Yahari Ore no Seishun Love Comedy wa Machigatteiru another

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 3

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 148

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2505

Tập 07 (r) - Giao Đoạn Công thức của Yukinoshita

Cân bột mì, đường và sô-cô-la. Sắp xếp gọn gàng những nguyên liệu đã được định lượng cẩn thận.

Tính toán thời gian tỉ mỉ, dựng xây quy trình bài bản, từng bước một.

Để không xảy ra sai sót, để không có lỗi lầm nào. Nhưng vẫn có một thứ, một chút dối trá pha trộn vào.

Bởi sự thật đáng giá bao nhiêu, thì lại có bấy nhiêu muỗng dối gian.

Khi nướng từng chiếc, từng chiếc một, nhẹ nhàng phết lớp sô-cô-la đắng lên những phần trông yếu ớt, để không một kẽ hở, không một bề mặt lồi lõm.

Từ góc nhìn này, lớp đường bột mịn màng lấp lánh như tuyết. Từng hạt đường rơi xuống, cứ như tuyết đang rơi.

Họ hẳn là có thể che đậy và giấu giếm được mọi thứ. Thật hèn nhát, tôi nghĩ vậy.

Có lẽ tôi đã chấp nhận cả sự hèn nhát này của bản thân rồi. Cô ấy cũng vậy. Bạn tôi.

Biết rõ điều đó mà vẫn cố che giấu, có lẽ tôi đang cố trút cảm giác tội lỗi của mình lên cô ấy.

Có lẽ tôi vẫn đang níu kéo những điều ngọt ngào ấy. Nhưng vì vẫn còn những điều tôi khao khát. Vậy nên, tôi sẽ làm những gì bản thân có thể.

Tôi chỉ có thể làm đến đây thôi, phần còn lại phụ thuộc vào cậu. Nói với cô ấy như vậy, tôi quay mặt đối diện cô ấy.

Và rồi, tôi nhớ lại lần đầu chúng tôi trò chuyện. Cũng như lần đó, chỉ có hai chúng tôi.

Đó là một cuộc trò chuyện như thế nào, ngoại trừ hai chúng tôi ra, không ai khác biết được, ngay cả cậu ấy.

Vậy mà, vẫn như lần đó; tôi thấy vẻ bất an hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.

Để xoa dịu sự bất an ấy, tôi nói với cô ấy bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể. Chỉ cần cậu có thể cười tươi hơn cả lúc đó là được. 

“Lần tới, bánh quy tự làm, chúng ta sẽ tặng chứ?”

Chắc chắn, đây là hình thức đúng đắn. Vì vậy, đây là công thức của tôi.