You and i can’t love each other! 〜i ran away from my sister, who had planted an everlasting scar on me, and i met you, who had the same scar…….

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1394

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel - Chap 5

“Cậu là đàn ông à?”

Với câu hỏi bất ngờ đó, cánh cửa định mệnh của tôi khẽ mở ra.

Trong lớp học tĩnh lặng, tôi có thể nghe rõ cả tiếng kim giây đồng hồ tích tắc. Bên ngoài, tiếng nói cười náo nhiệt của những học sinh đang sinh hoạt câu lạc bộ vang vọng đến tai tôi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhập học ở ngôi trường mới này, và ban đầu tôi định sẽ tìm hiểu các câu lạc bộ (chỉ những câu lạc bộ văn học thôi), nhưng rồi một chuyện quan trọng hơn đã xảy ra.

Phải rồi.

Chính là tìm hiểu con người thật sự của cô gái đang ngồi trước mặt tôi—cô gái với mái tóc bạc và vẻ đẹp như chứa đựng cả thế giới.

Suzune Ginro

Tôi đã có một nhiệm vụ—phải hiểu rõ cô ấy là người như thế nào.

Sau biến cố với Onee-chan, tôi mắc phải một nỗi sợ phụ nữ nghiêm trọng. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt phụ nữ thôi là tôi đã rơi vào trạng thái hoảng loạn đến mức không thể kiểm soát—một vết thương tinh thần để lại dấu tích tồi tệ nhất trong tôi.

Thế nhưng, cô ấy lại là ngoại lệ.

Bình thường, gương mặt phụ nữ hiện ra trong tầm nhìn của tôi luôn bị bao phủ bởi một màn đen mù mịt—thứ bóng tối còn đen hơn cả vực thẳm. Và chính nó là nguyên nhân khiến tôi hoảng loạn.

Thế nhưng vì lý do nào đó, gương mặt của cô ấy lại không bị che phủ như vậy. Tôi có thể thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp, không chút tì vết của cô ấy.

“Có gì dính trên mặt tôi sao?”

“À… K-không có gì đâu… Tôi chỉ là…”

Trong lúc đầu óc tôi mải miết suy nghĩ, dường như tôi đã nhìn chằm chằm vào cô ấy mất rồi.

Dù hành động còn hơn cả lời nói, nhưng chắc chắn tôi đã không truyền tải được ý định thật sự. Có lẽ tôi chỉ khiến cô ấy nghĩ tôi là một tên ngốc bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của cô ấy.

“Tôi muốn vào chủ đề chính… cậu có phiền không?”

“À, vâng!”

Tôi không hề hay biết rằng mình đã phí thời gian chỉ để suy nghĩ lung tung. Và giờ đây, nhìn kỹ lại, vẻ mặt của Ginro-san có phần không hài lòng.

“Tên của cậu là gì?”

“Tôi là Yuran… Kimisaki.”

“Kimisaki-kun…”

“Ừm.”

Khi gọi tên tôi, Ginro-san nheo mắt nhìn sang hướng khác, như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

“Ginro-san?”

“… “

Ginro-san nhắm mắt lại, như thể đang lưỡng lự, rồi nhìn tôi với ánh mắt kiên định.

“Tôi… bị hoảng loạn khi nhìn mặt đàn ông… Nhưng…”

Ginro-san đứng dậy, đôi mắt đẹp long lanh mở to, và gò má trắng muốt của cô ấy ửng đỏ khi tiếp tục nói.

“Không hiểu sao… khi ở bên cậu thì lại không sao cả.”

Tôi chết lặng trước sự chân thành trong lời thú nhận đó. Ginro-san như co người lại và ngồi xuống ghế.

“Thật kỳ lạ phải không? Tôi biết là thế… nhưng mà…”

Hiểu ra vấn đề, tôi ngắt lời và đứng bật dậy khỏi ghế.

“Tôi cũng… như vậy.”

“… Hả?”

“Tôi cũng bị hoảng loạn khi nhìn mặt phụ nữ. Trong mắt tôi, gương mặt của họ bị phủ bởi một lớp sương đen. Tôi từng nghĩ mình hết hy vọng rồi. Tôi nghĩ đời mình coi như xong.”

Đầu óc tôi rối tung lên, từ ngữ chẳng ra đầu ra đũa. Câu cú thì lộn xộn, nhưng tôi phải nói ra được cảm xúc này với Ginro-san ngay lúc này. Cảm xúc thô ráp này, trước khi lý trí kịp gọt giũa thành lời hay ý đẹp.

