Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

597 5094

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

417 2185

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

733 4403

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

740 3478

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

38 132

Tập 5: Thánh Hoàng Nữ và Dũng Giả - Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất xuất phát

Chương 16: Âm Dương Sư mạnh nhất xuất phát

"Đặc phái viên từ lãnh thổ ma tộc sao, nghe đúng là chuyện nực cười."

Ngày hôm sau lễ khai giảng.

Tôi đến phòng Hiệu trưởng nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chính.

Đối mặt với bà lão thuộc tộc Người Lùn (Dwarf) nhỏ bé, tôi lên tiếng.

"Ma tộc là kẻ thù của Đế quốc, hai bên không hề có quan hệ ngoại giao chính thức. Mặt khác, hiện tại hai bên đang trong tình trạng đình chiến trên thực tế vì không có cuộc xung đột lớn nào nổ ra. Hơn nữa, ma tộc không phải là một quốc gia thống nhất, mà được chia thành vô số chủng tộc và vô vàn bộ tộc nhỏ lẻ. Dù từng liên minh dưới thời Ma vương, nhưng chúng chưa từng lập quốc... Vậy thì đại diện của chúng là ai, và đến đây với mục đích gì. Đã thế lại còn chọn Rodnea chứ không phải Đế đô hay các thành phố biên giới."

"...Đừng có hỏi những chuyện đã biết rõ mười mươi nữa."

Hiệu trưởng đáp lại với vẻ mặt cay đắng.

"Ba cái lý do đó, hiển nhiên chỉ là cái cớ. Cái cớ để bắt cô bé Dũng giả đi."

"Vâng, chắc chắn là vậy rồi."

"Nhưng mà... việc ma tộc xuất hiện ở thành phố này là sự thật. Tất nhiên, bọn chúng không phải là sứ giả gì sất."

"Vâng... Chắc hẳn lại đến để nhắm mạng Dũng giả chứ gì, y như hai năm trước. Bọn chúng chết rồi mà vẫn bị con người đem ra làm công cụ phục vụ cho những âm mưu chính trị, đúng là nực cười."

"............Là do cậu làm sao?"

Tôi khẽ nở một nụ cười nhạt, đáp.

"Ai mà biết được. Bà đang nói chuyện gì vậy."

"...Thôi bỏ đi. Giờ chuyện đó không quan trọng."

Hiệu trưởng cất giọng nghiêm nghị.

"Đúng như những gì cậu thấy đấy. Hầu tước Greville đã lợi dụng thông tin về cuộc tập kích của ma tộc và cái chết của bọn chúng do cung đình nắm giữ, bịa ra một lý do phù hợp để bắt cóc cô bé đó. Đã hiểu rõ ngọn ngành đến vậy... cậu còn đến đây làm gì. Định trách móc cái bà già bất lực trơ mắt nhìn học sinh của mình bị bắt đi này sao?"

"Không."

Tôi cụp mắt xuống, nói.

"Tôi chỉ muốn biết. Tại sao Amyu lại bị bắt đi."

"..."

"Theo những gì tôi thấy, tay Hầu tước Greville gì đó ―――― có vẻ như rất muốn loại bỏ Dũng giả, đến mức phải dựng lên một cái cớ vô lý như vậy. Tôi không hiểu nổi. Tại sao một quý tộc nắm giữ trọng trách quốc gia, lại cố tình bóp nát hạt giống anh hùng của đất nước, vứt bỏ lợi thế trước ma tộc cơ chứ."

"Chuyện đó... à không."

Hiệu trưởng định nói điều gì đó, nhưng rồi lập tức dừng lại.

"Ta không phải chuyên gia quân sự. Đừng bắt ta phải đưa ra những lời phỏng đoán vô căn cứ. Ta chỉ có thể nói một điều... Đế quốc này, không phải là một khối thống nhất."

"..."

