Chương 14: Chuyện Cũ Giải Nghệ
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với em gái, Lưu Ly lại với tư cách giám sát viên để tìm hiểu qua tình hình thương thế của Bạch Tranh.
Vết thương của Bạch Tranh nói nhẹ không nhẹ, nói nặng không nặng, chủ yếu tập trung ở vùng bụng. Năng lượng của con Dị Thú biến dị kia khá phức tạp, nếu là vết thương thông thường, với thể chất và sức mạnh của Ma Pháp Thiếu Nữ thì có thể phục hồi trong thời gian cực ngắn, nhưng vết thương do con Dị Thú này gây ra lại lưu lại những tàn dư năng lượng vụn vặt, có khả năng ăn mòn cực mạnh.
Vết thương luôn ở trong trạng thái giằng co giữa phục hồi và bị ăn mòn, tuy rằng loại năng lượng đó cuối cùng cũng sẽ bị thời gian mài mòn đi, nhưng cái trạng thái vừa hồi máu vừa bị trừ máu liên tục này thì chẳng ai có thể dễ chịu cho nổi...
Lưu Ly đã dùng sức mạnh của mình giúp vị Ma Pháp Thiếu Nữ kia tẩy sạch tàn dư năng lượng tại vết thương. Cội nguồn vấn đề đã được giải quyết, vị Ma Pháp Thiếu Nữ kia có lẽ sẽ tỉnh lại sau khoảng ba ngày, thay vì một tuần như dự kiến ban đầu.
Lâm Y Lạc nghe được tin này dĩ nhiên rất vui mừng, cô vừa định trò chuyện thêm với vị tiền bối đặc biệt này để bày tỏ lòng cảm ơn, thì lại phát hiện Lưu Ly đã rời đi từ lúc nào không hay...
Hỏi thăm nhân viên công tác, cũng không ai rõ tung tích của cô.
Lúc này, tại văn phòng riêng của Bộ trưởng phân bộ, chiếc ghế xoay bọc da cao cấp vốn thuộc về Tưởng Lan Tâm hiện đang có một thiếu nữ tóc bạc diện sườn xám hoa xanh chễm chệ ngồi trên đó.
Còn chủ nhân thực sự của chiếc ghế là Tưởng Lan Tâm thì đang đứng một bên quan sát biểu cảm của thiếu nữ vừa kết thúc cuộc đàm thoại.
Lưu Ly bưng tách cacao sữa vừa mới được mang lên, thiếu nữ tao nhã nâng chiếc cốc mác (mug) còn nghi ngút khói, đôi môi anh đào nhẹ nhàng thổi hơi vào miệng cốc, rồi chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.
Khi chất lỏng ấm nóng, nồng nàn hương thơm đi vào khoang miệng, sưởi ấm vị giác vốn đã tê dại từ lâu, gương mặt vốn được coi là không chút cảm xúc của thiếu nữ cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra một tia hưởng thụ vô ngần.
Khóe miệng khẽ nhếch lên, đến cả đôi mắt dường như cũng nheo lại vì được thưởng thức món mỹ vị hiếm hoi. Nhìn dáng vẻ cực kỳ thỏa mãn của thiếu nữ, Tưởng Lan Tâm hài lòng gật đầu.
Cũng may bà là người quen cũ của thiếu nữ trước mắt nên biết rõ một vài sở thích ngầm. Lưu Ly bình thường không có đam mê đặc biệt nào khác, khẩu vị cũng vô cùng kén chọn, bất kể món ăn ngon đến đâu khi vào miệng cô cũng chỉ đổi lại gương mặt vô cảm, như thể đang nhai sáp vậy.
Trong thế giới của cô, chỉ duy nhất cacao sữa mới có thể phá vỡ vẻ ngoài băng giá, để lộ ra nét nội tâm đáng yêu dịu dàng, giống như lúc này đây... Thiếu nữ nheo mắt, khẽ cong khóe môi, gương mặt tựa như búp bê sứ toát lên vẻ an nhiên hưởng thụ. Nhìn từ xa, Lưu Ly lúc này không còn là vị thiếu nữ lạnh lùng xa cách nữa, mà đã trở thành một chú mèo ngoan ngoãn đáng yêu, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng muốn đưa tay lên vuốt ve một cái.
