A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi nhầm thể loại game này với game mô phỏng hẹn hò.

(Đang ra)

My Vampire System (WN)

(Đang ra)

My Vampire System (WN)

Jksmanga

"Thanh HP của bạn sẽ tiếp tục giảm cho đến khi nhiệm vụ được hoàn thành."

15 484

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

(Đang ra)

Tôi đã thử dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' khi theo đuổi cô bạn thanh mai trúc mã không thành và giờ mọi thứ đã trở nên vô cùng phức tạp.

ポッと出の大友

Một ngày nọ, nghe theo lời khuyên của mẹ Yuna, anh quyết định giữ khoảng cách với cô ấy. Nhưng mọi chuyện nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát...

4 5

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

(Đang ra)

Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Đóa Hoa Lặng Lẽ Tàn

Dù thế giới này là dark fantasy, tôi vẫn đi tìm dopamine của ngày hôm nay.

10 108

Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

(Đang ra)

Tuy chỉ là một linh mục vô danh, nhưng sau khi nhận ra thế giới này là một con game otome, tôi sẽ nuôi dưỡng nhân vật chính.

レオナールD

Tuy có thể hoàn thành vai trò của mình như một nhân vật nền, thoát khỏi tuyến truyện nhưng nếu làm vậy, cô bé sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn thử thách. Để cứu lấy nhân vật chính dễ thương, tốt bụ

19 1015

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

100 2385

Web Novel - Chương 09: Đệ Tam Công Chúa và cô nàng hộ vệ kiêm hầu gái

Chương 09: Đệ Tam Công Chúa và cô nàng hộ vệ kiêm hầu gái

Elisa nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt đỏ thẫm.

“Hừm. Trò có thể giải thích ý của mình khi nói không cần học Ma thuật Phòng thủ được không, Elisa?”

“Tên khốn xấc xược! Sao ngươi dám ăn nói suồng sã với Đệ Tam Công chúa của đất nước này hả!”

Nữ sinh ngồi cạnh Elisa bật dậy khỏi ghế với tiếng động lớn, đập tay mạnh xuống bàn.

…Và tại sao cô nàng lại mặc trang phục hầu gái giữa cái học viện này thế?

“Ừm, trước tiên, cho ta biết tên được không?”

“…Là Sophia. Tôi là hộ vệ kiêm hầu gái của Điện hạ.”

Sophia Creada. Con gái của một nam tước, nếu tôi nhớ không nhầm. Cô ta mặc bộ đồng phục hầu gái đen trắng, nên thoáng chốc tôi cứ tưởng không phải học sinh, nhưng có vẻ đúng là học sinh thật.

Thông thường, ngay cả hộ vệ cũng bị cấm bước chân vào khuôn viên học viện. An ninh ở đây nghiêm ngặt hơn gấp nhiều lần so với trường học ở thế giới cũ của tôi, nên chẳng lo có kẻ xâm nhập.

“Hiểu rồi, Sophia. Ta xin lỗi, nhưng ta có nguyên tắc là gọi tất cả học sinh bằng tên riêng. Xin lỗi nếu điều đó làm trò phật ý, nhưng mong trò thông cảm.”

“Thông cảm thế quái nào được?! Ngươi định đối xử với Điện hạ, Đệ Tam Công chúa của đất nước này ngang hàng với những học sinh khác sao?!”

“Ta cũng thấy không thể chấp nhận được. Thật là một sự sỉ nhục đối với ta, người kế thừa tương lai của Hầu tước Marceno, khi bị một tên giáo viên tạm thời quèn gọi tên suồng sã như thế.”

Hừm, cậu nam sinh cao ráo, điển trai với mái tóc vàng không tì vết kia chắc chắn là Garieru Marceno.

Cậu ta là người duy nhất thuộc dòng dõi Hầu tước trong khoá này. Xét về gia thế, Công chúa Elisa và Garieru Marceno là những học sinh năm nhất có địa vị cao nhất. Tất nhiên, họ vào được Lớp S không chỉ nhờ cái tên gia tộc mà còn nhờ thành tích xuất sắc nữa.

“Đúng thế! Sao một tên giáo viên tạm thời quèn dám gọi bọn ta, những người thuộc tầng lớp quý tộc một cách suồng sã như vậy! Ngươi đang chế giễu bọn ta sao?!”

“Phải đấy. Ít nhất chúng ta cũng phải được xưng hô khác với đám thường dân chứ!”

…Chậc, bọn quý tộc đúng là phiền phức.

Mấy lớp khác thì như cái sở thú, còn lớp này thì ngột ngạt với cái thói thượng đẳng và chủ nghĩa quý tộc tối thượng. Thật tình, tại sao cha mẹ làm to mà con cái lớn lên lại kiêu ngạo thế nhỉ?

