Chương 0: Âm Dương Sư mạnh nhất nằm xuống
――――Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Một đêm quỷ dị thời Heian.
Giữa dinh thự đang chìm trong biển lửa, tôi - kẻ đang cận kề cái chết - chỉ trăn trở duy nhất điều đó.
Hầu hết bùa chú Hình nhân đã mất, toàn bộ thức thần đều bị phong ấn.
Con át chủ bài là Quỷ thần cũng đã bị đánh bại. Cái xác của nó đè sập dinh thự, và lúc này vẫn đang bốc cháy phừng phực trong ngọn lửa xanh.
Tôi đã mất cánh tay trái. Không thể kết ấn hoàn hảo được nữa.
Phổi bị khói hun bỏng rát, đến cả chân ngôn cũng chẳng thể tụng niệm.
Từng được xưng tụng là Âm Dương Sư mạnh nhất lịch sử.
Từng bị khiếp sợ gọi là 『Bách Quỷ Dạ Hành』, là 『Cánh Cổng Địa Ngục Sống』.
Sống hơn cả trăm năm trong hình hài của một thanh niên trẻ tuổi như tôi.
Kết cục cuối cùng lại là thế này đây.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã khao khát sức mạnh.
Bởi tôi tin rằng chỉ cần có nó, tôi sẽ không phải mất đi bất cứ thứ gì nữa. Bởi tôi nghĩ rằng mình sẽ có được hạnh phúc.
Đạt được sức mạnh đúng như ước nguyện, tôi trở thành kẻ mạnh nhất.
Và rồi, tôi đánh mất tất cả.
Âm mưu và sự phản bội.
Đó chính là tên của kẻ đã giết chết 'người mạnh nhất'.
Nghĩ lại thì, có lẽ mọi thứ đều đã được sắp đặt sẵn.
Chuyện các đệ tử bị bắt làm con tin.
Chuyện buộc phải đối đầu với triều đình.
Và cả... chuyện đứa trẻ đó đã vừa khóc vừa ra tay sát hại tôi.
Tuyệt hảo lắm.
Chẳng rõ kẻ đứng sau là quý tộc hay hoàng tộc phương nào, nhưng quả thực, tôi đã bị dồn vào bước đường cùng một cách vô cùng hoàn mỹ.
Danh xưng 'mạnh nhất' rốt cuộc chẳng mang lại tích sự gì.
Quả nhiên, chỉ có sức mạnh thôi thì vẫn chưa đủ tày sao.
Đáng lẽ tôi nên tính toán mưu hèn kế bẩn, nên khôn khéo xoay xở để luôn có được sự hậu thuẫn từ số đông.
Giờ đây tôi đã hiểu rõ thứ mà mình còn thiếu sót――――đó là sự giảo hoạt.
Hiểu ra rồi, nên không sao nữa.
Lần tới... tôi sẽ làm tốt hơn.
Bằng bàn tay phải đang run rẩy, tôi kết một thủ ấn không hoàn chỉnh.
Bằng cuống họng đã cháy xém, tôi tụng niệm những chân ngôn tựa như tiếng thì thầm.
Một tấm bùa chú mà tôi hằng nâng niu cất giữ chợt lơ lửng bay lên giữa màn khói.
Thứ được sử dụng trong khoảnh khắc cuối cùng của kiếp này, là một bí thuật.
Chú thuật ‘Thắng làm vua, thua chuyển sinh’.
Làm lại thôi, một lần nữa.
Kể từ nay về sau, không rõ đất nước Hinomoto (Cách gọi cổ của Nhật Bản) này sẽ thay đổi ra sao. Không, thậm chí khả năng cao là tôi sẽ được sinh ra ở một quốc gia hoàn toàn khác.
Thế nhưng, lần này tôi sẽ không thất bại.
Ở kiếp sau――――tôi nhất định sẽ có được hạnh phúc.
Tấm bùa chú phát sáng.
Lấy cơ thể đang gục ngã của tôi làm trung tâm, một ma pháp trận hiện ra.
Ý thức dần trôi tuột đi.
Và rồi, tôi――――,
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
