Chương 74
Merry Christmas
1 năm 1 Chapter :))))))))
______________________________________
Sau khi bật đèn ở cửa ra vào, tôi bật tiếp đèn ở hành lang tối om.
Có lẽ vì đã bỏ nhà trống một thời gian, nên có một lớp bụi mỏng bay lơ lửng trong không khí.
“Cuối cùng… cũng về tới nơi rồi nhỉ.”
“……Anh nghĩ là vậy.”
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông — à không, là ngày trước ngày cuối cùng.
Chúng tôi đã quay về.
Không, nói chính xác thì là quay về căn hộ mà tôi đang sống.
Ngay từ đầu đã dự định sẽ trở về vào ngày này. Và ngày mai sẽ nghỉ ngơi thong thả một ngày, rồi cuộc sống trung học lại bắt đầu.
Lẽ ra là như vậy.
“E-em… em đi tắm trước nhé.”
“À, ừ.”
Nagi không thu dọn hành lý… mà nghĩ lại thì, hành lý vốn nên được để ở nhà Nagi, nên chuyện này cũng là điều đương nhiên.
Em ấy đặt đồ xuống. Không—chỉ cầm theo một món, rồi bước về phía phòng tắm.
Tôi cũng đặt hành lý xuống, rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Hành lý cũng không nhiều, để sau dọn cũng được.
Sau khi mở cửa thông gió một chút, tôi bật máy sưởi rồi ngồi xuống giường.
Tôi lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp, đặt sang bên cạnh.
Đó là — dụng cụ tránh thai.
Tôi đã để Nagi chờ đợi rất nhiều.
Đã bắt em ấy phải chờ quá lâu.
Nhưng hôm nay… cuối cùng hai bọn tôi cũng sẽ làm chuyện đó.
Suy nghĩ trong đầu tôi rối tung, chẳng thể sắp xếp được. Dĩ nhiên, vẫn có ý nghĩ rằng có phải còn quá sớm không.
Thế nhưng… cứ mãi nhút nhát như thế này cũng không tốt.
Nếu nghĩ đến nguy cơ mang thai thì có lẽ không làm vẫn hơn.
Nhưng… tôi nghĩ trong số các học sinh trung học ngoài kia, chuyện như vậy cũng không hề hiếm. Không biết đó là số đông hay số ít, nhưng chắc chắn là có.
Có lẽ Eiji và những người kia đã làm từ sớm hơn nhiều rồi. Thỉnh thoảng hai người đó còn buông ra những câu chuyện cực kỳ kinh khủng.
— Tóm lại, đầu óc tôi rối loạn đến mức, nếu không nghĩ ngợi gì đó thì có cảm giác sẽ phát điên mất.
“…Bình tĩnh lại.”
Tôi hít một hơi thật sâu.
Mày đã quyết định rồi mà. Đừng có chùn bước vào lúc này.
Vì tôi đã quyết định sẽ làm Nagi hạnh phúc.
Phải bộc lộ tất cả con người mình — và đón nhận toàn bộ con người Nagi.
Đây là trải nghiệm quý giá, chỉ có một lần duy nhất trong đời.
“…Bình tĩnh lại.”
Đã có lúc tôi phân vân không biết có nên hỏi Eiji cách để không phạm sai lầm hay không. Nhưng rồi, lời Nagi nói khiến tôi thay đổi suy nghĩ.
[Đây là lần đầu tiên của hai đứa mà. Vậy nên ít nhất lúc đầu, mình cứ từ từ tìm hiểu từng chút một được không? …Không, em muốn như vậy. Dù thành công hay thất bại cũng không quan trọng. Chuyện này… em muốn chúng ta sánh bước cùng nhau.]
Từ đó, tôi không tìm hiểu thêm gì về chuyện này nữa. Những thứ có thể khiến em ấy bị thương, hay cách dùng biện pháp tránh thai… tôi chỉ kiểm tra lại những điều cơ bản nhất.
Tôi lại hít một hơi thật sâu.
Thế nhưng… nhịp tim vẫn không chịu dịu xuống.
Và trong lúc như vậy, có vẻ như… đã trôi qua kha khá thời gian rồi.
