Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 2: - Chương 185: Chúng ta nhất định sẽ trở về như ban đầu

La Duy và Tillys bước đi bên nhau trên thế giới hoang vu này.

Thời gian dường như mất đi ý nghĩa, họ không biết đã đi được bao xa, cũng không biết đã đi bao lâu.

Sau cùng, đã không còn thể xác yếu ớt ràng buộc, nếu La Duy muốn, anh có thể đi mãi như thế này, đến tận cùng thời gian.

Nhưng đi như vậy thật sự không có chút ý nghĩa nào.

Dưới ánh nắng vĩnh viễn cháy rực, nơi này chỉ còn một vùng thảo nguyên đỏ nâu vô tận, cùng với cơn bão cát kinh hoàng không ngừng, đá và sỏi là tất cả những gì tồn tại.

Hoang vu, cô độc, đây là một thế giới đã chết.

La Duy lặng lẽ nhìn Tillys bên cạnh.

Trên hành trình này, cô từ sự hứng khởi ban đầu, rồi đến im lặng, cuối cùng trong ánh mắt đã đầy sự hoang mang.

“Còn tiếp tục đi nữa không?” La Duy hỏi.

“Em không biết…” Tillys lắc đầu, do dự:

“Nơi này… không phải thứ em tưởng tượng, em muốn đến cũng không phải là thế giới như thế này…”

“Vẫn chưa hiểu sao?” La Duy cười,

“Với một hành tinh, có thể tạo ra sự sống vốn đã là một kỳ tích phi thường rồi.”

Đôi mắt Tillys lặng lẽ nhìn anh.

La Duy ngắm nhìn thế giới hoang vu này, thở dài:

“Dù anh cũng không có ấn tượng tốt với nơi chúng ta rời đi, con người sống lầm lũi như kiến… nhưng…”

“Dù nơi đó tệ hại đến mức nào, so với chốn quỷ này, vẫn tuyệt đẹp không thể tin nổi.”

Chỉ cần nghĩ đến việc phải sống ở đây cho đến khi vũ trụ diệt vong, La Duy cảm thấy trống rỗng vô tận.

Thậm chí, các thần xấu xa hay nơi này so với nó lại trở nên đánh yêu hơn một cách kỳ lạ.

Anh còn nhớ đến món khoai tây rán ở căng tin trường học…

Thậm chí còn muốn thưởng thức lại món cá và khoai chiên, lần sau tuyệt đối không chê nữa.

Tillys bắt đầu cãi lý,

“Không phải đâu, dù nơi này hoang vu, nhưng chúng ta không cô độc!”

“Em còn có anh mà!”

“Chỉ cần được bên anh, dù ở đây đến khi trời đất thay màu, vũ trụ diệt vong, em vẫn hạnh phúc!”

La Duy nhìn cô không tán đồng,

“Em đang nghĩ vậy, nhưng sau này chưa chắc đâu.”

Con người là loài xã hội, đồng thời giỏi tìm niềm vui để bản thân thoải mái.

Dù Tillys trước đây cuộc sống tẻ nhạt, nhu cầu tinh thần cơ bản vẫn có.

Nhưng ở một thế giới không có gì, thậm chí không có một cuốn sách để giết thời gian, chẳng mấy chốc cô sẽ cảm thấy chán nản.

Tillys biết rõ điều này, im lặng một lúc, cuối cùng thở dài tiếc nuối:

“Dù không muốn thừa nhận, nhưng kế hoạch lần này có một chút thất bại…”

“Không ngờ khả năng tìm được một thế giới có sự sống lại thấp đến vậy.”

“Nhưng không sao.”

Cô cố gắng tập trung tinh thần thể, rồi nắm một nắm cát.

“Khi em tập hợp đủ các yếu tố cơ bản cho ma thuật đen, em sẽ tái tạo cơ thể cho chúng ta.”

“Chúng ta có thể đi đến các thế giới khác, sớm muộn cũng sẽ tìm được một thế giới mới lý tưởng!”

“Vậy em tự tìm đi, anh không đi cùng đâu.” La Duy nhún vai, tinh thần thể bắt đầu bay theo đường cũ.

“La Duy! Anh đi đâu thế!” Tillys giật mình, vội theo sau.

“Anh về nhà.” La Duy không giải thích thêm.

“Không được! Anh không thể đi!” tinh thần thể Tillys ngăn La Duy lại.

“Không được phép đi! Em không cho phép anh rời khỏi bên em nữa!”

