AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 840

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 13

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 479

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

12 34

Chương 01-50 - Chương 4: Lứa người chơi này có vấn đề, hắn ăn thật đấy à?

Chương 4: Lứa người chơi này có vấn đề, hắn ăn thật đấy à?

Chương 4: Lứa người chơi này có vấn đề, hắn ăn thật đấy à?

Lâm Phong liếm mép, một cái liếm đầy thèm thuồng.

Mặc dù là hồn thể cấp bậc Dã Quỷ sơ kỳ, hắn không sở hữu đôi môi bằng xương bằng thịt, nhưng động tác này đại diện cho sự khao khát cháy bỏng trong nội tâm hắn.

Mẹ ngồi đối diện, tốc độ xoay tròn của đôi mắt sương mù xám lại chậm thêm một nhịp.

Cái miệng toác tận mang tai của bà ta hơi hé mở, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Theo kinh nghiệm trước đây, lúc này "đứa con" lẽ ra phải bắt đầu la hét, khóc lóc, hoặc tìm cách bỏ chạy rồi mới đúng.

Bà ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn lời thoại:

"Không ăn hết cơm mẹ nấu, thì không phải là bé ngoan đâu nhé~"

Nhưng cái gã trước mắt này...

Lâm Phong dùng hai tay nâng con chuột chết lên, động tác thành kính như đang nâng niu thánh vật.

Hắn cúi đầu, hít hà một hơi.

Bình luận: Vãi chưởng, hắn còn ngửi kìa!

Bình luận: Tố chất tâm lý MAX tầm.

Bình luận: Diễn, tiếp tục diễn, sắp lộ nguyên hình rồi.

Một luồng âm khí nồng đậm theo khoang mũi tràn vào hồn thể.

Lâm Phong sướng đến mức suýt chút nữa thì rên lên thành tiếng.

"Tay nghề của mẹ tuyệt thật đấy."

Hắn khen ngợi từ tận đáy lòng, rồi ——

"Rắc!"

Một miếng cắn ngập vào đầu con chuột.

Tiếng hộp sọ vỡ vụn vang lên rõ mồn một.

Phòng livestream trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng thực sự, dòng bình luận ngừng trôi khoảng một hai giây.

Ngay sau đó ——

Bình luận: !!!!!!!

Bình luận: Hắn ăn rồi! Hắn ăn thật rồi!

Bình luận: Nhai cả đầu luôn?!

Bình luận: Tôi... tôi buồn nôn quá...

Bình luận: Tên người mới này là "quái vật" phương nào vậy!

Lâm Phong hoàn toàn chìm đắm trong sự hưởng thụ mỹ thực.

Bên trong hộp sọ chuột chứa kết tinh âm khí nồng đậm nhất, sau khi cắn nát, luồng âm khí đó như dòng nước ấm trào vào hồn thể hắn, tẩm bổ cho quỷ thể vốn có chút suy yếu vì suy dinh dưỡng lâu ngày.

"Rau ráu... Rôm rốp..."

Hắn nhai một cách đầy nhịp điệu, đến cả xương cũng không thèm nhả.

Trong giáo trình huấn luyện Câu Hồn Sứ của Địa phủ, có một môn học bắt buộc tên là "Hấp thụ Âm khí và Cường hóa Hồn thể", trong đó giảng dạy chi tiết cách tối ưu hóa việc hấp thu năng lượng từ các vật chứa âm khí.

Đối với loại sản phẩm ngưng tụ âm khí thế này, cách tốt nhất là nhai nát trực tiếp, để âm khí giải phóng hoàn toàn trong khoang miệng, sau đó thông qua hồn thể mà hấp thu.

Cho nên Lâm Phong ăn vô cùng nghiêm túc, vô cùng chuyên nghiệp.

Hắn thậm chí còn nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm nhận cảm giác âm khí lưu chuyển trong hồn thể.

Nhưng dưới góc nhìn của Mẹ và khán giả trong phòng livestream ——

Một thanh niên mặc áo bào xám kỳ quái, hai tay nâng một con chuột chết dữ tợn, nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy tận hưởng mà gặm nhấm, nhai nát nuốt chửng cả xương, khóe miệng còn vương nụ cười thỏa mãn.

Bình luận: Sao tôi lại cảm thấy... hắn ăn ngon lành thế nhỉ?

Bình luận: Đồng cảm, làm tôi xem mà thấy đói.

Bình luận: Đói cái rắm! Đó là chuột chết đấy!

Bình luận: Nhưng mấy ông nhìn biểu cảm của hắn xem, thật sự rất hưởng thụ.

Bình luận: Tên người mới này tuyệt đối không bình thường.

Bình luận: Đây vẫn là livestream phó bản kinh dị đấy chứ? Hay là chuyển sang kênh mukbang (ăn uống) rồi?