“X-xin lỗi vì đã để anh đợi lâu.”
Sau tiếng gõ cửa, Nagi bước vào phòng.
Thứ em ấy mặc trên người — chỉ là một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh.
Sợi dây buộc được thắt chặt ở phần eo càng làm nổi bật vóc dáng cân đối của Nagi.
Không biết có phải chiếc áo choàng tắm hơi nhỏ không, mà phần ngực trông có vẻ khá chật. Tôi nhớ là chiếc áo này do chính Nagi chọn.
“Th-thế nào… ạ? Có kỳ lạ không?”
“……Rất hợp. Ừm… anh nghĩ là rất… dễ thương.”
Dù lời nói có chút ngập ngừng, tôi vẫn cố nói xong — rồi Nagi ngồi xuống cạnh tôi.
Mùi hương hòa lẫn của dầu gội, dầu xả và sữa tắm lan tỏa trong không khí. Hương thơm ngọt dịu ấy dần lấp đầy cả căn phòng.
“À, anh cũng sẽ… vào tắm ngay.”
“V-vâng. Máy sưởi đã được Souta-kun bật rồi nên phòng ấm lắm. Anh cứ từ từ nhé.”
Nếu cứ ở thế này, có khi tôi sẽ làm gì đó vượt quá kiểm soát mất.
Tôi cầm lấy một chiếc áo choàng tắm, rồi bước về phía phòng tắm.
“…Căng thẳng thật sự.”
Vừa tắm dưới vòi sen, tôi vừa lẩm bẩm như vậy.
Dù đang căng thẳng, cơ thể vẫn phản ứng theo cách khiến tôi chỉ biết thở dài với chính mình.
Tôi rửa đầu và cơ thể một cách cẩn thận hơn bình thường.
Không ngâm bồn, tôi khoác áo choàng tắm ngay tại phòng thay đồ.
“…Được rồi.”
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi hướng về phía phòng ngủ.
Dù là phòng của mình, tôi vẫn đặt mu bàn tay lên cửa và gõ nhẹ — cho chắc.
“M-mời vào.”
Tôi điều chỉnh lại nhịp thở đang trở nên gấp gáp, rồi bước vào.
Nagi đang ngồi trên giường.
Dù lẽ ra vẫn là căn phòng quen thuộc… nhưng lúc này, nó đã tràn ngập mùi hương ngọt ngào của Nagi.
“S-Souta-kun… anh ngồi bên này nhé.”
“…À, ừ.”
Theo lời Nagi, tôi ngồi xếp bằng trên giường.
Nagi cũng dịch người một chút, rồi ngồi quỳ gối ở gần giữa giường.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau.
Cả hai đều im lặng, và một khoảng lặng bao trùm lấy không gian.
Nếu không lấy can đảm vào lúc này… thì còn đợi đến bao giờ nữa hả tôi ơi?
“Nagi”
“V-vâng”
“…….Anh có thể cởi nó ra được chứ?”
Tôi cố gứng thốt ra từng từ.
Nagi gật đầu với gương mặt đỏ bừng.
Rồi em ấy buông tư thế ngồi quỳ, duỗi thẳng đôi chân ra — để việc cởi áo choàng tắm trở nên dễ dàng hơn.
Tôi đưa tay lên sợi dây buộc của chiếc áo choàng.
Nút thắt ấy… dễ dàng được tháo ra đến đáng ngạc nhiên.
Phần dưới của chiếc áo choàng tắm khẽ bung ra.
Cặp đùi trằng nõn, thon thả hiện ra trước mắt. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn của tôi —
“…Hãy nhanh cởi hết ra đi anh.”
“Ư-ừm. Cho anh xin lỗi.”
Phần trước của chiếc áo choàng tắm tự nhiên tuột ra. Tôi có thể dần nhìn thấy làn da trắng như tuyết của em ấy.
Tôi đặt tay lên chiếc áo choàng tắm và di chuyển nó từng chút một.
Với một tiếng xoạt, chiếc áo choàng tắm dễ dàng rơi xuống.
“—”
Nó khiến tôi sững sờ.
Nó khiến tôi phải nuốt nước bọt
Nó khiến tim tôi đập nhanh.
Nó khiến tôi như ngưng thở.
