Anh Trai, Em Là Ma Pháp Thiếu Nữ Thì Có Vấn Đề Gì Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Tập 1 ( Đã Hoàn Thành) - Chương 12: Cuộc Trò Chuyện Tâm Lý

Chương 12: Cuộc Trò Chuyện Tâm Lý

Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh mở ra, Lâm Y Lạc ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy người đầu tiên bước vào là chị Bành trong bộ đồ công sở váy ngắn màu đen. Điều cô không ngờ tới chính là, phía sau chị Bành còn có một bóng hình khác lọt vào tầm mắt mình.

Vóc dáng nhỏ nhắn, bộ sườn xám hoa xanh tinh tế bao bọc hoàn mỹ cơ thể cô gái, để lộ làn da trắng ngần non nớt, mang lại một cảm quan thẩm mỹ tuyệt đỉnh. Đôi chân trần dài miên man không chút tì vết hiện ra với những đường cong hoàn hảo.

Mái tóc bạc dài của thiếu nữ dường như cũng thay đổi theo trang phục, kiểu tóc công chúa xõa vai trước đó giờ đã được cột thành tóc đuôi ngựa lệch, khiến khuôn mặt tinh xảo dưới sự tôn sắc ấy trở nên thân thiện và trưởng thành hơn vài phần.

"Y Lạc, ừm, chị đưa vị tiền bối này qua đây xem tình hình của các em."

Bành Vân vừa vào cửa đã giải thích tình hình. Dường như trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ngoại trừ lúc đối mặt với Lưu Ly, gương mặt chị ấy luôn nở nụ cười thân thiện vạn năm không đổi.

Không hề sợ sệt hay căng thẳng là tố chất tâm lý cơ bản nhất của một liên lạc viên. Dĩ nhiên, điều này không áp dụng khi đối diện với một Lưu Ly đang nổi giận hay một Lâm Nhiên trong trạng thái vô lại.

"A, em không sao, chủ yếu là tiền bối Bạch Tranh, chị ấy có vẻ bị thương khá nặng."

Cô gái khẽ gật đầu với vẻ mặt trĩu nặng rồi nói.

Sau đó, ánh mắt cô bị thu hút bởi cô gái đứng sau lưng chị Bành. Dáng vẻ hơi quen thuộc này xem ra đúng là vị tiền bối lúc trước không sai, chỉ có điều trang phục này, có lẽ là quần áo thường ngày của tiền bối chăng?

Trong lúc Lâm Y Lạc quan sát Lưu Ly, thì Lưu Ly cũng đặt tầm mắt lên cô em gái hiện đang mang thân phận Ma Pháp Thiếu Nữ dự bị.

Anh hiện đã giải trừ trạng thái biến thân Ma Pháp Thiếu Nữ, quần áo trên người cũng là đồ mặc ở nhà. Nhìn biểu cảm của em gái, quầng mắt hơi ửng đỏ, chắc hẳn là lúc nãy đã khóc qua.

Bành Vân đứng một bên, chợt nhận ra mình chẳng cần phải giới thiệu gì thêm, hai chị em này đã tự nhìn nhau đắm đuối rồi. Nghĩ lại cũng đúng, vốn dĩ trong cuộc sống bình thường là anh em, dù có thay đổi thân phận và hình thái thì trong cõi u minh vẫn luôn có sợi dây liên kết.

Xem ra chỗ này tạm thời không cần mình làm cầu nối nữa. Nghĩ đến việc đứng đây chỉ tổ làm kỳ đà cản mũi, Bành Vân rất biết ý mà cất lời:

"Cái đó, Y Lạc này, vị tiền bối này qua đây có vẻ là muốn nói chuyện với em. Chị thấy chị đứng đây cũng không tiện, chị về trước đây, hai người cứ tự nhiên bàn bạc nhé."

