Yuusha Ga Onna Da to Dame Desu Ka?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel - Chương 02

Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Nhưng tôi biết mình đang ở trong tình trạng nào. Tôi biết tôi là ai và tôi tới từ đâu.

Chỉ có duy nhất một điều tôi không biết. Tại sao tôi lại ở đây?

Căn phòng này có lẽ được làm từ gỗ. Có vẻ như đây là một cái cabin gỗ.

Tôi hướng đến phía cửa sổ. Thật bất ngờ, ở ngoài đó có cả một khu rừng. Như mọi người biết đấy, làm quái gì có một khu rừng nào gần nhà tôi.

Kết luận cuối cùng: Tôi đã bị bắt cóc.

「Fumu, bắt cóc một bishoujo như tôi… kẻ bắt cóc thật có mắt nhìn người.」

Khoan, khoan! Bây giờ không phải lúc đùa! Tôi đã bị bắt cóc. Vấn đề nằm ở chỗ đó. Nhưng bởi ai mới được?

Hôm qua, sau khi về nhà, tôi làm bài tập, đi tắm, sau đó tôi ngay lập tức trèo lên giường và nguyền rủa mặt trời.

Tôi sống một mình…

「Fumu, biết rồi. Sau khi tôi đi ngủ , vì tôi đang ngủ nên tôi không biết mình bị một kẻ nào đó bắt cóc」

Yup, tôi quả thật thông minh mà.

Nhưng lỡ may tôi bỗng dưng tỉnh giấc khi bị mang đi? Việc đó hẳn sẽ rất tồi tệ phải không?

「Tôi cảm thấy có gì đó không đúng...Quần áo...T-tôi không mặc chúng」

Tôi không hề mặc quần áo. Nghĩa là hiện tại tôi...tôi đang khỏa thân. Trước khi đi ngủ tôi mặc một bộ pajama màu hồng, hiển nhiên tôi không mặc đồ lót.

(Trans: Xịttttttt………...Máu mũi của ta !!!)

「H-hentai! Đây chắc chắn là tôi ác, một tội ác. Nhưng có cần phải đem tôi tới tận nơi xa xôi này? Mà dù sao tôi ác vẫn là tội ác」

Tôi không muốn bản thân mình bị rape nhưng với tình huống này...Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi tới cái cửa duy nhất của căn phòng.

「Nếu tôi mở cánh cửa này...」

Khả năng cao là sẽ có rất nhiều người đằng sau cánh cửa, thậm chí tệ hơn.

Tuy nhiên đây là điều duy nhất tôi có thể làm lúc này.

「Tôi không có đủ can đảm ...」

Cuối cùng, sau một hồi phân vân, tôi lấy tấm ga trải giường quấn quanh mình và mở cửa.