Có quá nhiều cách để diễn tả. Thực tế thì tôi đã làm tất cả những điều đó.
Những nếu để miêu tả trong một từ thì —
Tôi bị hớp hồn bởi Nagi.
Trước mắt tôi. Nagi đang ngồi đó, trông em ấy giống như lúc mới được sinh ra.
Không hề lấy tay che chắn.
Nagi nhìn thẳng về phía tôi với gương mặt đỏ chót.
“Thật—”
Tôi có phần lo lắng đến nỗi cổ họng trở nên khô khốc. Nhưng tôi vẫn cố nặn ra từng từ.
Không, đúng hơn là những từ ngữ ấy cứ thế tuôn ra.
“—Em thật sự rất đẹp, Nagi.”
Những câu từ không hề được tính toán trước. Chúng cứ vậy phát ra từ miệng tôi.
“C-cảm ơn anh.”
Gương mặt ấy đỏ đến tận cổ.
Từ đó xuống dưới…Nó to và đẹp hơn so với tôi tưởng tượng. Tiếp tục xuống dưới nữa, toàn bộ đều một màu trắng tinh.
“S-Souta-kun. Em có thể cởi đồ cho anh được không?”
“Ư-ừm”
Nagi ngồi xuống lại. Em ấy hơi cúi xuống cà đặt tay lên dây buộc áo choàng tắm của tôi.
Em ấy nhanh chóng cởi bỏ dây buộc. Nagi giật mình một cái…..Tôi cũng run lên cùng lúc, và tôi không thể không nhìn về phía em ấy.
“Lỗi anh. Anh thực sự đã đạt đến giới hạn rồi.”
“E-em hiểu….Em vui lắm.”
Nagi nắm lấy áo choàng tắm của tôi. Em ấy cởi nó ra một cách dễ dàng.
Và rồi. Cả hai chúng tôi đều đã cởi áo choàng tắm — vầ đang hoàn toàn khỏa thân.
Chúng tôi nhìn nhau. Ánh mắt của cả hai cứ đảo qua đảo lại nhiều nơi.
Nagi hít một hơi thật sâu và nhìn thẳng vào tôi.
“S-Souta-kun”
“…Có gì à?”
“Anh không ôm em sao?”
Nagi dang hai tay ra…..Mặc cho tôi có thể thấy tất cả. Gương mặt Nagi đã rất đỏ nhưng em ấy vẫn tiếp tục.
“Em muốn trực tiếp cảm nhận Souta-kun. Em nghĩ bản thân có thể mình tĩnh hơn khi làm như vậy.”
“Anh hiểu rồi.”
Tôi nhẹ nhàng nắm tay em ấy. Tôi đã bị kéo lại.
Tôi đặt tay lưng em ấy. Lần này, không phải qua quần áo nữa.
Mà là cảm nhận trực tiếp làn da của ẻm.
Tôi cẩn trọng ôm lấy Nagi. Nagi cũng ôm lại tôi.
“…Anh xin lỗi.”
“Không sao, như này vẫn trong mức cho phép.”
Tất nhiên, ôm đồng nghĩa với tiếp xúc thân mật.
Cảm giác mềm mại và mịn màng trên ngực tôi. Tôi có thể trực tiếp cảm nhận sự mềm mại ấy.
Và cái của tôi cũng có phản ứng với điều đó. Nó chạm vào bụng Nagi.
Nhưng—
“Em có thể nghe thấy tiếng nhịp tim cảu Souta-kun.”
“…Anh cũng có thể nghe được tiếng tim của Nagi đang đập.”
Tôi có thể thấy được tiếng tim đập bên dưới thứ mềm mại kia.
Thình thịch.
Dần dần, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
Thình thịch.
Chậm lại nào, chậm lại nào.
“Nhịp tim của Souta-kun đang dần ổn định hơn rồi.”
“….Của Nagi cũng vậy.”
Như thể công hưởng với nhau.
Nhịp tim của chúng tôi dần hòa quyện vào thành một. Cứ thế, bọn tôi bắt đầu lấy lại bình tĩnh.
Rồi cả hai ôm nhau trong khoảng 10 phút.