Mèo thì đáng yêu thật đấy, nhưng con mèo này thì tuyệt đối không được chạm vào. Tưởng Lan Tâm hiểu rất rõ điều đó. Nhân lúc cacao sữa đang phát huy tác dụng và tâm trạng Lưu Ly còn đang tốt, Tưởng Lan Tâm vội vàng hỏi ra thắc mắc trong lòng:
"Cái đó... thái độ của Lâm Y Lạc đối với việc trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ thế nào rồi?"
"..."
Lưu Ly không nói gì, chỉ một mình tĩnh lặng thưởng thức món cacao sữa tuyệt hảo nhân gian. Dường như lúc này trong tâm thức cô, ngoại trừ cacao sữa ra thì chẳng còn chuyện gì trên đời đáng để bận tâm nữa...
Đợi một hồi lâu, khi Lưu Ly cuối cùng cũng uống sạch cốc cacao sữa lớn, cô mới mở mắt, nhìn sang Tưởng Lan Tâm vẫn đang giữ nụ cười trên mặt ở bên cạnh.
"Hừ, đừng tưởng mang một ly cacao sữa tới là có thể hối lộ được tôi, bắt tôi thay đổi ý kiến..."
Nói đoạn, thiếu nữ nhảy xuống khỏi ghế, đi thẳng ra ngoài cửa. Tưởng Lan Tâm cuống quýt đuổi theo sau, cất tiếng hỏi:
"Lưu Ly, cậu định đi đâu?"
"Ma Pháp Quốc, tìm Nữ vương Ma pháp nói chuyện cho ra lẽ."
Thôi xong, tiêu đời rồi! Tưởng Lan Tâm khoảnh khắc này hoàn toàn hoảng loạn. Lúc nãy để hai anh em họ nói chuyện, nhằm tạo ra một môi trường tốt, Tưởng Lan Tâm hoàn toàn không có hành động giám sát hay nghe lén nào.
Bây giờ cuộc hội thoại kết thúc, Lưu Ly lại trưng ra bộ dạng như muốn đánh tới Ma Pháp Quốc, đây chắc chắn là đàm phán thất bại rồi! Lâm Y Lạc nhất định là đã bị trận chiến này làm cho ám ảnh tâm lý, mà với tư cách là một kẻ cuồng em gái như Lưu Ly, dĩ nhiên là phải đến Ma Pháp Quốc đòi lại công đạo.
Phen này hỏng bét hết rồi, đến lúc chuyện làm ầm lên, phía Tổng bộ trách phạt xuống, một vị Bộ trưởng phân bộ nhỏ bé như bà làm sao gánh vác nổi đây?
Mấu chốt quan trọng nhất không phải chuyện đó. Đến lúc thực sự đánh nhau, với tính cách của Lưu Ly thì chắc chắn là không chết không thôi. Thế nhưng dù Lưu Ly có thực lực cấp S, thì đó cũng là chuyện của nhiều năm trước rồi, lâu rồi cô không chạm vào sức mạnh của Ma Pháp Thiếu Nữ, kỹ thuật chiến đấu không những mai một mà thực lực chắc chắn sẽ giảm sút.
Vả lại Vương Đình Ma Pháp Quốc cũng đâu phải dạng vừa. Ma Pháp Thiếu Nữ cấp S dù nhiều năm trước đã tổn thất quá nửa, nhưng nay cũng có không ít thiên tài mới nổi bổ sung vào. Xét về thực lực tổng hợp, Lưu Ly chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Lỡ như Lưu Ly bị làm sao, bà biết ăn nói thế nào với ông bố suốt ngày không thấy bóng dáng của cô đây...
Tưởng Lan Tâm trong lòng lo sốt vó, bà đã bắt đầu thầm tính toán các công tác xử lý khẩn cấp.