“Tillys, giờ em còn ngăn anh được không?” La Duy mỉm cười nhìn cô.

Rồi anh dễ dàng xuyên qua tinh thần thể Tillys, tiếp tục tiến lên.

Cả hai đã mất thể xác, trở thành tinh thần thể, Tillys không còn cách gì với anh nữa.

“Anh không được rời đi!” Tillys phát điên, lao theo.

Cô giận dữ nắm lấy La Duy, tinh thần thể rung mạnh, khiến La Duy bị tác động đôi chút.

“Em làm vậy để làm gì?” La Duy liếc nhìn, dùng ý chí kiểm soát độ tụ tinh thần, tay biến mất, thoát khỏi sự vướng víu của Tillys.

Tillys lại lao lên, đứng chắn trước anh, tinh thần thể nhấp nháy dữ dội.

“Nếu vậy thì ai cũng không đi! Dù hóa thành ma, em cũng muốn ở bên anh! Chúng ta sẽ vĩnh viễn quấn lấy nhau!!”

“Đừng phát điên ở đây, ạn đang cứu em, hiểu không?” La Duy liếc cô một cái, rồi hướng ra xa xăm hoang vu.

Thực ra, nơi này không hoàn toàn không có sự sống, nếu những con săn mồi cũng tính là sinh vật.

Kể từ khi bầy săn mồi đuổi theo qua cánh cửa, chúng vẫn ám quấy không buông, nhưng không ngờ La Duy và Tillys chết rồi mà vẫn tồn tại ý chí, hai người trở thành “cá sống sót” trong điều kiện đặc biệt.

Quả thật là kẻ săn mồi vĩnh hằng trong không – thời gian, đã nhắm mục tiêu thì không buông tha, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng đây lại là tin tốt cho La Duy.

Anh giơ một ngón tay giữa về phía bầy săn mồi.

“La Duy! Anh làm gì thế?” Tillys không hiểu.

“Tìm chết thôi.” La Duy bình thản nói.

“Anh đã chết rồi, tinh thần thể không thể chết lần nữa!” Tillys càng hoang mang.

“Là một cách chết khác.” La Duy thấy bầy săn mồi điên cuồng lao tới, cười hài lòng.

Lý trí cũng giống như thanh máu, khi hết lý trí, trò chơi không thể tiếp tục, phải đọc lại từ đầu.

Chiêu này anh đã dùng nhiều lần, lần nào cũng hiệu quả.

Khi những thực thể khủng khiếp làm không gian xoắn vặn tiếp cận, La Duy cảm nhận sát ý tột cùng và rung động tinh thần cực mạnh.

【Kiểm định lý trí…】

Bầy săn mồi quá đông… chỉ cần vài lượt kiểm định, anh có thể tạm biệt thế giới này.

Tillys lo lắng, vội kéo tay La Duy:

“La Duy! Đừng làm vậy!”

“Tránh xa chúng! Chúng ta là tinh thần thể! Chúng không đuổi kịp!”

Tinh thần thể La Duy rung lắc dữ dội, nhưng anh vẫn bước tới bầy săn mồi lao tới.

“Tillys… xin lỗi, lần này không thể cùng em được.”

Anh nhìn lại, nở một nụ cười.

“Anh sẽ khiến em từ bỏ ý tưởng cố chấp đó, anh hứa, chúng ta nhất định sẽ trở về như ban đầu.”

“Hẹn gặp lại lần sau.”

“La Duy!!” Tillys không tin nổi.

“Kẻ lừa đảo! Đại lừa đảo! Hẹn gặp lại lần sau cái gì! Làm gì có lần sau! Anh biết mình nói gì không!!”

Tất nhiên là sẽ có lần sau, La Duy mỉm cười nhìn cô, lượng thời gian anh quay ngược, còn cao cấp hơn cánh “cửa” nhiều…

Cánh cửa có thể chạm đến bắt đầu và kết thúc của thời gian, nhưng cái gì đã xảy ra thì đã xảy ra.

Còn La Duy, thì có thể đưa câu chuyện quay về điểm xuất phát gần đây, xoá đi mọi bi kịch, để không gì xảy ra, thế giới trở nên đẹp đẽ. Người chịu tất cả, chỉ có một mình anh. Anh sẽ dùng mạng sống mình để viết nên một cái kết đẹp nhất.

【Kiểm định lý trí…】

【Kiểm định lý trí…】

Thế giới của La Duy biến thành bóng tối, một lần nữa mất đi mọi cảm nhận.