Chương 01: Không chỉ mỗi lớp học mà cả cái học viện sắp đi đời luôn rồi
“Tớ từ chối.”
“Ưm… Vậy là sau khi tớ đã nài nỉ đến thế rồi mà câu trả lời vẫn là không sao?”
Trước mặt tôi là một cô nàng nhỏ nhắn trông như học sinh tiểu học đang cúi đầu ủ rũ. Cô ấy có mái tóc vàng mượt mà, đôi mắt màu ngọc lục bảo lấp lánh như đá quý, và đặc biệt nhất là đôi tai dài nhọn hoắt. Cô ấy là một Elf. Dù ngoại hình trông như trẻ con nhưng cô ấy thực chất đã hơn một trăm tuổi rồi.
“Dù là cậu thì cũng chịu thôi, Anon. Tại sao tớ lại phải đi làm giáo viên ở một học viện ma thuật vào cái lúc này chứ?”
“Không phải cậu nói kiếp trước mình từng là giáo viên sao hả Gil?”
Tôi là kiểu người mà người ta hay gọi là “người chuyển sinh”. Tôi sinh ra và lớn lên ở Nhật Bản, chết ở độ tuổi còn khá trẻ là 35, và bằng cách nào đó lại được tái sinh ở thế giới này với cái tên là Gil, mang theo nguyên vẹn ký ức từ kiếp trước. Ơ thế giới này thì hiện giờ tôi đã 28 tuổi.
“Tớ có nói mình từng là giáo viên và nhà nghiên cứu ở kiếp trước, nhưng ngạc nhiên là cậu vẫn nhớ đấy,” tôi nói.
“Tớ cũng nghe nói cái áo choàng trắng cậu đang mặc là loại trang phục mà cậu hay mặc hồi đó,” cô ấy đáp.
“Chuẩn luôn. Đây là minh chứng của một nhà nghiên cứu đích thực đấy!”
Trang phục hiện tại của tôi gồm một chiếc áo sơ mi và một chiếc áo blouse trắng. Áo blouse trắng là thứ thiết yếu đối với bất kỳ nhà nghiên cứu hay nhà khoa học điên nào. Tôi thấy ở thế giới này, pháp sư và nhà khoa học cũng khá giống nhau. Nhưng tiếc là ở đây chẳng có ai khác mặc nó cả… Tôi thực sự muốn tạo ra một trào lưu mới.
“Tạm gác sự lộng lẫy của cái áo blouse sang một bên đã. Tớ không có thời gian làm giáo viên đâu. Tớ đang bận nghiên cứu ma thuật rồi.”
“Hừ. Chẳng phải cậu vừa bảo đã hoàn thành nghiên cứu rồi sao?”
“À, ừ, Ma thuật Không gian thì cũng ổn rồi. Sắp tới thì tớ định bắt đầu nghiên cứu Ma thuật Trọng lực.”
“Cái tên cuồng ma thuật chết tiệt này…”
Gọi là “ăn gian” cũng được, nhưng tôi sinh ra đã có tài năng ma thuật ở thế giới này. Cộng thêm ký ức của kiếp trước, tôi đã cống hiến hết mình cho việc nghiên cứu ma thuật từ nhỏ, và kết quả là tôi đạt được danh hiệu Đại Hiền Giả khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ma thuật ở thế giới này giống một cách đáng kinh ngạc với toán học ở thế giới cũ của tôi; nó phức tạp nhưng đầy mê hoặc. Có một khoái cảm khó tả khi xây dựng được một công thức ma thuật hoàn hảo, cũng giống như giải được một phương trình hóc búa vậy. Niềm đam mê nghiên cứu từ kiếp trước có lẽ cũng ảnh hưởng ít nhiều đến việc này.
Khi chuyển sinh đến thế giới này, tuy trở thành mạo hiểm giả là con đường sự nghiệp phổ biến của bao kẻ chuyển sinh khác, nhưng tôi lại chọn đăng ký vào học viện ma thuật để được nghiên cứu về phép thuật. Tôi trở thành một nhà nghiên cứu ngay sau đó và vẫn làm công việc này cho đến tận bây giờ.
