A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi nhầm thể loại game này với game mô phỏng hẹn hò.

(Đang ra)

My Vampire System (WN)

(Đang ra)

My Vampire System (WN)

Jksmanga

"Thanh HP của bạn sẽ tiếp tục giảm cho đến khi nhiệm vụ được hoàn thành."

15 484

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

(Đang ra)

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

ポッと出の大友

Một ngày nọ, nghe theo lời khuyên của mẹ Yuna, anh quyết định giữ khoảng cách với cô ấy. Nhưng mọi chuyện nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát...

4 5

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

(Đang ra)

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Đóa Hoa Lặng Lẽ Tàn

Dù thế giới này là dark fantasy, tôi vẫn đi tìm dopamine của ngày hôm nay.

10 108

Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

(Đang ra)

Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

レオナールD

Tuy có thể hoàn thành vai trò của mình như một nhân vật nền, thoát khỏi tuyến truyện nhưng nếu làm vậy, cô bé sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn thử thách. Để cứu lấy nhân vật chính dễ thương, tốt bụ

19 1015

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

100 2385

Web Novel - Chương 07: Tài năng và sự cố gắng

Chương 07: Tài năng và sự cố gắng

“Hừm, cuối cùng cũng yên tĩnh. Nhân tiện thì để ta nói cho mấy đứa biết một điều. Ta hơi đặc biệt một chút. Ta có đặc quyền phớt lờ mọi khiếu nại từ các quý tộc cấp Bá tước hay Hầu tước. Thực tế là hôm qua ta đã nhận gần mười cái đơn khiếu nại, và tất cả đều bị bác bỏ thẳng thừng.”

“Cái gì?!”

Mặt thằng nhóc méo xệch vì sốc, và tiếng xì xào lan ra khắp đám học sinh còn lại. Chà, chẳng ai ngờ một giáo viên tạm thời lại có quyền hạn lớn đến thế.

“Ta sẽ ở lại học viện này ít nhất một năm, nên tốt nhất là tụi bây từ bỏ ý định chống đối và lo mà học hành nghiêm túc trong thời gian đó đi.”

“Khốn kiếp!” thằng ranh chửi thầm trong miệng.

Tôi buộc phải làm căng đến mức này, nếu không nó sẽ cứ tiếp tục phá rối lớp học và làm phiền các học sinh khác.

Tôi không quan tâm nếu mấy đứa không có động lực thì cứ việc không học, nhưng tôi sẽ không dung thứ cho việc chúng ngáng đường những học sinh đang cố gắng tiếp thu kiến thức.

“Mà này, nhóc có tài năng về ma thuật. Tại sao không nghiêm túc hơn một chút? Hôm qua ta đã quan sát cả ba lớp năm nhất, và khả năng ma thuật của nhóc cũng thuộc hàng top đấy.”

“T-Tất nhiên rồi! Ta là người của Nhà Bá tước—”

“Ta không quan tâm đến địa vị của nhóc. Ta hiểu rằng những kẻ sinh ra ở vạch đích thì có nhiều tài chính và môi trường tốt hơn để học ma thuật. Nhưng vượt lên trên những thứ đó, tất cả đều phụ thuộc vào tài năng và nỗ lực của cá nhân. Việc mi có thể sử dụng ma thuật đến trình độ này chứng tỏ nhóc đã phải nỗ lực ít nhiều từ khi còn nhỏ rồi.”

“…”

“Việc nhóc tận dụng tài năng và nỗ lực đó hay để nó mục nát là tùy thuộc vào bản thân nhóc từ giờ trở đi. Điều này cũng áp dụng cho tất cả những người khác, nhưng mấy đứa nên nhận ra rằng mình cực kỳ may mắn khi được ở trong một môi trường có thể học ma thuật. Mấy đứa có bao giờ nghĩ đến việc ngoài kia có bao nhiêu người khao khát được học ma thuật mà không được không?”

May mắn thay, ở thế giới này, tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, không phải quý tộc, và có thể vào học viện này với tư cách là học sinh đặc cách được miễn học phí. Nhưng cũng có một sự thật là ở thế giới này, hầu hết mọi người phải làm việc quần quật mỗi ngày chỉ để mưu sinh.

Không giống như thế giới cũ của tôi, ở đây có rất nhiều người thậm chí không được đi học dù họ khao khát đến thế nào. Tôi muốn đám học sinh hiểu được điều đó, dù chỉ một chút thôi.