Nói xong, Bành Vân như vừa hoàn thành nhiệm vụ, không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Theo tiếng "cạch" khô khốc của cánh cửa, căn phòng tức khắc trở nên yên tĩnh. Hai cô gái cứ thế nhìn nhau mà không nói lời nào, bầu không khí trở nên có chút lạnh lẽo, gượng gạo.

Cả hai đều đang nghĩ cách mở lời, nhưng lời đến cửa miệng lại chẳng thể thốt ra. Cuối cùng, vẫn là Lâm Y Lạc lấy hết can đảm phá vỡ cục diện bế tắc trước.

"Cái đó... chào tiền bối, chúng ta lại gặp nhau rồi..."

Lâm Y Lạc có chút lúng túng. Để xoa dịu cảm xúc ngượng ngùng của mình, cô mỉm cười với cô gái trước mặt, đồng thời vẫy vẫy tay.

Phải biết rằng ở nhà khi đối mặt với người anh trai chẳng màng đến mình từ hồi cấp hai, đến giờ cô cũng không biết phải cư xử ra sao. Nay đối diện với một người lạ, Lâm Y Lạc thực sự cũng không biết làm thế nào cho phải.

Có vẻ như câu chào đầu tiên này đã tiêu tốn của cô rất nhiều dũng khí.

Thấy Lâm Y Lạc lên tiếng trước, Lưu Ly vốn đang cứng đờ đằng kia cũng thở phào một hơi. Sau đó, anh ép mình không được lộ ra bất kỳ biểu cảm hay cảm xúc đặc biệt nào, cất giọng khá lạnh lùng:

"Phải, chúng ta lại gặp nhau rồi, Lâm Y Lạc."

"Ơ, tiền bối đã biết tên của em rồi ạ?"

Thiếu nữ thoáng chút kinh ngạc.

"Ừm, trên đường đến đây Bành Vân đã nói cho tôi biết rồi. Mục đích tôi tới đây là muốn với tư cách Giám sát viên của tổng bộ để hỏi em một vài câu hỏi."

"Để bày tỏ sự tôn trọng giữa đôi bên, tôi cũng nên cho em biết tên mình. Lưu Ly. Lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo nhiều hơn."

Thấy thần thái và khẩu khí của Lưu Ly vô cùng chính thức, hơn nữa cái danh xưng Giám sát viên tổng bộ nghe qua là biết một vị trí có quyền lực không nhỏ, Lâm Y Lạc nhất thời hoảng hốt xua tay, lo lắng nói:

"Không dám, không dám đâu ạ, em chỉ là tân binh thôi, không có gì để chỉ giáo cả. Hơn nữa xét về tài năng lẫn vai vế, em mới là người cần xin tiền bối chỉ dạy. Tiền bối Lưu Ly muốn hỏi gì cứ việc hỏi ạ, em sẽ trả lời thành thực."

"Ừm, vậy em chuẩn bị tâm lý đi, tôi bắt đầu đặt câu hỏi đây."

Nhìn thấy cô em gái ngoan ngoãn như vậy, trong lòng Lưu Ly chẳng hiểu sao trỗi dậy một cảm giác an ủi như thể được tìm lại cô em gái nghe lời năm nào. Anh khẽ gật đầu hài lòng, sau đó trịnh trọng hỏi:

"Trận chiến hôm nay em cũng thấy rồi, thậm chí chính em cũng đã thực sự tham gia vào đó. Em có lòng can đảm này, tôi nghĩ rất đáng khen ngợi. Nhưng đồng thời, khi đối mặt với loại kẻ địch như vậy, quan niệm của em về phương diện Ma Pháp Thiếu Nữ so với trước kia có gì thay đổi không?"

Nghe câu hỏi, Lâm Y Lạc đầu tiên chậm rãi cúi đầu, sau đó như trầm tư một hồi rồi mới trả lời:

"Em... em cảm thấy trước đây quan niệm của mình về Ma Pháp Thiếu Nữ có phần bị rập khuôn và lý tưởng hóa một cách quá mức. Trong chiến đấu thực sự, Ma Pháp Thiếu Nữ có lẽ sẽ không giống như trên tivi hay màn ảnh, lần nào cũng kết thúc trận đánh một cách lộng lẫy và bình an vô sự. Ngoài đời thực, Ma Pháp Thiếu Nữ cũng sẽ bị thương, cũng biết đổ máu, thậm chí là gặp nguy hiểm đến tính mạng."