"Là một thành viên của gia tộc Lamprogue, hẳn cậu cũng hiểu rõ. Trong cung đình, nghị viện, các học viện, thành phố, thương hội và cả giới quý tộc, có vô số phe phái đan xen lẫn nhau. Đương nhiên, trong số đó cũng có những phe phái do các cựu học sinh của học viện này lập nên. Cậu hiểu chứ, thiếu gia nhà Lamprogue. Việc học viện đang che chở cho Dũng giả... đồng nghĩa với việc phe phái của chúng ta đang nắm trong tay một sức mạnh quân sự khổng lồ."

"..."

"Và có những kẻ không hề muốn thấy điều đó xảy ra."

Sau một thoáng im lặng, tôi lên tiếng.

"Chỉ vì dăm ba cái lý do cỏn con đó... mà bọn chúng sẵn sàng phản bội tổ quốc và đồng bào, để giết chết Dũng giả... một cô thiếu nữ sao?"

"Không phải vậy. Không phải như cậu nghĩ đâu, thiếu gia nhà Lamprogue."

Hiệu trưởng ôn tồn giải thích.

"Bọn chúng tuyệt đối không hành động vì những ham muốn tầm thường. Rất hiếm kẻ như vậy. Chính trị là một ván cờ phức tạp. Bọn chúng cũng có những lý tưởng riêng, hành động vì lợi ích của gia tộc, phe phái hay thậm chí là của cả Đế quốc. Hành động ngông cuồng tối qua... có lẽ cũng xuất phát từ những lý do đó."

"Vâng... Vâng. Tôi hiểu mà, thưa Giáo sư. Những cuộc chiến tranh giành quyền lực mà tôi từng chứng kiến trước đây, cũng đều như vậy cả."

Nhưng mà.

Chuyện đó hoàn toàn đéo liên quan gì đến hoàn cảnh của tôi hay Amyu cả.

"Thiếu gia nhà Lamprogue. Đừng có làm liều đấy."

Thấy tôi quay lưng định bước đi, Hiệu trưởng gọi với theo.

"Hiện tại, chúng ta đang dốc toàn lực vận động hành lang trong cung đình. Bất kể bọn chúng có mưu đồ gì đi chăng nữa, những hành động ngang ngược như vậy tuyệt đối không thể được chấp nhận. Khả năng cao là bọn chúng đã hành động khi chưa chuẩn bị kỹ lưỡng. Cứ kiên nhẫn chờ đợi tin tốt lành đi. Chắc chắn cô bé đó sẽ..."

"Làm liều, ý bà là sao. Thưa Giáo sư."

Tôi vẫn giữ nụ cười nhạt, hỏi lại Hiệu trưởng đang im lặng.

"Bà nghĩ tôi sẽ một mình xông vào hang cọp để giành lại Amyu sao?"

"Thiếu gia nhà Lamprogue. Cậu..."

"Làm sao tôi có thể làm được chuyện đó chứ. Như lời Giáo sư dặn, tôi sẽ ngoan ngoãn chờ đợi tin tốt lành. ...Cơ mà."

Tôi tiếp tục đặt câu hỏi.

"Việc vận động hành lang đó, dự kiến sẽ mất bao lâu. Liệu có kịp cứu con bé ra an toàn, trước khi nó bị tra tấn đến phát điên, hay bị đầu độc chết một cách đầy bí ẩn trong bữa ăn không."

"..."

"Thất lễ quá, tôi vừa hỏi một câu thật khó nghe. Tôi hiểu Giáo sư cũng đang dốc hết sức vì Amyu. Tôi rất biết ơn và luôn ủng hộ Giáo sư. Chúc Giáo sư may mắn. Chào bà."

Tôi lại quay lưng, cất bước đi.

Lần này, không còn tiếng gọi nào vang lên nữa.

☾❀☯☀⛤☽

Mặt trời dần buông xuống.

Bầu trời từng nhuộm màu tím biếc giờ đã chuyển sang một sắc xanh đen tĩnh mịch.

"―――― Những kẻ cầm quyền, luôn muốn tìm kiếm một thứ gì đó khác ngoài vũ lực để biện minh cho những đặc quyền mà mình đang nắm giữ."

