Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

261 1974

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

63 71

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Đang ra)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

51 195

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Hoàn thành)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

280 133

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

80 386

Arc 3.5: Giao Đoạn Hồi Tam - Kỳ Nghỉ Xuân Và Chuyện Vặt Học Kỳ Một Năm Hai [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 101: Cháu Sẽ Chịu Trách Nhiệm Nhỉ?

Một buổi sáng trong kỳ nghỉ dài.

“Aria-san ơi? Sắp đến giờ cha mẹ em đến rồi đó?”

Tôi vừa gõ cửa phòng Aria-san vừa gọi, nhưng không thấy cô ấy đáp lại.

Cô ấy đang ngủ sao...?

Tôi khẽ mở cửa nhìn vào xem sao, và thấy Aria-san đang ngủ trên giường.

Nhân tiện, ở khu nhà chung này, mọi người đều không khóa cửa phòng trừ khi có chuyện gì đặc biệt.

Lý do thì nhiều lắm, ví dụ như Aria-san thì hình như là vì “luôn sẵn sàng cho anh đến chơi ban đêm”.

Ngược lại, phòng tôi thì bị các cô gái cấm khóa cửa, bất chấp ý muốn của tôi...

Mà, nói chung là.

Nên gọi Aria-san dậy trước khi cha mẹ cô ấy đến, hay tin tưởng rằng cô ấy sẽ tự thức giấc và cứ để vậy đây.

“Kyo-kun. Anh sao thế?”

Đang lúc tôi phân vân không biết nên làm thế nào, Ichigo cất tiếng gọi.

“À, Aria-san đang ngủ. Anh đang phân vân không biết có nên gọi em ấy dậy không."

“Vậy thì cứ để cậu ấy ngủ đi? Hình như đêm qua cậu ấy lại thức trắng đêm đấy."

“Lại nữa à? Thôi thì, đang là kỳ nghỉ, với lại đó là chuyện cá nhân của Aria-san nên anh cũng không trách móc gì, nhưng em ấy đã làm gì vậy?”

Tôi có cảm giác Ichigo sẽ biết nên thử hỏi.

Ichigo vui vẻ đáp lại.

“Là vầy nè. Cậu ấy đang chơi game do em làm đó."

“Game do Ichigo làm à? Nội dung thế nào?”

“Là game mô phỏng hẹn hò với giả định ~nếu như được làm bạn thuở nhỏ của Kyo-kun~ đấy."

“...Vậy à."

Dù đã hẹn hò với tôi ngoài đời thực rồi, mà cô ấy vẫn chơi game hẹn hò với một tôi trong thế giới ảo.

Tôi có nhiều điều muốn nói lắm... nhưng mà, chắc là cô ấy cũng có mong muốn được làm bạn thuở nhỏ của tôi.

Dây vào chuyện này có khi tôi cũng bị bỏng lây nên tốt nhất là không nên đụng vào.

“Vậy hôm nay cứ để Aria-san nghỉ ngơi thôi."

“Làm vậy đi anh."

Dù tôi thấy hơi ái ngại khi cha mẹ cô ấy đến thăm mà con gái lại vắng mặt, nhưng chắc chỉ một hôm nay thì không sao.

Thực ra, tôi đã từng gặp gia đình của Aria-san, nhà Kakyoin, rồi.

Khi mới chuyển đến nhà chung này, và cả sau đó nữa, vì nhà họ ở ngay tầng trên và tầng dưới, khoảng cách vật lý rất gần nên chúng tôi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau.

Một lúc sau khi tôi chuẩn bị xong xuôi để đón khách, chuông cửa vang lên, cha mẹ của Aria-san đã đến.

Tôi lập tức mời họ vào phòng khách, cả hai ngồi xuống ghế sofa đối diện tôi.

“Lâu rồi không gặp hai bác ạ."

“À, cháu vẫn khỏe chứ?”

Người đáp lại tôi trước là Kakyoin Toshiyuki-san, cha của Aria-san.

Toshiyuki-san là một người đàn ông trung niên đẹp lão với mái tóc đã điểm bạc.

“Nhờ ơn hai bác, cháu vẫn sống khỏe mạnh ạ."

Khu nhà chung này được xây bằng tiền của nhà Kakyoin, nên câu này hoàn toàn không phải là khách sáo đâu.

“Aria không có ở đây à?”

Tiếp theo, Kakyoin Seira-san, mẹ của Aria-san, lên tiếng hỏi.

