Chương 8: Em gái ngoan của anh, anh trai đến tìm em chơi đây!
Chương 8: Em gái ngoan của anh, anh trai đến tìm em chơi đây!
Bố lúc này nội tâm cực độ khiếp sợ cùng khó hiểu.
Ông ta là "Bố" của Mái Ấm Yêu Thương, tác oai tác quái trong phó bản này gần một năm nay.
Tất cả những người chơi dám làm phiền ông ta làm việc, không ngoại lệ đều bị ông ta xé xác thành mảnh vụn.
Ông ta đã chứng kiến đủ loại phản ứng: la hét bỏ chạy, quỳ xuống cầu xin, cố gắng phản kháng, giả điên giả dại...
Nhưng chưa từng thấy loại nào như thế này.
Cái tên thanh niên mặc áo bào xám này, đạp cửa xông vào, khách sáo nói "Xin lỗi đang vội, phối hợp chút được không", sau đó móc ra bốn món Quỷ khí cấp D, tung một bộ liên hoàn cước đánh ông ta ra nông nỗi này.
Cái này là cái gì?
Đội cưỡng chế giải tỏa chuyên nghiệp đến dỡ nhà à?
Nếu nhớ không nhầm thì phó bản này hình như chỉ tiếp đón người mới thôi mà?
Nhân loại bây giờ, người mới đều "trâu bò" thế này sao?
"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai?"
Bố rít qua kẽ răng câu hỏi này, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy sự không cam lòng.
Ông ta cần một câu trả lời, chết cũng phải chết cho rõ ràng (chết nhắm mắt).
Lâm Phong ngồi xổm trước mặt ông ta, nghiêng đầu, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.
"Ta là ai?"
Hắn lặp lại một lần, sau đó nở một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn:
"Theo cách gọi ở đây, ta chắc được tính là... người chơi?"
Người chơi?
Bố càng mờ mịt hơn.
Người chơi mà mạnh được thế này á?
Người chơi mà có bốn món Quỷ khí cấp D á?
Đây rõ ràng là thế lực lớn nào đó phái tới đập quán (phá đám) thì có!
[Bình luận: Người chơi? Hắn nói hắn là người chơi?]
[Bình luận: Đây đâu phải người chơi, đây rõ ràng là Đội giải tỏa phó bản.]
[Bình luận: Mái Ấm Yêu Thương: Tôi đã làm gì sai?]
[Bình luận: Đề nghị ủy ban đánh giá phó bản thẩm định lại độ khó của Mái Ấm Yêu Thương, cái này rõ ràng là đãi ngộ dành cho phó bản cấp S rồi.]
[Bình luận: Mấy ông nhìn biểu cảm của Bố kìa, sắp khóc đến nơi rồi.]
[Bình luận: Quỷ dị rơi lệ.jpg]
Lâm Phong không nói nhảm nữa, thời gian chính là hiệu suất (KPI).
Hắn thành thục rút Xích Câu Hồn ra, bắt đầu trói.
Vẫn là bộ "Thúc Thần Khấu" kia. Tuy Bố hiện tại đang ở trạng thái suy yếu, nhưng dù sao cái nền tảng Dã Quỷ hậu kỳ vẫn còn đó, lỡ như ông ta vùng lên đả thương người thì không hay.
Tố chất của Câu Hồn Sứ chuyên nghiệp chính là tuyệt đối không khinh địch.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Bố nhìn sợi xích đen sì quấn quanh người mình, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
"Đừng căng thẳng, chỉ là đổi chỗ ở thôi."
Lâm Phong vừa trói vừa giải thích, giọng điệu nhẹ nhàng:
"Môi trường có thể không tốt bằng ở đây, nhưng vợ ông đang ở trỏng một mình, tôi sợ bả cô đơn, vừa khéo ông vào đó bầu bạn với bả luôn."