“Nagi”
“Souta-kun”
Chúng tôi gọi tên nhau cùng lúc và cả hai ngẩng đầu lên.
Chúng tôi nhìn nhau rồi cười.
Chúng tôi đông điệu với nhau đến lạ thường.
Không cần bất cứ tín hiệu nào, bọn tôi đặt môi lên môi nhau.
“…Ngh.”
Đó là một nụ hôn dài.
Thời gian giữa những nụ hơn ngày càng dài hơn, thỉnh thoảng lại có tiếng thở xen kẽ.
“…A.”
Nagi mở miệng ra.
Cùng lúc ấy—tôi đưa lưỡi mình vào bên trong.
Tôi có cảm giác rằng nó có vị ngọt.
Trong khi đó, lần đầu tiên theo nhiều mặt, niềm hạnh phúc dần dâng trào.
Nhanh chóng chúng tôi bắt đầu tìm đến nhau. Cả hai đều ham muốn đối phương.
Không lâu sau đó.
“…Em ổn chứ Nagi?”
“Vâng, tất nhiên rồi ạ.”
Nagi đặt tay lên lưng tôi. Tôi cũng vòng tay qua lưng em ấy.
“Anh yêu em, Nagi.”
“Em cũng yêu anh, Souta-kun.”
Chúng tôi đặt môi lên môi nhau.
Cả hai đã hòa làm một.
◆◆◆
Tôi thức dậy bởi tiếng chim hót.
Khi nhận ra thì đồng hồ đã qua mười hai giờ. Đã là buổi trưa rồi.
“Chào buổi sáng, Souta-kun. À không… giờ thì phải nói là chào buổi trưa rồi nhỉ.”
“…Nagi.”
Trong vòng tay tôi, Nagi đang ở đó.
Chỉ vậy thôi mà trong lòng tôi đã trào dâng cảm giác yêu thương.
Đến khi nhận ra thì đôi môi đã chạm vào nhau.
Nagi lặng lẽ đón nhận, rồi ôm chặt lấy tôi.
“…Có chỗ nào đau không?”
“Ừm… vẫn còn hơi khó chịu một chút, với lại… lưng cũng hơi…”
“Xin lỗi. Anh đã làm em mệt rồi.”
“Đừng xin lỗi, Souta-kun.”
Trong đôi mắt xanh ấy ánh lên vẻ dịu dàng, rồi đôi môi lại chạm vào nhau.
“Em… đang rất ngạc nhiên.”
“…Ngạc nhiên?”
“Vâng. Nên nói sao nhỉ.”
Khẽ cười, Nagi đưa tay chạm lên má tôi.
“Chỉ trong mấy ngày nay… không, chỉ hơn nửa ngày thôi, mà em đã hạnh phúc hơn cả toàn bộ hạnh phúc của cả năm ngoái cộng lại.”
Nagi lại ghé môi đến.
“Hạnh phúc đến mức em sắp thấy mình phát điên rồi.”
Một lớp nước mỏng phủ lên đôi mắt ẻm.
Rồi nó tụ lại thành giọt, sắp sửa rơi xuống má—
Tôi đưa ngón tay hứng lấy giọt nước mắt ấy.
Chất lỏng ấm áp chảy từ đầu ngón tay xuống cánh tay tôi.
“Em… rất hạnh phúc. Vô cùng hạnh phúc.”
Giọng Nagi run rẩy, nhưng lời nói vẫn không ngừng lại.
“Trên đời… lại có thể có chuyện hạnh phúc đến thế này sao?”
“…Ừm. Nagi. Anh cũng… anh cũng hạnh phúc lắm.”
Không biết từ lúc nào, tầm nhìn của tôi cũng đã nhòe đi.
Ngón tay Nagi chạm vào khóe mắt tôi, lau đi nước mắt.
“Em yêu anh. Em yêu anh rất nhiều. Không còn lời nào khác có thể diễn tả được nữa. Em yêu anh. Em yêu anh lắm, Souta-kun.”
“…Anh cũng vậy. Anh yêu em.”
Nagi ôm chặt lấy tôi.
Tôi cũng dùng hết sức ôm chặt lấy em ấy.
