Chương 73
Đếm ngược: 1
_______________________________________
Tick, tick, tick—tiếng đồng hồ vang lên khắp căn phòng. Cùng lúc đó, từ chiếc tivi truyền đến tai tôi tiếng chuông ngân vọng.
Ngay bên cạnh tôi là Nagi.
Nagi ngồi trên giường, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay tôi. Thỉnh thoảng em ấy nhẹ nhàng bao bọc tay tôi bằng cả hai tay, vuốt ve mu bàn tay, hoặc khẽ làm lòng bàn tay tôi nhột nhạt.Có lúc, em ấy còn nhẹ nhàng nâng tay tôi lên, đặt lên má mình.
Thuận theo mong muốn của ẻm, tôi vuốt ve đôi má mềm mềm, căng mịn ấy, và Nagi khẽ phát ra tiếng rên vui vẻ, đầy mãn nguyện.
Không có lời nào được nói ra. Nhưng điều đó hoàn toàn không khiến tôi thấy khó chịu. Trái lại, tôi còn rất thích những khoảng thời gian chậm rãi, yên bình như thế này.
Rồi—
Chuông báo thức trên chiếc điện thoại đặt trên bàn vang lên, và tiếng chuông giao thừa trên tivi chuẩn bị điểm tiếng cuối cùng.
Năm mới đã đến.
Nagi buông tay tôi ra, đứng dậy, duỗi thẳng lưng và chỉnh lại tư thế.Tôi cũng đứng lên, đối diện với Nagi.
“Chúc mừng năm mới, Souta-kun.”“Ừm. Chúc mừng năm mới, Nagi.”
Cả hai cùng cúi đầu chào nhau. Khi ngẩng lên nhìn nhau, Nagi mỉm cười dịu dàng.
“Năm ngoái, nhờ có Souta-kun, em đã có được một năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình.”“Anh cũng vậy. Nhờ có Nagi, đó là một năm vừa vui vẻ vừa hạnh phúc nhất đối với anh.”
Nagi nhẹ nhàng tiến lại gần. Tôi vòng tay qua lưng ôm lấy em ấy—
Rồi trao nhau một nụ hôn.
Hương thơm ngọt ngào, dễ chịu của Nagi dần lấp đầy tâm trí tôi.
“Năm ngoái, em chỉ có thể gặp Souta-kun từ tháng Chín trở đi thôi. Vậy mà giờ đã có thể hạnh phúc đến thế này.”“Vậy là… mới chỉ ba tháng trôi qua thôi sao.”“Fufu. Em có cảm giác như mình đã ở bên nhau khoảng ba năm rồi ấy.”
Chỉ trong ba tháng, chúng tôi đã hẹn hò và thậm chí còn đã có hôn ước. Đúng là cuộc đời không biết trước được điều gì.Con đường phía trước chắc chắn còn rất dài, nhưng nghĩ rằng hạnh phúc đang chờ đợi ở phía trước, tôi lại thấy háo hức. Dù rằng sẽ có những lúc khó khăn.
“Năm nay, em sẽ khiến anh hạnh phúc hơn nữa nhé. Hãy chuẩn bị tinh thần đi.”“…Ừm. Anh cũng sẽ làm cho Nagi hạnh phúc hơn nữa.”
Nếu là cùng Nagi, tôi tin chắc rằng chúng tôi sẽ vượt qua được tất cả. Nhất định.
Sau lời tôi nói, Nagi áp má mình vào má tôi.Cảm giác mềm mại, dẻo dẻo ấy cọ nhẹ vào má tôi.
“Em yêu anh lắm, Souta-kun. Tuyệt đối—dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không rời xa anh đâu.”“Ừm. Anh cũng vậy, anh sẽ không rời đi. Nagi, anh sẽ làm cho em hạnh phúc.”“Em cũng thế. Không phải ai khác, mà chính em sẽ làm cho Souta-kun hạnh phúc.”
