Zenya Sakura Wars Light Novel

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2595

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Màn 1 - Sumire - Hồi 08 - Họp mặt

Hồi 08 - Họp mặt

Bữa tối hôm ấy, trớ trêu thay lại là một lần hiếm hoi mà cả gia đình có mặt đủ.

Ông nội, Tadayoshi. Cha, Shigeki. Mẹ, Hinako. Và Sumire.

Trong suốt bữa ăn, một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy căn phòng. Nguyên nhân của việc đó, dĩ nhiên là vì Sumire. Không cần một lời nói. Một làn sóng phẫn nộ toát ra từ Sumire và lan toả khắp xung quanh căn phòng. Rõ ràng là cô đã thể hiện sự bất mãn của mình một cách quá lộ liễu. Giữa chừng, Shigeki và Hinako trao đổi ánh mắt với nhau nhiều lần. Còn Tadayoshi thì không nói gì cả.

Ngay cả những người hầu đảm đương việc dọn bàn ăn cũng cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng đến khó thở. Chỉ riêng vị quản gia đứng túc trực đằng sau Tadayoshi – Miyata Norio – là không thay đổi sắc mặt (ông vốn nổi tiếng là hiếm khi thay đổi sắc mặt), nhưng dù vậy, thỉnh thoảng ông ấy vẫn liếc nhìn qua Sumire.

Sumire của ngày hôm ấy giống như một lưỡi kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ, một khí thế mà ai đến gần ắt hẳn sẽ bị chém.

Cuối cùng, đến khi bữa ăn kết thúc, Sumire suốt từ đầu đến giờ chưa từng ngẩng mặt lên một lần nào, bỗng dưng cô hướng một cái nhìn về Tadayoshi đang ngồi đối diện thẳng qua bàn. Một ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.

- Thưa ông nội, cháu có một việc muốn hỏi.

- ……Chuyện gì vậy?

- Là về gia tộc hầu tước Ayano-Maro.

- …………

- Rốt cuộc chuyện như thế nào vậy ạ?

Sumire chỉ nói bấy nhiêu. Cô biết chỉ cần nói chừng đó thì ông mình sẽ hiểu tất cả.

- Sumire.

- Sumire à, với ông nội thì……

Cả Shigeki lẫn Hinako đều đang lộ vẻ bối rối. Nhất thời, bọn họ tính ngăn Sumire lại, nhưng chính họ cũng hiểu điều đó hoàn toàn không có tác dụng.

Tadayoshi đã im lặng một lúc lâu. Nhưng sau đó bất ngờ, trên mặt ông hiện ra biểu cảm nghiêm nghị và lẩm nhẩm một câu:

- Đó là công việc.

Rõ ràng là một sự chối từ. Một khi đã là công việc thì đó không phải là mà Sumire có quyền xen vào – ý của Tadayoshi đang nói là như vậy.

- ……Yukiko từng là người bạn thân thiết nhất của cháu. Là con gái của một gia đình thành kim, cháu đã được Yukiko giúp đỡ rất nhiều.

Khi từ “thành kim” bật ra từ miệng của Sumire, Shigeki và Hinako lập tức cứng người lại. Duy nhất Tadayoshi là người không thay đổi sắc mặt.

- Cháu đã từng nghĩ mình là một con người ưu tú. Và cháu cũng luôn không ngừng nỗ lực để trở thành như vậy. Nhưng, một người như cháu rốt cuộc cũng không thể giữ được dù chỉ là một người bạn.

- Sumire, con đừng nói bừa…

Đúng vào lúc Shigeki vừa định nói tiếp thì.

* Cạch……

Sumire đột nhiên đứng dậy.

- Rốt cuộc mỗi ngày cháu sống vì điều gì? Để không bị gọi là con gái nhà thành kim, để không bị các gia đình quý tộc khác khinh miệt… chỉ vì những điều đó mà cháu đã cố gắng. Cháu đã trở nên chán ghét con người mình và cũng chán ghét luôn hoàn cảnh này.

Sumire lần lượt nhìn Tadayoshi, Shigeki rồi Hinako, sau đó cúi đầu thật sâu.

- Cảm ơn ông nội, cha và mẹ đã nuôi dưỡng cháu cho đến ngày hôm nay. Kể từ hôm nay, cháu sẽ rời khỏi ngôi nhà này.

- S–Sumire!?

- Sumire con!

- ……

Tadayoshi không thốt ra thêm lời nào nữa.

Shigeki và Hinako thì hoảng hốt kêu lên, trong khi đó Sumire với một dáng vẻ bình tĩnh, đã quay trở về phòng của mình.

------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!