“Hạnh phúc quá, yêu quá, em… em…”
“Ừm. Anh cũng vậy. Chúng ta đều có cảm nhận giống nhau, Nagi. Đừng sợ.”
Cảm xúc trào ra, và tất cả—
—đều là tình yêu dành cho Nagi.
—và là hạnh phúc.
Cả hai đều đã vượt quá giới hạn chịu đựng.
“Em yêu anh… yêu anh lắm.”
“Ừ. Anh cũng yêu em. Yêu Nagi.”
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, thật chặt.
Như để giữ cho đối phương không tan vỡ vì hạnh phúc.
“Nhất định… nhất định em sẽ kết hôn với anh, Souta-kun.”
“Ừm. Chắc chắn.”
Tiếng nức nở suýt bật ra.
Nước mắt tràn xuống, chảy dọc theo vai Nagi.
Đồng thời, trên vai tôi cũng cảm nhận được hơi ấm, rồi nó trượt xuống lưng.
“Em… không muốn quên hạnh phúc này.”
“…Anh sẽ làm em hạnh phúc hơn bây giờ. Bao nhiêu lần cũng được.”
“Em cũng vậy. Em sẽ làm Souta-kun hạnh phúc hơn nữa.”
Gần như không cần dùng đến lý trí—chỉ là sự va chạm của cảm xúc.
“Nagi.”
“Souta-kun.”
Ngay cả việc gọi tên nhau cũng trở nên rườm rà.
Giọng run lên, phát âm cũng không còn rõ nữa.
Chúng tôi buông tay khỏi lưng nhau…
Nhưng vẫn áp sát cơ thể, nắm chặt tay nhau.
Đan chặt các ngón tay, quyết không buông ra.
Rồi chúng tôi—chạm môi nhau.
Không cần thêm lời nói.
Chúng tôi truyền thẳng cảm xúc của mình cho nhau.
Nếu tình cảm của một trong hai quá yếu… hoặc quá mạnh—
Có lẽ một trong hai đã sụp đổ rồi.
Nhưng điều đó—
Không thể nào xảy ra được.
Bởi vì—
Cả hai vô cùng quan tâm đến nhau.
—Chúng tôi yêu nhau sâu đậm đến vậy.
◆◆◆
“…Ừm, cái đó… về mọi thứ… xin lỗi nhé.”
“À, không… anh cũng xin lỗi.”
Mọi chuyện rồi cũng có hồi kết.
Dù cảm xúc có dâng cao đến đâu—thì thể lực cũng có giới hạn.
Sau khi cả hai suýt ngất vì quên cả hít thở—
Cuối cùng chúng tôi mới bình tĩnh lại.
Nhưng vì cứ thế này có vẻ sẽ còn “vượt rào” thêm nhiều lần nữa, nên cả tôi và Nagi đều mặc quần áo vào.
“…Không ngờ lại đến mức này.”
“Ừm. Anh cũng thấy… khá nguy hiểm.”
Nghĩ đến gánh nặng cho cơ thể Nagi, sau đó chúng tôi không làm thêm nữa.
…Chỉ đúng một lần.
“Nhưng mà… một khi đã biết cảm giác này rồi, chắc sẽ rắc rối lắm.”
“Chắc là quên hết chuyện học hành, trường lớp mất.”
Trời đã tối.
…Đúng vậy, tối hẳn rồi.
“Thích quá mức… cũng khổ thật.”
“…Dù anh không định kiềm chế lắm.”
“Em cũng vậy. Thích là sẽ nói là thích.”
Đồng hồ đã qua sáu giờ.
…Ngay cả bản thân tôi cũng thấy choáng. Không ngờ lại như vậy.
“Anh có phải là thích Nagi quá không?”
“Em cũng y như vậy. Em thích Souta-kun quá mức rồi.”
Chỉ cần nhớ lại thôi là mặt đã nóng bừng lên.
Tôi che mặt lại thì Nagi khẽ cười, gật đầu.
“Hạnh phúc tràn ra thì sẽ thành như thế này nhỉ.”
“…Ừ.”
“Nhưng bây giờ em vẫn hạnh phúc lắm.”
Tôi khẽ gật đầu.
Chắc là dư âm.
…Nhưng dư âm này quá lớn.