Dù sao thì, em ấy cũng từng có tiền án phá vỡ một cuộc hôn nhân sắp đặt rồi.Bảo rằng tôi không có tự tin làm cho Nagi hạnh phúc thì không phải—mà vốn dĩ tôi cũng chưa từng nghĩ như vậy.
“Anh yêu em, Nagi.”“Vâng!”
Tuyệt đối—tôi sẽ không bao giờ để nụ cười này nhuốm màu u ám.
Nagi lại áp môi lên môi tôi, rồi ôm chặt lấy tôi.
Khi tôi nhận ra, đôi môi ấy đã chạm đến dái tai tôi.
“Em yêu anh.”
Lời thì thầm ấy khiến toàn thân tôi suýt nữa run lên.
Nagi tách ra, rồi mỉm cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Fufu. Vậy thì chúng ta cũng đi chúc Tết cha mẹ nhé?”“Ừm, được.”
…Tôi có cảm giác rằng, trong một thời gian nữa, tôi vẫn chưa thể thắng được em ấy.
◆◆◆
“Chúc mừng năm mới, Nagi. Souta-kun.”“Chúc mừng năm mới, Nagi. Souta-kun.”“Chúc mừng năm mới, Soichiro-san, Chie-san.”“Chúc mừng năm mới, cha mẹ.”
Sau khi chúc Tết bố mẹ và gọi điện chào hỏi Eiji cùng mọi người một chút—
Chúng tôi quyết định gọi video với Soichiro-san và Chie-san. Có vẻ là đề xuất từ bác Chie.
Chúng tôi đặt hai chiếc ghế trước bàn học và ngồi cạnh nhau. Hơi chật một chút, nhưng vì cũng không định nói chuyện quá lâu nên chắc không sao.
Trên màn hình điện thoại đặt trên bàn, có thể thấy Soichiro-san và Chie-san. Nhìn góc quay thì có lẽ bên kia đang dùng máy tính.
Trước tiên, tôi cúi đầu.
“Soichiro-san, có vẻ bác đã âm thầm giúp đỡ rất nhiều. Cháu thật sự rất cảm ơn.”
‘Không cần bận tâm. Cháu đã chẳng khác nào con trai của chúng ta rồi. …Gọi bác là bố vợ cũng được mà?’
Nghe vậy, tôi suýt bật cười gượng—nhưng rồi kìm lại.
“Vâng. Nếu hai bác không phiền, cháu rất muốn gọi hai người là bố mẹ.”
Từ nay về sau, chúng tôi phải thân thiết với nhau.Nếu vậy thì rút ngắn khoảng cách sớm một chút cũng tốt.
Bản thân tôi cũng muốn thân với hai bác.
Ngay lúc đó— Soichiro-san đột nhiên nhắm mắt lại, đưa tay lên khóe mắt.
‘Xin lỗi. Dạo này có tuổi rồi nên bác hay dễ xúc động.’‘Fufu. Anh này. Anh đã mong chờ ngày được Souta-kun gọi là bố lắm đấy. Tất nhiên là em cũng vậy.’
“Ra là vậy sao…”
Nếu thế thì đáng lẽ tôi nên nói sớm hơn.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa cúi đầu.
“Vậy thì, cho phép con được nói lại một lần nữa. Mong được bố, mẹ chỉ bảo.”
‘Ừm. Nhờ con cả đấy, Souta-kun.’‘Fufu. Mong được làm thân với con nhé.’
…Mẹ—không, cả bố nữa—dường như đều trở nên dịu dàng hơn hẳn.
‘Thôi, cũng muộn rồi, không nên nói chuyện quá lâu.’‘Bình thường thì giờ này Nagi cũng bắt đầu buồn ngủ rồi.’
Đúng như mẹ nói, đôi mắt Nagi đã bắt đầu lờ đờ. Dù em ấy cố thức đến giao thừa, nhưng có vẻ đã đến giới hạn.