“Không còn cách nào khác… Gil, tới sẽ dùng cái đặc quyền đó ngay bây giờ! Tớ cần cậu giúp một tay!”
“Hửm. Vấn đề nghiêm trọng đến mức cậu phải dùng đến nó sao…?”
Anon và tôi không phải là người yêu, nhưng chúng tôi đã là bạn từ khi tôi tốt nghiệp học viện, và cô ấy là một trong số ít người tôi kể cho nghe về kiếp trước của mình. Hồi đó tôi là một thằng nhóc liều lĩnh, và cô ấy đã giúp tôi thoát khỏi không ít rắc rối.
Bỏ qua chi tiết thừa thãi thì tôi nợ cô ấy một ân tình rất lớn. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ đòi nợ theo cách này.
“Đúng vậy. Học viện Ma thuật Quốc gia Bounce là một ngôi trường có lịch sử lâu đời và lừng lẫy, nhưng chất lượng giáo viên đã xuống cấp trầm trọng đến mức bọn tớ đang rơi vào một cuộc khủng hoảng tồi tệ…”
“Hà. Không ngờ ngôi trường cũ của mình lại xuống dốc đến thế. Mà thôi, sao không kệ xác nó đi? Những đứa trẻ tài năng và có động lực thì đằng nào chúng cũng sẽ tự mình vươn lên thôi.”
Học viện Ma thuật Quốc gia Bounce, nơi Anon vừa nhậm chức Hiệu trưởng năm nay, cũng là trường cũ của tôi. Hồi tôi còn là học sinh, nó nổi tiếng là học viện ma thuật tốt nhất cả nước. Đúng là “hổ xuống đồng bằng”.
“Vấn đề là môi trường ở đó đang trở thành nơi mà ngay cả những học viên có động lực và tài năng cũng không thể phát triển nổi…”
“Nếu thật là thế thì cái nơi đó coi như vứt được rồi…”
Học viện để học ma thuật mà lại như thế thì còn ý nghĩa gì nữa? Nó hoàn toàn mất phương hướng rồi.
“Được rồi, tớ hiểu. Nếu việc này giúp xóa món nợ hồi đó thì ok thôi. Dù sao nghiên cứu của tôi cũng đang trong giai đoạn tạm nghỉ ngơi. Với lại tôi cũng đã ru rú trong phòng thí nghiệm suốt bảy, tám năm qua rồi, thời điểm này cũng khá hợp lý.”
“Th-Thật hả?!”
“Ừ. Nhưng dù kiếp trước tôi từng là giáo viên, tôi không đảm bảo ở đây tôi sẽ dạy tốt đâu đấy. Tôi chưa từng nhận đệ tử bao giờ, và tôi sẽ là một giảng viên cực kỳ nghiêm khắc đấy.”
“Được, thế là quá ổn rồi! Với tư cách là Đại Hiền Giả thì dù cho cậu là thường dân, nhưng cậu có uy quyền rất lớn. Thà có người dạy dỗ chúng nghiêm khắc còn hơn là để đám giáo viên suốt ngày chỉ biết khúm núm trước con cái của lũ quý tộc quyền thế.”
“Thế thì đuổi việc hết lũ bất tài đó đi!”
Một đám người lớn mà lại đi co rúm trước một lũ trẻ con là thế quái nào?
Mà cũng phải công nhận la sự tồn tại của tầng lớp quý tộc và địa vị xã hội khiến mọi thứ khó khăn hơn so với thế giới cũ của tôi. Tuy nhiên, hồi tôi còn là học sinh ở đây, tôi chưa bao giờ thấy giáo viên nào phải cúi đầu trước học sinh cả.
“Các giáo viên cũng chỉ giỏi mấy cái kỹ năng sinh tồn vô dụng thôi. Tớ không thể cứ thế mà sa thải họ được. Và nhìn thấy thái độ đó, đám học sinh chỉ càng ngày càng kiêu ngạo hơn. Ngay cả ở vị trí của tớ, tớ cũng không thể nói gì đó quá gay gắt… Khó chịu thật…”
Không ngờ có ngày tôi lại nghe Anon than vãn kiểu đó. Đặc biệt là khi nói đến đánh nhau, cô ấy mạnh hơn tôi nhiều.
