A Noble Young Lady Who Is Supposed to Be Studying Abroad, But For Some Reason She Is Only Training to Be a Bride

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5113

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 196

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18709

Web Novel - Chương 16

“Vậy đó, cuộc sống ở Nhật đang diễn ra rất suôn sẻ.”

Đã ba tuần kể từ khi tôi đến Nhật du học.

Tôi đang cập nhật tình hình cho Mary qua điện thoại.

Nếu cậu muốn gặp Sota đến thế thì sao không đến Nhật luôn đi?”

Chính cô ấy là người đã động viên tôi như thế.

“Bất ngờ thật đấy.”

“…Bất ngờ vì điều gì cơ?”

Cậu ấy nghĩ tôi đang gây rắc rối ở Nhật sao?

“Tớ lo cậu sẽ nhớ nhà rồi muốn quay về Anh.”

“Tớ đâu có… Ở đây thoải mái và vui lắm.”

Cuộc sống ở Nhật không khó khăn như tôi từng lo lắng.

Tuy không nhiều người hiểu tiếng Anh của tôi, nhưng tiếng Nhật của tôi cũng tạm ổn.

Mà nếu không ổn thì Sota luôn giúp tôi mà.

Hệ thống vệ sinh sạch sẽ, đồ ăn thì ngon.

Thời tiết… có lẽ vì đang là mùa xuân nên rất dễ chịu.

“Vậy cậu định sống ở Nhật luôn à?”

“…Không hẳn.”

Không tệ, nhưng cũng không bằng quê hương mình.

Ngôn ngữ thì bất tiện.

Và có vài món ăn không hợp với tôi…

Như các sản phẩm từ sữa và trà.

Vì thế, mục tiêu của tôi là đưa Sota về Anh cùng mình.

“Tớ nghĩ cậu ấy cũng cảm thấy như vậy… Ai mà chẳng thích quê hương của mình, đúng không?”

“Tớ sẽ dùng sự quyến rũ của mình để bù lại.”

Nhật Bản không có tôi, còn nước Anh thì có tôi.

Hy vọng cậu ấy sẽ chọn cái sau sau khi so sánh.

“Hiện tại, tớ đang học nấu ăn Nhật từ mẹ của Sota.”

“Thật sao… Cậu học nấu món Nhật à?”

“Ừ. Để nếu Sota nhớ quê thì tớ có thể chăm sóc cậu ấy.”

—Tớ thèm súp miso quá… Muốn quay về Nhật rồi.

—Tớ đoán cậu sẽ nói vậy, nên đã nấu sẵn rồi. Ăn đi nhé.

—Wow, ngon quá! Cảm ơn Lily! Có cậu bên cạnh thì tớ sống ở đâu cũng được! Tớ yêu cậu!

“Kế hoạch hoàn hảo.”

“Không hoàn hảo lắm, nhưng tớ thấy cậu đang cố gắng. Mà này, tớ hỏi chuyện riêng được không?”

“Tùy vào chuyện gì. Hỏi đi.”

“Hai người đã tiến xa đến đâu rồi?”

Tiến xa? Là sao?

“Ý tớ là… mối quan hệ của hai người. Đã có gì thân mật chưa?”

Thân mật?

…Thân mật!?

“Chưa! Sao lại hỏi thế?!”

“Ừ thì, tớ đoán vậy. Cậu đâu phải kiểu người như thế nhỉ.”

Giọng cô ấy vừa thất vọng vừa trêu chọc.

Thật khó chịu.

“Vậy… đã hôn chưa?”

“Chưa, nhưng…”

“Dù đang sống chung?”

“Thì sao?”

Sống chung đâu có nghĩa là phải hôn nhau.

Tôi hiểu logic rằng người yêu thì nên hôn, nhưng…

“Còn ôm? Nắm tay thì sao?”

“…Chưa, nhưng…”

“Sao lại chưa?”

“Sao à… Cậu ấy chưa hỏi tớ, và…”

Nếu Sota muốn thì tôi sẽ nắm tay cậu ấy.

Nhưng tự mình hỏi thì hơi ngại.

Không phải tôi không muốn, chỉ là không có lý do bắt buộc phải làm.

“Cậu có chắc là cậu ấy thích cậu không?”

“Ý cậu là sao?”

Tôi bắt đầu thấy bực.

Đùa về chuyện tình cảm thì được, nhưng nghi ngờ thì quá đáng.

“Không thể nào một cậu con trai lại không muốn nắm tay người mình thích.”

“Trên đời có đủ kiểu người. Chẳng có gì lạ cả.”

Sota là người lịch sự và hơi nhút nhát.

Tôi ngại hỏi, và chắc cậu ấy cũng vậy.

…Tôi muốn cậu ấy chủ động, nhưng cũng không thể đòi hỏi điều mình không dám làm.

“Tớ không chắc đâu. Tình cảm của con trai thay đổi nhanh lắm. Không lạ nếu cậu ấy chuyển sang thích một cô gái dễ gần hơn, nhất là sau nửa năm.”

Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh Misato.

Đúng là cô ấy và Sota khá thân.

Hiện tại có vẻ không phải người yêu, nhưng từng là như vậy.

“Nhưng… Sota từng gọi tớ là ‘bạn gái của cậu ấy’.”

“Hmm… Rồi cậu phản ứng sao? Cậu đồng ý chứ?”

“…Tớ bảo cậu ấy đừng nói thế.”

Ý tôi là đừng nói trước mặt người khác.

Nhưng nghe như đang phủ nhận.

“Thực sự là cậu đang làm gì vậy…?”

Giọng Mary đầy thất vọng khiến tim tôi nhói lên.

Nếu Sota bắt đầu không thích tôi nữa thì…

“Tớ nên làm gì đây…”

“Sao không hỏi thẳng cậu ấy? “Cậu nghĩ gì về tớ?” Nếu cậu ấy nói yêu cậu thì mọi chuyện được giải quyết rồi.”

“Nhưng… hỏi lúc này thì…”

“Không bao giờ là quá muộn để hai người yêu nhau xác nhận tình cảm.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy.”

Nghĩ lại thì, bố mẹ tôi vẫn luôn tình tứ với nhau mỗi ngày.

—Sota. Tớ là gì với cậu?

—Rõ ràng rồi. Là bạn gái yêu quý và là vợ tương lai của tớ!

“Tớ cũng yêu cậu, Sota!”

“Này! Tớ không phải Sota.”

Ôi… tôi lỡ nói thành lời mất rồi.