‘Bố mẹ mong chờ ngày hai đứa sang đây.’“Vâng. Con sẽ sớm qua ạ.”‘Không cần căng thẳng thế đâu.’“D, dạ vâng.”
…Tôi phải dần dần học cách ứng xử tự nhiên hơn.
Vì giờ đây—chúng tôi đã là gia đình.
‘Chúc hai đứa ngủ ngon.’‘Ngủ ngon nhé.’“Vâng. Chúc hai người ngủ ngon ạ.”“…Ngủ ngon ạ.”
Có vẻ Nagi đã thực sự buồn ngủ, nói năng cũng không còn rõ nữa.
Sau khi chào tạm biệt và tắt máy, Nagi dựa hẳn người vào tôi như một con búp bê bị đứt dây.
“Nagi. Đi ngủ nhé?”“…Ừm.”
Nagi lắc đầu nhè nhẹ, trông như một đứa trẻ nhỏ.
“Khó khăn lắm mới được thế này… em muốn thức thêm chút nữa.”“…Vậy sao?”“Vâng.”
Dù nói vậy, mắt em ấy đã gần như khép lại.
Tôi cười khẽ, đỡ lấy cơ thể ẻm.
“Hôm nay đi viếng đền đầu năm nhé?”“Đi ạ…”
…Có lẽ đến lúc tỉnh dậy, em ấy cũng chẳng nhớ mình đã trả lời thế nào.
Tôi vòng tay qua sau đầu gối và lưng em ấy. Giường ở ngay đó nên chắc không sao.
“Anh bế em lên nhé. Nắm chặt vào.”“V, vâng.”
Tay Nagi nhẹ nhàng bám vào áo tôi, lực rất yếu—nhưng chắc ổn.
Lúc nhấc khỏi ghế có hơi chao đảo một chút, nhưng cuối cùng tôi cũng đưa được Nagi lên giường.
Tắt đèn, rồi nằm xuống bên cạnh. Nagi nửa tỉnh nửa mơ, dang tay ra.
“…Ôm.”
Giọng nói ngái ngủ, nũng nịu, nhưng không hề có ý giả vờ làm nũng.
Vừa giống một đứa trẻ đòi ôm cha mẹ—nhưng lại có gì đó khác.
Như thể vừa muốn được dỗ dành, vừa muốn dỗ dành lại. Trong đôi mắt ấy le lói một ánh sáng dịu dàng của tình thương.
Đáp lại, tôi vòng tay ôm lấy lưng Nagi. Tay còn lại luồn qua dưới vai lên sau đầu, vuốt ve mái tóc em ấy.
Mái tóc mượt mà không hề vướng víu, và ngay khi được vuốt, gương mặt Nagi lập tức giãn ra.
“Thơm quá…”
Nagi khẽ nói với vẻ mãn nguyện. Tôi cười khẽ, ôm chặt thân hình mảnh mai—nhưng mềm mại ấy.
Thình thịch, thình thịch—Tôi nghe được nhịp tim của Nagi, cảm nhận được hơi ấm ấy, và thấy an tâm.
Mỗi khi ôm Nagi, tôi lại cảm thấy bình yên. …Thật kỳ lạ khi cùng một hành động, trong những hoàn cảnh khác, lại có thể khơi gợi cảm xúc hoàn toàn trái ngược.
Tôi hơi tách người ra.
Ngay trước mắt là gương mặt xinh đẹp của Nagi, em ấy khẽ chu môi ra—rất khẽ thôi.
Tôi vuốt má em ấy rồi đặt môi mình lên môi ẻm.
Lần nào cũng vậy, tôi lại ngạc nhiên trước sự mềm mại ấy.Muốn làm mãi không thôi.Hạnh phúc tràn ngập đến mức đó.
Nhưng tôi không thể để một Nagi đang buồn ngủ phải chiều theo mình quá lâu.