“Và cha mẹ mấy đứa đang phải trả một khoản tiền khổng lồ để gửi con mình vào học viện này. Tất nhiên, vui chơi và kết bạn cũng quan trọng, nhưng ít nhất hãy học sao cho xứng đáng với số tiền học phí đó. Với lại, học ma thuật chẳng phải rất vui sao?”

“…Vui ạ?” Cyril hỏi lại câu hỏi của tôi.

“Ừ. Ít nhất là với ta thì rất vui. Ta đã hạnh phúc vô cùng trong lần đầu tiên niệm phép thành công. Ta sẽ không bao giờ quên cảm giác hồi hộp khi dùng ma lực để kiến tạo một phép thuật và nhìn thấy nó thực sự hiện hữu. Và khoảng thời gian học các phép mới, khám phá cách cải thiện chúng, rồi mày mò thử nghiệm thực sự rất thú vị. Chính vì muốn trải nghiệm cảm giác đó lặp đi lặp lại mà ta đã cống hiến cả đời mình để nghiên cứu ma thuật.”

Ở thế giới cũ, cảm giác đó chắc cũng giống như lần đầu tiên giải được một bài toán khó vậy. Niềm vui khi học về các công thức và dùng chúng để tìm ra đáp án chính xác. Hay cảm giác khi thấy một thí nghiệm khoa học cho ra kết quả đúng như mong đợi. Nhưng với ma thuật, bạn được nhìn thấy các hiện tượng thực tế như lửa và nước xuất hiện, điều đó thực sự quá hấp dẫn.

Có lẽ vì tôi đến từ một thế giới không có ma thuật, nhưng cái nền tảng là một nhà nghiên cứu khoa học đã khiến tôi mê mẩn ma thuật hơn người bình thường rất nhiều.

“Chà, việc ma thuật có vui hay không là cảm nhận cá nhân, nên ta sẽ không ép bất kì ai phải học. Nhưng nếu có ai định ngáng đường những ai đang cố gắng tận hưởng và học hỏi ma thuật, ta sẽ loại bỏ những kẻ đó bằng tất cả sức mạnh của mình, nên hãy chuẩn bị tinh thần đi. Xin lỗi vì bài giảng đạo lý nhé. Giờ thì, ta quay lại bài học nào.”

Ba đứa đó chỉ cần dùng được ma thuật là đã đủ thấy có tài năng rồi. Tôi hy vọng chúng có thể nhớ lại niềm vui khi học nó.

“Được rồi, hôm nay ta muốn nói về một điều khiến ta đặc biệt chú ý trong các trận đấu tập hôm qua: tầm quan trọng của ma thuật Vô niệm và Bỏ chú …”

“…Bài học hôm nay đến đây là hết. Lần tới, chúng ta sẽ tập trung tại sân tập. Chúng ta sẽ không chỉ đấu tập như lần trước; ta dự định giới thiệu một số phép thuật hữu ích trong thực chiến. Lưu ý là chúng ta sẽ không học ở lớp này đâu nhé. Giải tán.”

Tôi rời khỏi lớp học sau khi kết thúc bài giảng.

Tạm thời thì bộ ba kia không phá rối lớp học thêm lần nào nữa. Tôi không biết chúng có thực sự nghe giảng không, nhưng miễn là chúng không làm phiền học sinh khác thì thế là đủ.

Tôi sẽ không ép chúng học ma thuật, nhưng tôi thực sự hy vọng chúng có thể hiểu được niềm vui của nó. Như tôi đã nói trước đó, ba đứa nó có tài.

“Giáo sư Geek, thầy có thời gian không ạ?”

“Ư-Ưm, Giáo sư Geek!”

Khi tôi vừa bước ra khỏi lớp, hai học sinh gọi với theo.

Cyril và Meria. Tôi đã nói chuyện với Cyril vài lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Meria tiếp cận tôi. Đó là một học sinh nhỏ nhắn với mái tóc ngắn màu xanh lam, vóc dáng thậm chí còn nhỏ hơn cả Cyril.

Và em ấy giống như tôi hồi trẻ, là một thường dân nhận học bổng. Tại học viện này, những thường dân tài năng được chiệu mộ như một học sinh đặc cách với chế độ miễn học phí, cho phép họ học ma thuật mà không trở thành gánh nặng cho gia đình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!