Phải thông báo trước chuyện này cho Ma Pháp Quốc và Tổng bộ, bản thân thì cố hết sức giữ chân Lưu Ly, nhân cơ hội này xem có thể gọi mấy người chiến hữu cũ của Lưu Ly tới hay không.
Có chiến hữu cũ ở đó, Lưu Ly chắc cũng phải nghe lọt vài câu chứ! Nếu thực sự không được, lấy thực lực của mấy người đó để vây khốn Lưu Ly cũng không phải là không thể. Tóm lại là không thể để con bé này tới Ma Pháp Quốc, một khi đã đi là coi như xong hết!
Giữa lúc Tưởng Lan Tâm còn đang suy nghĩ viển vông, giọng nói của thiếu nữ lại từ phía xa truyền đến:
"Đừng có trưng cái mặt khổ sở đó ra mà nghĩ ngợi lung tung nữa... Haizz, chuyện Lâm Y Lạc trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ, tôi sẽ không ngăn cản nữa, nên chuyện này cứ thế kết thúc đi."
Ngay lập tức, biểu cảm của Tưởng Lan Tâm từ khổ sở chuyển sang cuồng hỷ!
Yế! Tôi trúng rồi!
À không! Là đoán đúng rồi!
Lưu Ly quả nhiên vẫn quan tâm đến em gái mình. Lâm Y Lạc cũng giỏi lắm, sau khi trải qua trận chiến này vẫn có thể giữ vững sơ tâm, bóp chết cuộc đại chiến có thể xảy ra ngay từ trong trứng nước. Tưởng Lan Tâm nhất thời thậm chí cảm thấy cảm động đến mức muốn rơi nước mắt...
Mẹ kiếp, bên cạnh có một "ông Phật" như quả bom hẹn giờ thế này, ngày tháng trôi qua thật chẳng dễ dàng gì!
Nhưng chuyện đã kết thúc viên mãn, Tưởng Lan Tâm không cần phải lo lắng hãi hùng nữa, bà bước theo sau thiếu nữ, bắt đầu chuyển sang chế độ trò chuyện như những người bạn cũ.
"Vậy chuyện này xong rồi, cậu định tính thế nào?"
"Tính thế nào là tính thế nào? Ai về nhà nấy, mẹ ai nấy tìm thôi."
"Cậu vừa mới xuất hiện trước mặt em gái mình, rồi lại biến mất không dấu vết như thế, không hay lắm đâu nhỉ?"
Tưởng Lan Tâm thử dò hỏi.
"Có gì mà không hay? Lưu Ly đâu có là gì của Lâm Y Lạc, trong mắt con bé tôi chẳng qua cũng chỉ là một vị tiền bối xa lạ mà thôi."
Lưu Ly nói với vẻ mặt thờ ơ.
"Vậy cậu có ý định tái xuất không?"
"Tái xuất cái gì? Tôi đã giải nghệ rồi, thuộc diện cựu binh, cậu không thể vẫn cứ trông chờ một cựu binh như tôi ra chiến trường đánh nhau chứ..."
Vừa nói, Lưu Ly vừa liếc xéo Tưởng Lan Tâm một cái.
"Nói thực lòng, tin tức cậu giải nghệ năm đó thực sự quá đột ngột. Haizz, nói là người quen cũ, mà đến tôi cũng chẳng biết rõ tình hình nội bộ ra sao..."
"Làm gì có tình hình nội bộ nào? Chẳng qua là tôi già rồi, đến lúc phải giải nghệ, đi theo quy trình bình thường mà thôi."
"Mấy lời này cậu lừa em gái cậu thì còn được, chứ lừa tôi thì vô ích. Cậu là Ma Pháp Thiếu Nữ cấp S, mà cấp S đều là chế độ trọn đời, làm gì có chuyện giải nghệ hay không."
Tưởng Lan Tâm không ngần ngại vạch trần lời nói dối của Lưu Ly.