“Ta không phiền khi được gọi bằng tên đâu.”

“…”

Giữa bầu không khí đó, người lên tiếng cho phép lại chính là Elisa, người đáng lẽ có địa vị cao nhất trong phòng.

“Cách xưng hô với ta chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Miễn là không dùng từ ngữ xúc phạm, thầy muốn gọi thế nào cũng được, Giảng viên Geek.”

Bất ngờ thật. Tôi chưa từng nghĩ chính cô ấy sẽ nói thế. Thú thật, tôi đã chuẩn bị tinh thần để hứng thêm một núi khiếu nại nữa rồi. Mà dù có thì tôi cũng lờ đi thôi.

“Quả không hổ danh Điện hạ! Thật nhân từ, người thể hiện lòng trắc ẩn ngay cả với một tên thường dân… Người thực sự sinh ra để đứng trên vạn người! Này tên giáo viên tạm kia! Nể tình sự rộng lượng của Điện hạ, ta sẽ đặc cách cho phép ngươi gọi ta bằng tên đấy.”

“Quả không hổ danh Công chúa Elisa, một nhà lãnh đạo thực thụ! Tôi sẽ cố gắng noi gương người! Này, tên thường dân kia. Ta đoán là ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cho phép ngươi gọi tên ta trong trường hợp này!”

“…”

Một khi Elisa đã cho phép, Sophia và Garieru liền hùa theo ngay. Ra vậy. Có vẻ Elisa nắm thực quyền trong lớp này.

Dẫu vậy, hai đứa ranh Sophia và Garieru này đúng là cực kỳ ngứa mắt.

“Ta ghi nhận điều đó. Cảm ơn. Giờ thì, quay lại chủ đề chính, ý trò là sao khi nói không cần Ma thuật Phòng thủ?”

“Đồ khốn, giọng ngươi chẳng có tí biết ơn nào cả!”

…Thật tình, đúng là cô hầu gái phiền phức.

“Không sao đâu, Sophia. Giảng viên Geek, những người thuộc tầng lớp thượng lưu trong lớp này như chúng tôi sẽ không có dịp nào phải chiến đấu với quái vật hay con người như thầy nói đâu. Đó là lý do tôi bảo Ma thuật Phòng thủ là không cần thiết.”

“Hừm… Dù đúng là những dịp như thế có thể hiếm, nhưng chính hoàng tộc và giới thượng lưu mới là những người dễ bị nhắm đến nhất. Học Ma thuật Phòng thủ để tự vệ vẫn có ích chứ.”

“Ha, đừng chọc cười tôi! Những việc đó chúng tôi có thể giao cho hộ vệ. Tương lai của chúng tôi được định sẵn là quản lý lãnh địa hoặc làm việc trong Bộ Pháp thuật hay Cục Thi hành Ma pháp, những nơi xa rời chiến trận thực tế. Ma thuật Phòng thủ đặc biệt vô dụng.”

“…Đúng là vài người, như Garieru, có thể có tương lai xa rời chiến trường, nhưng cũng có những người trong lớp này, như Sophia đây, thực sự cần Ma thuật Phòng thủ mà.”

Hầu tước và hoàng tộc có thể luôn có vệ sĩ kè kè và hiếm khi phải tự mình dùng Ma thuật Phòng thủ, nhưng những người khác có thể sẽ phải tự bảo vệ bản thân hoặc chiến đấu với quái vật để bảo vệ lãnh thổ của mình.

“Đồ đần. Kĩ thuật bảo vệ tốt nhất nên được học từ chính gia tộc mình hơn là từ một tên giáo viên tạm thời như ngươi!”

“Phải đấy. Tôi cũng có những hộ vệ xuất sắc, nên tôi không cần Ma thuật Phòng thủ.”

“Tôi cũng chẳng cần. Tôi thà học từ hộ vệ của gia đình còn hơn học từ một tên giáo viên tạm bợ.”

“…”

Ý kiến cho rằng Ma thuật Phòng thủ là không cần thiết bắt đầu lan rộng. Hầu hết học sinh Lớp S đều xuất thân từ các gia đình quý tộc giàu có, và đa số họ đều có hộ vệ riêng.

“Dù bài giảng lý thuyết có thể có đôi chút hữu ích, nhưng tôi tin rằng các bài thực hành là không cần thiết. Nếu có thể, chúng tôi muốn dùng thời gian đó để tự học. Chúng tôi còn rất nhiều thứ khác phải học.”

“…Chỉ vì tò mò thôi, người tiền nhiệm của ta đã dạy gì cho lớp này vậy?”

“Các tiết Ma thuật Phòng thủ của giảng viên trước đều là giờ tự học.”

Cái gã tiền nhiệm của tôi đúng là phế vật thật sự!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!