Bà ấy là một người phụ nữ rất giống Aria-san, với mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục đặc trưng của châu Âu được truyền lại cho con gái.

Chỉ là, có lẽ do ảnh hưởng của việc học sau này nên ngữ điệu tiếng Nhật của bà ấy có hơi khác thường một chút.

“Vâng, Aria-san đêm qua thức hơi khuya nên giờ em ấy đang ngủ ạ."

“Thế à? Tiếc nhỉ."

Seria-san nói vậy nhưng trông không có vẻ tiếc nuối lắm.

Chắc là vì bà ấy nghĩ rằng họ sống ngay tầng trên, muốn gặp lúc nào cũng được.

“Dạ, mời hai bác dùng trà ạ."

Lúc đó, Yuka bưng trà đặt lên chiếc bàn giữa tôi và hai bác.

“Ồ, cảm ơn cháu, Yuka-san."

“Cảm ơn cháu nhé."

Toshiyuki-san và Seria-san cảm ơn Yuka rồi cầm tách trà lên.

Yuka cũng đã chào hỏi hai bác lúc chuyển đến, và có vẻ họ không có ấn tượng xấu gì về cô ấy.

“Haa, không chỉ Aria mà cháu còn hẹn hò với cả một cô bé đáng yêu, ngực lại to thế này nữa, nghĩ lại bao nhiêu lần ta vẫn thấy ghen tị với Kyoichi-kun đấy."

Không chỉ vậy, họ còn biết cả mối quan hệ hậu cung ngớ ngẩn của tôi.

“Cháu đang hẹn hò với con gái bác, mà lại còn qua lại với những cô gái khác nữa đấy ạ? Hai bác hoàn toàn có thể nói ‘Ta không gả con gái cho thằng lăng nhăng như cậu đâu!’ mà."

“Hahaha. Lại chuyện đó à. Ta đã nói là mình chấp nhận rồi còn gì."

“Đúng vậy. Bọn ta đã chấm Kyoichi-kun rồi."

Tôi nhân cơ hội này xúi giục họ hủy bỏ mối quan hệ giữa tôi và Aria-san, nhưng lại bị gạt đi mất.

“Tại sao vậy ạ? Chắc chắn còn nhiều người đàn ông tốt khác mà."

“Không, một người vừa có ngoại hình xuất chúng, đầu óc thông minh, thể thao cũng giỏi đến mức tham gia hỗ trợ câu lạc bộ tennis và toàn thắng, lại còn làm người mẫu tạp chí hay streamer có lượng fan cố định, giúp nâng cao danh tiếng cho trường học và công ty của nhà ta, thì ngoài cháu ra chẳng còn ai khác cả."

“....”

Bị nói thế tôi mới nhận ra, hình như mình làm được khá nhiều việc phi thường thì phải...

“Miễn là cháu thật lòng yêu thương Aria, thì chuyện quan hệ với các cô gái khác ta có thể nhắm mắt cho qua. ...Hơn nữa."

Toshiyuki-san cố tình ngập ngừng, ra vẻ bí hiểm.

“Con rể tương lai của mình lại xây dựng cả một hậu cung, chuyện này vượt xa cả ghen tị rồi, ta muốn được dõi theo và hòa mình vào đó luôn ấy chứ!”

...Đúng là một lý do hơi đê tiện.

“Anh à!”

Seria-san ngồi cạnh liền lườm một cái sắc lạnh rồi đập vào lưng Toshiyuki-san.

“Chỉ có MÌNH EM là anh không thỏa mãn à?”

“K-Không! Anh không có bất mãn gì với em cả, nhưng cho anh mơ mộng một chút đi chứ."

“...Haa. Hết cách với anh."

Seria-san thở dài rồi quay sang phía tôi.

“Lý do của ta khác anh ấy, NHƯNG. Ta cũng chấp nhận. Vì Aria từ nhỏ đã không có người bạn nào để con bé có thể mở lòng, nên dù có phải chia sẻ bạn trai, ta vẫn thấy mừng vì con bé đã có được những người bạn thật sự."

“...Vậy ạ."

Đáng tiếc, xem ra kế hoạch ngăn cản việc "vòng vây bên ngoài" bị lấp đầy đã thất bại.

“Với lại, như cha con bé cũng đã nói, còn một lý do nữa là ta muốn kéo Ichigo-san về phía gia đình mình."

“Ichigo... ạ?”