“Được rồi, được rồi. Tôi sẽ làm những gì có thể, vậy nên là vui lên đi.”
“Đúng là Gil của tớ! Tớ biết là có thể trông cậy vào cậu mà!”
“…Cấm cô làm trò này trong học viện đấy nhé.”
Cô ấy có cái thói quen cứ hở ra là dính lấy tôi… Tôi đoán là cô ấy sẽ không làm thế ở trường đâu, nhưng nếu học sinh nào nhìn thấy cảnh này thì phiền phức to.
◆ ◇ ◆ ◇ ◆
“Này, tan học đi đâu đây?” “Tao nghe nói có tiệm bánh ngọt mới mở ở phố Belloc. Muốn đi xem thử không?” “Ooh, nghe tuyệt đấy!” “Ê, hay là bùng học đi đâu đó chơi đi?” “Ok, đi luôn!” “…”
Chà, cái này tệ hơn tôi tưởng tượng gấp mười lần…
Vài ngày sau khi chấp nhận yêu cầu của Anon, tôi được thuê làm giáo viên Ma thuật Phòng thủ tạm thời tại Học viện Ma thuật Quốc gia Bounce. Không giống như giảng viên bán thời gian ở thế giới cũ, đây là hợp đồng một năm cho phép tôi có thẩm quyền ngang với một giáo viên chính thức.
Hôm nay là buổi dạy đầu tiên của tôi tại lớp 1-B. Ban đầu tôi còn tưởng bước nhầm vào sở thú ở đâu đó cơ. Phần lớn trong số khoảng hai mươi học sinh hoàn toàn lờ tôi đi, chúng cứ tự nhiên làm ồn như chốn không người.
Chắc tụi nó coi thường tôi vì tôi chỉ là giáo viên tạm thời. Nếu lớp nào cũng thế này thì cả cái học viện này nát rồi.
…Chúa ơi, chúng nó ồn thật. Chỉ to tiếng thôi sẽ chẳng khiến chúng thèm nhìn về phía tôi đâu. Nhưng mà pháp sư như tôi cũng chẳng có ý định gào thét làm gì.
“Được rồi…”
Tôi đưa tay phải ra phía trước cho đám học sinh nhìn thấy và kiến tạo một phép thuật mà không cần niệm chú. Phép Câm lặng kích hoạt, dựng lên một rào chắn cách âm quanh lớp học và cả tai tôi. Tôi lập tức bồi thêm một phép Khuếch đại.
Vài học sinh nhận thấy tôi cố tình niệm phép liền nhanh chóng nhận ra vấn đề. Chúng hoặc là tự niệm phép cách âm cho mình, hoặc bịt chặt tai và chui xuống gầm bàn.
Hừm. Vậy là cũng có vài học sinh đàng hoàng trong đám hỗn độn này. Cũng an ủi được chút ít.
Tách.
“Oái?!” “T-Tai của tao!”
Âm thanh cực lớn từ cái búng tay được khuếch đại của tôi khiến hầu hết đám học sinh giật mình hét toáng lên.
“Cái quái gì thế hả?!” “Này, to quá rồi đấy!”
Tách.
“Á, nữa hả?!” “Này, dừng lại đi!”
ách. Tách.
“Guaaah!” “Kyaaah!”
Tôi cứ thế búng tay liên tục cho đến khi lũ nhãi ranh đang coi thường tôi cuối cùng cũng phải ngậm miệng lại.
Việc này làm tôi nhớ đến hồi tiểu học ở thế giới cũ, khi thầy hiệu trưởng bấm giờ xem mất bao lâu để mọi người trật tự trong buổi chào cờ. Tất nhiên, đám ranh con này sẽ không bao giờ tự giác im lặng, nên là tôi đành phải dùng biện pháp mạnh.
“…”
Cuối cùng, tất cả đều đang ôm chặt tai, không còn đứa nào la hét nữa. Thấy vậy, tôi hạ tay xuống và giải trừ ma thuật.
“Được rồi. Ta là Geek, giáo viên Ma thuật Phòng thủ tạm thời mới của mấy đứa. Thời gian sẽ ngắn thôi, nhưng ráng mà hòa thuận nhé, lũ ranh con. Đầu tiên, về chỗ ngồi đi.”