“Bây giờ em vẫn còn lâng lâng. Như kiểu chân không chạm đất ấy.”
“…Anh cũng vậy.”
Nói xong, Nagi tựa người vào ngực tôi, dồn trọng lượng lên đó.
“…Anh nghĩ cái nào tốt hơn?”
“Là quen dần… hay chỉ để vào những ngày đặc biệt, đúng không?”
Dù tôi nói chưa trọn vẹn, Nagi đã hiểu hết.
Tôi bật cười.
Quen với hạnh phúc này—
Hay chỉ để dành cho những dịp đặc biệt?
Với cách thứ nhất… tôi tự hỏi liệu có thật sự “quen” được không.
Và liệu quen rồi có ổn không. Tôi sợ rằng “quen” sẽ biến thành “chán”.
Cách thứ hai… cũng không tệ, nhưng như vậy thì mỗi lần đều sẽ như lúc nãy.
Không phải là không tốt, nhưng nói thật… tiêu hao thể lực quá mức.
Đến mức tôi còn nghĩ chắc mình không động đậy nổi cả tuần.
“Em có một đề xuất.”
“Là gì?”
“Về cơ bản thì để vào những ngày đặc biệt. Kỷ niệm gì cũng được.”
Tôi định chen lời, nhưng quyết định im lặng nghe tiếp.
“Nhưng nếu cứ như thế này thì sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày. …Em nghĩ Souta-kun cũng không muốn vậy.”
“Ừ. Vượt quá mức đó thì không ổn.”
“Vâng. Vì vậy, phương án thứ nhất cũng cần tăng cường một chút.”
Nagi ngẩng lên nhìn tôi.
Bị nhìn từ dưới lên cũng là cảm giác mới mẻ.
“Ý em là?”
“…Khi cả hai cảm thấy ham muốn sắp bùng lên thì đừng nhịn. Tuy hiện tại thì chắc chưa xảy ra, nhưng em rất sợ việc ‘chán’ sẽ đến.”
Tôi gật đầu. Đó chính là điều đáng sợ nhất.
Vì thế, phải tránh để cái ‘chán’ đó xuất hiện.
“Chúng ta sẽ vừa thử nghiệm vừa điều chỉnh để tìm ra tần suất và cách làm tốt nhất. Không yêu đến mức hạnh phúc tràn bờ, mà giữ ở mức sát giới hạn chịu đựng.”
“Ra vậy. …Tức là linh hoạt, suy nghĩ kỹ càng?”
“Đúng vậy. Cẩn thận tăng dần số lần, để hạnh phúc không tràn ra ngoài… tấn công đến đúng mức giới hạn.”
“Nghe sát mép quá rồi đấy.”
Dù sao thì, đúng là bây giờ có lẽ là giai đoạn nguy hiểm nhất.
Người ta vẫn nói tình yêu làm mù quáng.
Và yêu nồng nhiệt thì cũng dễ nguội lạnh.
“Em rất yêu Souta-kun. Em không có ý định quên cảm xúc này suốt đời, và cũng không muốn quên.”
“Anh cũng vậy. Anh yêu Nagi, và muốn mãi yêu như thế. Đến khi chết… thậm chí chết rồi cũng không muốn quên.”
“…Nói những lời dễ thương như vậy thì em lại muốn hôn anh mất.”
Ngực tôi nghẹn lại.
Nhưng không ổn—tôi lắc đầu, vì nếu quay lại như lúc nãy thì nguy hiểm.
“Fufu. Để chuyện đó sang một bên. Em nghĩ cần phải đặt ra hàng rào phòng ngừa. Bởi vì em ghét việc hạnh phúc quá liều chỉ trở thành một kỷ niệm thanh xuân thoáng qua. Để em trở thành bạn đời cả đời của anh. Để anh trở thành bạn đời cả đời của em. Chúng ta cùng khám phá nhé.”
Nagi tuy giàu cảm xúc, nhưng khả năng phân tích cũng rất tốt.
“Không có ý kiến phản đối. Anh cũng không muốn mối quan hệ với Nagi chỉ là tạm bợ. Đã là hôn thê rồi, anh không thể và cũng không muốn xem nhẹ.”