Hắn lải nhải, động tác trên tay lại không hề chậm chạp, rất nhanh đã trói xong xuôi, kiểm tra độ chắc chắn một chút rồi hài lòng gật đầu.
Tiếp đó, hắn móc Túi Nhiếp Hồn ra.
"Nào, vào đi thôi, vào trong đó tâm sự mỏng với bà xã ông nhé."
Miệng túi nhắm ngay mục tiêu, lực hút truyền ra.
"Không ——!!"
Bố phát ra tiếng gầm gừ không cam lòng cuối cùng, hóa thành khói đen bị hút vào trong túi.
Lâm Phong thành thục buộc chặt dây đỏ, lắc lắc cái túi.
Ừm, hơi nặng rồi đấy.
Một con Dã Quỷ trung kỳ, một con Dã Quỷ hậu kỳ, cộng lại ít nhất 70 điểm hiệu suất.
Chỉ tiêu tháng này hoàn thành siêu mức rồi!
Hắn hớn hở treo Túi Nhiếp Hồn lại thắt lưng, cảm giác sống lưng cũng thẳng lên vài phần.
Ba năm rồi, nhập chức Địa phủ ba năm, đây là lần đầu tiên hắn được trải nghiệm cảm giác "hoàn thành vượt mức nhiệm vụ" là như thế nào.
Hóa ra lại sướng thế này!
Lâm Phong xoay người bước ra khỏi thư phòng, đi tới trước cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.
Cầu thang u tối kéo dài lên trên, chỗ khúc cua tối đen như mực, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy sàn nhà hành lang tầng hai.
Trong không khí lơ lửng âm khí như có như không, nhạt hơn tầng một, nhưng lại càng thêm phiêu hốt bất định.
"Còn một cô em gái nữa..."
Lâm Phong vuốt cằm, trong mắt lấp lánh tinh quang:
"Đã đến rồi thì hốt trọn một ổ luôn vậy."
"Người một nhà mà, quan trọng nhất là phải tề chỉnh đông đủ."
[Bình luận: ???]
[Bình luận: Hốt trọn một ổ? Tề chỉnh đông đủ?]
[Bình luận: Em gái chạy mau! Có tên buôn quỷ tới bắt người kìa!]
[Bình luận: Rốt cuộc ai mới là quỷ dị vậy trời! Sao nhìn ông anh áo bào đen này còn đáng sợ hơn cả quỷ dị thế?]
[Bình luận: Thảm án diệt môn tại Mái Ấm Yêu Thương hôm nay, hung thủ thế mà lại là một người chơi.]
[Bình luận: Em gái: Bây giờ em đang sợ hãi tột độ.]
[Bình luận: Đề nghị em gái vác cả cái nhà chạy trốn ngay trong đêm.]
Phòng livestream hoàn toàn bùng nổ.
Số lượng người xem từ vài trăm người lúc đầu, bây giờ đã vọt lên hơn ba ngàn người, hơn nữa còn đang không ngừng tăng lên.
"Mái Ấm Yêu Thương kinh hiện đại gia sở hữu bốn món Quỷ khí"
"Người chơi phản sát (giết ngược) quỷ dị"
"Đội giải tỏa phó bản tập kích"
Những tiêu đề kiểu này đang lan truyền chóng mặt trên nền tảng livestream.
Rất nhiều người đều là do bạn bè gọi vào xem náo nhiệt.
"Mau vào xem! Có tên người mới ở Mái Ấm Yêu Thương đang 'phản khách vi chủ' (biến nhà người ta thành sân chơi của mình) kìa!"
"Thật hay giả đấy? Mái Ấm Yêu Thương không phải là mồ chôn tân thủ sao?"
"Tự mình xem đi! Mẹ và Bố đều bị hắn xử lý rồi, giờ đang chuẩn bị đi thu phục nốt Em gái đấy!"
"Vãi chưởng, gắt thế?"
"Khoan đã, hắn mặc cái gì thế kia?"