Nói đến đây, rèm mi cô gái dần hạ thấp xuống, rồi ánh mắt chậm rãi dời sang Bạch Tranh hiện vẫn đang nằm trên giường với gương mặt tái nhợt, hôn mê bất tỉnh.

"Nếu lần này không có tiền bối Lưu Ly, có lẽ em cũng sẽ giống như tiền bối Bạch Tranh bây giờ, nằm trên giường bệnh hôn mê không biết gì..."

Lắng nghe những cảm nhận chân thực nhất từ tận đáy lòng em gái, Lưu Ly gật đầu đầy ẩn ý, sau đó nghiêm túc nói:

"Những gì em nói đều là sự thật. Trước tiên, tôi cảm thấy an ủi vì em có thể nhìn thấy rõ ràng chân tướng sâu xa hơn của sự việc. Thứ hai, một khi em đã hiểu ra những điều này, tôi còn muốn hỏi thêm một câu..."

"Trên con đường của Ma Pháp Thiếu Nữ, ngoài việc có thể trở thành những thần tượng lung linh rực rỡ, thì phần nhiều chính là những hiểm nguy, thậm chí là cái chết ẩn giấu trong bóng tối. Đã vậy thì, con đường vừa đen tối vừa đầy rẫy những điều bất định này, em có còn nguyện ý tiếp tục đi tiếp hay không?"

Trong lúc nói, đôi mắt Lưu Ly nhìn chằm chằm vào Lâm Y Lạc, dường như không muốn bỏ lỡ một tia thay đổi nhỏ nhặt nào trên biểu cảm của cô.

"Em..."

Lần này cô gái rốt cuộc đã không thể trả lời ngay lập tức. Hai tay cô đan chéo vào nhau, trong lòng dường như đang diễn ra một sự giằng xé và đối kháng mãnh liệt.

Lưu Ly thấy cảnh này cũng không vội vàng hối thúc, vì anh hiểu rõ một câu hỏi như vậy đối với một cô gái mười sáu mười bảy tuổi đang độ tuổi trăng tròn là quá đỗi tàn khốc. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, với tư cách là anh trai, hôm nay anh buộc phải hỏi cho ra lẽ.

Nếu chỉ vì yêu thương mà không nỡ để em mình phải chịu đựng một chủ đề nặng nề và sự chất vấn nội tâm như vậy vào hôm nay, thì sự yêu thương quá mức ấy có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai sẽ trở thành lưỡi dao sắc lẹm đâm tổn thương tâm hồn thuần khiết như hoa cỏ của cô...

Anh của ngày xưa cũng từng như thế, chỉ là khi anh tỉnh ngộ ra thì đã quá muộn màng. Những điều quý giá trong tay một khi đã mất đi thì khó lòng tìm lại được...

"Em, em... xin lỗi tiền bối Lưu Ly, em không biết phải trả lời thế nào..."

Trong sự im lặng, thiếu nữ vẫn không thể đưa ra quyết định, nhưng câu trả lời này cũng nằm trong dự tính của Lưu Ly. Sống chung với em gái bao nhiêu năm nay, sự am hiểu về tính cách chỉ cần qua bấy nhiêu phán đoán là anh đã có thể lường trước được.

"Không sao, đừng vội trả lời. Nếu hiện tại em chưa trả lời được câu hỏi đó, vậy tôi sẽ hỏi em một câu khác. Ban đầu em muốn trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ là vì ý nguyện hay tâm thế như thế nào?"

"Em... tiền bối Lưu Ly, câu hỏi này nhất định phải trả lời sao ạ?"

