cửa đóng lại sau khi Lâm Úc Kiệt rời đi, Hạ Tử Đồng đưa ngón út bên phải lên ngửi ngửi, rồi đưa nó vào trong miệng ngậm lấy. Ngay lập tức, trên mặt cô ấy hiện lên một biểu cảm vô cùng hạnh phúc.

"Ưm... là mùi ngón tay của Úc Kiệt..."
Khi cô ấy rút ngón tay ra, một sợi chỉ bạc bằng nước bọt kéo dài từ ngón tay đến môi cô ấy. "Tiếc quá... loáng cái đã mất mùi rồi, biết thế lúc nãy mình móc lâu thêm một chút nữa..."
Sau đó, cô ấy mở cặp sách của Lâm Úc Kiệt ra, rồi vùi hẳn đầu vào bên trong.
"A..." Cô ấy phát ra những tiếng rên rỉ kỳ lạ, cảm thấy thân nhiệt bắt đầu tăng cao, mặt đỏ bừng, nước bọt trong miệng không ngừng tiết ra: "Bên... bên trong toàn là... mùi của... Úc Kiệt!"
Giây tiếp theo, cô ấy đột ngột rút đầu ra khỏi cặp, ôm lấy cái cặp của Lâm Úc Kiệt rời khỏi sofa, đi đến trước một cánh cửa. Cô ấy mở cửa ra, hiện ra bên trong là một khoảng không tối đen như mực. Cô ấy đưa tay sờ soạn trên tường bên cạnh, cuối cùng nhấn vào một chiếc công tắc.
Ánh đèn trên trần nhà lập tức thắp sáng căn phòng. Ở chính giữa phòng có một chiếc ghế trống. Hạ Tử Đồng nhanh chóng đi đến chiếc bàn ở phía bên trái phòng, mở ngăn kéo dưới cùng bên phải ra, thò tay vào trong lấy ra một vật nhỏ xíu rồi dán nó vào một góc kín bên trong cặp của Lâm Úc Kiệt. Sau đó, cô ấy lấy điện thoại ra nhấn vài cái, trên mặt lộ ra một nụ cười hài lòng. Cô ấy tắt đèn phòng, bước ra ngoài và quay trở lại ghế sofa ở phòng khách.
Bính boong!
"Tôi đây!" Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên cùng với giọng nói của Lâm Úc Kiệt. Hạ Tử Đồng nghe thấy liền vui sướng đứng bật dậy, chạy ra mở cửa.
"Xin lỗi nhé, đợi lâu không? Lúc nãy trong tiệm hơi đông khách."
"Không đâu ạ! Cảm ơn Úc Kiệt!"
Lúc này, trên mặt Hạ Tử Đồng nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tôi thấy đúng mà nhể- Oh hell nah bỏ định vị