Yuri Tama: From Third Wheel to Trifecta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1166

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6184

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 311

Volume 4 - Bonus Truyện Ngắn 1

Một đêm trong đời Chiaki Mukai

“Chiaki ơi? Ăn tối thôi con!”

“Dạaa!” — tôi đáp lại tiếng gọi của mẹ, nhưng không nhúc nhích lấy một phân. Tôi vẫn dính chặt mông vào ghế, mắt dán vào màn hình máy tính bảng, tay thì lia bút như gió.

Chỉ một chút nữa thôi, tôi nghĩ thầm. Tôi đang vào guồng, và không muốn đánh mất sự tập trung này. Sẽ dừng lại khi đến một đoạn thích hợp — hoặc tốt hơn nữa là khi hoàn thành hẳn. Tôi lúc nào cũng thích vẽ, nhưng lúc này đây, thứ đang thôi thúc tôi hoàn thành bức tranh còn mạnh mẽ hơn cả niềm yêu thích. Tôi cứ thế vẽ, và vẽ, và vẽ...

...vì tôi muốn cho một cô gái xem tác phẩm của mình.

“Phù,” tôi thở ra khi vừa xử lý xong một phần đặc biệt khó, rồi liếc sang chiếc điện thoại bên cạnh. Lần này tôi đang dùng ảnh tham khảo để vẽ — một bức ảnh chụp một cô gái.

Cô gái mà tôi đang vẽ là một người vô cùng đặc biệt, sống ở một thế giới hoàn toàn khác với tôi đến mức chỉ cần đứng gần cô ấy thôi là chân tôi đã muốn khuỵu xuống rồi... Nhưng mà người trong ảnh tôi đang tham khảo — người đóng vai “người thay thế” cho cô ấy — thì lại hoàn toàn ngược lại. À không — nói thế thì hơi thô. Phải nói là, nhìn qua thì cô ấy có vẻ là một cô gái thân thiện, hiền lành và rất đỗi bình thường. Dù đang cố tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng nét mặt cô ấy lại hơi buồn cười hơn mức cô định thể hiện. Lúc nào nhìn vào bức ảnh đó tôi cũng không nhịn được cười.

“À đúng rồi!” tôi reo lên. Sau khi lưu lại bức tranh đang vẽ, tôi mở một file khác ra.

Trước giờ tôi chỉ toàn vẽ minh họa khung đơn, nhưng gần đây tôi đang bí mật lên kế hoạch chuyển sang vẽ truyện tranh. Tôi chẳng biết gì nhiều về cách chia khung, đánh chữ, hay dàn cảnh. Nói thật thì, tôi gần như mù tịt về thế giới manga. Điều duy nhất tôi biết là một bức hình đơn không thể chứa hết nhân vật mà tôi đã tưởng tượng ra trong đầu. Tôi muốn nhìn thấy cô ấy cử động, tự do làm những gì mình thích... dù cuối cùng người quyết định vẫn là tôi. Vì là tranh của tôi mà.

“Cứ chờ đấy nhé. Tớ sẽ vẽ cậu dễ thương nhất có thể luôn!”

Câu hứa đó nghe thật là tự tin quá đà, nhưng tôi hoàn toàn nghiêm túc. Tôi muốn đưa cô gái trong màn hình kia vào một câu chuyện thật tuyệt vời, rồi cho người bạn mà tôi đang vẽ tất cả những thứ này xem.

Liệu cô ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ...? Tôi tự hỏi. Bình thường khi đăng tranh lên mạng, tôi luôn lo sợ bị người ta ném đá, nhưng khi tưởng tượng đến cảnh đưa bức tranh cho cô ấy xem, tôi lại chẳng thấy lo lắng tí nào. Tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ thích nó.

...À mà, nói thật thì lần này tôi cũng hơi ngại một chút.

“Liệu cô ấy... có nhận ra không ta?”

Chỉ tưởng tượng tới thôi mà mặt tôi đã bắt đầu nóng bừng. Nếu cô ấy nhận ra thì tôi chắc ngượng chín mặt luôn. Biết đâu lại cuống lên mà chối đây đẩy rằng “Không phải đâu, chỉ là trùng hợp thôi mà!”

Nhưng sự thật là...

Nhân vật chính trong truyện tranh của tôi — là cô đấy.

Tôi thích idol. Tôi thích sự đặc biệt của họ — cái vẻ rực rỡ của họ khi đứng trên sân khấu. Nếu tôi có thể vẽ ra được dù chỉ một phần nhỏ ánh sáng ấy trong tranh, tôi sẽ rất tự hào.

Nhưng bên cạnh đó...

Tôi cũng muốn vẽ cô gái đứng cạnh tôi trong khán đài, mỉm cười nhìn các thần tượng trên sân khấu — giống hệt như tôi.

Và vì thế...

“Chiakiiii?”

“À, xin lỗi mẹ! Con ra ngay đây ạ!”

Mẹ lại gọi tôi ăn tối lần nữa! Tôi vội vàng tắt điện thoại, rồi đứng bật dậy.

“Hẹn gặp lại sau nhé,” tôi nói với cô gái dịu dàng đang mỉm cười trong khung tranh trên máy tính bảng.

Tôi biết ở đâu đó ngoài kia, cô ấy cũng đang cố gắng hết mình vào lúc này — nên tôi cũng sẽ cố gắng. Không phải vì tôi muốn cạnh tranh với cô ấy.

Mà vì tôi hy vọng rằng, khi mọi chuyện kết thúc — khi cả hai chúng tôi đều mệt lử nhưng hạnh phúc vì đã làm tốt — thì có lẽ, chỉ là có lẽ thôi...

Tôi sẽ có thể nói ra cảm xúc thật của mình với cô ấy.