“Đúng vậy. Haa, bác chỉ mới bàn bạc một chút với Ichigo-san về việc kinh doanh của trường học và công ty thôi, mà cô bé đã mang lại thành tích đáng kinh ngạc. Giờ thì không thể để mất cô bé được nữa rồi."

Xem ra người bị nhà Kakyoin để mắt tới không chỉ có mình tôi.

“Hơn nữa... từ khi Aria thân thiết với mấy đứa, con bé đã thay đổi theo cái hướng mà hồi sơ trung ta không thể nào tưởng tượng nổi, như là cố dùng quyền lực ở trường, hay xúi giục bạn nam đi tán tỉnh các cô gái khác. …Cháu sẽ chịu trách nhiệm, đúng chứ."

“...Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ."

Tôi cảm nhận được một áp lực trái ngược hẳn với giọng điệu đùa cợt lúc nãy của Toshiyuki-san, nên đành lảng tránh ánh mắt mà trả lời.

Không ngờ lại bị nói thẳng là phải chịu trách nhiệm thế này...

“Rồi, vậy thì, vào chuyện chính hôm nay. Cháu đã nghe chuyện mọi người sẽ cùng đi du lịch vào những ngày nghỉ còn lại chưa?”

Seria-san vỗ tay hai cái như để thay đổi bầu không khí, rồi đưa ra chủ đề mới.

“Vâng. Cháu có nghe Aria-san nói rồi ạ."

“Ta đã chốt lại mấy địa điểm rồi, chúng ta cùng nhau quyết định nơi đến nhé?”

Seria-san lấy máy tính bảng từ chiếc túi đặt bên cạnh, đặt lên bàn rồi lần lượt cho chúng tôi xem các địa điểm đề xuất.

Không chỉ tôi, mà cả Yuka, Ichigo và Rina cũng xúm lại bàn bạc.

Còn Aria-san thì đang ngủ nên bị cho qua luôn.

Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định sẽ đi một chuyến du lịch suối nước nóng, khởi hành vào sáng sớm, ở lại một đêm và trở về vào tối hôm sau.

✦✧✦✧

Thế nhưng, vào ngày du lịch.

“Aria-san ơi? Mọi người chuẩn bị xuất phát thật đó?”

Tôi đã gọi bao nhiêu lần trước cửa phòng Aria-san nhưng vẫn không thấy cô ấy trả lời.

“Thôi kệ đi anh. Chúng ta đi thôi."

Cuối cùng, ngay cả Yuka (người đã kiên trì chờ đợi cùng tôi) cũng đành bỏ cuộc với Aria-san.

“Cháu xin lỗi. Aria-san nhất định không chịu ra ngoài...”

Tôi đành cúi đầu xin lỗi hai Toshiyuki-san và giải thích rằng Aria-san không chịu ra.

“Hừm. Vậy thì, cứ để con bé ở lại đi."

Seria-san nói vậy với vẻ hơi không vui.

“Mà, thỉnh thoảng để Aria nếm trải một bài học cũng tốt."

Toshiyuki-san cũng cười gượng đồng ý để Aria-san ở lại.

Nhân tiện, ông bà của Aria-san vì tuổi đã cao, việc di chuyển từ sáng sớm khá vất vả về mặt thể lực, nên họ dự định sẽ gặp chúng tôi tại điểm đến vào một thời điểm khác.

“Nhưng mà Aria-san không thể tự mình làm việc nhà được đâu ạ...”

Qua thời gian sống chung, tôi biết được rằng Aria-san rất chậm tiếp thu việc nhà.

Nếu có người biết làm việc nhà đứng bên cạnh chỉ dẫn thì cô ấy có thể làm được, nhưng hễ để cô ấy tự làm một mình là cô ấy lại không biết phải làm sao.

“Không sao. Tầng trên nhà ta cũng đi vắng cả, nên ta sẽ nhờ cô giúp việc (người đáng lẽ cũng rảnh rỗi) chăm sóc Aria."

“Nào, không đi nhanh là thời gian ngâm suối nước nóng bị bớt đi đấy?”

Bị chính cha mẹ ruột chán ngán mà bỏ lại không cho đi du lịch, Aria-san thật là...

“Dạ... bỏ Aria-chan ở lại, mà chúng cháu đi cùng thế này có ổn không ạ?”

Yuka dè dặt hỏi.

Đứng trên lập trường của hai Toshiyuki-san, Rina là em gái nuôi của tôi thì không nói làm gì, nhưng Ichigo và Yuka lại ở một vị trí khá khó xử: bạn gái khác của bạn trai con gái mình.