"Không biết, nhưng nhìn khá là chuyên nghiệp..."
Lâm Phong đương nhiên không biết mình đã trở nên nổi tiếng trên nền tảng livestream rồi.
Hắn bây giờ trong đầu toàn là điểm hiệu suất (KPI).
"Em gái chắc là Dã Quỷ sơ kỳ, hoặc trung kỳ... Cứ tính tạm 20 điểm hiệu suất đi."
"Như vậy cộng lại là 90 điểm rồi, cộng thêm 100 công đức phần thưởng nhiệm vụ..."
Hắn vừa tính toán vừa bước lên cầu thang.
Cầu thang gỗ phát ra tiếng "cót két cót két", nghe đặc biệt chói tai trong căn nhà tĩnh mịch.
Tầng hai tối hơn tầng một.
Hai bên hành lang mỗi bên có hai cánh cửa, trong đó ba cánh đều đóng chặt, chỉ có cánh cửa trong cùng là khép hờ, khe cửa hắt ra ánh sáng màu hồng yếu ớt.
Đó là hiệu ứng ánh sáng trang trí điển hình của phòng thiếu nữ.
Lâm Phong đi tới trước cửa, dừng bước.
Hắn không đẩy cửa ngay, mà áp tai lên cửa, cẩn thận lắng nghe.
Bên trong rất yên tĩnh.
Vô cùng yên tĩnh.
Không có tiếng hít thở, không có tiếng bước chân, thậm chí ngay cả dao động âm khí cũng yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được.
"Trốn rồi sao?"
Lâm Phong nhướng mày.
Theo quy tắc, không được làm bẩn búp bê của em gái, nếu không em gái sẽ tức giận.
Mà em gái khi tức giận, sẽ trở nên rất nguy hiểm.
Nhưng Lâm Phong có quan tâm không?
Hiển nhiên là không.
Hắn đến cơm Mẹ nấu còn ăn, cửa phòng Bố còn đá, còn quan tâm làm bẩn một con búp bê ư?
"Em gái ngoan của anh..."
Khóe miệng Lâm Phong nhếch lên một nụ cười âm u, giọng nói cố tình hạ thấp, mang theo sự dịu dàng quỷ dị nào đó:
"Em đang ở đâu thế?"
"Anh trai đến tìm em chơi đây ~"
Câu này thốt ra từ miệng hắn, phối hợp với khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt u lam kia, hiệu quả còn khủng bố hơn cả quỷ dị.
[Bình luận: Vãi chưởng! Cái giọng điệu này!]
[Bình luận: Rốt cuộc ai mới là quỷ dị hả!]
[Bình luận: Em gái: Ngươi đừng có qua đây a!]
[Bình luận: Ông anh áo đen này tuyệt đối là dân chuyên nghiệp, nhìn cái biểu cảm kia xem, còn dọa người hơn cả quỷ.]
[Bình luận: Đề nghị em gái báo cảnh sát, mặc dù cảnh sát chắc cũng bó tay.]
[Bình luận: Phó bản Mái Ấm Yêu Thương có muốn cân nhắc mời hắn về làm NPC không? Tuyệt đối kính nghiệp hơn đám quỷ dị hiện tại.]
Lâm Phong đợi ba giây, bên trong vẫn không có hồi âm.
Nụ cười trên mặt hắn càng đậm hơn.
"Không nói chuyện sao?"
"Là muốn chơi trốn tìm với anh trai à?"
"Vậy thì anh trai tới tìm em đây nhé."
Dứt lời, hắn lùi lại hai bước, giơ chân ——
"Rầm!!!"
Một tiếng nổ lớn y hệt lúc đá cửa thư phòng.
Cánh cửa phòng thiếu nữ trên tầng hai bị đá bay cả tảng!
Tấm ván cửa xoay tròn trên không trung, đập mạnh xuống tấm thảm màu hồng trong phòng, bụi mù bay lên tứ tung.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