Bàn tay Mẹ đặt trên bàn khẽ run rẩy.

Không phải vì giận dữ, mà là hoang mang.

Cực độ hoang mang.

Bà ta sắm vai "Mẹ" trong cái "nhà" này đã rất lâu rồi, từng tiếp đón vô số "đứa con".

Có đứa vừa vào cửa đã suy sụp, có đứa ráng gượng được đến lúc ăn cơm, nhưng không ngoại lệ, khi nhìn thấy đống thức ăn này đều sẽ lộ ra vẻ sợ hãi, buồn nôn, kháng cự.

Sau đó bà ta có thể dựa theo quy tắc, tận hưởng thú vui trừng phạt "đứa trẻ hư".

Nhưng tên này...

Lâm Phong đã xử lý xong con chuột đầu tiên.

Hắn mở mắt ra, trong đáy mắt xẹt qua một tia sáng u lam.

Đó là biểu hiện sau khi âm khí được hấp thu đầy đủ.

"Cảm ơn mẹ, ngon lắm ạ."

Hắn chân thành nói, sau đó đưa tay chộp lấy con thứ hai.

Động tác tự nhiên, trôi chảy như thể vừa ăn xong một miếng điểm tâm bình thường rồi lại lấy tiếp miếng nữa.

"Rắc... Rộp... Ực..."

Tiếng nhai nuốt vang vọng trong phòng khách tĩnh mịch.

Nụ cười trên mặt Mẹ hoàn toàn đông cứng.

Khóe miệng toác tận mang tai bắt đầu co giật không kiểm soát, đôi mắt sương mù xám ngừng xoay tròn, cứ thế nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.

Bà ta thậm chí quên cả nói câu thoại kinh điển: "Ngon thì ăn nhiều vào nhé con yêu".

Bởi vì không cần thiết.

Lâm Phong ăn còn tích cực hơn bất kỳ ai.

Con thứ hai, con thứ ba...

Khi ăn đến con chuột thứ tư, Lâm Phong dừng lại.

Tim Mẹ nhảy dựng lên.

Cuối cùng cũng sắp nôn rồi sao?

Cuối cùng cũng sắp sụp đổ rồi sao?

Bà ta biết ngay mà, làm sao có con người nào thực sự nuốt trôi mấy thứ này được...

Tuy nhiên ——

Chỉ thấy Lâm Phong bưng lên cái đĩa đựng gián chiên giòn.

Bình luận: Tới rồi tới rồi! Món chính đây rồi!

Bình luận: Gián! Lại còn là chiên giòn!

Bình luận: Lần này hắn chắc chắn không đỡ nổi đâu.

Bình luận: Tôi cá hắn ăn một miếng là phun.

Lâm Phong dùng hai ngón tay nhón lấy một con gián được chiên vàng ruộm, đưa lên trước mắt ngắm nghía kỹ lưỡng.

"Canh lửa khá chuẩn, ngoài giòn trong mềm, khóa âm khí rất tốt... chỉ tiếc là trước khi chiên không bỏ nội tạng, hơi uổng."

Hắn lẩm bẩm nhận xét như một chuyên gia, rồi ——

"Rộp!"

Cắn đứt đầu con gián.

Bình luận: ...

Bình luận: Tôi thua rồi.

Bình luận: Ông nội này là Quỷ Chết Đói đầu thai à?

Bình luận: Quỷ Chết Đói cũng chẳng ăn cái này đâu nhỉ?

Bình luận: Quỷ Chết Đói mà chịu ăn mấy thứ này thì làm sao mà chết đói được?

Lâm Phong quả thực ăn rất ngon miệng.

Cách thức thể hiện âm khí của gián chiên lại khác biệt, lớp vỏ giòn tan, bên trong mềm mại, âm khí tầng tầng lớp lớp giải phóng trong quá trình nhai.

Hắn thậm chí còn bắt đầu so sánh đặc điểm âm khí của các món ăn khác nhau:

"Âm khí của chuột thiên về tính hàn, thích hợp bồi bổ cốt lõi hồn thể; âm khí của gián thiên về tính táo (khô nóng), phù hợp cường hóa lớp phòng ngự bên ngoài... Mẹ quả thực rất có tâm, phối hợp dinh dưỡng rất cân bằng."

Câu này mà để Mẹ nghe thấy, chắc bà ta tức đến nỗi sống lại tại chỗ mất.

Thực tế thì, Mẹ lúc này đang rơi vào trạng thái ngơ ngác kiểu "Tôi là ai, đây là đâu, cái quái gì đang diễn ra thế này".

Lâm Phong ăn xong gián, bắt đầu tấn công sang chậu thịt hầm.

Hắn dùng thìa múc lên một miếng thịt trắng xám, bên trên còn dính hai con giòi trắng béo múp míp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!