"Thế cậu muốn tôi nói thế nào? Dù sao hiện tại tôi ở phía Ma Pháp Quốc là đang trong trạng thái đình chỉ công tác, bất kỳ nhiệm vụ nào cũng không nhận được. Hơn nữa, tôi cũng chẳng còn ý định tiếp tục chiến đấu nữa rồi..."
"Được rồi, tôi đã hiểu quyết tâm của cậu."
Tưởng Lan Tâm thở dài, nghe ngữ điệu của Lưu Ly, bà hoàn toàn hiểu rằng muốn để con bé này tái xuất e là chuyện không hề dễ dàng.
"Vậy ngay cả khi cậu không tái xuất, thì chuyện của em gái cậu cũng phải quản chứ!"
"Ý cậu là sao?"
Lưu Ly nhíu mày, không hiểu ẩn ý trong lời Tưởng Lan Tâm.
"Hiện tại phía Tổng bộ mãi vẫn chưa điều huấn luyện viên Ma Pháp Thiếu Nữ xuống, cũng chẳng cho chúng tôi một ngày cụ thể nào. Em gái cậu giờ đã trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ rồi, cứ để không có huấn luyện viên mãi cũng không phải là cách. Hiện giờ, hai Ma Pháp Thiếu Nữ khác của thành phố Kim Lăng đã đến Tổng bộ để sát hạch, một thời gian nữa mới về được. Tôi đang nghĩ hay là để cậu đảm nhận vị trí huấn luyện viên Ma Pháp Thiếu Nữ này, tạm thời chỉ dẫn cho mấy người mới."
"Tôi còn phải đi làm nữa, đâu ra mà lắm chuyện thế?"
Lưu Ly dừng bước, nhíu mày, rõ ràng cô có suy nghĩ về việc này nhưng trong lòng vẫn còn e dè.
"Cái việc đó của cậu là việc gì chứ? Ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới. Hơn nữa, ngành mai táng thêm cậu không thêm, bớt cậu không bớt. Qua chỗ chúng tôi làm huấn luyện viên, phúc lợi đãi ngộ còn tốt hơn ở đó nhiều, không chỉ có 'phúc báo 996', mà bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế chẳng thiếu thứ gì."
Tưởng Lan Tâm lần này quả thực là hùng hồn diễn thuyết, bộ dạng nhất định phải lôi bằng được Lưu Ly về làm huấn luyện viên.
"Cậu chắc chắn 996 tính là phúc báo? Hố cấp dưới của cậu thì được, chứ đừng có hố bạn cũ!"
Lưu Ly liếc xéo, không nhịn được mà cà khịa một câu.
"Thế tóm lại cậu có làm không? Dù sao cậu làm huấn luyện viên thì người hưởng lợi cũng là em gái ruột nhà cậu thôi, tôi làm bạn cũng chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi đấy."
Tưởng Lan Tâm lần này cũng ngửa bài luôn. Bà đã hạ quyết tâm muốn Lưu Ly làm huấn luyện viên này, bởi lựa chọn tốt nhất chính là Lưu Ly: giàu kinh nghiệm tác chiến, lại đang không có nhiệm vụ tương ứng bên Ma Pháp Quốc và Cục Chiến Sách.
Loại nhân tài kỹ thuật cao cấp này mà đào về được, chẳng phải là lãi ròng sao?!
Lưu Ly đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, cuối cùng thở dài một tiếng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Giờ chưa trả lời cậu ngay được, để tôi về suy nghĩ thêm đã."
Vừa nói, họ đã đi đến cổng lớn của Cục Chiến Sách. Nhìn dòng người đang dần khôi phục sự tấp nập trên phố, Lưu Ly vẫy vẫy tay với Tưởng Lan Tâm ở phía sau.
"Được rồi, hẹn gặp lại lần sau."
"Hẹn gặp lại."
Nói đoạn, bóng hình nhỏ nhắn của cô gái hòa vào dòng người, chỉ một loáng sau đã chẳng thấy tung tích đâu nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