Tôi đang giấu tên thật là Gil. Nếu tin tức một Đại Hiền Giả đang làm việc tại học viện này lọt ra ngoài thì sẽ gây đủ thứ rắc rối, nên tôi giữ kín danh tính.
“Ông vừa gọi bọn tôi là gì cơ?!” “Cái kiểu gì thế hả?!” “Chỉ là giáo viên tạm thời mà dám gọi bọn này là ranh con à?!” “…”
Ngay khi tôi vừa dứt lời giới thiệu ngắn gọn, đám ranh con lại bắt đầu làm ầm ĩ. Tôi cảm thấy mình giống nhân viên sở thú hơn là giáo viên…
“…?!”
Tôi lại giơ tay phải lên như định búng tay, và đám ranh con lập tức bịt tai lại, im phăng phắc. Tôi hạ tay xuống lần nữa.
“Ngừng sủa đi, lũ ranh con. Kẻ nào không thể hiện nổi một chút tôn trọng với giáo viên thì chỉ là ranh con thôi, đơn giản là vậy. Nếu muốn ta gọi tên, thì bắt đầu bằng việc gọi ta là ‘Giáo sư’ xem nào.”
Ở thế giới cũ, giáo viên mà nói năng kiểu này chắc bị đuổi việc ngay tại chỗ, nhưng Anon đã cho phép tôi được phép ăn nói thô lỗ một chút, thậm chí dùng cả hình phạt thân thể. Tôi không thể chịu nổi mấy đứa nhãi ranh được nuông chiều này. Chúng chẳng biết gì về thế giới thực nhưng lại chỉ giỏi ngáng đường những học sinh thực sự muốn học.
“Một tên giáo viên tạm thời quèn mà gan to gớm, dám nói chuyện với ta, con trai trưởng của Nhà Bá tước Carlyle thế à!” “Galiel-sama, em nghi là một tên thường dân như hắn còn chẳng biết quý tộc là cái gì đâu.” “Aww, ông tiêu đời rồi. Vừa mới được nhận vào cái học viện sang chảnh này, thế mà ngày mai đã thất nghiệp rồi nhé.”
Ba học sinh nãy giờ vẫn đang nhao nhao thay vì ngồi xuống liền bước lên phía trước. Thằng nhóc dẫn đầu có dáng người hơi mũm mĩm kia chắc là Galiel Carlyle. Bá tước đúng là một tước vị cao trong giới quý tộc; không có nhiều Công tước hay Hầu tước trong học viện này.
“Cố gắng đe dọa người mới gặp bằng cách lôi cái tên gia đình ra để đe doạ thì về cơ bản là đang tự nhận mình chẳng có tài cán gì sất. Với lại, cha nhóc mới là người giữ tước hiệu chứ, đúng không? Nhóc chỉ là một thằng ranh con thôi.”
“Ngươi… Đồ khốn! Ngươi dám sỉ nhục cái tên Carlyle sao?!” “Galiel-sama, xử đẹp tên này đi!”
“…Mấy đứa bay có nghe không đấy? Người ta sỉ nhục là nhóc, không phải Nhà Carlyle.”
Nhóc mới là thằng ranh con. Ta chưa hề nói một lời nào động đến gia tộc Carlyle cả. Mà nói thật thì ta cũng cóc quan tâm đến mấy cái danh gia vọng tộc đâu.
“Được lắm, ta chịu hết nổi ngươi rồi! Nhận lấy này! Lôi kích!”
Thằng ranh đưa hai tay về phía trước, và sau một thoáng, một tia sét ma thuật bắn ra từ lòng bàn tay nó.
Tách.
“Cái gì?! Guwaaaah!”
Nhưng ngay khi tia sét sắp đánh trúng tôi, một cái búng tay của tôi đã khiến nó phản xạ lại từ một bức tường trong suốt và đánh ngược vào thằng nhóc vừa niệm chú.
Hừm. Niệm chú quá chậm, lại còn không phản ứng kịp với chính phép thuật của mình. Đã thế còn dám tung phép tấn công thẳng vào giáo viên không chút do dự. Cái nơi này đúng là nát thật rồi…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