Dù chỉ vỏn vẹn một giây, trái tim tôi cũng đã được lấp đầy hạnh phúc.
“Ngủ ngon nhé, Nagi.”“…Ngủ ngon, Souta-kun.”
Và thế là chúng tôi—đã cùng nhau bước sang năm mới.
Một khởi đầu vui vẻ, hạnh phúc.
◆◆◆
“Đông người quá nhỉ.”“Ngày mùng Một mà. Anh cũng đoán trước rồi… hay là hôm khác đi?”“Không sao đâu. Miễn là đi cùng Souta-kun.”
Nghe vậy, tôi bỗng nghĩ ra một chuyện.
Giờ mới hỏi thì đúng là quá muộn—thật sự rất muộn rồi, nhưng—
“À… có chuyện này anh quên hỏi lâu rồi. Nagi, cho anh hỏi một điều được không?”“Vâng, chuyện gì ạ?”
Nagi đang định bước đi thì dừng lại, quay đầu nhìn tôi. Cùng lúc đó, mái tóc được tết gọn rồi buộc đuôi ngựa cũng khẽ đung đưa. Hôm nay em ấy để kiểu tóc hơi khác mọi ngày.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Nagi, tôi mở lời.
“Em… giờ đã ổn với đàn ông rồi sao?”
“À, chuyện đó à.”
Nagi khẽ ôm lấy cánh tay tôi, mỉm cười.
Rồi kiễng chân, ghé sát miệng vào tai tôi.
“Trước đây em cũng ngạc nhiên khi bản thân có thể tự mình lên tàu đi đón anh chỉ vì không muốn để anh rơi vào tay bất kỳ ai khác. Còn giờ thì em ổn rồi.”
“——!”
Nghe câu đó—
Trong đầu tôi hiện lên hai ký ức.
Lần trước em ấy đến đón tôi. Và lúc ở trường, khi chúng tôi công khai chuyện đính hôn.
Và còn một ký ức nữa—
Ngày mưa hôm đó. Khi tôi quên mang ô, và Nagi đã đến đón tôi.
“Nagi, em—”
Tôi định hỏi tiếp, nhưng rồi nhận ra rằng hỏi như vậy thật thừ thãi. Tôi khép miệng lại.
Nhưng có vẻ Nagi đã nhận ra. Em ấy nhếch môi cười, rồi đưa một ngón trỏ đặt trước môi.
“Bí mật nhé.”
Còn kèm theo một cái nháy mắt.
…Trời ạ.
Sao lại dễ thương đến thế chứ.
Tôi đưa tay che mặt đang nóng bừng.Nagi nhìn tôi với vẻ vô cùng thích thú.
◆◆◆
Nhắm mắt lại, tôi cầu nguyện.
—Năm ngoái là năm cuộc đời con thay đổi nhiều nhất.—Mong rằng năm nay cũng không có rắc rối hay bất hạnh nào xảy ra, để con có thể sống bình yên bên Nagi, bạn bè và gia đình.
Cầu nguyện xong, tôi mở mắt ra.
Nhìn sang bên cạnh, Nagi vẫn còn nhắm mắt.
Hàng mi em ấy rất dài, khi nhắm mắt lại càng thấy rõ.
Tôi dĩ nhiên rất thích gương mặt thường ngày—khi cảm xúc được thể hiện rõ ràng.
Nhưng dáng vẻ nhắm mắt cầu nguyện thế này—
—Thật xinh đẹp. Vô cùng xinh đẹp.
Ngay lúc đó, Nagi mở mắt. Đôi mắt xanh như biển hiện ra.
Đôi mắt xanh ấy bắt gặp ánh nhìn của tôi, ánh lên một vẻ dịu dàng ấm áp.
“Có nhiều người đang chờ phía sau lắm. Tạm thời mình đi ra chỗ khác nhé?”“Ừm.”
Chúng tôi nắm tay nhau để không lạc mất, rồi rời khỏi chỗ đó.