Giữa quảng trường học viện vắng lặng không một bóng người.

Đứng dưới màn đêm đang dần buông xuống thế gian, tôi ngước nhìn bầu trời và lẩm bầm.

"Dòng máu chính thống, luật pháp tối cao, hay tín ngưỡng, sự công nhận của dân chúng... Rằng vì mang trong mình dòng máu hoàng gia, vì luật pháp quy định, vì thần linh phán truyền, hay vì được mọi người công nhận... nên bọn chúng mới có những đặc quyền đó. Bọn chúng tự cho mình cái quyền được thu thuế, đặt ra luật lệ, và tước đoạt tự do của người khác. Nghĩ ra được mấy cái cớ tiện lợi như thế đúng là nực cười... nhưng biết đâu, chính vì tin rằng trên đời có những thứ còn cao quý hơn cả bạo lực, nên con người mới có thể chung sống hòa bình mà không chém giết lẫn nhau... Cơ mà, Yuki này. Bọn chúng thường rất hay quên một điều."

Một tấm Hình nhân đang lơ lửng được giải trừ lớp ngụy trang tàng hình, hiện ra ngay trước mắt tôi.

"Những thứ đó, rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh ――――"

Tôi mở cánh cửa đó ra.

"―――― Rằng tất cả, đều có thể bị tước đoạt bởi một thứ vũ lực mạnh mẽ hơn."

《Triệu Mệnh ―――― Giao Long (Mizuchi)》

Từ trong không gian méo mó, một sinh vật có thân hình dài thòng với những chiếc vảy màu xanh lục ngoi lên.

Con rồng bay vút lên bầu trời đêm, bắt đầu vùng vẫy dữ dội hòng hất văng bầy thức thần đang bám chặt lấy nó.

Tôi truyền chú lực vào giọng nói, dõng dạc ra lệnh.

"Nhìn đây, hỡi rồng kia. Nhìn ta đây."

Giao Long vẫn tiếp tục quẫy đạp.

"Lẽ nào ta của hiện tại, không xứng đáng làm chủ nhân của ngươi sao. Hỡi rồng kia."

Đúng lúc đó, Giao Long bỗng khựng lại, quay đầu về phía tôi.

Đôi mắt xanh biếc như một viên ngọc trai khổng lồ dưới đáy hồ tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào tôi... rồi nó từ từ hạ cái thân hình đồ sộ xuống ngay trước mặt tôi.

Khi nó tiến sát đến mặt đất, thần thông lực tỏa ra từ cơ thể nó khiến cát sỏi và lá cây trên nền đá cuộn lên không trung.

Tôi bất giác tặc lưỡi, lẩm bầm.

"Thiệt tình, đúng là một con yêu quái phiền phức... Chẳng có sức mạnh gì đáng kể mà lúc nào cũng kiêu ngạo."

Mặc dù vậy, với sức mạnh của nó, việc san phẳng một thành phố ở đất nước này cũng dễ như trở bàn tay.

"Ngài Seika."

Từ trên đỉnh đầu tôi, Yuki lên tiếng.

"Xin mạn phép cho Yuki được nói. Nếu ngài Seika vẫn giữ nguyên quyết định sống một cuộc đời khôn khéo ở thế giới này ―――― thì Yuki cho rằng, ngài nên từ bỏ việc cứu cô bé đó lần này."

"...Cứ nói lý do ta nghe thử xem. Tại sao, Yuki."

"Ngài Seika của kiếp này đã quyết tâm che giấu sức mạnh để không bị vướng vào những vòng xoáy chính trị tranh giành quyền lực thêm một lần nào nữa. Dũng giả, chẳng qua cũng chỉ là một cái ô che chở cho ngài mà thôi. Nếu ngài vì tiếc cái ô mà tự mình hứng chịu mưa gió, thì chẳng phải là làm trái lại mục đích ban đầu hay sao."

"Em đang nói cái gì vậy, Yuki."