“Tôi nghĩ đời mình tiêu rồi vì không thể nhìn phụ nữ mà không bị tim đập loạn, không thể nói chuyện, không thể làm gì cả. Tôi cứ nghĩ là không thể sống tiếp nổi…”

Khó mà nhận ra phản ứng của Ginro-san là đồng tình hay không. Đôi mắt tuyệt đẹp của cô ấy vẫn nhìn thẳng vào tôi, sâu thẳm như muốn xuyên thấu con người tôi.

“Nhưng rồi tôi thấy cậu. Cậu là người tôi có thể nhìn thấy rõ ràng…”

Chợt nhận ra mình đang nói quá đà, tôi đỏ mặt và ngồi lại xuống ghế. Thế nhưng ánh mắt của Ginro-san khi ấy lại khác hẳn ban nãy.

“Tôi rất vui đó.”

“Ể?”

“Tôi thật sự rất vui. Vì tôi cũng giống như cậu. Không thể nhìn mặt đàn ông, thậm chí có lúc cả phụ nữ cũng không nhìn được. Tôi từng nghĩ rằng, thôi thì hết hy vọng rồi…”

“Ừ…”

“Nhưng ở bên cậu, tôi thấy lòng nhẹ nhõm đi đôi chút. Giống như hơi thở được trút ra dễ dàng vậy.”

“Tôi cũng vậy…”

Cô ấy vẫn nhìn tôi, còn tôi thì cũng không thể rời mắt khỏi cô ấy. Tôi chẳng hiểu vì sao, nhưng nước mắt tôi cứ thế dâng lên. Giống như được cứu rỗi… giống như chính sự hiện diện của cô ấy đang công nhận cả những vết thương trong tôi.

Ánh hoàng hôn rực cam len qua ô cửa sổ lớp học, nhẹ nhàng bao trùm cả hai chúng tôi.

———

Cạch

Tôi mở cửa nhà, đá giày ra một cách uể oải, len lỏi qua những thùng đồ vẫn chưa kịp dỡ, rồi đi thẳng về căn phòng có chiếc giường.

Tôi thả mình xuống giường.

Cảm giác mát lạnh của ga trải giường và sự khó chịu từ chiếc áo đồng phục vẫn còn mặc trên người tạo nên một cảm giác… khó tả. Tôi lười biếng lấy điện thoại ra từ túi áo.

Ở đó, cái tên hiện ra: “Suzune Ginro”.

Một cảm giác phấn khích khác hẳn lúc rời khỏi nhà vào buổi sáng dâng trào trong tôi.

“Có lẽ cô ấy, Suzune Ginro, mình có thể làm quen được với cậu ấy”

[Suzune Pov]

“Yuran Kimisaki-kun…”

Tôi lỡ miệng nói ra cái tên của cậu học sinh chuyển trường mà tôi đã gặp hôm nay. Tôi quá bận tâm về cậu ấy, đến mức cái tên cứ vô thức bật ra. Tôi là một con người—chỉ cần thấy đàn ông là tôi rơi vào hoảng loạn.

Thế nhưng, ở bên cậu ấy, dù có nhìn vào mắt nhau, cùng hít thở chung bầu không khí, tôi vẫn không sao cả.

Hơn thế nữa, cậu ấy cũng mắc chứng sợ phụ nữ giống tôi.

Tôi từng nghĩ rằng mình sẽ sống cô độc cả đời, rằng sẽ không bao giờ tìm được ai hiểu được cảm giác này. Bởi tôi cứ nghĩ rằng mình là người duy nhất đang mang quả bom này…

Nhưng không phải vậy. Cậu ấy cũng đang mang quả bom ấy.

Không có điều gì khiến tôi vui mừng hơn thế, không có điều gì khiến tôi thấy mình may mắn hơn lúc này.

Niềm hạnh phúc này… không thể diễn tả thành lời.

Tôi nhìn vào ứng dụng tin nhắn trên điện thoại.

“Yuran Kimisaki-kun”

Tên cậu ấy hiện lên ở đó.

“…Tại sao cậu lại không bị ảnh hưởng bởi vết thương lòng của tôi nhỉ?”

“Mình muốn biết nhiều hơn về cậu ấy…”

Hôm nay là lần đầu tiên, tôi cảm thấy bản thân mình có ý nghĩa trong căn phòng tối này.