“Fufu. Nghe được điều đó em yên tâm rồi.”
Sau khi trải qua đủ thứ.
Tình cảm anh dành cho Nagi không hề thay đổi, mà chỉ ngày càng mãnh liệt hơn.
Dù vậy, tầm nhìn của tôi dường như đã rộng hơn rất nhiều.
“Souta-kun.”
“Chờ đã, Nagi. Chuyện này để anh nói trước.”
“…Vâng.”
Nagi tách ra, chỉnh lại tư thế.
Tôi cũng ngồi thẳng lưng, nhìn em ấy.
“Cho anh nói lại một lần nữa. Anh yêu em. Nagi.”
“Em cũng yêu anh. Souta-kun.”
Bị đôi mắt xanh ấy nhìn thẳng, tôi mỉm cười—chỉ trong khoảnh khắc.
Kết thúc khoảnh khắc đó, tôi gọi tên em ấy.
“Nagi.”
“Vâng.”
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt ấy.
Đôi mắt xanh ấy lúc nào cũng đẹp đến mức như muốn cuốn người ta vào.
Nhưng tôi—
Sẽ không để mình bị cuốn đi.
Đây không phải là cơn bốc đồng nhất thời.
Dù là ngày mai, một tuần sau, một tháng sau…
…Dù là một năm hay mười năm trôi qua.
Cảm xúc này sẽ không bao giờ yếu đi.
Và tôi cũng sẽ không để nó yếu đi.
Đó là lời thề của tôi.
“Sau khi tốt nghiệp cấp ba… hãy kết hôn với anh.”
Nagi khẽ nhắm mắt lại khi nghe những lời đó.
Rồi mỉm cười.
“Vâng. Dù còn nhiều thiếu sót, nhưng mong anh chiếu cố.”
Em ấy ghé mặt lại…
Và trao một nụ hôn ngắn.
Khác với trước đó.
Không phải là nụ hôn phơi bày toàn bộ cảm xúc theo bản năng.
Đây là câu trả lời mà Nagi đưa ra—
Sau khi cân nhắc cảm xúc, và cả tương lai.
Câu trả lời này sẽ không bao giờ lay chuyển.
Và tôi cũng sẽ không để nó lay chuyển.
Tôi biết.
Chúng tôi mới gặp nhau được ba tháng.
Chỉ vỏn vẹn ba tháng mà thôi.
Ba tháng—một mối quan hệ ngắn ngủi.
…Và thời gian làm người yêu còn ngắn hơn nữa.
Từ nay về sau, chắc chắn sẽ có va chạm.
Sẽ có lúc cãi nhau.
Nhưng—
Cảm xúc yêu Nagi này.
Cảm giác hạnh phúc này.
Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ quên.
Chỉ ba tháng thì sao chứ?
Từ nay về sau, chỉ cần tích lũy thêm từng ngày là được.
Một tháng sau, một năm sau, mười năm sau—
Tôi sẽ chứng minh rằng chúng tôi vẫn ở bên nhau.
“Anh yêu em, Nagi.”
“Em yêu anh, Souta-kun.”
Những lời ấy không phải để nói cho đối phương nghe.
Chỉ là vì “thích” tràn ra quá nhiều, nên nó tự biến thành lời nói mà thôi.
“Cảm ơn em, Nagi. Vì đã nghĩ cho anh.”
“Em cũng cảm ơn anh, Souta-kun. Vì đã nghĩ cho em.”
Ngay cả những câu dài ấy cũng được thốt ra cùng lúc.
Và chúng tôi bật cười.
“Không có chi, Nagi.”
“Không có chi, Souta-kun.”
Nói xong, chúng tôi chạm môi nhau.
Trong lòng tôi, chậm rãi—
Một cảm giác hạnh phúc dịu dàng lan tỏa.
Vì là lần đầu nên hạnh phúc đã bùng nổ quá mức.
Nhưng nếu cùng nhau nâng đỡ—
Không chỉ bây giờ, mà cả trong tương lai xa—
Tôi tin chắc rằng—
Chúng tôi sẽ sống hạnh phúc, được bao quanh bởi rất nhiều đứa trẻ.
Tôi tin điều đó—
Từ tận đáy lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