Lâm Y Lạc có chút do dự, cô nhìn cô gái trước mặt với vẻ mặt đầy khó xử rồi hỏi.

"Trên đời này vốn không có câu hỏi nào là 'nhất định phải trả lời', trốn tránh vấn đề cũng là một trong vạn sự lựa chọn. Nhưng tôi hy vọng em có thể thành thật trả lời câu hỏi này, bởi vì nó ảnh hưởng đến định hướng cuộc đời sau này của em."

Lưu Ly lắc đầu, ánh mắt vô cùng bình thản nói.

"Em..."

Có lẽ vì nội tâm quá đỗi giằng xé, có lẽ vì ý nghĩ này đã chôn giấu trong lòng quá lâu, quá lâu, thực sự cần phải bày tỏ với một ai đó. Tóm lại, sau khi đắn đo hồi lâu, Lâm Y Lạc cuối cùng cũng chuẩn bị nói ra suy nghĩ lúc bấy giờ của mình.

"Thực ra lý do em muốn trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ rất đơn giản. Từ nhỏ em đã luôn ngưỡng mộ bóng hình chiến đấu của những người chị Ma Pháp Thiếu Nữ trên tivi và màn ảnh, chỉ là khi đó em ngưỡng mộ họ phần nhiều là vì vẻ lung linh và lộng lẫy trong mắt người ngoài..."

"Vậy nên lúc đó em chỉ bị thu hút bởi vẻ bề ngoài của Ma Pháp Thiếu Nữ thôi, đúng không?"

Lưu Ly nghiêm nghị hỏi.

"Vâng, nhưng đó là chuyện hồi nhỏ thôi. Hồi nhỏ mà, trẻ con thì có biết gì đâu. Chỉ là sau này lớn lên, em vẫn yêu thích Ma Pháp Thiếu Nữ như cũ, nhưng không còn kiểu yêu thích toàn tâm toàn ý như lúc nhỏ nữa, cho đến khi..."

"Cho đến... sự việc ba năm trước. Sự việc đó đã hoàn toàn thay đổi cảm quan của em đối với Ma Pháp Thiếu Nữ."

"Ba năm trước?"

Nghe thấy mốc thời gian này, Lưu Ly hơi nhíu mày. Mốc thời gian đó, lúc ấy mình dường như đang... chờ đã.

Trong lòng Lưu Ly đã có sự nhận định, nhưng lời kể của Lâm Y Lạc vẫn chưa dừng lại.

"Lúc đó, trong thành phố cũng xảy ra một đợt Dị Thú xâm kích. Ngày hôm ấy, anh trai vì có việc bận nên không ở bên cạnh em, mẹ cũng đi làm, không có ai ở cạnh cả. Đợt xâm kích đó xảy ra ngay gần nhà, và em khi đối mặt với con quái vật đáng sợ đang tiến gần, không hề có bất kỳ khả năng phản kháng nào..."

"Khi đó kiến trúc sụp đổ xuống, em bị đè dưới đống đổ nát, không thể cử động nổi, khắp người đau đớn đến tận cùng, cảm giác như sắp chết vậy. Đưa tay ra sờ vào bắp đùi đã gần như mất cảm giác, mới phát hiện trên tay toàn là máu... Rõ ràng là chảy nhiều máu như thế, lẽ ra em phải đau đớn mà gào thét điên cuồng, nhưng lúc đó em thực sự không còn chút sức lực nào để kêu lên nữa."

"Ngay khi em đã hoàn toàn tuyệt vọng, chờ đợi cái chết, thì vào khoảnh khắc cuối cùng, bóng dáng Ma Pháp Thiếu Nữ đã hiện ra trước mắt em. Bóng hình màu thanh lam đó, cả đời này em cũng không thể nào quên..."

Trong lúc nói, trong đôi mắt đen láy trong veo của Lâm Y Lạc dường như có ánh nước lấp lánh. Có thể thấy, ký ức về ngày hôm đó vẫn còn mới nguyên và mang lại cho cô rất nhiều cảm xúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!