“Em đã nói lời cảm ơn với thần linh. Vì đã cho em được đi cùng toa tàu với Souta-kun.”
Giọng Nagi rất nhỏ, nhưng giữa đám đông náo nhiệt này, tôi vẫn nghe rõ.
“Souta-kun đã lấy hết can đảm để cứu em. Đáng lẽ em phải cảm ơn anh chứ không phải thần linh. Nhưng em cảm ơn vì đã cho em được ở cùng toa tàu với anh.”
“Ừm… đúng vậy.”
Tôi cũng phải cảm ơn thần linh—vì đã cho tôi gặp được Nagi.
“Dĩ nhiên là em cũng cầu nguyện nữa.”
Tôi nhìn Nagi với vẻ tò mò. Em ấy đặt tay còn lại lên ngực mình, khẽ nói:
“Em đã cầu cho gia đình, bạn bè… và đặc biệt là sức khỏe của Souta-kun.”
“…Ừm, không bị thương hay bệnh tật vẫn tốt hơn mà.”
“Đúng là vậy. Nhưng điều quan trọng nhất là—”
Ánh mắt Nagi nhìn thẳng vào tôi. Ánh sáng dịu dàng ấy khiến tim tôi ấm lên.
“Người khiến Souta-kun hạnh phúc không phải thần linh, mà là em.”
Lời nói ấy—có chút đắc ý, rất đúng chất Nagi—khiến tôi bật cười.
“Nếu Souta-kun khỏe mạnh thì tốt nhất. …Nhưng kể cả khi không, em vẫn sẽ ở bên, chăm sóc và nhất định làm anh hạnh phúc. Vì thế em đã cầu cho anh được khỏe mạnh.”
“…Được thôi.”
Từ tận đáy lòng, tôi nghĩ thế.
“Thật tốt khi người yêu… và hôn thê của anh là Nagi.”“Fufu. Em cũng rất vui vì hôn phu của em là Souta-kun.”
Tôi phải cảm ơn Eiji và mọi người—những người đã thúc đẩy cho chúng tôi bước tới.
Bước ra khỏi khuôn viên đền, Nagi khẽ run lên.
“Ra đây cái là lạnh hẳn nhỉ.”“Ừm. Nagi.”
Chúng tôi né sang một bên đường, tôi gọi cô ấy rồi lấy khăn choàng từ trong túi ra.
“…! Anh mang theo thật sao!”“Dù là Nagi tặng, nhưng phải dùng chứ. Ngày nào anh cũng mang theo.”
Tôi cũng có mang găng tay. Nhưng—
“Cái đó… nếu đeo găng thì sẽ không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Nagi. …Xin lỗi, anh biết mình vừa nói một câu khá kỳ quặc.”
“Fufu. Không hề kỳ đâu, em còn thấy vui nữa.”
Nagi dùng hai tay bao lấy tay tôi, đôi mắt xanh dịu dàng nhìn thẳng vào tôi.
“Em cũng vậy. Nếu không cảm nhận được hơi ấm của Souta-kun, em sẽ hơi buồn đó.”
Nghe vậy, tôi suýt buột miệng phát ra tiếng lạ, đành ho một tiếng để che giấu.
“Vậy thì tốt rồi. Nào, anh quàng nhé. Lại gần chút.”“Vâng!”
Nagi mỉm cười gật đầu, tiến sát lại bên tôi. Chúng tôi cùng quàng chung một chiếc khăn. Găng tay thì để khi ở một mình vậy.
“Ấm quá.”“Ừm. Anh cũng vậy.”
Nhìn sang bên cạnh—
Gương mặt Nagi ở rất gần. Dù không thể hôn ở đây, nhưng—
Chỉ cần Nagi ở bên cạnh. Chỉ vậy thôi cũng đủ để trái tim tôi được lấp đầy.
Kỳ nghỉ đông—đã sắp sửa kết thúc rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