“Không sao. Miễn là bạn gái của Kyoichi-kun thì cũng như con gái của bọn ta vậy."

“Hay là, mấy đứa cũng gọi bọn ta là Papa và Mama thử xem?”

Nhưng Toshiyuki-san và Seria-san lại rất có thiện cảm với Ichigo và những người khác.

“Vâng, papa!”

“Tốt lắm, vậy chúng ta đi nào, các con gái!”

Ichigo là người hưởng ứng lời đề nghị của Seria-san đầu tiên, và Toshiyuki-san nghe vậy cũng vui vẻ hẳn lên.

Cứ thế, cả nhóm bắt đầu chuyến du lịch suối nước nóng cùng gia đình của Aria-san (bạn gái tôi), nhưng lại bỏ Aria-san ở nhà, và dẫn theo những cô bạn gái khác cùng cô em gái nuôi. Đúng là một tổ hợp kỳ lạ.

Chuyến du lịch suối nước nóng... ngoại trừ việc phải ngủ chung phòng với Ichigo và các cô gái khiến tôi mãi không ngủ được, thì cũng là một chuyến đi tốt đẹp hơn tôi tưởng, vì Toshiyuki-san và Seria-san cũng rất thân thiết với họ.

✦✧✦✧

[Aria POV]

“Phù...”

Tôi tháo kính VR xuống với cảm giác thỏa mãn.

Tôi làm được rồi. Đã hoàn thành toàn bộ [Mô phỏng cùng Kyoichi!].

Không chỉ Suzuki-san hay Itou-san mà ngay cả Yoshida-san cũng có lộ trình riêng, việc khiến họ cướp Kyoichi-san theo nhiều cách khác nhau vừa thú vị mà cũng vừa giúp tôi học hỏi được nhiều điều.

À, tôi cũng đành phải thu thập luôn cả cái Bad End rác rưởi kia.

Vì nội dung khá khó chịu nên tôi xin phép bỏ qua chi tiết, nhưng đại khái là nó giống hệt giấc mơ tôi từng thấy ngày xưa.

Bây giờ là... buổi chiều tối rồi à.

Cũng sắp đến giờ ăn rồi.

Tôi đi đến bàn ăn để dùng bữa tối, nhưng không thấy Kyoichi-san và mọi người đâu, chỉ có cô giúp việc đã chăm sóc tôi từ nhỏ đang chuẩn bị bữa ăn trong bếp.

Hử? Chẳng lẽ trong lúc mình không biết, mọi người đã chuyển lên tầng trên rồi sao?

Tôi mang thắc mắc nhìn quanh, và thấy đồ đạc cá nhân của Ichigo-san vẫn còn đây, xác nhận rằng đây đúng là khu nhà chung.

“Ara, Aria-san. Cuối cùng tiểu thư cũng chịu ra ngoài rồi à?”

“Cô giúp việc, sao cô lại ở đây? Kyoichi-san và mọi người đi đâu cả rồi?”

“Nếu tiểu thư hỏi mọi người, thì họ đã đi du lịch suối nước nóng cùng gia đình Aria-san rồi ạ."

“...Á."

Giờ được nhắc tôi mới nhớ ra.

Đúng rồi, chúng tôi có kế hoạch đi du lịch suối nước nóng.

Nhưng mà...

“Mọi người bỏ tôi lại để đi du lịch sao?”

“Vâng ạ. Mọi người nói đã gọi tiểu thư nhiều lần mà không thấy trả lời, nên ông bà chủ cũng đồng ý để tiểu thư ở lại. Họ nói thỉnh thoảng đây cũng là một bài học tốt."

“Hả...”

Đi du lịch suối nước nóng với Kyoichi-san, một sự kiện vui vẻ đến thế mà từ trước đến giờ chưa từng có!

Sao mọi người lại cho tôi ra rìa như vậy, thật quá đáng!

…Dù tôi cũng có lỗi vì đã quá mải mê chơi game.

Tôi đành ăn bữa tối (lâu lắm rồi mới ăn) do cô giúp việc nấu, sau đó giao lại việc nhà cho cô rồi quay về phòng.

Đến đêm khuya, Ichigo-san gửi cho tôi một đoạn video quay cảnh Kyoichi-san đang "vui vẻ" cùng họ trong một căn phòng có vẻ là ở lữ quán suối nước nóng, khiến tôi một mình tức tưởi rơi nước mắt.

...Dù sau đó tôi cũng dùng nó làm nguyên liệu cho các hoạt động ban đêm của mình.