Tôi điềm nhiên đáp.

"Cái ô mà em nói, không có cái thứ hai đâu. Dũng giả là duy nhất. Lúc này mà không hành động thì còn đợi đến bao giờ. Mưa gió sao ―――― ta sẽ thổi bay cả đám mây đen đó đi."

"Ư..."

Yuki thoáng nghẹn lời.

"Ngài Seika... Ngài có hiểu mình đang nói gì không? Lần này, đối tượng mà ngài Seika định nhắm tới... chính là những kẻ đang nắm quyền điều hành đất nước này đấy? Chẳng phải ngài đã từng nói sao! Rằng nếu ngài phô diễn sức mạnh và bị bọn chúng để mắt tới... thì ở thế giới này, ngài cũng sẽ chuốc lấy bi kịch như ở kiếp trước..."

"Thế thì sao?"

Thấy Yuki im bặt, tôi nói tiếp.

"Ta đã nói rồi, đây là lúc cần phải làm liều. Dũng giả chỉ có một. Ngoài việc cứu cô bé ra, không còn cách nào khác để ta đạt được mục đích của mình... Kẻ nào đã chứng kiến sức mạnh của ta, ta sẽ giết sạch kẻ đó."

"Nh-Nhưng mà... Kẻ thù là trung tâm đầu não của một cường quốc đấy. Mọi chuyện sẽ không dễ dàng như ngài nghĩ đâu..."

"Cứ dùng vũ lực càn quét thì có gì làm khó được ta."

"Ch-Chuyện đó..."

"Nghe này, Yuki... Ở thế giới này, cũng có vô số quốc gia giống như kiếp trước thôi. Có gì đâu ――――"

Tôi tuyên bố.

"―――― Dù có hủy diệt một quốc gia, cũng chẳng nhằm nhò gì."

"Ngài Seika..."

Yuki cất giọng đầy đau đớn.

"Dũng giả không phải là mục đích, mà chỉ là phương tiện thôi mà...? Để ngài Seika... có thể tìm thấy hạnh phúc ở kiếp này."

"Tất nhiên, ta hiểu rõ điều đó."

"Nếu vậy..."

Một giọng nói nhỏ bé, như cố kìm nén tiếng nấc.

"Nếu vậy, tại sao... ngài lại tức giận đến mức này..."

Thấy tôi giữ im lặng, Yuki nói tiếp.

"Ngài không định suy nghĩ lại thêm một lần nữa sao?"

"...Lắm lời thật."

Tôi trầm giọng xuống, hỏi.

"Chỉ là một con yêu quái, mà em cũng dám lên mặt dạy đời ta sao, Yuki."

"............Không ạ."

Ngoài dự đoán, Yuki đáp lại bằng một giọng điệu vô cùng dứt khoát.

"Nếu ngài Seika đã quyết định như vậy... Yuki sẽ không nói thêm lời nào nữa."

"...Đừng có thò đầu ra ngoài. Gió thổi bay bây giờ."

Tôi đạp lên bầy thức thần đang lơ lửng, đáp xuống đầu Giao Long.

Khẽ nhếch mép cười, tôi tự lẩm bầm một mình.

"Giờ thì... các vị chính trị gia của dị giới ơi, hãy để ta xem tài nghệ của các người đến đâu. Để xem các người có thể đánh bại kẻ mạnh nhất này không nhé."

Tôi ra lệnh cho Giao Long.

"Hướng về phía Tây. Đi nào, Giao Long."

Thần thông lực bao quanh Giao Long càng lúc càng mạnh mẽ.

Cái đầu khổng lồ chở tôi hướng về bầu trời phía Tây, nơi những vì sao đang bắt đầu lấp lánh.

Thân hình đồ sộ uốn lượn.

Gió lốc gào thét.

Thủy long từng canh giữ Thần hồ ở Nhật Bản năm xưa ―――― giờ đây đã cất cánh tung hoành trên bầu trời dị giới, hướng thẳng về Đế đô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!